Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nhưng Không Còn Kịp Nữa

 

 

 

tỉ mỉ, tôi định giá khoảng cách từ đây đến đó
tôi đếm từng bước chân
quên rằng mình vốn bước dài bước ngắn
tôi giang tay ra
nhưng tay cụt, như bóng nắng vừa bị cắt nửa
có một nỗi đau rất thật, chua và xót
khi gió chạm vào vết thương còn mới
dăm ba phút trước đó
tôi đã tự hủy cái bóng cuối cùng trên đường xa hấp hối
bằng một lưỡi dao cùn
cứa vào trái tim nhếch nhác
tôi trở lại đếm những khoảng cách
mà tôi đã hứa sẽ không bao giờ đếm nữa
nhưng trong giấc mơ tôi ngồi dậy
tôi đưa chân ra
tôi nắm tay lại
tôi dè chừng, tôi nhìn ngắm
trên lối về trở lại tôi đã quên thấy tôi
tôi thấy những con thú hai chân ngang đường
không biết nói
không biết khóc
đưa đôi mắt trơ nhìn vào khoảng trống
giữa bóng cây khô và con đường mòn
rồi bỗng dưng
tôi lấy hết sức chạy tới
không kịp nữa
chuyến xe lửa tốc hành đã lăn bánh
trong sân ga lắc lư những chùm đèn vàng ệch lay lắt
như từ bao lâu nó vẫn lay lắt
tôi cúi xuống cong mình rượt đuổi những đường chiều
tôi gọi j.
nhưng không còn kịp nữa

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch