Trang chính » Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 12)

0 bình luận ♦ 20.08.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Độc giả cũng nên dùng chữ “nhẫn” khi coi bài “Chuyện chú Cuội du Nam” của Ký giả Thượng Đình Nguyên tóm tắt có diễn giải về hai bài học vớ va vớ vẩn nêu trên:

“’Khẳng định mối bang giao mật thiết và toàn diện’, họ nói, ‘quan hệ giữa hai nước, hai Đảng vì cùng ý thức hệ, từng vừa là đồng chí vừa là anh em; ngoài kênh ngoại giao bình thường giữa hai nước, còn có kênh đối ngoại liên lạc giữa hai Đảng, kênh giữa hai quân đội và nhiều kênh khác của nhiều cơ quan đoàn thể ban ngành của hai nước’.”

[Nhiều “kênh” nhỉ? Thế thì lại phải có câu ca:

Con kênh Trung-Việt đào chưa thấy nước chảy qua

Chỉ có nắng mùa hè nóng bỏng

Biển Đông tàu Cảnh sát biển ta suýt chết

Biển quê hương rất quen, cái Giàn khoan rất lạ

Cứ nghênh ngang như biển nhà nó không bằng.]

“Lấy kinh tế làm trục chính, họ bảo: ‘Đại Việt đã ‘học tập” Trung mà ‘mở cửa’, mà ‘cởi trói’, mà ‘phá rào’ từ sau 1990 với mốc Hội nghị Thành Đô, nền kinh tế của hai nước đã phát triển nên tất nhiên là phụ thuộc lẫn nhau, nhưng vì Đại Việt phạm lỗi ở biển Nam Hải mà bỗng thành đối đầu với Trung, từ đó sinh ra cao trào ‘Thoát Trung” từ chính phủ cho chí các doanh nghiệp, từ các văn nghệ sĩ trong lòng chế độ cho tới đồng bào Việt kiều xa ngàn dặm.”

“Họ ‘dạy’ tiếp: ‘Vì bản sắc riêng, kinh tế Việt trở thành trọng tâm cho đối ngoại mà Đại Việt cần lấy đó làm trục chính khi bang giao với các nền kinh tế lớn trên thế giới, trong đó Trung là gần gụi nhất và quyết định.” [Ôkie, có thực mới vực được đạo. Nhưng nếu mất biển mất nước thì vác “thực” lên cung trăng mà xơi à?]

“Họ nhấn mạnh: ‘Bang giao Việt-Mỹ là không thể tin cậy đâu. Hai nước Việt-Mỹ rất khác biệt về thể chế chính trị và ý thức hệ; lại còn là hai cựu thù chiến tranh; rồi quan niệm về nhân quyền nữa.” [Biết rồi, khổ lắm, nói mãi…] Nên Đại Việt may ra được vào rìa ngoài cùng trong sơ đồ đồng minh của Mỹ. Coi tấm gương Ukraine như bài học khi mà Chú Sam không xoay xở gì. [Ý là nhắc ‘bài học’ hồi Chiến tranh biên giới 1979] Ngay cả khi Mỹ muốn bán vũ khí cho Đại Việt cũng vì kiếm tiền mà thôi, đồng minh đồng méng cái nỗi gì. Thậm chí Đại Việt có tên lửa Mỹ có hạm đội Mỹ đi chăng nữa, làm sao ngăn cản được bước tiến của Trung về phương Nam theo hướng biển.” [Ông tiến về phương nào, kệ cha nhà ông, miễn đừng xéo qua biển nhà tôi. Chấm hết!]

Về chuyến thăm Trung của Tướng Phùng cùng 12 tướng lãnh cao cấp: chắc họ thuê đám con nít viết bài theo kiểu “chia rẽ quân địch”: vờ khen Tướng Phùng để chê thật quân ta. Buồn cười thật đấy! Toàn thế giới đều biết, với quân đội Đại Việt thì Tướng chính là Quân, từ Quân mà ra Tướng. Thôi, quý bạn đọc nào dư chữ “nhẫn” thì chịu khó “lờ lờ lờ”/leo lên lưới mà coi. Đây hết chịu nổi rồi; vả, còn phải “lờ lờ lờ” nhiều chỗ khác đáng “lờ lờ lờ” hơn.

Túm lại: họ đã phát triển gấp đôi tư tưởng “Hai Phàm là” của cố Chủ tịch Đảng Hoa Quốc Phóng (Phàm là quyết sách Mao Chủ tịch, chúng ta phải kiên quyết bảo vệ; Phàm là chỉ thị của Mao Chủ tịch, chúng ta phải tuân thủ trước sau như một), thành chủ trương “Bốn Phàm là Nam Hải”:

“Phàm là Nam Hải thì không có tranh chấp Việt-Trung;

Phàm là Nam Hải thì Đại Việt tham lam dầu khí, chiếm giữ các đảo của Trung;

Phàm là Nam Hải thì Trung phải nhẫn nhịn đến kinh người;

Phàm là Nam Hải thì Trung khẳng định thuộc về Trung từ thời cổ đại và kiên định bảo vệ chủ quyền.”

[Thiệt tình! Thà nói chuyện với cái đầu gối còn hơn, nhưng phải có bốn cái đầu gối mới đủ!]

Ngày 12 tháng Tám.

Hội thảo khoa học quốc tế về Biển Đông và ASEAN lần thứ 6 tại Nha Trang.

Hiệu trưởng Học viện Ngoại giao Đại Việt, Đại sứ Đặng Đình Quy khai mạc: “Năm nay 2014, có thể là một trong những năm Biển Đông diễn biến rắc rối nhất trong nhiều thập kỷ qua.”

Tham luận mở màn đến từ Trung thuộc về Giáo sư Hi Feng, Phó Giám đốc Trung tâm Hợp tác biển Nam Hải: “Một trong những lý do khiến gần đây Nam Hải nổi sóng là từ chính sách được cho là khá quyết đoán của chính quyền Trung”.

Bất ngờ, ngoài dự kiến của Ban tổ chức và có lẽ của cả chính diễn giả: một “giàn khoan khủng” được hạ đặt tại giờ phút mà Hội thảo Biển Đông thực sự vào cuộc!

Đến từ Canada xứ lạnh tình nồng là Học giả Vinh Sinh được “hộ tống” bởi 3 đồng tác giả khác đến từ Mỹ, Pháp, Nhật làm nên một “tứ tử trình làng” đại diện cho nhóm 12 tác giả Việt kiều yêu nước và ưu tú vào bậc nhất trong những lãnh vực của họ như là các giáo sư, nghiên cứu gia, học giả, nhà báo, chuyên viên cao cấp, gọi tắt là các tinh hoa Việt vì yếu tố khách quan và chủ quan hay nói gọn vì hoàn cảnh lịch sử đã phải định cư trên những vườn hoa rực rỡ trên hầu khắp 5 châu lục.

Vị giáo sư danh tiếng của Đại học Montréal danh giá đã hút hồn 250 hội thảo viên tinh tú đến từ hơn 20 quốc gia lớn nhỏ, bằng biệt tài diễn thuyết nói vo hoàn toàn không giấy sách, máy móc phụ trợ và đối đáp nhẹ như lông hồng vững như núi Thái qua 5 thứ tiếng mà tiếng nào cũng có lý có tình của nó (tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ, chuẩn và sành điệu dù xa quê nhà 60 năm có lẻ; hai tiếng Anh-Pháp thì thôi rồi Lượm ạ khi mà diễn giả phải lăn lội ở xứ song ngữ ấy từ năm nhỉnh hơn Lượm vài tuổi; tiếng Nhật miễn chê với một chuyên gia thượng đẳng về thơ Haiku; tiếng Trung lại là tiếng “vợ đẻ” với phu nhân Giáo sư vốn là người Trung cực kỳ dễ thương dễ tính ngoại trừ 2 yêu cầu sắt đá: trong nhà bao nhiêu phòng không biết, bắt buộc dùng tiếng Trung tại phòng ăn và phòng ngủ). Ba vị đồng tác giả cũng làm 3 cây đàn violon tuyệt diệu phụ họa cùng diễn giả chính.

Tất nhiên nói giời nói bể gì 4 tác giả Việt kiều ưu tú vào bậc nhất ấy thậm chí chính xác là ưu tú nhất nhì ba tư đi chăng nữa cũng không thể tạo nên sóng gió trong Hội thảo Biển Đông và ASEAN nếu như tham luận của họ không là gì cả với Biển Đông và với ASEAN. Muốn thấu tỏ bạn đọc nên coi toàn văn tham luận có kích thước của một cuốn sách nhỏ mang tên “Thay đổi nan đề Biển Đông để phát triển đất nước”. Nơi đây chúng tôi chỉ đủ tài sức và thời gian (rồi còn nhanh nhanh dẫn dụ quý bạn đọc đến với Hải chiến Biển Đông bất thành) trích ra năm bảy câu đoạn thiển ý là quan trọng nhất.

Quả có vậy:

“Lúc này, chiến lược đối ngoại của Đại Việt nên coi Trung, Mỹ và ASEAN có ý nghĩa quan trọng hạng nhất, nếu không muốn nói chính xác là quan trọng nhất. [Còn trong 3 cái nhất đó, cái nào là nhất của nhất: Trung? Mỹ? Hay ASEAN? Xem tiếp sẽ rõ…] Chúng tôi nhấn mạnh: khác nhiều danh sách của các tác giả khác, không có Nhật trong danh sách ‘nhất’ nói trên. Đại Việt đang dùng triết lý ngoại giao ‘thân thiện với mọi nước’. Đẹp! Nhưng cũng như ngoài đời, có không ít cái đẹp lại không dùng được; hoặc dùng không hữu hiệu. Trong tương quan quốc gia, có một thực tế mà không nước nào thoát nổi: vị trí địa lý là yếu tố quyết định thực tế chiến lược [Chuẩn!]

Cụ thể: Bằng chủ trương ngoại giao độc lập, trên nền tảng của một thể chế dân chủ, Đại Việt cần tập trung hơn quan hệ chiến lược với – theo thứ tự – ASEAN và Hoa Kỳ; mà vẫn tiếp tục xem trọng Trung trong quan hệ bình đẳng và hữu nghị.

Chúng tôi lại nhấn mạnh: bình đẳng trước, hữu nghị sau. Đây không là thuật tu từ, trò chơi chữ. Đó là thực tế sát sườn. Riêng với Trung trong giai đoạn này, mất bình đẳng là mất tất cả, cuối cùng là… mất Tổ quốc, dù mất trong danh nghĩa hay mất trên thực tế. Lâu nay mối bang giao vốn cứ rối mù Việt-Trung mù mịt Trung-Việt kín như bưng Việt-Trung cần được tái xây dựng trên căn bản là hoàn toàn bình đẳng. (Bình đẳng một cách bình thường; bình đẳng những gì có thể bình đẳng; những gì không thể bình đẳng thì tạm thời chưa quan tâm.) Điều chúng tôi tha thiết chờ mong: Đại Việt không nhất thiết xem đó là “quan hệ đặc biệt” (còn vấn đề coi đó là “đồng chí tốt” lại ở phạm vi ý thức hệ; xin dành cho tham luận khác, ở diễn đàn khác.) [Hồi hộp quá! Hồi hộp không chịu nổi… – người đẹp Olga Bergol sống lại chắc sẽ thơ như thế.]

Đâu cứ với Trung, như mọi nước nhỏ khác Đại Việt không thể “hợp tác toàn diện” với bất kỳ nước nào đã rộng và lớn, mạnh và cường hơn mình nhiều chục lần, lại thêm quan hệ phức hợp về lịch sử và địa-chính trị. Riêng với Trung còn là láng giềng có rõ ràng tham vọng cùng hành động xâm hại, bành trướng về chủ quyền và an ninh của Đại Việt.” [Trên cả chuẩn!]

Và còn hơn vậy nữa:

“Cụ thể thêm: trong quan hệ Việt-Trung, dù Đại Việt hết lòng hết sức làm ‘bạn với Trung’, thì vị trí địa lý của Đại Việt cũng bắt buộc nước này phải đồng thời nhìn nhận Trung như một ám ảnh an ninh thường xuyên và cốt tử.

Cho phép chúng tôi được nói thẳng và có thể mếch lòng một số quý vị trong cấp lãnh đạo tối cao… Nếu không vì thực tâm tin cậy dựa trên cùng một hệ tư tưởng Xã hội chủ nghĩa thì không việc gì Đại Việt phải giấu diếm ánh ảnh sinh tồn đó bằng ‘phương châm 16 chữ’ và ‘quan hệ 4 tốt’. (Còn vấn đề ‘thực tâm tin cậy dựa trên cùng một hệ tư tưởng’ thì không đơn giản, chúng tôi xin khất dịp khác như đã nói) [Hiểu mà… Hiểu mà…]

Nếu càng cố giấu thì hành vi và ngôn ngữ ngoại giao của Đại Việt càng thể hiện sự yếu kém và khiếp nhược. Đó không những không là minh triết Việt ‘Người khôn ăn nói nửa chừng’ mà còn phản lại triết lý vệ quốc của tổ tiên Việt ‘Nam quốc sơn hà nam đế cư’. Chúng tôi vững tin là nhân dân hai nước cũng như cả khu vực và toàn nhân loại đều cầu Trời khấn Phật sao cho Trung chân thành ‘làm bạn với Đại Việt’. Cứ cho là có một ngày đẹp trời xảy ra điều đó, liệu Đại Việt đã sẵn sàng vị thế của một người bạn thực sự hay chưa: sự bình đẳng? Cũng không nên nại cớ ‘lặp lại lịch sử’ ở một số sự kiện cầu hòa của cha ông Đại Việt dưới vương triều phương Bắc. Thời đó với kiến thức và viễn kiến của Đại Việt thì ngoại giao thế giới chỉ có Trung và Đại Việt mà thôi; ngoài trứng với đá không còn gì khác. Không có ASEAN, không có Liên Hiệp Quốc, không có Mỹ, không có Internet, không có Email… Tiền bối Đại Việt dưới các triều đại Trung chỉ có 2 việc kế tiếp nhau và lặp lại ngàn năm: Kiên quyết đánh đuổi quân xâm lược ra khỏi bờ cõi, rồi tận tâm triều cống thần phục giữ lấy bình an. ‘Mùa thu nay khác rồi…’ Trái đất vẫn tròn như thế, nhưng thế gian đã đổi khác – đã phẳng một cách công khai mà không quan hệ nào có thể song phương ‘tắt mắt’ nếu nguy hại đến thế giới.

Cụ thể hơn: Đại Việt hoàn toàn có thể chủ trương một quan hệ chiến lược mở rộng và đặc thù với nhiều nước khác để dựng một ‘hàng rào chiến lược’ tự bảo vệ, như nhiều nước lớn cũng như nhỏ trên thế giới đã phải làm. [Nếu là người Chăm sẽ kêu: Hay quá, trời biển ơi (không phải như người Kinh kêu ‘trời đất ơi’)!]

Rồi cụ thể thêm nữa:

“Khổ nỗi, từ trong văn hóa và tư tưởng, Trung vốn là khuôn mẫu cho Đại Việt. Người Trung đã, đang, sẽ là gì; người Việt cũng đã, đang, sẽ thế nấy. Bị xâm lược, phải thần phục cũng bởi tính ‘khuôn mẫu’. Chính nhờ ‘thế giới phẳng’, chúng ta có cơ may phá khuôn mẫu ngàn năm Trung-Việt Việt-Trung. Nên chăng coi đó như cách thoát hiểm ngoại xâm, họa bành trướng từ láng giềng phương Bắc?”

Cụ thể này mới đích thị cụ thể:

“Về đối ngoại, hiển nhiên Đại Việt rất, rất cần hữu nghị với Trung. Và cần đủ giao hảo với ASEAN, Nhật… Song le, về chiến lược, lịch sử ngàn năm cho đến thực tiễn 3 tháng qua không hề ‘cấp giấy phép’ cho Đại Việt thiết lập an ninh trường kỳ theo quan điểm xương sống ‘Trung là bạn đặc biệt’. Thật khó phân minh: một mặt quyền lợi quốc gia đòi hỏi Đại Việt phải cảnh giới trong quan hệ Việt-Trung, mặt khác ngoại giao chính thống lại xem ‘Trung là bạn đặc biệt’. Minh triết Việt gọi là tình ngay lý gian. Nếu phá được mâu thuẫn đó sẽ rất tự nhiên nảy ra quan hệ chiến lược mới mẻ và minh bạch. Thêm nữa so với Trung, Đại Việt vĩnh viễn là nước nhỏ hơn rất nhiều về hầu hết phương diện. Do vậy không thể nào dùng phương châm ‘hợp tác toàn diện’. Phải lựa chọn lĩnh vực nào và ở mức độ nào cần hợp tác. [Trời biển ơi, hay quá!]

Cụ thể này thì thực là bố của cụ thể:

“Thế thì Đại Việt sẽ cần ai là đồng minh chiến lược? Chúng tôi hiểu ‘đồng minh’ lúc này không phải là tham gia một liên minh quân sự, mà là một tổ chức gồm các nước có cùng lợi ích chiến lược. Và điều gì khiến một quan hệ chiến lược tồn tại tốt? Đây, ngành địa-chính trị hiện đại đã chứng minh qua 3 tiêu chí: Tư tưởng, Văn hóa và Vị trí địa lý. Do tiêu chí tư tưởng hệ trọng như thế, chúng tôi – những con dân Việt dù phải ở xa trời Nam đất Việt cũng mạn phép – đề nghị Đại Việt nên dứt điểm ‘cắt rốn tư tưởng’ với Trung, ngay cả khi hai nước vẫn còn chung hệ thống chính trị Xã hội chủ nghĩa. (Chúng tôi mở ngoặc: đây là một tiên đề rất mới và quá lớn, xin sẽ chứng minh bằng lý luận và các chứng từ cập nhật trong một tiểu luận riêng. Vả, với nội dung ‘nội bộ Đại Việt’ nó ra ngoài khuôn khổ Hội thảo quốc tế hôm nay. Chỉ nói rốn một câu: mô hình này sẽ không từ bỏ nguyên lý cơ bản của chính thể hiện thời là ‘đảng lãnh đạo’. Chúng tôi đóng ngoặc.) [Kính nể bậc giáo sư, các thầy đóng mở khít khao thế nhà em còn dám ‘còm’ vào đâu được. Và nhà em cũng bắt chước thầy nói rốn: cái tiểu luận riêng ấy sẽ rất có thể là ‘ông cố nội của cụ thể’ chứ chả chơi?]

Nhưng rõ ràng cụ thể này phải là “ông cố nội của cụ thể”:

“Nào để kết thúc, mời quý vị ‘trở về Surriento’ với Biển Đông, với ASEAN thân thiết của mỗi đất nước, của mỗi chúng ta có mặt lúc này. Theo 2 gợi ý sau đây, mà 12 anh chị em đồng tác giả chúng tôi có mặt trên 9 quốc gia, lãnh thổ từng trăn trở trong bao tháng ngày xa quê Việt:

Xét rằng, về mặt lịch sử với bản tính mù mờ của nó (nhấn rất, rất mạnh: chúng tôi không phản bội lịch sử dân tộc, không đi ngược luận chứng của dư luận và các cơ quan hữu trách Đại Việt), và nhất là về thực tiễn nhiều năm qua, chúng tôi thấy không chỉ nước Đại Việt của chúng tôi mà chẳng quốc gia nào của mỗi quý vị phủ sóng lên hết cả Biển Đông, đặc biệt là quần đảo Trường Sa.

Gợi ý Một. Thôi thì chuyện dài lâu ‘của Caesar trả lại Caesar’, mỗi nước chúng ta hãy tạm để cho con cháu chúng nó ‘trả’. (Ông Trời rồi sẽ có mắt! Đứa nào ăn gian nó giàn ra đấy; nhất là đứa phải dùng đến giàn khoan để lấn biển.) Cấp thiết bây giờ, để chống lại hiểm họa chung là Đường lưỡi bò của Trung, ASEAN cần đoàn kết – theo đúng nghĩa đen của mỹ từ này – mà hát lời ca ‘Kết đoàn chúng ta là sức manh’…

Đặc biệt, Đại Việt cùng 3 nước Philippines, Malaysia và Brunei phải chung tay gìn giữ quần đảo Trường Sa nguyên hiện trạng và đồng thanh ca bài ‘Biển Đông này là của chung’. Cho phép 4 đồng tác giả chúng tôi hát thử khúc ca này bằng 2 ngôn ngữ Việt-Anh:

Ra Biển Đông ta chơi

Dưới ánh nắng biển trời tươi đẹp.

Ta muốn chiếm một đảo có dầu

Nhưng ASEAN dặn ta đừng chiếm

Biển Đông này là của chung…

Nghe lời ASEAN ta ngoan

Ta không chiếm một đảo, đá nào

Khoe sắc thắm nhìn ta đảo cười

Ta nhớ lời ASEAN dặn không chiếm

Biển Đông này là của chung….’

Gợi ý Hai. Danh xưng của vùng biển này đôi khi dễ sinh sự sự sinh. Danh còn tùm lum chưa chính được, ngôn thuận sao cho nổi? Ngắn gọn: cho tới nay, Trung và nhiều nước thường gọi đấy là ‘biển Nam Trung Hoa’/’South China Sea’; tiếng Việt dịch tắt là ‘biển Nam Hải’). Còn người Việt từ xưa đến nay đều thủy chung gọi là ‘biển Đông’; như ghi dấu ấn văn hóa và lịch sử Việt, qua thành ngữ ‘Dã tràng xe cát biển Đông…’ hay tục ngữ ‘Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn/ Thuận bè, thuận bạn tát cạn biển Đông’…

Nay, bằng tất cả ý thức dân tộc, tinh thần cộng đồng và trách nhiệm nhân loại, chúng tôi mạnh bạo và da diết đề nghị phía Đại Việt dũng cảm và cao thượng đề xướng lên ASEAN phương án đặt tên mới là ‘biển Đông Nam Á’ thay vì ‘biển Đông’ của người Việt.

Tiến tới trở thành danh chính, để vượt thắng dư luận và bôi trơn thói quen, ít nhất danh xưng ‘biển Đông Nam Á’/ ‘Southeast Asian Sea’ thoạt tiên cần được dùng trong tài liệu và ngôn luận chính thức của ASEAN (Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á/ Association of Southeast Asian Nations). Và, khẩu hiệu tuyệt vời đang có của ASEAN sẽ trở nên trên cả tuyệt vời khi có thêm cơ sở địa thủy ‘một vùng biển’ của nó. Đây, trên cả tuyệt vời đó là: ‘Một tầm nhìn, một bản sắc, một cộng đồng, một vùng biển’”.

Trời biển ơi! Suốt thời gian tham luận xen kẽ giải đáp chất vấn của diễn giả Vinh Sinh và bài hát ‘Biển Đông này là của chung’ được tứ ca rất đằm thắm và vui nhộn, cả hội trường đã nhiều lần rung động như Biển Đông giữa các tháng ngày giàn khoan 981. Đến phút chót 250 con người ấy lại rầm rộ cả lên bằng hàng chục thứ tiếng với các từ “Biển Đông Nam Á – ASEAN! Hoan hô! Vinh Sinh – 12 đồng tác giả! Hoan hô!”

Các buổi sau, Hội thảo tuy không sôi động bằng buổi đầu song cũng không hề bằng lặng. Chuyện Biển Đông, ý lộn, biển Đông Nam Á, mà lị…

Tiến sĩ Nông Hồn, nữ Giám đốc Viện Nghiên cứu Nam Hải (Trung):

“Liệu chúng ta có thể hy vọng khai thác, đánh cá chung trong khi chưa giải quyết được tranh chấp trên biển? Trung rất muốn tăng cách tiếp cận của mình với luật lệ quốc tế. [À há, thế ra Trung có luật Trung, quốc tế có luật quốc tế; Trung là Trung, quốc tế là quốc tế, phải không mợ Tiến sĩ?] Lúc này, cần ngăn cản không để Chủ nghĩa dân tộc xảy ra thái quá!” [Quá đúng, chỉ nên để cái chủ nghĩa đó xảy ra vừa vừa phai phải thôi. Buồn tình thì thảy giàn khoan vô biển nhà hàng xóm, chán lại lôi về.] Nhân dịp hội nghị quý hóa này, tôi kêu gọi các nước bạn cần phải tìm hiểu hơn về Trung. [Hiểu rồi, hiểu từ ngàn năm nay rồi, mợ ạ!] Trung đã và sẽ không chấp thuận Tòa trọng tài quốc tế để giải quyết tranh chấp Trung-Philippines, vì như thế kẻ được người thua. [Ơ hay, giả sử mợ thò vào túi tôi lấy đi mất 10 đô. Tôi thưa mợ ra ông tòa, mợ không chịu mà đòi hai ta chia đều cho hòa: tôi 5 đô, mợ 5 đô để khỏi ‘kẻ được người thua’?]

Đô đốc Jagmeet Singh, cựu Tư lệnh Hải quân miền Đông Ấn Độ:

“Theo hướng xấu hơn, không khí địa-chính trị tại Biển Đông chắc chắn đã thay đổi trong 5 năm qua. Nếu Trung cứ tiếp tục cứng rắn với yêu sách của họ và hung hăng trong cách cư xử thì những leo thang với các nước láng giềng sẽ đi đến thất vọng và bất đồng. Khiến các nước ASEAN mở chiến dịch hiện đại hóa và phát triển quân sự. [Chỉ tổ béo mấy cha nội đầu nậu và lái buôn súng ống!]

“Một cuộc chạy đua vũ trang mới trên đại dương đang hiển lộ. Cách đi của ‘nước lớn’ Trung tạo ra 2 thái độ từ các nước nhỏ có chung biên giới biển: a. Dù muốn dù không cũng phải học cách tiếp nhận sự tham gia của quân đội Hoa Kỳ tại nước mình và trong khu vực; b. Tìm sự công bằng qua Tòa công lý quốc tế hay Tòa trọng tài, bởi mọi kênh giải quyết đa phương giữa các bên tranh chấp hết hiệu quả.” [Bác Chà Và nầy nói phải: dân Việt chúng tui có câu Quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy.]

Giáo sư người Đức Jonathan Berlin thuộc Trung tâm Đông Nam Á trình bày thẳng bằng tiếng Việt:

“Từ vụ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển Đại Việt cho đến việc xây trái phép bãi ngầm Gạc Ma thành một ‘đảo nổi’ – có thể xem là chuỗi yếu tố vô trách nhiệm trong chiến dịch lớn hòng thay đổi bộ mặt Biển Đông theo ý muốn của Trung Nam Hải. Các đảo, đá lớn nhỏ tương tự mà có sân bay hải cảng sẽ biến thành những hàng không mẫu hạm của Trung không thể bị bắn chìm. [Rõ quá rồi còn gì!] Tôi phải nói thật là rất tiếc khi nhiều khả năng cộng đồng quốc tế không làm sao bắt buộc Trung ngừng hành động vô tiền khoáng hậu như thế trong lịch sử hình thành trái đất!? [Ha ha… Phát kiến mới về địa lý của vị Giáo sư giỏi tiếng Việt!] Nhưng điều đó càng không có nghĩa các quốc gia liên đới không phản đối và yêu cầu phía Trung giữ các cam kết.

Cho phép tôi dùng hình ảnh để so sánh: Nếu giàn khoan HD-981 là một cố gắng của Trung khi thay đổi tình trạng với động thái di chuyển một ‘đảo nổi di động’ qua vùng biển của Đại Việt, thì việc tự xây tạo ở Gạc Ma là một cố gắng sinh ra ‘đảo nổi cố định’. Cả hai hành động cũng là một cố gắng để quân sự hóa vùng Trường Sa. [Trên cả tuyệt vời!]

Cuối cùng, điều hết sức quan trọng về tình cảm mà người Việt thấy nhưng quốc tế ứ chịu thấy: những hành động đang xảy ra ngay tại nơi 64 chiến sĩ Hải quân Đại Việt hy sinh năm 1988 đã khoét vết thương vốn rất sâu trong lòng dân Việt thêm một lần nữa, sâu thêm.’ [Muốn khóc quá, anh Jonathan ơi! Hai bông hồng thắm dành cho anh…]

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)