Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

linh đinh nỗi buồn

0 bình luận ♦ 12.08.2015

 

 

 

ngồi chưa ấm chỗ
cái chân lại thôi thúc đòi đi
cầm trên tay chiếc vé
ba lô nhấp nhổm trên lưng
nỗi buồn lại có cớ để lên đường

qua một con sông
hai con sông
rồi ba bốn cây cầu
muốn dừng lại một phút
mà không đủ lý do để thuyết phục bác tài

đến một nơi lạ
nhìn ai cũng thấy quen quen
giấu mắt mình sau đôi kính đen
trông đất trời toàn một màu hồng

ngồi sau lưng bác xe thồ
đèo đi cho hết đồi hết suối
đèo đi cho hết con đường
chợt nhận ra
nỗi buồn lại có cớ để dài thêm

cát đã hồng từ ngày được sinh ra
mượn đôi chân chạy ngược lên đồi
đuổi theo bọn trẻ đang yêu
mới hay mình quá cũ

một bờ vai lấm bụi
không đủ rộng để cho vay
thôi thì đã đến lúc
phải mua vé khứ hồi cho một nỗi buồn

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Thy


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)