Trang chính » Biên Khảo, Học Thuật, Nghiên Cứu, Nhận Định, Nhân Văn, Quan Điểm, Tôn Giáo Email bài này

Mê Tín Dị Đoan và Tín Ngưỡng – Phần 2

(tiếp theo)

zpfile002

Mê tín dị đoan khác tín ngưỡng thế nào?

Nếu so sánh về nguồn gốc và bản chất thì sẽ thấy mê tín dị đoan và tín ngưỡng khác nhau rất ít.

Một số mê tín dị đoan ngày nay rất có thể là dấu tích của những tín ngưỡng tôn giáo trong thời xa xưa.

Thí dụ như nhiều người tin rằng Thứ Sáu mười ba là một ngày rất xui xẻo. Một trong những cách giải thích là theo Kinh Thánh, ngày thứ Sáu là ngày Eva dụ Adam phạm tội, cũng như là ngày trận Hồng Thủy bắt đầu, cũng như là ngày Jê-Su bị đóng đinh; kết hợp với việc trong buổi ăn cuối cùng của Giê-Su có 12 người tham dự, với người thứ 13 là Ju-da, kẻ đã phản bội Giê-Su.

Một thí dụ khác là người Tây Phương ngày nay vẫn thường buột miệng nói “Xin Chúa ban ơn!” (“bless you!”) sau khi thấy một người nhảy mũi. Vào thế kỷ thứ 6, người ta tin rằng khi nhảy mũi thì cánh cửa thông thương giữa linh hồn trong người với thế giới bên ngoài tạm thời mở ra và do đó dễ bị ma quỷ nhập vào ám hại. Về sau, khi có bệnh dịch lan tràn, nhiều người bị nhảy mũi dữ dội khi bị nhiễm bệnh, Đức Giáo Hoàng đương thời ra lệnh phải xin Chúa độ ơn khi thấy một người vừa nhảy mũi (vì với trình độ y khoa sơ đẳng của thời ấy, rất nhiều người sẽ chết khi bị nhiễm dịch).
Theo tôi, nếu nhìn về một phương diện khác thì mê tín dị đoan và tôn giáo đều được bắt đầu từ một nguồn gốc chung. Cả hai đều có những đặc điểm rất tương đồng với nhau như sau:

– Cả hai đều được thành hình từ nhu cầu cần thiết để cố gắng giải thích về những hiện tượng khó hiểu chung quanh con người.

– Cả hai đều gán ghép những liên hệ nguyên nhân hậu quả vào một số hiện tượng mà không hề chứng minh rõ ràng được về những mối liên hệ nầy.

– Cả hai đều dựa lên một nền tảng chung để truyền bá và vận hành, đó là sự sợ hãi.

– Cả hai đều chỉ có giá trị giới hạn trong một tập thể, một địa phương nào đó. Bên ngoài biên giới của những tập thể hay địa phương nầy, cả hai đều có thể bị coi là vô căn cứ, chậm tiến hay thậm chí mê muội, mù quáng.
Một nhận xét khá lý thú là ngay chính tôn giáo cũng nhìn nhận sự hiện hữu của mê tín dị đoan, và phần lớn công khai bài bác những tập tục “mê muội, mù quáng” nầy. Có điều là chữ “mê tín” trong tôn giáo thường được dùng đồng nghĩa với “những lễ nghi, giáo điều, tín ngưỡng, v.v. của các tôn giáo khác”.

clip_image002

Nếu một hiện tượng không giải thích được xảy ra trong một tôn giáo, người theo tôn giáo ấy cho đó là một “phép mầu”. Nếu một hiện tượng giống như vậy xảy ra trong tôn giáo khác, theo họ đó là “điều huyễn hoặc”.

Mỗi tôn giáo đều tự cho rằng tôn giáo mình không mê tín vì họ có “bằng chứng” để hỗ trợ cho những lễ nghi, giáo điều, tín ngưỡng, v.v. của họ. Và “bằng chứng” duy nhất và tối quan trọng nhất là “đức tin” của họ. Như đã nói ở trên, với ý niệm “đức tin” thì tín đồ không cần phải giải thích được bằng kiến thức khoa học hiện thời về bất cứ điều gì dù là huyễn hoặc và phản khoa học hay phản thực tế bao nhiêu.

Phương cách nầy rất tiện lợi và hữu dụng, nhưng lại có một khuyết điểm rất lớn. Đó là hầu như mỗi tôn giáo đều có một đức tin khác nhau, và nhiều khi hoàn toàn đối nghịch nhau. Tín đồ Thiên Chúa Giáo nhìn người Ấn độ thờ "Linga" (hoặc Lingam) tức là Dương vật là biểu tượng của thần Shiva, thì cho đó là mê tín. Và người Ấn độ xem người Công Giáo rước bánh thánh chỉ là một mẫu bánh mì chay mà gọi là ăn chính thịt Chúa họ thì cũng cho rằng đó là một hành vi mê tín.

Ngay cả những nhóm phái trong cùng một tôn giáo cũng bất đồng ý kiến với nhau về mê tín dị đoan. Điều nầy gây ra sự chia rẽ trong hàng ngũ của nhiều tôn giáo.
Trong Thiên Chúa Giáo, ngay những nhóm người cùng coi mình là con chiên của Giê-Su cũng luôn có những quan điểm khác nhau khi nói về mê tín. Voltaire viết "mê tín dị đoan phát sinh từ tục lệ trong nhân gian hoặc những đạo đa thần, nhập vào Do Thái giáo rồi lan truyền sang toàn thể Thiên Chúa Giáo ngay từ thời buổi ban đầu. Tòa Thánh luôn luôn chê trách pháp thuật, nhưng lúc nào cũng tin vào phép mầu. Tất cả những linh mục trong Tòa Thánh, không ngoại trừ bất cứ ai, đều tin vào huyền lực của phép mầu".

Voltaire cũng nhận xét thêm rằng ở thời ông ấy thì "Ngài Tổng Giám Mục của địa hạt Canterbury cho rằng Ngài Tổng Giám Mục của địa hạt Paris là mê tín, nhóm Tin Lành cho rằng Ngài Tổng Giám Mục của Canterbury là mê tín trong khi chính họ cũng bị những người Quakers cho là mê tín. Trong khi đó, nhóm Quakers lại bị coi là những người mê tín dị đoan nhất bởi mọi nhóm khác trong Thiên Chúa Giáo".

Tình trạng đó cũng vẫn không khác gì mấy ngày nay. Đạo Tin Lành vẫn cho rằng những thánh vật, sự hiện thân của Đức Mẹ Đồng Trinh, sự cầu nguyện cho người chết, nước thánh, v.v. cũng như hầu hết những nghi lễ của Công Giáo đều là mê tín dị đoan. Đối với họ, mê tín là lấy những việc không cần thiết mà thực hành như những việc tối cần thiết.

clip_image004

Ngay trong Công Giáo cũng có những nhóm đã gạt bỏ bớt đi nhiều hình thức rườm rà mà nhiều người Công Giáo khác cho là thiêng liêng và cần thiết. Tuy vậy, nhóm nầy thường không công khai đả kích những người vẫn đeo giữ những thủ tục cổ hủ, vì theo họ thì những lễ nghi nầy "cũng không có gì nguy hại hay tội lỗi cả".

Trong cái gọi là Phật Giáo ngày nay, tôi có một danh sách dài bất tận về những thủ tục, nghi lễ nằm đúng hoàn toàn trong cái định nghĩa của mê tín dị đoan ở trên. Tôi sẽ trình bày chi tiết về vấn đề nầy ở một bài tiểu luận khác.

Tôi tin rằng nhận xét trên cũng có thể áp dụng cho tất cả các tôn giáo Đông Phương khác từ Ấn Độ Giáo, Hồi Giáo cũng như những tôn giáo nhỏ như Cao Đài, Hòa Hảo, v.v. Những tôn giáo nầy (trừ Hồi Giáo) thường không kình chống lẫn nhau công khai và có khi đầy tính cách bạo động như trong trường hợp của Thiên Chúa Giáo. Tuy vậy trong nhóm tôn giáo Đông Phương, các nghi lễ, phương cách tụng niệm, hình tượng của một tôn giáo cũng vẫn thường bị xem là mê tín dị đoan bởi người trong những tôn giáo khác.

Có người cho rằng nhóm phái nào có ít nghi lễ nhất thì có lẽ là ít mê tín nhất. Nhưng theo tôi thì nói như vậy đâu có khác mấy với nói rằng "con mèo nào có đuôi càng ngắn thì càng có ít tính chất ‘mèo’ hơn".
Khi phân tích những thí dụ ở trên, chúng ta thấy rõ ràng là trong tôn giáo, người ta làm (hoặc tránh làm) những hành động gì đó chỉ vì để được tưởng thưởng (hoặc không bị trừng phạt) bởi một đấng Tối Cao. Trong khi đó, người ta thật sự không có cách nào biết rõ về sự hiện hữu của nhân vật Tối Cao nầy, chớ đừng nói gì đến có thể giải nghĩa thích đáng được về sự liên hệ giữa những hành động và sự thưởng phạt nầy. Yếu tố nầy chúng ta đã thấy nằm trong trường hợp của mê tín dị đoan.

Khi áp dụng cái định nghĩa của mê tín dị đoan ở trên vào những tính chất đặc thù của tôn giáo và từ những nhận xét trên, nhiều người không khỏi đi đến kết luận rằng tôn giáo chỉ là những tập hợp của một số mê tín đã được hệ thống hóa lại với nhau.

Nói chung, tôn giáo thường là các tổ chức có chính sách truyền bá với kế hoạch và quy củ chặt chẽ trong khi mê tín dị đoan thường chỉ là những “kiến thức” truyền miệng trong dân gian. Yếu tố khác biệt nầy làm cho nhiều người trong chúng ta không thấy được là cả hai đều liên quan rất mật thiết với nhau từ nguồn gốc cho đến cách vận hành.
Tôn giáo thay đổi với thời gian. Những thay đổi trong tôn giáo thường cần thiết để đáp ứng với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, với nhu cầu đời sống của xã hội, và có khi với áp lực chính trị bên trong cũng như bên ngoài tổ chức tôn giáo. Nhờ có luật lệ, quy củ rõ rệt, những thay đổi trong tôn giáo thường xảy ra tương đối nhanh chóng.

Thí dụ như sau nhiều thế kỷ truyền dạy theo lời Kinh Thánh rằng địa cầu là trung tâm của vũ trụ, khi phải đối diện với bằng chứng khoa học không thể chối cải được, giữa năm đầu thập niên 1960 đến năm 1979 Tòa Thánh đã phát hành những văn bản mang hàm ý ân xá Galileo. Đến tháng 10 năm 1992 thì Đức Giáo Hoàng John Paul 2 chính thức xin lỗi về vụ Galileo cũng như công nhận quả địa cầu không phải là trung tâm của vũ trụ như lời Thánh Kinh dạy mà chỉ là một hành tinh trong Thái Dương hệ.

Thí dụ như hôn nhân đã từng được coi là một giao kèo bất di bất dịch giữa hai người trước mặt Thiên Chúa; sự ly thân của hai vợ chồng, bất cứ vì lý do gì, là một tội nghiêm trọng không thể tha thứ được. Ngày nay, với lề lối sinh sống và quan niệm tình cảm hiện đại của đa số tín đồ, Tòa Thánh cũng đã phải sửa đổi cái nhìn về vấn đề nầy; nhờ vậy mà ly dị không còn là một tội lỗi đáng bị trừng phạt bởi Thiên Chúa nữa. Một thí dụ gần đây nhất, đầu tháng Mười 2014, Tòa Thánh Vatican sau 2 tuần hội thảo đã phát hành một công văn tuyên bố rằng mối quan hệ giữa những người đàn ông đồng tính luyến ái có các “phẩm chất và giá trị tương tác lẫn nhau” và bày tỏ thái độ chấp nhận sự việc nầy (tuy nhiên vấn đề hôn nhân đồng tính vẫn chưa được đề cập đến); đây là một sự thay đổi giáo điều lớn lao sau 2000 năm cực lực nghiêm cấm và trừng phạt.

Mê tín dị đoan, trên mặt khác, thường ít thay đổi; hoặc nếu có thì cũng chỉ với một tốc độ rất chậm.

Như đã nói, mê tín dị đoan thường chỉ được thực hành ở lãnh vực cá nhân hơn là ở môi trường đoàn thể, công khai, với văn bản, luật lệ hẳn hoi như trong trường hợp tôn giáo. Người ta thường dễ dàng chấp nhận hơn nếu một mê tín không chạy theo kịp kiến thức khoa học kỹ thuật hay quan niệm xã hội. Vì không có tổ chức, cơ cấu, ban điều hành, v.v. như tôn giáo, mê tín dị đoan thường không cần lo lắng đến việc có thể bị chỉ trích công khai bởi báo chí, dư luận, nhà cầm quyền, v.v. Vì không có những áp lực chính trị nầy, mê tín dị đoan tương đối được “bỏ lơ” để tồn tại không thay đổi mấy từ thế kỷ nầy qua thế kỷ nọ.

Mê tín dị đoan có thể gây ra phiền phức, tốn kém cho cá nhân và xã hội. Những phiền phức, tốn kém nầy thường tương đối nhỏ hẹp và giới hạn. Tuy nhiên, vì tôn giáo thường có tổ chức công khai, cơ cấu chặt chẽ, hàng ngũ rõ rệt, tài chính dồi dào, uy quyền to lớn nên ảnh hưởng của tôn giáo có thể nghiêm trọng và sâu rộng rất nhiều cho cá nhân và xã hội.

Có người nói rằng “tôn giáo vô hại cho đến khi có kẻ trở thành mù quáng vì nó”. Rất ít trường hợp một cá nhân hay đoàn thể tàn sát một cá nhân hay đoàn thể khác vì họ bất đồng ý với nhau về ý nghĩa của một điều mê tín gì đó. Tuy nhiên, lịch sử đã có biết bao nhiêu trang đẫm máu chỉ vì những bất đồng ý kiến về cách giảng giải khác nhau về vài chi tiết trong kinh sách tôn giáo.

Nói chung, tùy một người tin vào những gì mà một hành động, một hiện tượng đối với người đó có thể là mê tín dị đoan hay là tín ngưỡng chính đáng. Trình độ giáo dục, bằng cấp văn hóa, kiến thức kỹ thuật không chắc có thể đem đến khả năng chống cự lại ảnh hưởng của mê tín dị đoan. Chúng ta đã từng thấy bác sĩ, kỹ sư, bác học, triết gia, v.v. cũng vui vẻ tuân theo các điều mê tín không khác gì những người buôn bán, chạy xe ôm hay ăn xin ngoài đầu chợ. Viên chức cao cấp trong tổ chức chính trị hay lãnh tụ quốc gia cũng không miễn nhiễm trong vấn đề nầy. Cứ nhìn vào Việt Nam thì sẽ thấy một thí dụ điển hình. Tất cả đều ít nhiều, trực tiếp hay gián tiếp công khai thi hành những thủ tục “cần thiết” của mê tín dị đoan hàng ngày mà không hề thắc mắc.

bài đã đăng của Nguyễn Nhân Trí


9 bình luận »

  • Thanh Vu viết:

    Đề nghị tác giả xem lại thánh kinh Công Giáo. Trong phần đầu tác gỉa lấy ví dụ về con số 13: … Buổi ăn cuối cùng của Giê-Su có 12 người tham dự, với người thứ 13 là Ju-da, kẻ đã phản bội Giê-Su.

    Thật sự theo Phúc Âm thì kể cả Giuđa, số môn đồ của Chúa Giêsu chỉ là 12. Hơn nữa, người Công Giáo không tin vào con số 13, bùa ngải, bói tóan hay kể cả phong thủy.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Bạn Thanh Vu nói đúng. Số môn đồ tham dự buổi ăn cuối cùng với Giê-su là 12 người (Peter, Andrew, James, John, Mathew, Philip, Thomas, Bartholomew, James, Simon, Jude, và Judas). Nhưng bạn quên là cần phải cộng Giê-su vào nữa chứ. Và như vậy là trong bàn có cả thảy là bao nhiêu người? :)

    Còn nói về người Công Giáo có mê tín hay không thì xin nhìn ngay vào Tòa Thánh. Tòa Thánh tin có ma quỷ, tin có chuyện quỷ nhập, tin vào việc trục xuất ma quỷ ra khỏi người. Ngay năm ngoái (đầu tháng 7 năm 2014), ĐGH Francis chính thức công nhận một nhóm gọi là International Association of Exorcists – tạm dịch là Hiệp Hội Quốc Tế của Những Người Trục Quỷ – gồm có hơn 250 tu sĩ Công Giáo nằm trong 30 quốc gia và những người nầy được xem là có khả năng trục xúc quỷ.

    (http://www.theguardian.com/world/2014/jul/02/vatican-recognises-exorcists).

    Còn nói về những thứ mê tín “lèm nhèm” khác thì chính tôi có một số bạn người Công Giáo tin việc bói toán, trong đó có mấy người tin vào phong thủy cực kỳ và kiêng cử số 13 hơn ai hết! Thật tình mà nói thì tôi không quen biết ai người Công Giáo dính dáng đến bùa ngãi.

  • black raccoon viết:

    Còn nói về người Công Giáo có mê tín hay không thì xin nhìn ngay vào Tòa Thánh. (NNT)

    The head of the association, the Rev Francesco Bamonte, said the Vatican approval was cause for joy. “Exorcism is a form of charity that benefits those who suffer,” he told L’Osservatore. (trích từ cái link của NNT dẫn).

    Tạm dịch:

    Người đứng đầu hiệp hội, Linh Mục Francesco Bamonte, nói sự chấp thuận của Toà Thánh Vatican là dành cho niềm vui. Xua trừ ma quỷ là một hình thức của bác ái đem lại phúc lợi cho những người đớn đau,” ông nói với tờ L’Osservatore.

    Tôi chẳng phải là tín đồ TCG, tôi chỉ có tìm hiểu một vài điều căn bản của TCG. Cũng như tất cả các tôn giáo khác, TCG cũng nhìn nhận (chứ không phải tin tưởng) rằng thế gian có sự hiện diện của quỷ ma Satan. Nhìn nhận – recognise không có nghĩa là niềm tin – faith, belief của họ. Ông toà nhìn nận có tội phạm trong xã hội không có nghĩa là thẩm phán tin vào tội phạm. Quý thượng toạ PG tin vào tu là cội phúc tình là giây oan thì không đồng nghĩa là quý vị ấy phải lặn hụp với tình trường để hưởng lạc.

    Trong cuốn phim kinh dị The exorcist 1972 dựa một phần trên câu chuyện quỷ ám có thật, linh mục đến trừ tà cho một con bệnh thật dữ dội, và một ông linh mục đã bị người ma nhập giết chết, bởi vì những người bị quỷ ám họ rất mạnh khoẻ một cách khác thường (do các cường lực bí ẩn trong không gian trợ giúp cách nào đó). Các ông cha TCG thì chỉ tin vào Chúa, Kinh Thánh, Thánh Giá, khi bó buộc phải giúp đở trừ tà cho con chiên nào đó thì họ cũng chỉ đọc danh hiệu Chúa, dùng Thánh Giá, Nước Thánh và Bible để trấn áp quỷ ma vậy thôi. Nhưng không phải lúc nào họ cũng thắng ma quỷ. Có khi phải chấp nhận bó tay vì gặp trường hợp quá dữ tợn.

    Xem một màn exorcims tại nhà thờ VN hiện tại
    https://www.youtube.com/watch?v=6EbIYo48llE

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    black raccoon: “TCG cũng nhìn nhận rằng thế gian có sự hiện diện của quỷ ma Satan”.

    Bạn black raccoon, nếu bạn muốn dùng chữ “nhìn nhận” thay vì chữ “tin có” thì tôi cũng xin chìu! :)

    Tuy nhiên xin cho hỏi theo bạn thì Tòa Thánh có nhìn nhận sự hiện diện của các loài ma quỷ trong các niềm tín ngưỡng khác không? Chẳng hạn như ma xó, ma da, ma trơi, ma cây đa, ma chó, ma rắn, .v.v. Theo tôi thì tôi nghĩ rằng Tòa Thánh cho các loại ma trên là mê tín nhảm nhí (là vì trong Kinh Thánh không hề đề cập đến chúng). Tuy vậy họ “nhìn nhận” là có quỷ ma Satan, và không cho rằng sự “nhìn nhận” đó của họ là mê tín nhảm nhí.

    Bạn có thấy không? Điều đó chính là một trọng điểm trong bài viết trên của tôi!

  • black raccoon viết:

    Tuy nhiên xin cho hỏi theo bạn thì Tòa Thánh có nhìn nhận sự hiện diện của các loài ma quỷ trong các niềm tín ngưỡng khác không? (NNT)

    Như tôi đã viết, tôi không phải là tín đồ TCG, mà giả dụ tôi có là tín đồ TCG thì chuyện nhìn nhận thuộc về quan điểm hoặc nguyên tắc của người khác tôi cũng không cần và không thể sửa đổi được. Trong xã hội thì do sự phân công, lại càng bất khả. Thí dụ, một tên tội phạm giết người tuy là bị dân chúng căm ghét, ông toà xử nặng tối đa, nhưng vẫn có luật sư bào chửa, ngày hắn lên ghế điện ông cha hay ông thầy tôn iáo vẫn đến cầu siêu cho hắn. Và mọi người cũng biết rằng phần vụ của ai nấy làm, họ cũng chẳng bao giờ thắc mắc tại sao cha thầy lại làm vậy.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    black raccoon: “chuyện nhìn nhận thuộc về quan điểm hoặc nguyên tắc của người khác tôi cũng không cần và không thể sửa đổi được”

    Thật tình mà nói thì tôi cũng rất áy náy khi nêu ra những điểm tiêu cực trong tôn giáo, tín ngưỡng của người khác. Tôi biết có người sẽ cho là tôi đang xúc phạm đến việc thiêng liêng của họ. Tôi cũng rất khâm phục và biết ơn Ban Biên Tập Da Màu đã cho phép tôi trình bày các quan điểm của tôi về vấn đề nầy ở đây. Có nhiều chủ bút, ban điều hành diễn đàn ở nơi khác đã không lấy nguyên tắc “tự do tư tưởng” và “tự do ngôn luận” làm trọng khi bước vào lảnh vực tôn giáo (ngay cả ở những nơi có dán tiêu chỉ “tôn trọng sự thật” ở trang đầu của họ nữa).

    Tuy vậy tôi tin vào “sự thật dựa trên thực tế”. Và tôi cho rằng trách nhiệm của tôi cũng như của bất cứ ai nhìn thấy các sự thật thực tế nầy đều cần phải chia sẻ với mọi người khác. Nhất là khi đứng trước những điều huyễn hoặc mang tiềm năng hư hoại cho xã hội và con người. Bạn nói đúng, tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng tôi có thể sửa đổi quan điểm hoặc nguyên tắc tín ngưỡng của ai khác. Ai muốn thay đổi thì tự họ phải đi đến quyết định đó và tự họ phải làm điều đó. Tôi chỉ hy vọng những điều tôi trình bày sẽ giúp quá trình tự thay đổi của họ bớt khó khăn hơn phần nào mà thôi.

    Và, chúng ta không nên tiếp tục lạc đề nữa :) Ở đây tôi không hỏi bạn “Tòa Thánh có nhìn nhận các loại ma quỷ trong những nền tín ngưỡng khác hay không?” với mục đích để thay đổi họ. Tôi chỉ muốn chỉ cho bạn thấy là Tòa Thánh cho rằng các loại ma quỷ của người khác là mê tín dị đoan trong khi loại ma quỷ của họ là có thật. Vậy thôi :)

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Thanh Vu: “Hơn nữa, người Công Giáo không tin vào con số 13, bùa ngải, bói tóan hay kể cả phong thủy.”

    Xin thêm một chút nữa.

    Tôi đồng ý với bạn là người CG không tin vào bùa ngãi (trên lý thuyết), vì đó là mê tín dị đoan. Tòa Thánh cấm điều đó. Tuy vậy người CG tin vào nước thánh; Tòa Thánh dạy điều nầy. Một đàng tin là bùa ngãi đem lại may mắn. Một đàng tin là nước thánh đem lại phước lành. Bạn có thấy hai niềm tin nầy khác nhau chỗ nào không?

    Và, ngay cả một chi nhánh khác của TCG là Tin Lành cũng không tin vào nước thánh. Họ cũng cho đó là điều huyễn hoặc.

  • thanh Vu viết:

    Thưa anh Trí, tôi rất thích đọc những bài viết của anh tuy có nhiều chỗ tôi không (hòan tòan) đồng ý. Thôi bỏ qua chuyện có vẻ như tranh luận này và được góp ý với anh như sau: Tôi là người Công Giáo, tôi và những người giáo dân được dậy rằng có qủi (ma thì không nhưng qủi thì tất là có thật), vì trong Thánh Kinh Tân Ước đã viết lại chính Chúa Giêsu đã xua đuổi qủi ám trong người thật (Lc. 8, 26-32). Nếu nói là người Công Giáo không tin có qủi là sai, riêng tôi thì không bao giờ tin là có ma cả. Nếu anh có thời giờ xin anh đọc thêm những tài liệu viết về những trường hợp những người bị qủi ám, và nghi thức trừ qủi của Giáo Hội CG có đầy trong các thư viện. Hiện nay mỗi giáo phận đều có ít nhất một LM được Giáo Hội ban đặc quyền trừ qủi. Nếu nó là dị đoan thì với thời đại khoa học này, họ đã vạch mặt những nghi thức gian dối rồi đấy, phải vậy không ạ!

    Anh hỏi tôi có tin vào Nước Thánh không? Thưa tôi tin chứ, vì nước từ nguyên thủy đã được Thánh Gioan và sau đó là Giáo Hội dùng để rửa tội, và chính Chúa Giêsu cũng đã hạ mình xuống để làm gương cho mọi dân tộc bằng cách xin được chịu lấy phép Thánh Tẩy từ tay của Gioan, vì thế Giáo Hội đã dùng nước đã được làm phép để thanh tẩy và trừ tà là do truyền thống này.

    Theo anh thì CTG và Tin Lành không công nhận Nước Thánh? Vậy Giáo Hội CTH và cả Tin Lành đều có chung một phép rửa như Công Giáo, là nhân danh Thiên Chúa 3 Ngôi rồi đổ hoặc dìm người muốn rửa tội xuống nước, thì anh giải thích thế nào, đấy có phải là Nước Thánh không? Nếu Nước Thánh có thể rửa được tội thì cũng tạo ra được những năng lực khác như: trừ tà và qủi dữ chứ anh. Kính anh

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Chào anh Thanh Vu

    Thay vì “tranh luận”, tôi chỉ xin được trao đổi những nhận xét và hiểu biết với nhau thôi. Tôi là một người biên khảo, nếu được làm điều nầy với độc giả thì không có gì vui thích bằng. Xin cám ơn anh trước, rất nhiều.

    Về vấn đề “ma quỷ”, xin anh đọc kỹ lại, tôi không hề nói là “người Công Giáo không tin có qủi”. Tôi nói “Tòa Thánh tin có ma quỷ, tin có chuyện quỷ nhập, tin vào việc trục xuất ma quỷ ra khỏi người”. “Tòa Thánh” tin như vậy, do đó cũng là niềm tin của người Công Giáo. (Và, nếu anh muốn tôi bỏ chữ “ma” ra mà để chữ “quỷ” lại thôi thì cũng được).

    Vấn đề tôi đặt ra ở đây là: Tòa Thánh tin có quỷ Satan và việc trừ quỷ như trong Kinh Thánh dạy, nhưng Tòa Thánh có tin các loại (ma) quỷ khác như quỷ sứ, quỷ nhập tràng, quỷ cây đa, v.v. trong những tôn giáo khác hay tín ngưỡng dân gian không? Tòa Thánh có tin việc thầy chùa trục vong hay thầy pháp trừ tà không?

    Câu trả lời sẽ là “Không”. Và Tòa Thánh cũng cho các loại quỷ (ma) và thầy chùa, thầy pháp cúng kiếng đó đều là mê tín. Câu hỏi của tôi là: Tại sao Tòa Thánh cho rằng quỷ của họ có thật trong khi quỷ của các tôn giáo tín ngưỡng khác là mê tín? Tại sao Tòa Thánh cho rằng việc linh mục của họ trục quỷ là thật mà thầy pháp, thầy chùa là chuyện nhảm nhí?

    Tương tự về niềm tin của Công Giáo cho rằng nước thánh đem đến phép lành. Nếu vậy thì tại sao Tòa Thánh không tin bùa lỗ ban hay ngãi Bà Chúa Xứ gì đó cũng có thể đem lại phép lành?

    Nếu trả lời rằng “vì Kinh Thánh nói vậy” thì câu hỏi tiếp của tôi sẽ là: Tại sao Kinh Thánh nói cái gì thì đó là “sự thật tuyệt đối” còn tất cả những kinh sách, truyền thuyết khác đều không phải vậy? Kinh Thánh khác tất cả các kinh Phật hay Kinh Koran chỗ nào?

    Có phải khác chăng chỉ là ở chỗ chủ quan? Chủ quan ở chỗ cho rằng “chỉ có tín ngưỡng của tôi là chánh tín, tín ngưỡng của mọi người khác đều là mê tín”.

    Còn nói về quan niệm của Tin Lành đối với nước thánh (cái mà linh mục Công Giáo rảy làm phép lành) thì mời anh vào các nhà thờ Tin Lành thì sẽ thấy. Đúng hơn là anh sẽ KHÔNG thấy chỗ nào trong nhà thờ Tin Lành có chứa nước thánh như trong các nhà thờ Công Giáo cả. Cũng như anh sẽ không bao giờ thấy một tu sĩ Tin Lành rảy nước thánh làm phép lành cả. Và nếu anh có dịp hỏi chuyện với một tu sĩ Tin Lành thì họ sẽ giải thích tại sao :)

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch