Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

HOA GỬI MUỘN

Có những việc nhỏ, lấp vũng ao nước tù đọng trong vườn, vậy mà bao nhiêu ngày tháng, đến khi ông qua đời, vũng ao còn đấy như vết thương hối tiếc.
Cát Dung nghe tôi nói về người ông nội, về khu vườn, thế giới riêng của ông, vinh dự lắm tôi mới được gọi vào uống một chén trà, nàng bảo:
– Bấy lâu nghe anh nói định nhổ bỏ những bụi cỏ dại trong vườn, em cũng không thấy anh làm được.
Tôi nói với Cát Dung rằng tôi không vô tích sự như vậy, và điều tôi nói về người ông nội cũng đã khiến nàng ngộ nhận. Chẳng phải ông nội tôi biếng nhác không lấp vũng ao, nhưng trong đời ông có những sự việc như thế. Tôi lại nói rõ thêm, ông nội tôi không phải tự tay dùng xẻng cuốc để san lấp gì cả. Tóm lại, tôi nói, có thể bảo rằng tính chần chừ thường được hỗ trợ những điều kiện để việc không bao giờ thành.
Có thể Cát Dung sợ tôi giận, hay đây là cơ hội để nàng nói lên tình ý của nàng:
– Vậy… sau này… chúng ta sẽ tập cho đứa con khi định làm gì thì làm ngay, không chần chừ.
Cát Dung cảm nhận mối quan hệ của chúng tôi đến mức có thể hình dung một mái ấm gia đình. Đây cũng là điều tôi mong đợi, tôi sẽ thu xếp cuộc sống độc thân của tôi ở Sài Gòn, cất vào ngăn tủ quá khứ, lên Đà Lạt xây dựng tương lai với Cát Dung.
Tính chần chừ đã di truyền từ đời ông nội, tới tôi thì dự định lên Đà Lạt được thực hiện ở mức đôi lần cặm cụi viết thư gửi Cát Dung qua đường bưu điện. Nàng không thuộc loại người hăng hái viết thư, nhưng nàng đã viết gấp đôi, không chừng gấp ba số thư của tôi, gửi về địa chỉ cơ quan tôi làm việc.
Tới lúc nghỉ việc ở cơ quan thì tôi rơi vào tình thế không thể trở lại nơi đó, làm sao nhận được thư của Cát Dung nữa. Có thể viết thư báo nàng biết và lấy địa chỉ khác, thì cái việc cỏn con là thất lạc địa chỉ nhà nàng, số nhà ngõ ngách không thể nhớ, đã cắt đứt liên lạc qua đường dây bưu điện. Lúc đó tôi lại thầm trách nàng về việc không ghi địa chỉ ở những bì thư. “Em không ghi địa chỉ, phòng trường hợp không có người nhận, bưu điện trả thư trở lại rầu lắm.” Nàng từng nói như vậy.
Chỉ còn một cách, nhất thiết và giản dị, là một chuyến đi Đà Lạt, nhưng tính chần chừ của tôi đã giữ tôi ở lại với bao lần dự định. Có lần đã sẵn sàng ở bến, chỉ còn một bước chân thì tôi là người hành khách của chuyến xe đò Sài Gòn – Đà Lạt khởi từ Bến xe Miền Đông, không biết từ đâu tiếng réo gọi của bạn. Sau một phút lưỡng lự và một hồi từ chối, không thể được, xe sắp chạy rồi, đây là chuyến xe cuối cùng đi Đà Lạt trong ngày…, tôi vừa đi theo người bạn, vừa nói:
– Uống một chai bia thôi nhe.
Bởi vì tôi nhất định lần này phải gặp Cát Dung, tôi sẽ đi Bảo Lộc rồi từ đó chuyển xe lên Đà Lạt. Nhưng rồi không phải một chai bia mà hàng chục chai, giữ thấm đượm tình bạn, và trôi xa chuyến xe cuối cùng đi Bảo Lộc, sau chuyến xe cuối cùng đi Đà Lạt cả hai tiếng đồng hồ.
Đã nhiều năm tháng, bây giờ tôi nhớ tới Cát Dung như kỷ niệm thời trai trẻ của một người đàn ông đã có vợ và một đứa con. Dù sao tôi vẫn nhớ, Cát Dung xinh đẹp và đa cảm, một thoáng xúc động cũng trào nước mắt, rồi cười tươi ngay sau lời tôi nói đùa cho nàng vui trở lại.
Ngày tôi thành hôn ở Sài Gòn, lại nhớ Cát Dung lần nàng nói về hôn nhân: “Nó đến vào lúc người ta không ngờ, như kẻ trộm.”
*
Tôi uống ly rượu ở quán Thủy Tạ trên hồ Xuân Hương, Đà Lạt chìm trong chiều mưa bụi, sương mù xám nhạt. Tôi nhớ mông lung những bóng hình phụ nữ trong đời: Uyên của núi rừng Việt Bắc thâm u, Phương của những ngày Dòng Chúa Cứu Thế ở Tùng Lâm, Huyền Thoại của Dran-Đà Lạt mờ sương, Mỹ Thanh của B’Lao thị-trấn-sương-mù, Nguyễn Thị Hoàng nữ sĩ đằm thắm, nhiệt-tình-đóng-băng-không-sợ-hãi-mùa-xuân*… Và Cát Dung, ôi Cát Dung, hẳn cũng như tôi, đã gặp kẻ trộm… Hiển nhiên Cát Dung vẫn ở xứ sở ngàn thông, ấy tuy nhiên tôi tự nhủ: “Mình không nên, hoàn toàn không nên tìm gặp lại Cát Dung. Hiển nhiên nàng đã là thiếu phụ con bế con bồng, chẳng nên mang nỗi đau xót làm quà tặng.” Rời quán, tôi mau bước chân đi tìm cửa hàng có bán áo đi mưa, bởi vì trời mưa bụi.
Cô gái áo dài màu xanh nhạt ở quầy hàng dài hun hút, giữa các bạn đồng nghiệp của cô, vui vẻ cho tôi lựa chọn một chiếc áo mưa trong vô số áo mưa treo đan nhau phía trên cao kệ gỗ nhiều tầng. Tôi chưa mặc vì mua xong thì cơn mưa dứt tạnh. Đi một đỗi trên hè phố tìm quán cà-phê có cửa kính, mưa lại đổ xuống những hạt nhỏ như bụi, như thể giục tôi mặc chiếc áo mới.
Lúc gài nút áo, tôi thấy thiếu một nút, cái khuy lại tẽ rách. Vậy là phải đổi, để khỏi bứt rứt với chiếc áo mới, dù đã hình dung gương mặt không còn vui vẻ của cô bán hàng. Hóa ra cô gái áo dài màu xanh nhạt vẫn tươi cười trong lúc tôi chỉ trỏ cái này, không, cái kia… năm bảy lượt.
Chẳng tìm quán cà-phê có cửa kính nữa, tôi đi xuống khu chợ mua một bó hoa, tôi muốn gửi một bó hoa thật đẹp cho cô gái áo dài màu xanh nhạt. Một bó hoa thật đẹp với giá bao nhiêu cũng được, tôi nói với người bán hoa ở bậc thềm ngôi chợ trung tâm thành phố Đà Lạt.
Chừng nửa tiếng đồng hồ sau, tôi trở lại cửa hàng với bó hoa. Hình như có gì đấy không ổn. Những cô gái xinh tươi đứng trong quầy hàng lại không phải là những cô gái xinh tươi lúc nãy, khi tôi tới mua rồi lại tới đổi áo mưa. Rồi tôi hiểu cái việc lên ca xuống ca của những cô bán hàng.
– Ồ anh Đăng!
Tôi vuốt sạch những giọt nước mưa để mắt nhìn không nhòa lẫn: Cát Dung đứng phía sau quầy hàng, giữa những cô bạn đồng nghiệp. Tôi lúng túng, chẳng biết giấu ở đâu những chân tay, cả bó hoa trong bàn tay trái hay bàn tay phải, cho cô gái áo dài màu xanh nhạt.
Cát Dung, vẻ mặt tái nhợt bất ngờ, vẫn âm giọng tiếng nói ấy, nhưng bối rối:
– Anh… lên đây lúc nào? Sao biết chỗ em?
Tôi nói gì?
– Sao anh… bao nhiêu ngày tháng… em đã chờ… tới…
Cát Dung òa lên khóc hồn nhiên như đứa trẻ, như chỉ có tôi và nàng. Rồi nín bặt.
– Mãi tới… đúng một tuần… thứ bảy tuần trước…
Cát Dung lại để rơi những giọt nước mắt, liền đó tôi nhớ lại, nên nói gì để Cát Dung sẽ tươi cười:
– Thứ bảy tuần trước… kẻ trộm đột nhập phải không?
Cát Dung không cười như mọi lần tôi pha trò, im sững ngó tôi, rồi buột hỏi:
– Có gì sau lưng anh vậy?
Tôi ở tình thế phải đưa bó hoa ra trước mặt, dù sao tôi đã không nói là mua tặng Cát Dung.
Cát Dung đỡ lấy bó hoa tôi cầm hờ hững muốn rơi tuột, ngắm nhìn bó hoa với một vẻ kỳ lạ, như đứa trẻ nít, khen đẹp, rồi thì thầm, và hình như khẽ thở dài:
– Muộn mất rồi!
Nàng đặt bó hoa ở kệ gỗ nhiều tầng, như thể chính nàng vừa mua, để lúc về cắm bình hoa trong phòng riêng của thiếu nữ vừa đính hôn tuần lễ trước. Nàng nhìn tôi, cái nhìn tôi không thể chịu đựng, trong đó tôi thấy một nỗi ân hận thật đau xót của nàng.
————————–
*Thơ Thanh Tâm Tuyền

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


1 bình luận »

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Đọc Nguyễn Đạt, tôi thấy thêm yêu Đà Lạt, Bảo Lộc, cao nguyên, tìm được cái lãng mạn tưởng đã mất.
    Mừng nhà văn vẫn còn viết sung sức và hay.
    Mới ngày nào đi uống rượu với anh, cùng NQC, TN, NĐM, nghe anh ngâm thơ “Dương cầm bỏ phế đúng một năm”.
    Vậy mà đã mười năm.
    NĐT

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch