Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

nắm cửa

empty_room_painting_by_rusrick-d6i25zm

1. Nàng chạm tay vào nắm cửa. Nó lạnh buốt. Nàng rụt tay lại, chắc bên trong cũng chỉ là một căn phòng trống toang hoác. Có thể nó chỉ là giấc mơ. Có thể chẳng phải. Nhưng, rõ ràng nàng nhìn thấy cái nắm cửa ấy vẫn đang nằm gọn trong lòng bàn tay mình. Sự lặng im là dấu hiệu đầu tiên để nàng nhận ra nó đến và chiếm giữ trọn vẹn tất thảy mọi thứ nàng có. Sự lặng im đâu đó trong não, ngoài trời, trong màn hình máy tính, trong những căn phòng có nắm cửa. Nàng phải bắt đầu cuộc tìm kiếm khi trời thực sự xuống thấp bằng cách nhắm mắt lại.

2. Sáng hôm sau.
Nàng lại líu lo. Cười. Nói. Và kể về giấc mơ đêm qua cho người đàn ông của mình. Nàng chọn thời điểm khi mặt trời lên. Trí não nàng còn sáng suốt sẽ không bị nó lấn lướt. Ánh sáng dịu dàng vào ban sớm sẽ khiến chúng bớt lạc lối. Vậy mà ngay từ những chi tiết đầu tiên, nàng đã cảm thấy nó lạc lối rồi. Như nàng vậy. Những cánh cửa luôn hờ hững hay là đóng chặt? Nhưng, nàng biết, nàng vẫn còn nhớ về một cánh cửa màu đỏ. Cánh cửa hình như thiếu mất cái nắm xoay. Nàng loay hoay mãi vẫn không biết phải tìm nó ở đâu để lắp vào. Lúc đứng bên ngoài căn phòng, trước khi rời khỏi giấc mơ hỗn độn, nàng vẫn kịp nhìn thấy một mảnh xác của chiếc máy bay đã cháy, còn ám mùi khói xám. Nàng lại nghĩ đến cái nắm xoay. Có lẽ nó nằm trong một chiếc hộp màu đen. Những chiếc hộp màu đen luôn ẩn chứa đầy bí mật. Nếu nàng thực sự muốn bước chân vào căn phòng lạnh, chắc chắn nàng phải tìm ra cái nắm cửa để lắp vào.

Người đàn ông của nàng nhắc: hoặc là chìa khóa.
Chìa khóa ở đâu?

3. Nắng vẫn rực rỡ, ngỡ như muốn thiêu đốt tất thảy mọi thứ khi mùa thu đã bắt đầu chớm nở trên những nụ hoa trắng muốt, thơm mùi sữa non. Chẳng ai nghe nàng nói. Giọng nàng như gió thoảng. Rõ ràng vào những lúc nàng bối rối với cái nắm cửa trong giấc mơ, chẳng ai muốn nghe nàng nói. Kể cả người đàn ông gần gũi, thân thiết nhất của nàng. Nhành cây trứng cá vươn cao đến tận tầng hai của nhà nàng. Chúng chuồi cả thân lẫn lá vào trong. Một chút tia nắng lọt qua. Nàng ngồi bật dậy, thả chân xuống giường và thì thào với chồng: "có lẽ mình nên ra phố một lát". Nàng thèm thứ nước màu nâu cánh gián pha phin, nhỏ long tong ở cái quán vỉa hè quen thuộc. Cánh cửa vẫn chưa mở được. Nàng lại phải chờ từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ. Nó phải gõ nhịp đúng giờ đó, để nàng quay trở lại. Thế giới không chỉ có ở đây.

3. Bữa cơm tối buồn tẻ. Căn nhà trống vắng đến lạ kì. Chỉ có mỗi âm thanh của chiếc quạt máy, cái computer để bàn kêu inh ỏi. Nàng xập mi mắt xuống. Chén cơm bỏ lửng một nửa. Nàng lại nghĩ về cánh cửa. Cái nắm xoay bị mất. Nàng cần một vài sự hướng dẫn. Kiểu như khi người ta đi lạc đường thì phải có ai đó để hỏi. Nàng buông đũa nhìn lên phía cầu thang. Cửa sổ trên tầng vừa có một gợn gió nhẹ lùa qua. Cơn mưa ào xuống vội vã. Nàng lắng nghe tiếng nước gõ long tong trên mái tôn. Chồng nàng cũng đã buông bát. Anh vẫn ít nói, vẫn mải mê với những cái tab đang mở trên màn hình máy tính. Nàng chỉ muốn nằm xuống và nghe mưa.

Những tiếng gõ nhè nhẹ dưới lòng đất. Nàng giật mình khi nhìn thấy một người đàn ông trong trang phục cổ, hình như là nàng đã thấy đâu đó trên màn ảnh. Ông ta giống một hầu tước. Dáng dấp quý phái sang trọng. Chòm ria mép được cắt tỉa chỉn chu. Giọng ông ta trầm và hơi lạnh. Nàng nghe lõm bõm vài câu. Thứ ngôn ngữ này khá quen thuộc đối với nàng. Có lẽ ông ấy là người chỉ dẫn. Nàng lùi bước lại, vòng ra phía sau khu vườn nhỏ. Cánh cửa đó. Tiếng sấm sét mỗi lần nàng bước chân đến gần. Chắc chắn nàng sẽ tìm được cái nắm xoay. Dường như ông ta nói về những bông hoa bạch tuộc. Nàng phải tìm đủ ba mươi bông, mới có thể tiếp tục tìm kiếm cái nắm xoay tròn để gắn vào cánh cửa. Có điều, nàng ghét bị kẻ khác điều khiển. Nàng chẳng muốn làm theo bất cứ sự sai khiến nào.

4. Đêm nay, nàng không mơ về cái nắm cửa và căn phòng lạnh. Nàng nhìn thấy những bông hoa bạch tuộc. Chính những bông hoa bạch tuộc mà người đàn ông bí ẩn đã nhắc đến. Nàng tìm được bông hoa thứ năm đầu tiên, không phải bắt đầu từ bông thứ nhất, thứ hai, hoặc thứ ba. Chúng bị vùi dưới một đống cát. Nàng phân vân xếp chúng lại trong chiếc giỏ rồi ngồi bệt xuống khúc gỗ bị cưa đứt từ thân cây lớn bên cạnh khu vườn. Chẳng biết bao giờ mới tìm đủ ba mươi bông hoa bạch tuộc. Nàng chợt nghĩ: hay mình nghe nhầm những chỉ dẫn? Ba mươi bông ư? Từ cuối cùng trong cái giọng trầm ám ảnh của ông ấy là gì nhỉ? Puzzle ư? Câu đố ư? Bức tường. Nàng reo lên, như vừa phát hiện ra sự chỉ dẫn tiếp theo. Trên vách tường bên ngoài căn phòng lạnh và cánh cửa màu đỏ. Nàng thả chiếc giỏ xuống đất và chạy vội đến bức tường gạch. Rêu bám đầy. Hóa ra có một câu đố. Hóa ra để mở một cánh cửa không đơn giản chút nào. Thi thoảng nàng bị kích thích bởi mấy trò tìm kiếm bí mật, thi thoảng nàng rất ghét nó. Có thể nàng không đủ thông minh hoặc sáng suốt để chơi trò trốn tìm. Nhưng, đôi lúc, nàng cảm tưởng như chúng chẳng hề khó khăn gì mấy. Vài lần, nàng bất lực, cần đến sự giúp đỡ của ai đó. Đôi tay nàng lóng ngóng phủi bụi, gạt những mảng rêu màu xanh thẫm. Bức tường này lạnh như băng tuyết. Nàng nghĩ về người đàn ông vận bộ trang phục cổ trong những giấc mơ. Có thể đó chính là chiếc chìa khóa duy nhất của nàng.

5. Cánh cửa bắt đầu quay mòng mòng. Những lời chỉ dẫn cũng đồng thời là câu đố. Câu đố bắt nàng phải dời hai hòn bi bằng sắt về hai cái khe nằm hai góc của hốc tường để trống. Ở giữa bị chặn mất bởi mấy viên gạch. Nàng phải đẩy nó về hai phía, không được nâng nó lên và thả vào khe. Nàng phải làm những trình tự này mỗi khi có cơn giông chớp nháy, lóe lên một luồng ánh sáng rất mạnh. Những tia sét phóng tới. Nàng lùi chân, nấp vào một góc. Tia sét đánh thẳng vào chính giữa bức tường gạch. Hai viên bi lăn về hai phía. Lọt thỏm vào cái hốc. Bức tường sẽ mở ra một cái khe. Bên trong hẳn sẽ có một chiếc chìa khóa.

6. Nàng quay lại khu vườn. Năm bông hoa bạch tuộc trong giỏ đã biến mất. Nàng mệt mỏi, buông mình xuống đất, không muốn tìm kiếm thêm những bông hoa bạch tuộc khác nữa. Nàng chẳng hề có thiện cảm với những cánh hoa dài tua tủa như chiếc vòi bạch tuộc này. Chúng chẳng có màu sắc, không cả hương thơm. Chúng đen ngòm như mực bạch tuộc vậy. Chúng lại có những mầm gai chằng chịt trong đài hoa, như những chiếc răng sắc nhọn sẵn sàng nhe ra và nuốt gọn bất cứ con mồi nào. Nàng cũng chỉ là một thực thể, một miếng mồi ngon cho chúng. Cảm giác của nàng chênh vênh. Những bông hoa bạch tuộc treo lủng lẳng như những chiếc đèn lồng. Chúng phập phồng nở ra, úp lại thành nụ chập chờn trong đêm như một thứ ảo giác quen thuộc nàng từng thấy kể cả khi tỉnh táo. Những bông hoa trĩu xuống, xòe to ra, và sinh sôi một cách nhanh chóng. Có lẽ trên đó còn có nhiều hơn cả ba mươi bông.

7. Nắng lên.
“Em có thể để chìa khóa trong phòng rồi đi ra và đóng xầm lại, khóa trái chìa khóa bên trong…” Người đàn ông của nàng đã trả lời.
Nàng mở to mắt. Nắng vỡ ra thành hàng ngàn mảnh sắc nhọn giữa bầu trời. Nàng ngồi trong góc quán cà phê quen thuộc nhìn ra đường. Nàng đang nghĩ về cái nắm cửa.

Trần Băng Khuê

 

 

hình ảnh: “Empty Room” của Rusrick

bài đã đăng của Trần Băng Khuê


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)