Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 14)

0 bình luận ♦ 3.09.2015

(Tiếp theo phần trước)

M. Hiebert:

“Mỹ vừa đã tháo bỏ một phần lệnh cấm bán vũ khí cho Đại Việt như một bước đi ‘nhỏ tức là đẹp’. Trung tâm chúng tôi đang tìm mọi cách ‘thày dùi’ để bảo đảm đưa Tổng thống Obama sang thăm Đại Việt nội trong năm tới. Nhưng thông tin này chưa được coi là chính thức đâu nhé. Cứ theo lịch trình, ngài Obama của chúng tôi sẽ thăm Philippines trước cơ, sau đấy còn tham dự APEC, rồi lại tham gia Hội nghị thượng đỉnh Đông Á – Đông Nam Á tại Malaysia. Gần nhà xa ngõ, việc ngài Obama thăm Đại Việt tuy là điều hoàn toàn trong tầm chân nhưng vẫn có thể không trong tầm tay. Và xin chớ quên: Tổng thống Mỹ không phải đến đây để ăn bánh sinh nhật 20 năm hay xơi phở Sài Thành như các báo chí vẽ chuyện. Đến, và ngài lựa chọn một số thứ cho tương lai Mỹ-Việt. (Mở ngoặc và nói nhỏ: Chúng tôi cũng đã mách nước quan trọng cho bộ phận lễ tân của Tòa Bạch Ốc về một ưu việt của đương kim Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ khi tới xứ này. Đó là, vấn nạn nhai kẹo cao su suốt hàng chục phút trong các sự kiện quốc tế lớn, thậm chí thói quen dùng ngón tay đưa miếng bã kẹo cao su ra khỏi miệng của ngài sẽ không hề bị – chúng tôi bảo đảm, quân tử nhất ngôn! – dư luận báo giới và quần chúng nhân dân Đại Việt dậy sóng la ó như đã từng ở Indonesia vào ngày 19 tháng Mười Một năm 2011 trong Hội nghị thượng đỉnh Đông Á; ở Pháp cùng năm tại Hội nghị G20; cũng ở Pháp đầu tháng Sáu năm nay tại Lễ kỷ niệm quân đồng minh đổ bộ D-Day Đệ nhị Thế chiến; ở Trung cuối tháng Sáu vừa qua trên thảm đỏ tại Hội nghị APEC; và mới nhất – theo thống kê chưa đầy đủ của trang mạng Fox News – ở Ấn Độ thứ Hai tuần trước trong Diễu hành chào mừng ngày Cộng hòa của nước này khi ngài Tổng thống của chúng tôi an tọa sát sườn ngài Thủ tướng Narayan Modi và – nguyên văn theo hãng tin lá cải nói trên – ‘tay lảy miếng kẹo cao su ra khỏi miệng, tai nghe vị đồng cấp chủ nhà nhỏ to nếu không về Tuyên bố chung Tầm nhìn chiến lược khu vực Châu Á – Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương thì cũng chuyện đại sự gì đó, như việc giải trừ bom hạt nhân hay sự sẵn sàng của Ấn Độ nhào vô các vụ nóng bỏng và trường kỳ ở ngoài biên giới, bao gồm an ninh hàng hải ở Biển Đông, các nan đề Triều Tiên, Nhà nước Hồi giáo IS…’. Tại sao người Việt có lòng bao dung trước vụ nhai kẹo cao su nơi đại sự của Đệ nhất nguyên thủ quốc gia? Ấy là nhờ minh triết ‘Chín bỏ làm mười’. Miễn là, đang nhai kẹo cao su và thoải mái lấy bã kẹo ra khỏi răng cỏ Tổng thống Mỹ đương nhiệm hai nhiệm kỳ liên tiếp và vĩnh viễn hết cơ hội tái nhiệm Fraser Obama vẫn có thể ký cái xoẹt vào Tuyên bố hủy bỏ hoàn toàn và triệt để lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Đại Việt! Đóng ngoặc.)

Còn về chuyện Biển Đông/Nam Hải ư? Tôi mà không tiết lộ gì, ắt sẽ chẳng còn mảnh giáp trước hàng đàn nữ ký giả chân dài lắm điều nhiều chuyện đang dàn chào ngoài hành lang. Vâng, Washington không đời nào trông chờ cuộc tranh chấp biến thành xung đột vũ trang. Chúng tôi những muốn các biện pháp hòa bình, mặc dù phía Trung tỏ ra ngày càng thách thức trong thời gian sắp tới, thậm chí – xin nói thật nhỏ với quý vị tại đây – có thể chỉ trong tháng tới, và không loại trừ tuần tới cũng nên…”

Riêng ngài Cựu Đệ nhất Đại sứ Peterson với tinh thần “vinh gì hơn làm người lính đi đầu” và “ăn cơm mới nói chuyện cũ” đã nói những điều “biết rồi khổ lắm nói mãi” ngót hai thập niên qua: này là các hoạt động thành công trong việc tìm xác lính Mỹ mất tích đã làm chất xúc tác tạo niềm tin giữa hai chính phủ; này là bằng biết bao nỗ lực của ổng và nhất là của Thượng nghị sĩ McCain thuyết phục xém gẫy lưỡi khiến Cựu Tổng thống Clinton xuôi tai giang tay ký quyết định bình thường hóa quan hệ với Đại Việt vào ngày 15 tháng Bảy 1995, để rồi cây xanh 19 tuổi Việt-Mỹ dần dà mơn mởn như thế vầy; này là vân vân và vân vân…. Khán phòng vẫn vỗ tay đôm đốp, phần vì ngay sau đó sang màn giải lao tiệc đứng.

Tường thuật cụ tỉ đến thế vẫn chưa thấy đã, trang Sức Trẻ Online – một trong những lề phải nhưng mà tốt – còn mơi bằng câu “Mời bạn nhấn F5 để tiếp tục cập nhật…” Cập nhật cái nỗi gì, tàu sân bay của chú Ba Tàu nó kéo đến đen ngòm cả Biển Đông kia kìa!

Đêm ngày 13 tháng Tám.

Các báo Đại Việt và quốc tế hối hả đăng tin từ tờ DMA của Ấn Độ về việc Trung hăm he phát động chiến tranh. DMA tiết lộ Chủ tịch Tập Cần Bính hôm 5 tháng Tám đã kêu gọi Quân đội Trung phải sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh khu vực. Nguyên văn:

“Các bộ chỉ huy Quân giải phóng phải tuyệt đối trung thành và có niềm tin vững chắc vào Đảng Cộng sản Trung, phải đảm bảo tất cả những quyết định từ cấp lãnh đạo trung ương đều được chấp hành. Bộ chỉ huy của tất cả lực lượng Quân giải phóng cần sẵn sàng chiến đấu và quyết giành chiến thắng trong một cuộc chiến tranh khu vực của thời đại công nghệ thông tin.”

Không sợ thiên hạ cười là có tật giật mình, DMA bình luận: đây không phải là lần đầu người lãnh đạo Trung yêu cầu quân đội có động thái tương tự, nhưng phát biểu trên được coi là đáng chú ý trong khi liên tục xảy ra các vụ căng thẳng tại giới tuyến tạm thời Trung-Ấn ở vùng Ladakh. Hôm 4 tháng Tám, quân biên phòng Trung đã dựng 10 lều trại ngay bên trong lãnh thổ mà Ấn Độ tuyên bố chủ quyền.

Cùng ngày 5 tháng Tám, Thượng tướng Tổng tham mưu trưởng khẳng định tất cả lực lượng Quân giải phóng phải tuân theo chỉ đạo của Chủ tịch Tập, người đang giữ chức Chủ tịch Quân ủy Trung ương, cũng là một trong những nhà lãnh đạo mạnh nhất của Trung kể từ sau Mao.

Tại sao quân đội Trung phải thề thốt vậy? Tờ The Diplomat chỉ ra vài dấu hiệu rạn nứt giữa phe Quân đội và phe Đảng ngay khi Tổng Tập thăm viếng Ấn Độ, trong đó có vụ dựng lều nhà binh vào đất nhà người ta. Trở về Trung, ông Tập bèn khiển trách cánh kiêu binh bằng bài đít cua trước các tướng tham mưu Quân đội.

Thật ra, nửa thế kỷ qua trong các xung đột biên giới âm ỉ với các nước láng giềng và với Ấn thì Trung dùng kiểu “tằm ăn dâu” bằng mọi nỗ lực xâm chiếm lãnh thổ nhưng lại không bao giờ khiến Ấn có đủ lý do để tuyên bố chiến tranh. Trong nhiều năm nay, khi hầu bao bắt đầu rủng rỉnh, sai bảo được thiên hạ ham tiền, Trung tự cho phép mình lâm vào cuộc tranh chấp biên giới liên hồi kỳ trận với Nhật, rồi đòi chủ quyền Biển Đông với Philippines, Đại Việt, Malaysia và Brunei. Luôn tạo dư luận trong nước cũng như quốc tế rằng những leo thang biển đảo này có thể dẫn đến Đệ tam Thế chiến. Cái láu cá của Trung là khi cần rút ra khỏi một cuộc đụng độ vũ trang không mong muốn hoặc không chuẩn bị thì họ sản xuất ra các lý do nghe rất logic.

Gieo cấy luồng tin về một bộ phận trong Quân đội có hành vi bất tuân lệnh là một trong các mánh lới như thế. Gọi là “nhân chưa hòa”. Còn việc rút giàn khoan 981 thì bảo “thiên chưa thời”.

Blog Tễu đã có các ‘còm’ không Tễu tí nào; sẽ bổ ích cho tình báo quân sự của vô khối nước:

“Theo tôi, nội bộ Trung rối loạn. Rối loạn trong lãnh đạo tối cao cho đến các phe nhóm. Rối loạn tại các khu tự trị. Rối loạn dân tình khắp trung nguyên. Tổng Tập sẽ giải bài toán này bằng cách phát động chiến tranh: hoặc trên Biển Đông, hoặc với Ấn Độ.”;

“Bác nói nước đôi thì coi như không nói. Trước tiên phải là với Ấn. Thắng Ấn ở biên giới cốt nhằm thị oai với các nước nhỏ như Đại Việt, Phi Luật Tân, Đài Loan… Thực ra nếu chiến tranh tổng lực với Ấn thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Nội bộ Ấn không mâu thuẫn như Trung; Ấn cũng có bom hạt nhân với cơ số đầu đạn chẳng kém gì Trung. Thế giới thì sẽ ủng hộ Ấn, sẽ phản đối Trung. Trong tình thế này Đại Việt đương nhiên ủng hộ Ấn rồi. Nếu Trung bắt nạt ta thì ta sẵn sàng mở mặt trận thứ 2 trên bộ, làm tiêu hao lục quân Trung.”;

“Tôi đồng ý: Ấn sẽ là điểm nổ đầu tiên! Tranh cướp biển đảo với Nhật thì Trung sợ vì Nhật là đối thủ truyền kiếp và đã từng cai trị Trung. Tranh cướp Biển Đông với ta và Phi thì căn cứ quân sự Gạc Ma của Trung xây dựng chưa xong; mà đụng với Mỹ sẽ chuốc thất bại là cái chắc. Nên con hổ đang muốn vươn vai này sẽ quay mõm qua Ấn. Một, Ấn là đối thủ ít đáng sợ nhất; hai, chiến thuật biển người rất hiệu nghiệm với người Ấn; ba, để thử vũ khí và kinh nghiệm cho trận quyết định ở Biển Đông. Cả nhà và Tễu cứ chờ xem. Tin tôi đi…”

Nhiều ‘còm’ không thua gì kết luận ở các hội thảo quốc tế:

“Đây chỉ là động thái ‘rung Ấn Độ dọa Đại Việt’. Bởi không dễ dọa những nước khác ở gần mình, Trung sẽ không đánh nước ta mà chỉ cần lấn chiếm chủ quyền hữu hình và vô hình (trong đó có nhượng bộ) của ta. Họ làm cho dân Việt ta không tin vào nhà nước ta bằng cách bắt nạt, gây khó về kinh tế. Dân càng ép, nhà nước càng ngả sang phía Trung, vì nếu chơi với Mỹ là phải đa đảng mất rồi. Họ giữ để thể chế của ta đứng nghiêng, càng nghiêng nhiều càng tốt, miễn là không đổ. Ta càng nghiêng như cái tháp Pisa bên Ý ấy, họ càng có cơ hội chống (giúp đỡ) nhiều và càng lấn được nhiều chuyện trên đất liền và ngoài biển. Trong hòa bình…”

“Trung không những lưỡng đầu thọ địch, mà lục đầu thọ địch.”;

“Thành phần bất tuân trong Đảng và quân đội Trung chuẩn bị ra tay. Chính vậy ông Tập kêu gọi tuân thủ lệnh trung ương.”;

“Nếu đây là nguồn tin được kiểm chứng thì Trung bắt đầu loạn sứ quân.”

Tảng sáng ngày 14 tháng Tám.

Giờ G đến dần dần, từng phút, từng phút một. Ở hai bên, Trung và Việt. Tất nhiên cả ở một số nước liên đới mật thiết.

8 giờ kém 8 phút sáng ngày 15 tháng Tám.

Đúng giờ G hiệu lệnh lâm chiến đã được phát!

Tình báo thời hậu hiện đại có khác. Không ai có thể là Điệp viên 007 với ai. Không ai bị là phản gián Không không thấy. Tất cả đều là ván bài lật ngửa.

Tọa độ X kinh độ Y vĩ độ Z, từ biển Khánh Hòa nhìn ra.

Thật ra, từ ngày 14 tháng Tám, Hạm đội tàu sân bay Liêu Ninh của Trung từ vùng biển quốc tế đã tiến hẳn vào thềm lục địa của Đại Việt.

Bảy tháng nay, kể từ ngày đầu năm dương lịch 2014, lần đầu tiên công bố hình ảnh thực tập tác chiến như một niềm tự hào của Hải quân Trung trỗi dậy, tàu Liêu Ninh là hàng không mẫu hạm đầu tiên và duy nhất của quân đội Trung. Dự án đóng mới 2 tàu sân bay khác do Trung thiết kế đang được thực hiện. Đó sẽ là những chiếc tàu có đầy đủ chức năng chiến đấu. Tàu Liêu Ninh được cải tạo từ tàu Varyag mua của Ukraine, chỉ được xếp hạng là tàu huấn luyện và có một lô xích xông các nhược điểm tới mức vừa gặp vài sự cố kỹ thuật khiến hệ thống điện trên tàu tê liệt do rò rỉ trong khoang vi sóng. Méo mó có hơn không, Trung vẫn nổi máu ênh hùng vác tàu Liêu Ninh ra dọa các nước nhỏ yếu hơn mình.

Hai phía Việt-Trung không phía nào loan tin trước. Dư luận Mỹ và các cường quốc tại Biển Đông lăn tăn tự hỏi. Không lẽ hải quân Đại Việt giả đò nhũn như con chi chi, hay là kế điệu hổ ly sơn? Nếu là kế, phải bao nhiêu Lữ đoàn Đặc công nước rải ra cho đủ chặn phá “hòn đảo thép” khổng lồ Liêu Ninh?

Xém chút nữa là chạm vạch vùng đặc quyền kinh tế dọc bờ biển lãnh thổ lục địa quan trọng với Đại Việt như là một vùng đệm an ninh. Một đứa trẻ 10 tuổi vào Google cũng biết nếu những lá chắn ven biển này bị xâm phạm với mưu đồ gây chiến thì cả một lãnh thổ dài hẹp, thiếu chiều sâu chiến lược (“khu Năm dằng dặc khúc ruột miền Trung” chỉ rộng khoảng 40 km) của Đại Việt sẽ bị đe dọa trầm trọng. Trót để mất đảo Gạc Ma và quần đảo Hoàng Sa rồi, nay thế phòng thủ từ xa coi như giảm sút, đất nước khi lâm trận dễ bị chia cắt thành nhiều phần không thể ứng chiến cứu được nhau.

Bởi thế, hồi tháng Năm, tháng Sáu, lực lượng tàu Cảnh sát biển Đại Việt lâu lâu phải la tướng lên rằng sẽ chỉ yên tâm rút đi khi giàn khoan 981 phải hoàn toàn ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế. Mẹ kiếp, ông khuân giường bê phản đến trải chiếu hoa ngủ ngay ngõ nhà tôi, tôi thây kệ bỏ vào buồng hú hí với vợ con sao đặng! Tính “ác ôn của địa lý” đã khiến nhà tôi nằm dưới nách nhà ông mới ra nông nỗi này. Tiên sư cái anh địa lý! Chửi mỏi lưỡi 4.000 năm rồi, anh địa lý vẫn nhe răng ra cười trừ: “Chứ các cậu bảo tớ phải làm sao? Bắc thang lên hỏi cụ thân sinh nhà tớ là Ông Tạo cũng thế thôi. Có cái chương trình Moving Đại Việt đi Kanada đang tiến hành thì các cậu mắc bệnh sĩ, bỏ dở! Thôi, dẩu mỏ lên phương Bắc chửi anh Tào Tháo cho bõ. Mà chửi vừa xả tức thôi. Anh ấy cáu sườn lại kéo quân xuống ‘dạy cho bài học’ nữa thì tội dân đen nhà các cậu. Rõ khổ, Ông Tạo nặn ra đất nước gì bé queo như trái ớt để làm cay làm tức thiên hạ Tàu Tây Nhựt Mẽo vậy?”

Sẵn tay sách binh pháp Tôn Tử từng được tôn xưng là tuyệt tác binh thư hàng đầu thế giới cổ đại, giới quân sự Trung đánh lạc hướng Mỹ và Nhật dễ ợt.

Ngày 5 tháng Tám, bỗng xảy ra một chuyển động quân sự bất ngờ: Hải quân Trung tổ chức một cuộc diễn tập không-hải lớn tại Thái Bình Dương với nhiều phi cơ và tàu chiến đi xẹt qua vùng phía nam đảo Okinawa của Nhật. Diễu võ giương oai là các phương tiện và vũ khí hiện đại nhất của Hạm đội Đông Hải.

Ngay hôm sau, ngày 6 tháng Tám, Nhân Dân nhật báo hợp tác cùng tổ chức phi chính phủ Nhật Genron bày trò trưng cầu dân ý và tung ra con số 54% người dân nước này dự báo chiến tranh giữa Trung-Nhật sẽ nổ ra trong tương lai rất gần. Cuộc khảo sát được thực hiện với gần 2.000 người Trung từ 18 tuổi trở lên ở 5 thành phố lớn Bắc Kinh, Thượng Hải, Tây An, Thành Đô và Thẩm Dương. Nhiều người được phỏng vấn còn “tám” chuyện vui đáo để. Nào là với sự yểm trợ tối đa của Mỹ thì Nhật có nhiều cơ hội sẽ phát động chiến tranh chống Trung trước khi Trung gây chiến. Có kẻ dẫn ra tin mật rò rỉ từ Quân ủy Trung ương Trung “đã chỉ thị trực tiếp và rõ ràng tới toàn Quân giải phóng là không ngán chiến tranh với Nhật nếu cuộc chiến là thích đáng”. Chủ tịch Tập Cần Bính cũng bị lôi vào cuộc khi vợ của một võ sư ở Tây An cho biết từng bà được bố vợ của bạn học cũ kể là đã nghe tận tai lời lãnh tụ Tập trong cuộc tiếp khách thương mại Nhật: “Nếu Nhật tiếp tục vờn, Trung phải vung tay trước khi Nhật ra đòn.”

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)