Trang chính » Sáng Tác, Thơ, Trường ca Email bài này

NHỮNG KHÚC HÁT GỬI LÊN TRỜI

 

 

hồn phách ta vẫn mở toang ra đất trời bốn phía
minh triết cuộn giữa phù du…

 

 

 

và ta
thì viết những khúc hát gửi lên trời

 

em biết không có kẻ hỏi sao không gửi cho ai lại gửi lên trời
ta bảo sợ chẳng ai hát những lời chứa cả những mờ mịt tối tăm của nghìn triệu năm trước
những lời chứa cả những bão táp lầm than
chứa cả những dùng dằng giữa ngàn năm một thuở bay cao với đê mê một cuộc giãy giụa trần ai của thời đương đại
những khúc hát khi hát lên cả ếch nhái cũng thấy buồn huống hồ con người có kẻ  lại hỏi sao không viết khác đi
em biết không ta nói ta vốn sinh ra ở ngôi làng Cù heo hút nơi mặt đất lở lói
ngay khi còn trong bụng mẹ ta đã nghe thấy bước chân vội vã  của những người đi tìm cơm áo
nghe thấy bước chân hoảng hốt của bóng đêm đến sớm trong buổi chiều hôm
ngay từ khi còn trong bụng mẹ ta đã nghe thấy những khúc hát mẹ ta hát vào những buổi chiều hôm ta khát sữa
mẹ ta hát về những người đi mở đất
ai qua chín mươi chín ngọn núi chín mươi chín dòng sông quay về với chín mươi chín nỗi buồn con chim cu vẫn cứ còn lẩn quẩn nơi ngôi làng nhỏ bé
ta nói ta không thể viết khác đi bởi ký ức tuổi thơ ta đã thấm đẫm thứ bóng đêm nhút nhát nơi ngôi làng heo hút
chỉ nghe mỗi tiếng dế bật thốt vào lúc giữa khuya đêm cũng run lên như thể tai họa sắp giáng xuống
em biết không có kẻ lại hỏi có thể viết khác được không

khi chiều hôm sắp buông xuống ngôi làng Cù nhỏ bé ta thấy có ai như đang đứng đợi ta ở đầu làng
em đã chờ anh suốt những nghìn năm qua
người con gái ấy nói
bầu trời lầm than lập tức trở nên minh triết
những người đi tìm cơm áo hết thảy đã quay về dưới ngọn đèn trời đã được thắp lên tự buổi hồng hoang
hết thảy là cùng ôm nhau nhảy múa trong lời ca bất tuyệt của lũ dế
và ta thì viết những khúc hát gửi lên trời.

 

 

 

từ phía ký ức

 

đôi khi chỉ là mỗi lời giản đơn em nói với ta hôm nào em đã nói với ta hôm nào là em đã nhìn thấy những giọt nước mắt nhân gian chảy ra từ những chữ nghĩa của ta đôi khi chỉ là những lời giản đơn của em vang lên từ ký ức khốn khổ của ta thứ ký ức hỗn tạp có cả những lời tha thiết em dành cho ta có cả những lời ai đó nói ra tự những nghìn năm trước như những vết khắc chảy máu trong ta có cả những lời của những kẻ bước đi trên bờ những con sông lớn để nói cho nghìn năm sau hiểu được những lời của nghìn năm trước có cả những lời của lũ ếch nhái trên đồng làng vào những hôm trời bất chợt đổ mưa ta đã nghe thấy những lời chân thành của lũ ếch nhái trên đồng làng rằng cơn mưa bất chợt của đất trời là đang chạm vào cảm xúc ếch nhái của chúng rằng chúng phải nói ra những nghĩ ngợi về cuộc vui của đám sinh linh trong trời đất hết thảy là đang nói với nhau niềm vui về cơn mưa bất chợt chỉ loài giống con người là như đang muốn ra khỏi cuộc vui để đắm mình vào những mưu toan chẳng phải dành cho loài giống con người chẳng hiểu sao lại còn có giữa thế kỷ hôm nay những lời em dành cho ta là đang lẫn vào những lời non nước nghìn năm chảy qua cõi nhân gian em nói là em đã nhìn thấy những nỗi niềm nhân gian như thác đổ đằng sau những chữ nghĩa của ta đôi khi chỉ là mỗi lời giản đơn của em vang lên từ ký ức của ta cũng làm ta thức trắng để nghĩ ngợi về mặt đất và bầu trời thế kỷ chỉ nghĩ đến em là ta lại cầm bút lên giữa gầm trời u buồn của thế kỷ cám ơn đất trời đã sinh ra em để nhìn thấy những nỗi niềm trong ta

 

 

 

về nỗi nhớ

 

a, là nỗi nhớ, em biết không, thì cũng mới hôm qua, ai đó bước vào nỗi nhớ, những bí ẩn của cuộc đời dường có thể nhìn thấy được trong nỗi nhớ, của một người, hay của cả thế gian, hay của cả đất trời, em biết không, giữa tĩnh lặng của đêm, dường có thể nghe thấy những nỗi niềm ai đó đang thao thức giữa giá buốt của nghìn triệu năm trước, cũng chỉ vì chưa có đủ lời để nói ra giữa đêm tiền sử lung linh bóng dáng một người vừa mới bước ngang qua cuộc đời của một người, bóng dáng một người vẫn ẩn nấp không hề mệt mỏi trong bao nhiêu thao thức, cũng chỉ vì chưa đủ lời để nói ra cho nên hết thảy trở thành nỗi nhớ, nhưng em biết không, đâu chỉ là đêm tiền sử, nghìn triệu năm sau đêm tiền sử có ai đó đã bước qua cuộc đời một người để lại những nỗi xúc động như được kết tụ tự nghìn năm trước, em biết không, nghìn triệu năm sau đêm tiền sử vẫn chẳng đủ lời để nói ra nỗi xúc động tựa hồ như được hình thành ở phía bên ngoài trần thế, thì cũng mới hôm qua, em biết không, có một nỗi nhớ lớn lao đang diễn ra nơi mặt đất thân yêu

 

 

 

ta vẫn gọi nhau giữa cuộc ngàn năm

 

giữa đất trời ngàn dặm ta vẫn gọi tìm nhau như cuộc gọi tìm nhau có tính cách định mệnh của những mảnh phù vân, ai đã đi xa, và ai không đi xa, đi xa hay ở lại cũng chỉ là cách nói lãng đãng về những cách thế tồn tại giữa cuộc sắc không, một chiều nào lãng đãng ngọn gió cuối ngày ta chợt nghe như có nước mắt em rơi giữa nỗi buồn trong ta, sắc không là cuộc hòa trộn giữa nước mắt với niềm vui, một sáng nào nghe lũ chim cuống quýt nói với nhau những lời hân hoan về buổi sớm mai, niềm vui tưởng chừng làm xúc động hết thảy cây lá trên rừng lại chẳng thể giấu nổi nỗi cô đơn vốn ngàn năm ẩn giữa cây lá trên rừng, thì có nghĩa gì tiếng chim rừng ngợi ca buổi sớm giữa những sắc màu khôn cùng của càn khôn lung linh bất tận, hết thảy chỉ là cái nhỏ nhoi trong bất tận, tiếng chim vui của buổi sớm mai chỉ là cái một trong tất cả, giữa đất trời ngàn dặm ta vẫn gọi nhau, ta gọi em khi tuyết bắt đầu tan trên những cánh hoa khi đêm đã lén để cho hương thơm của mình lan đi giữa giá rét, đâu chỉ có ta và em gọi tìm nhau, khi đêm lũ hoa trên mặt đất cũng gọi tìm nhau, hương thơm là tiếng nói của hết thảy những loài hoa mọc nơi mặt đất, khi lặng im thì chẳng nghe thấy, chỉ nghe tỏa hương thơm khi chúng gọi tìm nhau, phải rồi, khi đêm khi các loài hoa trên mặt đất lén để cho hương thơm của mình lan trong giá rét, các vị thần trên núi Voi Nằm cũng chuyện trò nhau, một ngàn lần khốn khổ và u tối cả một lũ khốn khổ u tối, là bọn họ nói về ngôi làng Cù bé nhỏ nơi sinh ra ta, ngôi làng bỗng xuất hiện giữa cuộc sắc không như một ví dụ về nỗi thống khổ, ta cũng chỉ muốn thổ lộ với em về nơi sinh ra ta như một ví dụ về cách nhìn thế giới, giữa đất trời ngàn dặm ta vẫn gọi nhau, em gọi ta khi hết thảy những người làng Cù của ta đang trong những giấc mơ không hề có kết cuộc, những giấc mơ như cứ dài ra dài ra, ánh mặt trời là luôn đổi khác, còn những giấc mơ dài ngằn ngặt của người làng Cù của ta thì cứ cũ đi không kịp nhìn thấy, giữa đất trời vạn dặm ta vẫn gọi tìm nhau, ta vẫn vội vã băng qua thế kỷ u buồn, và gọi em

 

 

 

ta sẽ mang lời em theo suốt cuộc lãng du

 

ta vừa rời khỏi những ý nghĩ về bầu trời tháng tư thì gặp em
chiều lãng du lãng đãng ngọn gió cũ nghiêng qua mặt đất
lời em như phân trần về những quãng cách chẳng thể xóa nổi những quãng cách lũ chim trú đông luôn tạo ra trong cuộc thiên di của chúng hay những khi thức giấc giữa khuya lặng nhìn ánh mắt những ngôi sao đang chết trên bầu trời tháng bảy thực ra thì lũ chúng đã ra đi tự những nghìn triệu năm trước sự tiếc nuối nhìn ngắm trần gian của chúng chỉ khiến con người nơi mặt đất nghĩ ngợi về sự cách trở
ta vừa ra khỏi những ý nghĩ về bầu trời tháng tư lồng lộng gió lãng du thì nghe em phân trần về quãng cách của nỗi nhớ

em sẽ chờ anh cho tới cuối nỗi nhớ khi chẳng còn nhìn thấy trên bầu trời tháng bảy những ánh mắt của những ngôi sao đã chết
ở bên kia nỗi nhớ anh là quãng cách chẳng thể xóa nổi trong em
vào những khuya trở giấc thấy mỗi mình đang bước giữa cuộc trốn chạy gần như vô vọng em cứ giật mình nghĩ đến ánh mắt của những ngôi sao đã chết

chiều lãng du lãng đãng ngọn gió cũ nghiêng qua nỗi nhớ
ta đã nói với em là ta sẽ mang lời em theo suốt cuộc lãng du

 

 

 

ta đứng nơi sông nước miền cố thổ đợi em

 

chảy mãi, nhưng chẳng phải vô tình, sông nước miền cố thổ vẫn đợi, em, chừng nào thì trở lại, hay là vẫn tiếp tục cuộc cát bụi phiêu lưu, em, chừng nào thì trở lại, thời gian, con ngựa bất kham, vẫn mang tặng cho ta cuộc truy tìm  giữa cõi mù tăm lá rụng tiếng chân chim khua động giữa hoang vắng bằn bặt cơn mơ, em, chừng nào thì trở lại, thời gian, những trang viết khó lường, ít tặng cho ta những trang vui, em, có trở lại miền cố thổ, hay là vẫn cứ ruổi theo cuộc phù vân, ta đứng nơi sông nước miền cố thổ, đợi em, thấy núi lớn núi nhỏ mọc đầy mặt đất, ai đứng nơi đỉnh núi phía bên kia những núi, hú gọi, nếu là kẻ đang ruổi theo cuộc phù vân thì hãy trở về, ta vẫn đứng nơi sông nước miền cố thổ, để chờ em

 

 

 

những ý nghĩ màu khói

 

em, đứng nơi sông nước miền cố thổ ta cứ thấy mình như ngọn khói lam chiều bay lên từ những mái rạ năm xưa, những ngọn khói mang hình thù cuộc trường kỳ tìm kiếm, suốt những nghìn năm qua con người nơi mặt đất là luôn đi tìm cho mình một khoảnh trời luôn có lũ chim trời sải cánh giữa những trùng điệp mây bay, ngay tự thuở vừa ra khỏi cuộc tử sinh băng tuyết là con người nơi mặt đất đã bắt đầu cuộc tìm kiếm, đứng nơi sông nước miền cố thổ ta cứ thấy mình như ngọn khói lam chiều bay lên giữa nỗi nhớ nhung, nỗi nhớ về kẻ ra đi tự nửa mùa thu cũ, em, nỗi nhớ nhung là thuộc về những khoảnh khắc của tạo tác, là dòng sông chảy qua buổi chiều thu có ai đứng ngắm xác lá trôi, mùa thu đang rụng xuống nhân gian hình thù của tàn rữa, xin hãy ngừng lại đi chuyện lá rụng, ai nói trong niềm luyến tiếc hay là ta đang nghe thấy những âm vang vọng lại tự thuở dòng sông mới bắt đầu cuộc chảy qua mặt đất, em, nỗi nhớ nhung là thuộc về những khoảnh khắc của tạo tác, là ngọn gió chợt thổi về từ trùng điệp núi non, hay là mùi hương thoảng lại từ những loài hoa dại ven đường, những ngọn gió hay mùi hoa cỏ, nhớ nhung là những khoảnh khắc ta bất chợt nhìn thấy hương thơm trời đất, bất chợt nhìn thấy vĩnh hằng trong dòng chảy bất tận của cuộc trường kỳ tìm kiếm, bất chợt nhìn thấy nhịp thở người yêu dấu của ta đang thở trong ta, em, đứng nơi sông nước miền cố thổ ta cứ thấy mình như ngọn khói lam chiều bay lên giữa nỗi nhớ nhung, có đủ cả, trong những ngọn khói lam chiều, chỉ vắng thiếu em, người đi từ nửa mùa thu cũ, người có cuộc nghìn năm lãng đãng như ta.

 

 

 

những lời nhìn thấy được vào sáng hôm nay

 

trong những tháng năm đen tối của thế giới
ta lại gặp em
như tiếng chim cất lên vào buổi sáng hết thảy những rừng cây đều đã biến khỏi mặt đất
em
niềm hân hoan thế kỷ
từ đó
cuộc kiếm tìm phía trước lại diễn ra trong tột cùng khao khát
ai lại đi nhắc về những nỗi buồn vẫn chất lên niềm trắng tay của thế giới
chỉ biết là ta đã gặp em giữa những năm tháng tro than

 

 

 

những ngọn gió rừng buồn bã

 

thì cũng mới hôm qua, khi lũ chim rừng hát những bài ngợi ca loài giống mình và các vị thần  núi Voi Nằm đang sửa sang lại những ngọn đèn trên núi cho cuộc chơi sang trọng vẫn diễn ra suốt những nghìn năm qua thì em nói với ta là em đã nhìn thấy con đường dẫn tới miền đất mà em nói dường chỉ có lũ trẻ thơ cười vui bên những loài hoa dại, ta nói là em đã nhìn thấy con đường dẫn tới miền không có đâu, thì cũng mới hôm qua khi nghe ta nói về miền không có đâu em cứ háo hức như thể khách lãng du sau những ngày trải qua những lo âu phiền muộn trên những dặm dài vô vị bỗng nhìn thấy thấp thoáng đằng  trước khung trời mình hằng mong đợi,  thì cũng mới hôm qua, khi các vị thần sửa sang lại  niềm vui bất tận cho cuộc chơi sang trọng vẫn diễn ra suốt những nghìn năm qua, em nói với ta là em phải còn sửa soạn áo quần cho kịp đi đến đó, nhưng khi đêm xuống, hết thảy các loài hoa và các loài chim trong trời đất đều đã đến, những người vẫn tham dự cuộc chơi của thế kỷ cũng đã đến, khi các vị thần bắt đầu xướng lên khúc hát ai ở ai đi, và cả những kẻ tham dự cuộc chơi cùng hát, thì cũng vẫn chưa thấy em đến, cho đến khi các vị thần ai về nơi nấy, hết thảy các loài hoa các loài chim và hết thảy mọi người tham dự cuộc chơi đều đã ra về, thì em vẫn chưa đến, là chẳng thể, những ngọn gió rừng buồn bã mang lời em đến cho ta, rằng em chẳng thể rời bỏ khung trời nhỏ bé bình yên nơi trần thế, thì cũng được thôi, bởi trần thế vốn là nơi bứt rốn chôn nhau của em, ta sẽ làm nghìn khúc hát gửi lên trời để nguyện cầu cho sự bình yên của em, ta nói với những ngọn gió rừng buồn bã mang lời em đến cho ta.

 

 

 

những ngọn gió mang mùi biển mặn

 

em biết không, thì cũng mới hôm qua, những ngọn gió mang mùi biển mặn vẫn còn thổi về miền cố thổ, ta nghe như trong gió có cả những nỗi niềm thuở trước, ai đã đi qua suốt những thế kỷ đã qua, chân dẫm lên nghìn tăm tối, những nghĩ ngợi đôi khi như những đám mây đen không chốn nương thân, năm tháng nghẹt lời rối rắm, tiếng cười như thể vật thể may mắn còn sót lại sau những đám cháy lớn do những thế lực man rợ luôn muốn cho mặt đất chẳng bình yên, em biết không, thì cũng mới hôm qua, những ngọn gió mang mùi biển mặn vẫn còn làm xao động lòng ta, mới hôm qua ta vẫn còn nghe thoảng trong tiếng gió những nỗi niềm, ai đó đang hăm hở bước về phía có tiếng nói của những vị thần chăm sóc niềm vui trần thế, ta nói cho lũ ngươi biết không dễ gì sở hữu được một cuộc tình có vẻ như ở bên ngoài trần thế, các vị thần nói, ta nghe lời ai đó tiếp theo sau lời các vị thần như thể niềm hân hoan được thốt ra giữa những vô vị của tháng năm, em biết không, thì cũng mới hôm qua ta còn nghe niềm háo hức đọng trong tiếng gió, háo hức bước về phía bầu trời có cuộc chơi cao sang và phóng túng của những đám sao trời lãng tử, thì mới hôm qua là thế, nhưng em biết không, sáng nay, khi thức dậy, ta chẳng còn nghe tiếng gió, hết thảy là đều lặng yên, đám cây lá trong vườn lặng yên, lũ chim chóc trong vườn cũng lặng yên, ta nghe như hết thảy mọi âm vang đều biến khỏi mặt đất, đi hỏi cây lá trong vườn thì chúng bảo là gió đang trong cuộc trốn chạy, ta hỏi trốn chạy ai, chúng bảo không biết, đi hỏi mặt đất thì mặt đất bảo là gió đang trốn chạy mình, ta không hiểu lời của đất cho lắm, chỉ cảm thấy trở nên cô độc, vô cùng cô độc

 

 

 

những giọt nước mắt của em

 

ta nói là ta đã nhìn thấy vào một ngày tận phía đầu kia mặt đất tuyết vẫn rơi làm héo những ngọn cỏ vừa mới nhú lên vào một ngày mùa xuân vào một ngày tận phía đầu kia mặt đất em đã gửi cho ta những nụ cười mùa xuân có kèm theo những bông tuyết trắng ta nói là ta đã nhìn thấy những bông tuyết trắng tận những nghìn năm trước ai đứng trong tuyết trắng chờ ta để những nghìn năm sau ta nhận được nụ cười mùa xuân được gửi từ chính tay em hay là em đã khóc vì hạnh phúc những giọt nước mắt hạnh phúc đã tan ra trong tuyết làm héo những ngọn cỏ vừa mới nhú lên  vào một ngày mùa xuân

 

 

 

những gương mặt miền cố thổ

 

em trở lại miền cố thổ cài lên ký ức mơ hồ ai đi nửa mùa thu cũ
màu xanh của bầu trời và quãng cách mang mùi năm tháng lặng lẽ rơi vào tâm tư sông nước
là sông Nil sông Amazon hay sông Hồng hay sông Hậu sông Donau
cuối cùng thì con sông nào cũng rời mặt đất để mang theo những mùi phù sa chín cửa biển Đông hay mùi gió chướng biển Giữa như chứa sẵn nghìn trùng bạc đầu cơn sóng biển Đen hay âm vang những lời hát rong xưa cũ cất lên từ những miền đất nằm dọc theo bờ những dòng sông của năm tháng có những cái tên xưa cũ là Gaul là Eisenach là Ephesus là Teotihuacan là Machu Picchu là Khajuraho là Petra là Thebes ai hát lên như những ví dụ về những niềm vui hay nỗi sợ hãi ví dặm một khúc sông Lam chảy ngược về miền có tiếng vỗ lên mặt trống hình con chim lướt gió ai hát lên giữa màu nước màu lam chiều lênh láng câu hò cổ độ kết tụ tự những khúc chảy đắng cay ai hát lên màu xanh của con sông Donau mang nhịp đập của những trái tim Wartburg Frankenstein của đất nước La Mã Thần Thánh ai hát lên giữa khu rừng nhộn nhịp hồn ma của những kẻ đào vàng đến tự miền đất Đen từ những cuộc đổi chác như chẳng thể và mãi mãi chẳng thể còn nhìn thấy nơi mặt đất
em trở lại miền cố thổ cài lên ký ức mơ hồ
trầm tích những dòng sông như luôn mang nặng nỗi niềm
hay ở nơi đâu nơi mặt đất cũng là miền cố thổ
luôn có những dòng sông ra đi mang theo những nỗi niềm
mùa thu nào cũng có kẻ ra đi
hay sự có mặt nơi mặt đất là một cuộc chơi về những cách thức ra đi
em trở lại miền cố thổ cài lên ký ức mơ hồ
ai đi

 

 

 

bây giờ chưa là mùa thu

 

bây giờ chưa là mùa thu nhưng ta nghe đâu đây những chiếc lá rụng tự những mùa thu trước đang nói về nỗi nhớ
ký ức tựa dấu vết khắt khe của năm tháng luôn khắc lên những gương mặt của tồn tại
đâu chỉ riêng những chiếc lá rụng những mùa thu cũ
mùa đông năm trước làm gãy đổ những cành hoa nơi khu rừng ấy khiến lũ ong  không còn muốn tiếp tục cuộc tìm kiếm ngàn năm chưa hề ngừng nghỉ của loài giống mình
huống hồ là ta loài sinh linh nhỏ bé trong trời đất vốn đứng lên từ một cuộc yêu thương cao sang nhất trong những cuộc yêu thương
trong lòng ai lại không mang theo hình bóng của  cội nguồn
huống hồ là vào một ngày mùa thu ta nhớ là cũng vào một ngày mùa thu em nói với ta những lời như được trích ra tự cội nguồn của loài giống
những lời em đã trở thành nỗi nhớ trong ta
đâu chỉ riêng những chiếc lá rụng những mùa thu trước
đôi khi chỉ nhớ đến lời em nói với ta mùa thu năm trước thì dường lập tức hết thảy những tăm tối phiền muộn biến khỏi cuộc đời mình
ký ức tựa dấu vết khắt khe của năm tháng luôn để lại trong ta hình bóng của mặt đất và bầu trời
trong cuộc rong chơi giữa cuộc sắc không ta cứ giật mình nhớ đến em
thì ra là ta và em đã gặp nhau giữa cuộc ngàn năm sắc không

 

 

 

như ở phía bên ngoài trần thế

 

Chưa. Chúng tôi vẫn chưa gặp nhau. Nhưng đấy cũng chỉ là những giả định. Có nghĩa, có thể là chúng tôi chưa làm được việc hẹn nhau giữa niềm bí ẩn của thế kỷ.

Chúng tôi hẹn nhau vào một buổi sáng cuối xuân tuyết tan cùng những nỗi niềm vẫn còn đang đọng lại nơi ký ức của đất, nỗi hãi hùng giá rét, hay vô vọng trước cuộc vô thường làm bằng những cái chớp mắt, hay bằng những trầm tích đắng cay. Nhưng cũng có thể nói đấy là một chiều cuối xuân, chúng tôi hẹn nhau vào một chiều cuối xuân, lũ ong như còn có vẻ luyến nhớ những đám mây lãng đãng trên bầu trời mùa xuân như để làm nhiều hơn niềm háo hức của đám hoa dại trên rừng. Có thể nói đó là lúc tuyết tan. Mà cũng có thể nói đó là buổi cuối chiều.

Chưa. Chúng tôi chưa gặp nhau giữa thế kỷ u buồn. Thì đấy cũng chỉ là giả định. Giả định là chúng tôi hẹn nhau giữa những tro than của những cuộc cháy lớn nơi mặt đất, giữa những hò hét của những tham muốn cùng tột của thế kỷ, giữa tiếng cười man dại của lũ người phù phiếm, thì mấy trăm năm nay bọn chúng vẫn cười vui trên niềm thương đau thuở trước.

Việc chúng tôi hẹn nhau cũng chỉ là một ví dụ về niềm bí ẩn trần thế.

 

 

 

em đứng giữa cỏ nội mà hát

 

không phải là ta định nói về ánh mắt buồn (khi nhớ nhung) của em ánh mắt bao nhiêu lần (có khi là nửa đêm thức giấc) ta cứ mường tượng em đang âu yếm nhìn ta cũng chỉ là mường tượng thôi bởi đã bao giờ ta nhìn thấy em âu yếm nhìn ta không phải là ta định nói về những lời nói dịu dàng của em những lời nói có lúc ta nghe như đang thốt lên tận đầu kia mặt đất thì cũng chỉ là mường tượng bởi đã bao giờ ta nghe em nói với ta về những buổi chiều khi ánh mặt trời chưa tắt em lang thang giữa cuộc phù vân hay về những đêm tuyết phủ dày mặt đất em cứ kêu lên trong tâm tưởng về nỗi cô quạnh giữa một thế giới đông đúc bởi phù phiếm là đang có vẻ muốn ngự lên trí tuệ thế kỷ điều ta định nói không phải là nói về nỗi buồn thế kỷ mà là nói về một khung trời riêng và cô đặc như ngàn năm gộp lại không phải là khung trời của adam eva xưa cũ mà là của ta và em ở đó ta sẽ luôn nhìn thấy em một ngàn lần ta nhìn thấy em đứng lên giữa cỏ nội con dế hát bài hát về cỏ nội còn em hát về những dòng sông chảy qua những miền ký ức của loài giống con người em đứng giữa cỏ nội mà hát còn ta thì nghe như có tiếng chân ai đó đang từ giá rét của thời băng tuyết bước về phía nỗi buồn thế kỷ

 

 

 

em là ngọn gió thổi về miền cố thổ

 

em là ngọn gió thổi về miền cố thổ làm dấy lên trong ta những nghĩ ngợi về mặt đất vào một ngày mùa thu cũng có thể là vào một ngày mùa xuân khi các loài hoa trên rừng đang nở còn lũ chim thì đã nghĩ ra được cách ca ngợi về lũ ong rừng hút mật nhưng ta thì nghĩ ngợi về một ngày mùa thu vào một ngày mùa thu người con gái ấy đã bắt đầu bước lên nơi mặt đất gian truân ta vẫn muốn là em bắt đầu sự có mặt của mình ở nơi mặt đất gian truân vào một ngày mùa thu cả cách nghĩ ngợi của những hạt bụi cả cách nghĩ ngợi của lũ thú hoang trên rừng cả cách nghĩ ngợi của con người trần thế hết thảy là như đang đắm vào tĩnh lặng của thu em phải sinh ra vào một ngày thu tĩnh lặng để cho ta mang mùa thu đi khắp thế gian chẳng phải bắt đầu vào một ngày mùa thu là để nghe tiếng lá rụng như bài học đầu đời về sự tàn rữa mà là để nghe giao hưởng của đất trời mùa thu là mùa giao hưởng của đất trời một bài hát cho tình yêu được viết ra từ cuộc đằng đẵng tử sinh của những hạt bụi đã bắt đầu sự tồn tại của mình từ nỗi cô đơn chết chóc em phải sinh ra vào một ngày mùa thu khi đất trời đang hát bài ngợi ca về cuộc máu xương lãng tử để cho ta mang mùa thu đi khắp thế gian nói cho mọi người nơi mặt đất hay rằng đây là thế kỷ con người như chỉ còn biết bày tỏ khôn ngoan trong việc nhận ra nỗi giận dữ của một cơn gió chướng hay sự bất ưng của một tiếng gào của đất hay bày tỏ những khôn ngoan trong việc tranh giành cho mình một cách thế tồn tại nơi mặt đất cái thế kỷ của trí khôn và dường như chẳng còn chỗ cho những nỗi niềm lãng tử ta sẽ mang mùa thu sẽ mang em đi khắp thế gian để nói cho mọi người hay em là ngọn gió mang theo cả những nỗi niềm máu xương lãng tử của trời đất

 

 

 

cứ sợ em nghĩ ta chẳng phải là hạt bụi

 

khi nói ra điều này cứ sợ em nghĩ ta chẳng phải là hạt bụi, bởi hạt bụi làm sao nghĩ được về một ngày thật xa, thật xa, khi những vì sao trên trời chỉ là những hạt bụi còn chìm đắm trong nỗi nhớ nhung, chẳng phải nỗi nhớ nhung miền cố thổ, cuộc ngàn năm lãng đãng tựa hồ nỗi nhớ nhung một thuở ngàn năm, để ai đó, nếu chẳng phải nửa cuộc mây trôi bỗng một hôm đọng lại, một khối tinh khôi mơ hồ đọng lại, mãi về sau ai đó gọi là cuộc sinh ra, khi nói ra điều này cứ sợ em nghĩ ta chẳng phải là hạt bụi, giữa khối mơ hồ lãng đãng bỗng một hôm đọng lại ý tưởng của các vị thần, đọng lại tiếng chim tiếng suối, đọng lại gương mặt trần thế, ai đó đã nhìn thấy gương mặt trần thế tự thuở nghìn năm lãng đãng mây trôi, nếu không phải là hạt bụi nhìn thấy hạt bụi, nếu không phải là hạt bụi thì làm sao từng ngày từng ngày em vẫn nghe được những cảm thức còn nhỏ hơn cả hạt bụi luôn làm thức dậy trong em những ý nghĩ như nỗi nhớ nhung một thuở ngàn năm em vẫn nói là tiếng nói người em yêu thương nơi tâm tưởng em, ta chỉ là hạt bụi nhỏ nhoi nơi tâm tưởng em

 

 

 

khi chỉ còn mình ta giữa thế kỷ u buồn

 

khi em để mỗi mình ta giữa thế kỷ u buồn thì ta như ngọn gió không còn có chỗ nơi mặt đất và bầu trời, lũ cây trên rừng sẽ nói với nhau rằng thật vô vị biết bao khi không còn nỗi sợ hãi nào hay niềm lo âu nào bởi những giông bão là không còn ngang qua mặt đất, lũ chim rừng sẽ nói với nhau rằng thật buồn bã biết bao khi không còn nghe thấy mùi hoa dại vẫn thoảng trong gió ban mai những ngọn gió đầy hương thơm của đất vẫn khiến cho những cuộc tình luôn bận bịu với bao nhiêu tra vấn về sự còn hay mất về sự dễ vỡ hay vĩnh hằng trong bao nhiêu cách thức tồn tại của tình yêu cả các vị thần lẫn con người vẫn ra công gầy dựng, khi em để mỗi mình ta giữa thế kỷ u buồn thì còn có nghĩa gì bầu trời sao ở trên đầu bởi ta chẳng còn ai để trò chuyện về cái chết của sao trời thật ra thì chúng đã ra đi tự những nghìn triệu năm trước chỉ vì muốn nhìn thấy ta và em nên đêm nhìn lên bầu trời sao trên đầu lại nhìn thấy chúng nhìn về nơi trần thế biết đâu biết đâu những nghìn triệu năm sau ta sẽ là ngôi sao đã chết hằng đêm vẫn dõi theo em

 

 

 

những niềm dở dang của thế kỷ—
chờ

 

ta vẫn đứng chờ em ở phía bên này của đợi chờ, mặt trời có vẻ  đang rất mệt mỏi trong cuộc đi dài bất tận, nắng, nhưng có vẻ như là chưa nắng, như vừa cố làm rõ ra mặt đất luôn lở lói đìu hiu, như vừa cố giấu bớt đi ánh sáng của mình, ta như nhìn thấy được sự bủn xỉn của thế kỷ cả trong ánh mặt trời của ngày, những ngọn gió cuối mùa xuân có vẻ đang do dự nơi bầu trời chật ních tham vọng của những đám mây mang hình thù những ngọn núi tuyết còn sót lại tự mùa đông trước, cuối xuân mà lũ chúng vẫn còn lảng vảng trên bầu trời như thể đang trù tính một cuộc chơi  bất ngờ nào đó khi mùa xuân vẫn chưa đi qua, hết thảy những thứ đang bày ra trước ta như thể cũng đang chờ đợi những thứ chúng vẫn từng chờ đợi, những ngọn gió cuối xuân như đang chờ một bầu trời minh bạch chẳng còn chút  mưu toan, ánh mặt trời thì  như đang chờ một điều kỳ diệu nào đó đến từ phía bên kia tồn tại để xóa bớt những nhàm chán ngàn năm, ta có cảm tưởng, cả ta, cả những ngọn gió cuối xuân, cả ánh mặt trời, là đều trong niềm vô vọng, hay còn buồn thảm hơn vô vọng, bởi hết thảy những thứ ta đang trông thấy, hay mong trông thấy, là đều thuộc về thứ thế giới của tự huyễn hoặc, này, ngươi hãy cứ trở lại với những giấc mơ của mình, chớ có đợi chờ, từ nơi bầu trời chật ních những tham muốn ta nghe như đang vang lên tiếng ai đó ta nghĩ là tiếng của một vị thần nào đó vẫn còn sống sót sau những thế kỷ u buồn.

 

 

 

những niềm dở dang của thế kỷ—
khát

 

ta lội ngược tiếng cười của em để trở về đêm thế kỷ, ảo ảnh cứ dài ra cơn mộng mị, mộng mị về cuộc chuyển đổi của bầu trời, mộng mị về cuộc tiến hóa của những sinh linh nơi mặt đất, ta đã nhìn thấy ta trò chuyện với lũ chim trên rừng, này, lũ chúng tôi nói cho loài người các người biết tuy vẫn đậu nơi rừng cây nơi mặt đất để hát, nhưng lũ chúng tôi còn có cả một bầu trời trên đầu, ta nói liệu lũ các người có đi nổi khi bầu trời trở thành vô biên, không đáp lời ta, lũ chim chỉ hát, ta nghe trong tiếng hát là những ngợi ca về sự vô biên, giữa cơn mộng mị của thế kỷ ta chợt hiểu ra lời nói không thể nói hết vô biên, giữa cơn mộng mị của thế kỷ ta đã nhìn thấy ta trò chuyện với lũ ếch nhái trên đồng làng, hỡi loài người ngạo mạn chớ buông lời buông thả về mối quan hệ giữa con người trần thế và lũ ếch nhái trên đồng làng, ta nói đấy chỉ là những nhận thức của con người thuở trước khi chưa nhìn thấy hết mặt đất nên mới có chuyện nói ếch nhái là loài thiển cận, ta thấy như bấy giờ mặt đất cứ rung lên và lũ ếch nhái muôn nơi như đang cùng gào lên, ta cũng chẳng biết có phải đấy là nỗi tức giận vẫn tích tụ tự nghìn triệu năm trước, lời nói không nói hết vô biên, thì cũng chỉ mới mỗi lần nghe tiếng em cười giữa cát bụi, nhưng ta luôn cảm thấy đến tận vô biên vẫn còn nghe thấy tiếng cười của em, ảo ảnh cứ dài ra cơn mộng mị, khi ngước nhìn bầu sao và nghĩ đến tiếng cười của em ta cảm thấy đất trời trở nên gần gũi vô cùng, một thế giới mới tinh khôi treo vào bầu trời, ai đó thư thả bước giữa trinh bạch, còn các vì sao thì ôm nhau khóc vì vui sướng, ta lội ngược tiếng cười của em để trở về với thế kỷ u buồn, lặng ngắt cát bụi, khi không còn nghe tiếng em cười giữa cát bụi ta cứ thấy như mình vừa uống cạn hết nước các con sông trên mặt đất nhưng vẫn thấy còn trong cơn khát.

 

 

 

những niềm dở dang của thế kỷ—
quên

 

em biết không, vào một ngày ánh mặt trời vẫn soi sáng mặt đất như thường lệ, ta đã gặp kẻ ta từng mong đợi, xin chào hạt bụi, ta cất tiếng chào người khách đến vào buổi sớm mai những hạt sương trên lá như còn tiếc nuối cách thức giấu mặt của đêm, nhưng người là ai lại biết ta, khách hỏi, ta nói đây cũng là hạt bụi, nhưng có phải là người đến từ trận đánh đã ngừng nghỉ từ lâu, không phải trận đánh mà hết thảy những trận đánh chưa bao giờ ngừng nghỉ, em biết không, đến lúc ấy ta mới nhìn kỹ bộ áo quần màu đất khách đang mặc trên người, chẳng phải hoa vải của người thợ dệt, mà là những hoa máu khô đọng tự bao giờ đang chen chúc giữa những vệt nước dường ai đó mới làm vấy lên áo quần của khách, quá khứ là máu và nước mắt chen nhau giữa những ngày tháng chẳng một ai trong loài người chúng ta có thể nói đấy là buồn hay là vui bởi máu và nước mắt vẫn cứ tiếp tục nhỏ xuống những trận đánh chính do bàn tay con người tạo dựng nên dường cũng có vẻ bình thường như sáng ra thì nhìn thấy ánh mặt trời và dường cũng có tính cách quy luật như ánh mặt trời có nghĩa mặt trời thì có ánh sáng còn con người trên mặt đất thì đánh nhau, khách nói như đang trút bỏ những niềm dở dang của thế kỷ, đây chỉ là hạt bụi nghe người nói thế thì chẳng còn muốn làm hạt bụi, ta nói, và cứ đăm nhìn những hoa máu trên áo quần của khách, a ha, hạt bụi là chỗ cuối cùng của tồn tại, ngươi có không muốn cũng không được, nhưng người nói về quá khứ như thế có phải là hơi bi thảm hay không, em biết không, ta hỏi, và cứ sợ làm phật lòng người khách ta từng mong gặp,

a ha, có ai nói về ta lại minh bạch hơn ta nói về ta, nói về quá khứ là nói về ta, thì chẳng phải lũ người cầm đầu những trận đánh là đang tiếp tục làm công việc truyền ngôi, nối ngôi, thời nào thì lũ chúng cũng nghĩ ra được những cách thức mới mẻ để truyền ngôi, nối ngôi, để chúng vẫn có thể tiếp tục cầm đầu cả những trận đánh có đao gươm và cả những trận đánh chỉ bằng lời hoặc bằng lặng lẽ, vị khách ta từng mong đợi nói đến đó thì lên ngựa ra đi, nhưng ngươi là ai lại đi hỏi về ta, hỏi lời ấy nhưng khách chẳng ngoái nhìn lại, rõ ràng là người khách ta từng mong gặp đã quên ta, em biết không, hạt bụi quên hạt bụi là cũng phải thôi,

 

 

 

những niềm dở dang của thế kỷ—
âm vang lặng lẽ

 

em thoáng hiện giữa cuộc đời ta như tiếng đàn bỗng đâu vẳng lại từ miền vắng lặng, em là miền không có đâu vắng lặng bỗng hiện ra giữa một ngày mùa thu đám cây lá trên rừng đang lo âu về cách thức tái sinh khi mùa xuân đến, không phải là tiếng gió, là ta lầm lẫn đấy thôi, khi tiếng đàn nơi miền không có đâu vắng lặng sắp sửa thốt ra những lời đằm thắm thì như tiếng lặng lẽ của gió thổi qua bầu trời đêm lặng lẽ, thì ra lũ chim trên rừng cũng đang chờ nghe tiếng lặng lẽ nơi bầu trời đêm lặng lẽ, khi lũ chim sắp sửa cất lên lời ngợi ca mặt đất thì cũng lặng lẽ như tiếng đàn sắp sửa thốt lên từ miền không có đâu vắng lặng, hay em cũng là âm vang lặng lẽ trong muôn ngàn lặng lẽ đang rõi theo cuộc đời ta.

 

 

 

những niềm dở dang của thế kỷ—
giữa cuộc phù vân

 

vào một hôm, ta đang chờ em ở phía bên này của sự đợi chờ, thì thấy ai đó, chẳng phải một hai người, mà rất nhiều người, rất nhiều người áo quần lầm bụi cũng đang chờ ai ở phía bên này của sự đợi chờ, hay mặt đất cũng chỉ là nơi chờ đợi của con người trần thế, vào một hôm ta đang chờ em thì chợt nghe lời ngạo mạn của lũ ếch nhái, này, ta nói cho loài người các người biết, chỉ có con người là còn lẩn quẩn giữa cõi tháng năm phiền muộn, ta nói ta chưa hiểu cõi tháng năm phiền muộn là sao, thì dường hết thảy lũ ếch nhái trên mặt đất cùng cất cao tiếng hát, cũng chẳng phải là hát, những lời thoảng nghe tưởng chừng ngạo mạn, nhưng không phải, em biết không, khi những ngôi sao ra đời giữa cuộc sơ nguyên hỗn loạn chẳng biết ai mất ai còn thì chúng chẳng hề biết là mình đã được sinh ra trong hỗn loạn, khi những ngôi sao chết đi giữa cuộc hành trình vũ bão của sắc không thì chúng cũng chẳng hề hay biết là mình đã chết, nhưng con người nơi mặt đất trần gian thì thay nhau, kẻ đến sau thay cho kẻ đến trước để nhìn lẽ sống chết của đám sao trời, khi những loài hoa trong trời đất bắt đầu khoe sắc của mình thì chúng chẳng hề biết là mình đang khoe sắc, và khi nhan sắc đã phai tàn, chúng cũng chẳng hề hay biết là mình đã phai tàn, nhưng con người nơi mặt đất trần gian thì biết là hoa thắm, hay hoa tàn, em biết không, lũ ếch nhái nói con nòng nọc rụng đuôi lên bờ thành ếch nhái là chuyện có thật hay không có thật đối với chúng là chẳng quan trọng, tổ tiên bọn chúng đẻ con hay đẻ trứng là chẳng quan trọng, như ngọn gió thổi qua bầu trời, khi chúng muốn hát thì hát, không muốn hát thì không hát, vào một hôm, ta đang chờ em ở phía bên này của sự đợi chờ, nghe những lời chân thành của một loài giống mang nhiều nỗi đắng cay, ta chợt hiểu, con người nơi mặt đất vẫn ngụp lặn trong cõi nghìn năm oái oăm chẳng dứt, vào một ngày nào đó giữa cuộc phù vân, con người lại nhìn thấy cõi nghìn năm oái oăm chẳng dứt mà mãi về sau ai đó đã gọi là năm tháng, hay cũng gọi là thời gian.

 

 

 

những niềm dở dang của thế kỷ—
nửa bước phù vân

 

như con chim trốn gió bão em bước vào nơi các loài hoa và muông thú tưởng chừng đang sống trong sự bình yên, nhưng có hôm, đang trong nỗi ưu tư của thế kỷ, ta nghe như có ai thở than ở nơi đó, có tiếng thở than hay lời trần tình về nỗi luyến tiếc nhớ nhung đang thốt lên ở nơi đó, chẳng lẽ là lũ ong đang làm tổ nói về nỗi vất vả trong cuộc tìm kiếm thức dự trữ cho mùa sinh nở sẽ diễn ra trong mùa đông tới, nhưng chẳng lẽ là những ngọn núi tuyết ở tận phía mặt trời lặn đang nói về sự nóng lên của mặt đất, nhưng chẳng lẽ là lũ người hiếu chiến ở tận phía mặt trời mọc đang nói về sự thất bại của chúng trong cuộc đánh nhau với lũ khủng long vừa mới trỗi dậy sau những nghìn triệu năm ngủ yên trong những hóa thạch điêu linh chôn vùi bên dưới những sa mạc buồn hiu nơi mặt đất lở lói, này, ta nói cho lũ ngươi biết không dễ gì có được những năm tháng phiêu du giữa cõi đi về hoa gấm bàn chân ai dẫm lên hoa gấm một thời những nụ hôn vô ưu lãng đãng trời sắc trắng cuộc tình là ngàn năm nhưng để cho mênh mông cát bụi biết là cuộc tình ngàn năm thì tháng năm chỉ lặng lẽ giữa trời hoa gấm, thì ra là đám sao trời chết tự những nghìn triệu năm trước đang thốt lên nỗi luyến tiếc một thời oanh lệt của chúng, giữa nỗi ưu tư của thế kỷ ta cũng buột thốt lên, mãi mãi là em chẳng thể tìm được chốn bình yên

 

 

 

lời cám ơn người đã cho ta tình yêu thế kỷ

 

tình yêu ấy như một định mệnh khắt khe luôn trói chặt vào nhau hai mảnh hồn ít oi của ta và em như thể đấy là bổn phận chẳng thể khước từ nhưng cũng có thể đấy là niềm vui của kẻ làm ra thế giới

tình yêu em dành cho ta như một thứ định mệnh mang hình thù ngọn lửa luôn nung đốt tim ta chỉ nghĩ đến em là bao nhiêu chữ nghĩa đẹp tựa nắng mùa thu lập tức kết tụ thành những khoảnh khắc thi ca
những khoảnh khắc thi ca một kẻ bình thường nghĩ ngợi suốt đời cũng chẳng thể cóclip_image001

đêm
em ở tận đầu kia mặt đất chờ cho nhà ta sáng đèn thì lên tiếng gọi
những cuộc chuyện trò như thể cứ dài ra bất tận giữa thế kỷ u buồn
những cuộc chuyện trò luôn làm nảy sinh trong ta những ý tưởng tinh khôi như những tia nắng của buổi sớm tinh khôi
và máu lãng tử trong ta như cứ chảy dồn về chảy dồn về phía cự phách

tình yêu của em như tặng vật quý giá nhất đất trời em đã đem tặng ta
và ta thì luôn muốn trao cho em hết thảy những niềm vui góp nhặt được trong suốt cuộc tìm kiếm gian truân
ta muốn trao hết cho em cả niềm vui  cả những ý nghĩ cao sang gầy dựng được giữa những tháng năm bất trắc và cả thịt xương hơi thở của ta
và vỗ tay hát giữa lồng lộng đất trời
ta vỗ tay hát mừng em không còn bất cứ niềm sợ hãi nào trong cuộc di dời những u buồn ra khỏi mặt đất thân yêu

cám ơn em đã dành cho ta tình yêu mãnh liệt như sấm chớp trên trời

 

 

 

như giấc mơ thế kỷ—
cuộc thanh tẩy của dế

 

ta cũng chẳng biết giấc mơ bắt đầu như thế nào, nhưng khi nhìn thấy em thì hết thảy mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, khi trông thấy ta hết thảy lũ chim rừng vỗ cánh bay lên bầu trời tháng tám có những đám mây mùa thu đến muộn có vẻ còn phân vân do dự về việc tham dự cuộc chuyển mùa của chúng, xin chào người đến với bầu trời mùa thu, dường bấy giờ ta nghe vang lên trong tâm tưởng lời chào thân thiết của chim, xin chào các bạn của bầu trời mùa thu, của bầu trời tự do, bấy giờ trong tâm tưởng ta cũng vang lên những lời thân thiết, và lũ nai trên rừng như rũ sạch hết niềm ngơ ngác của thế kỷ trước đường hoàng bước đến trước ta, dường hết thảy lũ chúng là đều mỉm cười như để cho ta biết là chúng đã nhìn thế giới với cách nhìn khác trước, xin chào người đến với rừng mùa thu, xin chào người đến với rừng mùa thu, lũ nai con tranh nhau lập lại lời chào vừa buột thốt ra của lũ nai mẹ, xúc động làm sao trước giọng nói ngây ngô của lũ trẻ vốn ăn lá rừng uống nước suối đêm nằm giữa những ánh mắt yêu thương của đám sao đêm, giữa lúc ta còn bối rối chưa nói được lời nào với lũ nai trên rừng thì lũ dế đã kéo đến, dường hết thảy lũ dế trên mặt đất đều kéo đến chỗ ta, không phải ca từ kiểu chứa chấp những mưu toan triết lý về tồn tại kiểu con người, cũng chẳng phải là giao hưởng, cũng theo cách gọi của con người, là ở bên trên hết thảy những thứ đó, từ đó tuôn chảy ra những gì gọi là ca từ, là giao hưởng, cuồn cuộn như thác đổ, nhưng thanh thản như lời mỹ nữ còn nằm trong niềm e ấp, cứ tạm gọi là những lời ca bất tuyệt của lũ dế, em có nhìn thấy không, cả lũ người thô lỗ, cả lũ người hiếu chiến, cả lũ người giả dối đê hèn, hết thảy lũ ngông cuồng của thế kỷ là đang bị cuốn trôi đi, em có nhìn thấy không, những lời ca bất tuyệt của lũ dế đang quét sạch hết lũ chúng, ta nói, mỉm cười nhìn em, em cũng mỉm cười nhìn ta, vẫn im lặng, chẳng nói lời nào, và mặt đất trở nên trong sạch, cám ơn những lời ca của dế, ta tự nói với mình trong tâm tưởng, và nói với em về mặt đất không còn những tăm tối, rác rưởi, em thấy không, mới tinh khôi như buổi trước buổi hồng hoang, ta nói, mỉm cười nhìn em, em cũng mỉm cười nhìn ta, vẫn chẳng nói lời nào, hóa ra thì ta chỉ nhìn thấy em trong tâm tưởng

 

 

 

như giấc mơ thế kỷ—
hay cứ hát mãi về mùa gió nổi

 

khi ta đến làng không có đâu người ta đang hát về mùa gió nổi
nói chuyện này với em như thể ghi chú về lịch sử của một kẻ mới tập tành chép sử

bấy giờ ta đâu hiểu hết những lời hát ai đó viết ra như để cho ngôi làng đìu hiu hút gió trở nên khác đi những gì đang có
những lời hát như cứ dính vào bầu trời trên đầu rồi rã ra thành những hình hài huyễn hoặc

vỗ bàn tay hát cho năm tháng hóa thành ký ức của đất và người
ký ức về những ngọn gió thổi qua bầu trời vào một ngày có bao nhiêu lời nguyện cầu cho một ngày không còn trông thấy những tăm tối nơi ánh mắt lũ nhện vẫn chăm chú làm tổ cho những hoang phế của niềm ước mơ
bị chôn vùi vào một ngày có quá nhiều kẻ đến từ những miền đất hình thành từ những ham muốn được gieo rắc tự những ngày con người mới bắt đầu nhìn thấy những ước mơ nhỏ nhoi nhất thốt ra từ chính những ý nghĩ của mình
vỗ bàn tay hát cho những ngọn gió mãi thổi qua mặt đất
mãi thổi qua niềm mơ tưởng của thế kỷ
vỗ bàn tay hát để lắng nghe ai đó đã đem mắc lên bầu trời giao hưởng của tháng năm những âm vang kỳ tuyệt đang đọng lại trong tiếng lặng lẽ của đất thốt lên vào lúc những ngọn lúa nói với dòng sông về cuộc viễn du phong lưu của những bóng mây rũ xuống mặt đất tự nhiều thế kỷ trước
vẫn chảy suốt những dòng sông vô ưu và những xác mây thì như chẳng chịu để rơi vào cõi lãng quên
vỗ bàn tay hát cho những ngọn gió lẻ loi thổi ngang qua mặt đất kết tụ lại thành mùa gió lộng âm vang nơi ký ức của đất và người
mùa gió nổi

khi ta đến làng không có đâu thì hết thảy người làng đang hát về mùa gió nổi
nghe người làng hát về mùa gió nổi ta cứ mường tượng về một giấc mơ dài của thế kỷ
hay cứ hát mãi về mùa gió nổi thì làng không có đâu hóa ra có thật
nói điều này với em như thể ghi chú về lịch sử của một kẻ chép sử vừa mới bắt đầu biết chép sử

 

 

 

như giấc mơ thế kỷ—
cuộc hẹn giữa mùa gió chướng

 

ta lại hẹn em giữa mùa gió chướng,
những ngọn gió làm ập đổ cả những mơ ước nhỏ nhất trong ta,

thì cũng mới đêm hôm qua, khi ta nghĩ về em, gió chướng lại thổi về từ miền đất hung bạo mang theo cả mùi trầm tích lắng đọng tự buổi mặt đất còn hứng chịu những cuộc va chạm tàn nhẫn của đám thiên thạch hung hãn, những ngọn gió dường còn giữ đủ cả những âm vang thống thiết thốt ra từ những cuộc giao chiến đẫm máu giữa lũ người thích làm chủ mặt đất với những kẻ đi tìm thứ vật thể có thể mang lại hình hài đích thật của loài giống con người, suốt cuộc trường kỳ tiến hóa con người nơi mặt đất vẫn đi tìm,

thì cũng mới đêm hôm qua những ngọn gió chướng mang hình thù nhiễu nhương của thế kỷ suýt làm rối tung những nghĩ ngợi trong ta, chúng nó, những ngọn gió chướng ấy là một ngàn lần giá buốt một ngàn lần có thể làm tắt lịm những mơ ước của con người,

ta lại hẹn em giữa mùa gió chướng khi lũ ngông cuồng của thế kỷ cố xóa hết dấu tích của những cuộc hẹn có tính cách quyết định sự sống còn của con người những thế kỷ trước, hẹn mùa xuân sau sẽ không còn nhìn thấy bất cứ nỗi ưu tư nào trên hết thảy những gương mặt những kẻ đang sống trên mặt đất, hẹn gặp nhau ở phía đầu kia của năm tháng, nơi không còn ai nhớ đến những hận thù thuở trước, hẹn gặp nhau giữa mùa đơm hoa kết trái của nắng, khi hết thảy các khu vườn trên mặt đất lũ bướm suốt ngày đi nói chuyện ân tình với các loài hoa, còn con người thì chia nhau đi trò chuyện với lũ thú trên rừng, rằng đã đến lúc không còn lấy các loài giống khác làm thức ăn cho loài giống mình, rằng không có sự thật nào là không sinh ra dưới nắng mặt trời,

những ngọn gió chướng mang hình thù nhiễu nhương của thế kỷ như muốn làm ập đổ hết những dự tính của ta, nhưng chẳng sao, bởi sáng nào ta cũng gửi lên bầu trời trên đầu lời nhắn gửi nghĩ được trong đêm, và ta biết nắng của mặt trời sẽ mang đến cho em

sang năm sẽ gặp nhau nghe em
khi đã qua đi mùa gió chướng

 

 

 

lời cám ơn đương đại

 

gần cuối cuộc tìm kiếm ta đã nhìn thấy em
người con gái cũng đang trong cuộc tìm kiếm ở tận đầu kia mặt đất

em
chiều cố thổ ngọn gió cuối ngày thổi qua nỗi nhớ
đứng tận đầu  kia mặt đất nhìn gió mưa  em khóc vào một ngày mưa như những giọt nước mắt buồn của thời gian chảy qua miền khao khát
chiều cố thổ ngọn gió cuối ngày thổi qua nỗi nhớ
ta hôn em qua nghìn trùng cách trở  nghe lòng trĩu nặng cuộc tình thế kỷ
gần cuối cuộc tìm kiếm ta mới nhìn thấy em giữa dòng chảy hỗn độn  của con người nơi mặt đất lở lói triền miên
em như đang đứng giữa mặt đất lở lói để chờ ta

chiều cố thổ ngọn gió cuối ngày thổi qua những ý nghĩ về những thời khắc gặp gỡ

vào buổi mới gặp nhau em nói em sẽ nói hết những điều em muốn nói cho đến khi những điều em muốn nói ngấm hết vào tim ta
nay tim ta nặng trĩu một cuộc tình

buổi mới gặp nhau em nói em sợ không đi hết ngôi làng quê bé nhỏ của ta  dấu chân lữ thứ nay chất đầy ký ức

ta biết
có nói ngàn lần ta yêu em thì đây cũng chỉ là cuộc tình thế kỷ
em
chiều cố thổ ngọn gió cuối ngày thổi qua nỗi nhớ

 

 

tháng 3/2013

bài đã đăng của Nguyễn Thanh Hiện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch