Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 11)

0 bình luận ♦ 13.08.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Là khách vừa quý vừa cưng đến từ Toronto – đại đô thị to lớn, hùng mạnh nhất Canada, Tiến sĩ trẻ Phạm Cưng dùng cách tranh luận “cánh cụt cánh xòe”, vừa chốt lại vừa mở ra vấn đề (không thì đến tết Congo cũng không hết tranh cãi của các cụ các bác chí hữu):

“Để em mang cái mối liên hệ giữa trường phái tranh Đảo ngược và Biển Đông về thành phố em cho đồng hương và các bạn Canada bàn thảo tiếp. Còn đây, 4 câu hỏi lớn mà Toronto em đề nghị Vancouver các cụ các bác cho lời đáp càng sớm càng tốt, để kịp trao tay Thủ tướng Rachel Harper của ta cuối tháng sẽ sang thăm Đại Việt ta:

Câu hỏi lớn 1: Bây giờ hoặc sau này liệu ai (nước nào hay các nước nào) có thể dạy được Trung một bài học?

Câu hỏi lớn 2: Thuốc tránh thai hữu hiệu nhất cho chủ nghĩa bành trướng Đại Hán cần được sản xuất tại đâu? Nếu made in Dai Viet thì quả là sự kỳ diệu mang tên Đại Việt ở thế kỷ này?

Câu hỏi lớn 3: Trong vụ Biển Đông và quan hệ Trung-Việt Việt-Trung, bạn thân nhất và có thể giúp Đại Việt là quốc gia nào? Hay là Đại Việt không có một kiểu bạn như thế trong khi làm bạn với bốn phương?

Câu hỏi lớn 4: Đại Việt có thể là một nước trung lập hay không?

Và đây là thông tin và quan điểm em vừa mới nhận được theo một nguồn riêng từ quốc nội gửi ra, nhờ Hội thảo hôm nay thẩm định:

Thông tin: Dân số Đại Việt ta đã cán mốc 90 triệu từ năm ngoái 2013 và đang tới 91 triệu trong năm nay. Nhật hiện hơn 127 triệu, Nga 143 triệu. Trong 30 năm nữa Đại Việt ta, Nhật và Nga có thể cùng lượng dân số tương đương xấp xỉ 120-140 triệu. Có thể nói điều gì từ đây ạ?

Quan điểm: Trung thật ra cũng phải gờm Đại Việt ta ở nhiều mặt. Ví dụ: Trung là nước đang khát dầu để trỗi dậy, Đại Việt ta lại án ngữ con đường nhập khẩu dầu này. Đó là một! Đại Việt ta chặn đường thông ra biển của phần lớn mảng tây nam Đại lục; nếu có xung đột vũ tranh thì đầu kéo nền kinh tế Trung bao gồm toàn bộ các thành phố duyên hải đông nam của Trung (Ma Cao, Hồng Kông, Quảng Đông…) đều lọt vào tầm ngắm uy hiếp của Đại Việt ta. Đó là hai!

Em cứ tạm thế đã. Mời quý vị và các cụ, các bác, các bạn cho phản biện! Cảm ơn…

Tối ngày 8 tháng Tám.

Sau tin gốc từ New Epoch Times (Thời báo Tân Đại Kỷ Nguyên – tờ báo bằng 36 ngôn ngữ của một tổ chức người Mỹ, Anh gốc Trung với phiên bản chính Anh ngữ, riêng trên mạng có 23 thứ tiếng, mà tất nhiên phải có tiếng Việt đáng yêu), nhiều báo chí Trung và quốc tế nhất loạt alô “Tập Cần Bính sắp sửa hạ bệ Giang Trạch Dâng!”

Hãy để chúng tôi tóm lược thật nhanh tin VIP này rồi độc giả sẽ được dẫn độ vào “cuộc chiến bất thành” được treo ngay từ tên truyện và bị dấm dứ qua hàng chục chương hồi với gần nửa trăm ngàn chữ. Sự kiên nhẫn nơi người đọc là thuốc thử cho một sáng tác hay. Chúng tôi hiểu mà…

Nói thẳng, tờ Tân Đại Kỷ Nguyên có hai mục tiêu nội-ngoại là “phá tung sự kiểm duyệt ở bên trong nước Trung cùng sự thiếu hiểu biết ở bên ngoài về các sự kiện đàn áp những nhóm tôn giáo thiểu số tại Trung”. Dễ hiểu khi Tân Đại Kỷ Nguyên có liên hệ với nhóm tinh thần Pháp Luân Công như một nguồn truyền thông đáng tin cậy về giáo phái này. Trong khi mà Giang Trạch Dâng – “con hổ của các con hổ” cần diệt trong chiến dịch tham nhũng – lại là ông trùm từng khủng bố Pháp Luân Công. Vấn đề là thế!

Nào, mời coi các tin nguyên xi từ nguồn, không biên tập biên tọt diễn ngôn diễn ngáo gì hết:

“Các đồng minh, tay chân thân cận nhất và thân quyến, trong đó có nhân tình ‘chân dài’ Khống Tổ Anh, của họ Giang đang bị điều tra từng người, từng người…”

“Ngày ‘con hổ lớn nhất’ bị bắt dường như đang đến gần. Kẻ thống soái hệ thống chính trị của nước Trung hơn 20 năm qua đang bị thẩm tra tại Thượng Hải, thành trì của ông ấy.”

“Tháng Hai năm 2012 Tổng nha cảnh sát Trùng Khánh, một tay chân ruột của họ Giang xin tị nạn tại Lãnh sự quán Mỹ đã khai âm mưu đảo chính Tập Cần Bính ngay sau khi ông Tập nhậm chức, và đến nay mối đe dọa chính quyền Tập vẫn chưa hết. Hai bằng chứng: Một, trong cuộc họp các nhà lãnh đạo Đảng tại Thượng Hải mùa xuân 2014, Chu Vĩnh Kha – nguyên Top 4 trong Bộ chính trị hiện đã bị bắt và tấp cập điều tra – đã từng nỗ lực ám sát Tổng bí thư Tập với một trái bom hẹn giờ (na ná như Bom dị bào của Đại Việt vừa bị tiết lộ qua một truyện dài của nữ tác giả Đỗ Quyên), và vào dịp khác bằng một cây kim độc khi Tổng Tập đến thăm Viện châm cứu Trùng Khánh; Hai, tạp chí Thế Gian bằng tiếng Hoa trụ sở tại Mỹ, số ra ngày 5 tháng Tám đăng tin lưu truyền trong quân đội Trung về kế hoạch cuộc đảo chính do một Thượng tướng Quân giải phóng làm chủ xị.

“Truyền thông phương Tây tin rằng thể chế nước Trung đang vào điểm cực kỳ nguy nan. Me-xừ Tập mà non tay trước kẻ thù, ông sẽ bị lật trước. Nhưng tại sao phe me-xừ Giang lại coi me-xừ Tập là kẻ thù chí mạng? Vì chính sách đàn áp Pháp Luân Công! Vấn đề là thế. Tổng Tập coi bộ hung ha hung hăng xua giàn khoan 1 tỷ đô ra biển Nam Hải của Đại Việt vậy thôi, song ổng còn đủ chất thiện khi không nhúng tay vào tội ác tày trời với văn hóa và người dân Trung. Ông Tập đã lờ lớ lơ mũ ni che tai kiếng mát tròng mắt nghe và nhìn ông Giang cùng phe cánh dùng mọi biện pháp tra tấn, tàn sát các thành viên Pháp Luân Công như với tội phạm hình hòng nhổ tận gốc môn tu tinh thần truyền thống Trung được cả 100 triệu người Trung luyện tập từ năm 1999 đến nay.”

“Tham vọng trở thành người hoàn toàn thống lĩnh Đảng Cộng sản và đất nước Trung vĩ đại, siêu cường số 2 của thế giới và sẽ thành số 1 trong mươi năm tới, Tập Cần Bính phải nhổ tận gốc phe cánh của Giang Trạch Dâng, tức là triệt để bứng hất họ Giang ra khỏi trang sử Đảng Cộng sản Trung. Vấn đề là thế!”

“Cần phải có một trận đại chiến ở ngoại biên của Trung để đồng thanh tương ứng với cuộc thanh trừng khốc liệt nội vụ Trung. Đó là bửu bối Đại Hán muôn thuở.”

Chiều ngày 9 tháng Tám.

Hai chiến hạm thuộc loại hiện đại của Đại Việt và Trung đã ở trong tư thế gờm nhau tại gần đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa. Một cú “nhìn đểu” sát sạt về hải quân Trung-Việt Việt-Trung hiếm có trước đó, kể cả trong thời gian có vụ giàn khoan 981. Các bức ảnh từ phía Trung công bố cho thấy rất rõ tình thế đối mũi giữa chiếc khu trục hạm lớp 053 có tên lửa dẫn đường mang tên Thương Châu của Trung với chiếc hộ tống hạm tên lửa tàng hình Đinh Tiên Hoàng thuộc lớp Gepard “ngon lành nhất” mà Đại Việt đang sở hữu.

May, mãi sau khi cuộc Hải chiến Biển Đông bất thành kết thúc, tin trên mới được giải mật trong một tờ báo của Trung là Diễn đàn Nghiên cứu Nam Hải. Chứ không thì “chít” với đám dân cư mạng cả Trung lẫn Việt luôn dư thừa lòng yêu nước và thời gian bám mạng! À, đố độc giả biết vì sao báo chí Đại Việt ta lờ lớ lơ vụ này?

Ngày 10 tháng Tám.

Kỳ họp bổ sung của Hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần thứ 24 tại Myanmar không được báo chí lề trái quan tâm nhiều. Báo lề phải vẫn phải quan tâm thì cũng phải thôi. Đại để:

Đề tài Biển Đông tất nhiên lại được lôi ra, nhưng cũng không nước thành viên ASEAN nào chịu nêu đích danh thủ phạm. Thì cũng phải thôi, “đích danh” không có trong tự điển của cái tổ chức chưa có gì là thực danh cho lắm.

Hiếm thấy hội nghị cấp cao nào có nghi thức ngoại giao thân thiện mà không hề dính sự cố gây căng thẳng như kỳ họp ASEAN này. Ấn tượng nhất, vị Thủ tướng Đại Việt phát biểu phải công nhận là quyết đoán và hùng hồn rằng ông và ông Obama đã “tin tưởng và hoàn toàn thoải mái với nhau”. Hẳn như Kiều và Kim Trọng năm nao “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.

Chiến tranh Biển Đông đến đít rồi mà hàng chục nhà lãnh đạo với gần mười quốc gia lâm chiến vẫn có thể bề ngoài nói nói cười cười. Thế mới là lãnh tụ chứ bộ!

Thủ tướng Trung thì dùng dịp này tung hê sáng kiến “Con đường tơ lụa” trên biển thế kỷ 21, với niềm tin dùng nó để cải thiện quan hệ của nước này trong khu vực.

Theo tờ Diplomat, Con đường tơ lụa trên đất liền đã tiến bộ lớn, nhưng Con đường trên biển vẫn mù mịt, có lẽ vì các nước láng giềng “tởn” Trung rồi. Ông cứ vác cái giàn khoan to như mả bố thằng ăn mày vào biển nhà người ta thì bố ai còn dám “xây” đường đi chung cùng ông? Đông Nam Á sẽ là khoảng trống trong Con đường tơ lụa đại dương của Trung. Và nếu Ấn Độ mà “xù” không tham gia nữa thì kể như Con đường này có nguy cơ bị “đắm” luôn.

Bài phát biểu Thủ tướng Đại Việt có câu:

“Tại Hội nghị Ngoại trưởng ASAEN mới rồi, chúng ta đã thể hiện quan ngại sâu sắc về những diễn biến phức hợp, làm căng thẳng ở Biển Đông, ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định, an ninh và tự do hải hành. Ấy thế mà đến nay, tình hình Biển Đông vẫn cứ tiếp tục phức tạp; nhất là việc bồi đắp quy mô lớn, làm thay đổi căn bản cấu trúc của nhiều đảo đá, bãi ngầm. Hoàn toàn trái với quy định của Tuyên bố DOC.” Chính xác, và ẩn chủ từ của “bồi đắp quy mô lớn”?

Đáng kể nhất, Thủ tướng Đại Việt và Tổng thống Mỹ có cuộc hội đàm tay đôi, với nội dung Hoa Kỳ ơi ời, các vị dỡ bỏ béng nó cái lệnh cấm vận vũ khí sát thương đi cho rùi. Có nhẽ trong bụng ông Tổng xứ Cờ Hoa nói: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi…”

Thủ tướng Đại Việt hoan nghênh Tổng thống Mỹ cùng phu nhân tới thăm Đại Việt trong năm tới nhân dịp hai nước kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ.

Trở về Hà Thành từ Myanmar, Thủ tướng Đại Việt vào dự ngay phiên họp trả lời chất vấn trước Quốc hội. Ký giả tờ Sức Trẻ tường thuật:

“Về vấn đề Biển Đông, rất mạnh mẽ và sáng rõ Thủ tướng trả lời chất vấn của các Đại biểu Quốc hội: ‘Ở đảo Chữ Thập, Trung đã bồi lấp thành đảo lớn nhất Trường Sa, tới 49 ha; to hơn cả đảo Ba Bình từng to nhất trước đó”. Về binh tình đảo Gạc Ma, Thủ tướng tái khẳng định: ‘Đảo Gạc Ma bị Trung cưỡng chiếm vào năm 1988. Về việc Trung đang bồi lấp biển, xây lại đảo này: lập trường của chúng ta là phản đối vì điều đó vi phạm Tuyên bố DOC, như Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đại Việt đã nhiều lần nêu. Và cũng tại Hội nghị cấp cao ASEAN hôm qua, tôi vừa đã nhắc lại ở nhiều phiên họp, kể cả phiên họp chung có mặt Trung.”

Như để minh họa cho quan điểm mới và mạnh của Thủ tướng Đại Việt tại Diễn đàn ASEAN, Đài Truyền hình Trung ương Đại Việt đã phát nhiều lần vào các giờ cao điểm Chương trình đặc biệt “40 năm Hải chiến Trường Sa”. Thú vị! Chương trình này đã làm ngon lành cành đào từ gần 7 tháng trước lận, đúng ngày đau thương – 19 tháng Giêng năm 2014, nhưng nghe đồn sắp sửa phát thì có “chỉ thị miệng” rằng “để dành đến thời điểm thích hợp hơn”.

Các báo lề phải ngỡ ngàng, vội vã cầm đèn chạy sau ôtô. Phe lề trái, nhất là các bác “ngụy” ở hải ngoại, nghi ngờ song cũng khoái chí ra mặt, dù miệng cứ “Em chã, em chã…” khi các cụm từ “Đại Việt Cộng hòa” được em phát thanh viên đẹp như sao sa phát âm chậm rãi tròn vành rõ chữ. Các bác lề giữa còn biết làm gì hơn là nhảy cẫng lên trước sự kiện lần đầu tiên ấy.

Báo Việt Văn đã công phu chép lại các lời hay ý đẹp của một chương trình phải công nhận là hay là đẹp:

“Đúng vào ngày này cách đây 40 năm, chỉ trong vòng 30 phút Cộng hòa Dân chủ Trung đã dùng vũ lực áp đảo chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Đại Việt. Từ đó đến nay sự kiện ấy luôn luôn là nỗi day dứt không thể nguôi ngoai trong lòng mỗi người dân Việt. Hôm nay, chúng tôi mời quý vị cùng nhìn lại Hải chiến Trường Sa để thấy được bản chất ‘vừa hợp tác, vừa đấu tranh’ của mối bang giao Việt-Trung vốn nhiều thăng trầm trong suốt hành trình lịch sử hai nước.”

Và Việt Văn tóm tắt:

“Thế là, nhà nước Đại Việt ta chính thức thừa nhận ‘74 người lính Đại Việt Cộng hòa đã ngã xuống trong nỗ lực bảo vệ chủ quyền của Đại Việt’; và ‘dù là người dân hay người lính của chính quyền (ý muốn nói chính quyền Đại Việt Cộng hòa) thì lòng yêu nước đều như nhau’. Bài phóng sự truyền hình đã ghi hình một số nhân viên kỹ thuật của Đại Việt Cộng hòa từng làm việc trên đảo Hoàng Sa trước năm 1975 gặp gỡ trong dịp kỷ niệm.”

“Tuy ‘không thể chọn láng giềng’ như Tổng bí thư nhấn mạnh nhưng sau hơn 20 năm ‘quan hệ hữu nghị’ (tính từ năm 1950) thì Trung đã đánh chiếm Hoàng Sa và sau đó liên tục đánh chiếm đảo và đất liền của Đại Việt. Điều này chứng tỏ ‘cho dù là láng giềng hữu nghị lấy hợp tác làm trọng thì đấu tranh luôn là một vế thường trực giữa quan hệ giữa hai nước trong thời đại mà việc một nước này chiếm lãnh thổ nước khác hầu như không còn trong các quan hệ quốc tế’, dựa theo ý Thủ tướng từng khẳng định.”

Trên PB của mình blogger Minh Quang Bui quất ngay bài “Kissinger đã ‘biếu’ Hoàng Sa cho Trung ra sao?” Bài được nhiều báo đăng lại, không hẳn vì các vụ việc vốn đã được giải mã từ hồ sơ mật của Mỹ. Nó đúng lúc. Gọi là “cháy nhà mới ra mặt chuột” cũng không sai. Chuột ở đây không ai khác: Don Kissinger, Cố vấn an ninh của Tổng thống Spiro Nixon.

Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ vụ thất thủ Hoàng Sa là hậu quả của các đổi chác Mỹ-Trung với tác giả là thày dùi Kissinger. Đến cả hai đồng minh ruột là Đài Loan và Nhật Bản cũng bị làm vật thí, nữa là Đại Việt Cộng Hòa (tức Nam Đại Việt).

Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ việc Kissinger xúi Nixon bán đứng Hoàng Sa đã không chỉ phản bội với Nam Đại Việt mà với cả các chính quyền Mỹ tiền nhiệm. Tháng Sáu năm 1956 dưới thời Tổng thống Eisenhower, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ gửi công văn cho hai tòa đại sứ của mình tại Sài Thành và tại Đài Bắc bảo đảm rằng, “Sau khi đã cảnh cáo, quân lực Mỹ sẽ đơn phương hành động buộc Trung rút lui. Chúng ta sẽ cố gắng đạt đến thỏa thuận hành động phối hợp lực lượng giữa Sài Thành và Đài Bắc.” Tiếc quá! Tình báo Mỹ có lẽ dùng các sĩ quan gà mờ khiến kết quả thám thính cho thấy “việc Trung tăng số người đến đảo Phú Lâm của Trường Sa hầu như chỉ để gom lượm phân chim! Không thấy vũ khí và quân sĩ gì sất.” Rồi quyết định: “Hiện nay chưa tới lúc Hoa Kỳ phải quét sạch người Trung ra khỏi đảo Phú Lâm. Một nỗ lực chung giữa Đài Loan và Đại Việt (Nam) cũng không thuận lợi.” Mẹ kiếp! Chỉ vì “mấy bãi phân chim” mà bây giờ ra nông nỗi này! Tiên sư anh Tào Tháo!

Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ, ngay cả 9 năm sau, thái độ của Mỹ về Hoàng Sa vẫn ngon lành, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước khi mà Tổng thống Johnson xuống tay ký lệnh đặt Đại Việt cùng toàn khu vực Hoàng Sa và Trường Sa “trong vùng chiến sự”. Trung nổi sùng tức tối sai Đại sứ của mình tại Ba Lan phản đối om sòm.

Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ, cùng một ngày sau Trung xơi tái Hoàng Sa, Tòa Bạch Ốc ra thông cáo trong bức điện ngày 19 tháng Giêng năm 1974 sặc mùi hàng tôm hàng ốc: “Chính phủ Mỹ hổng có đứng về phe nào trong các cuộc xung đột vũ trang và tranh chấp về quần đảo Hoàng Sa. Song chúng tui cực kỳ mong muốn giải quyết tranh chấp một cách hòa bình.” Này, hai câu sau đây thì đúng giọng lưỡi của “thằng bán tơ”: “Chúng tui không rõ cuộc đụng độ đã nổ ra trong khung cảnh nào. Lực lượng quân sự Hoa Kỳ không dính dự vào đó”. Với văn kiện ngoại giao kiểu đó, chỉ có thề dùng tiếng Đan Mạch mà đáp lại!

Cháy nhà mới ra mặt chuột ở chỗ Kissinger – “vua đi đêm” (như cách gọi của cánh báo chí Sài Thành) – ngay từ các năm 1971-1972 đã bày mưu cho Tổng Nixon toa rập với Trung để đối trọng với Liên Xô, hòng tìm lối thoát khỏi chiến tranh Đại Việt. Quần đảo “phân chim” Hoàng Sa chỉ là một trong những con bài bé bỏng của Kissinger. Cũng như quần đảo Senkaku của Nhật cũng bị làm vật cống cho Trung, chỉ 12 ngày sau khi Trung ẵm gọn Hoàng Sa.

À, chẳng hiểu sao giữa Hội nghị thượng đỉnh ASEAN nhà người ta, Chú Sam lại bắn tin Ngũ Giác Đài thông báo Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Hagel sẽ hoãn chuyến thăm Đại Việt trong tháng tới [Trung Nam Hải cười mỉm chi]. Chú Sam hết thanh minh thanh nga lại còn thanh tâm tuyền rằng, chuyến đến Đại Việt vào thời điểm dự tính đó cực quan trọng với ông Hagel, thế mà kết cục ông ấy vẫn phải hoãn chuyến đi. Có quý độc giả nào biết vì sao không ạ?

Ngày 11 tháng Tám.

Sau chuyến thăm viếng Trung của phái đoàn quân sự cao cấp do Phùng Bộ trưởng Quốc phòng, tin tức thăm viếng Việt-Trung Trung-Việt nở như hoa mùa xuân.

Nhưng không làm giới quan sát bất ngờ, mà khiến cư dân mạng lăn tăn và tâm tư. (Thì cũng phải thôi, không lăn tăn không tâm tư không phải là cư dân mạng…)

Có hai phái đoàn át chủ:

Đại tướng Trần Đại Quảng đã dẫn đầu đoàn cấp cao Bộ Công an Đại Việt sang Trung và đang tham dự Hội nghị hợp tác phòng, chống tội phạm lần thứ tư giữa hai Bộ Công an Việt-Trung.

Nhân vật ngoại giao hàng đầu của Trung, Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trị lại thăm chính thức Đại Việt như là chuyến công du lần hai của ông nầy trong bối cảnh căng thẳng giữa hai nước từ sau vụ giàn khoan. Và khách họ Dương đã được chủ nhà tiếp đón nồng hậu hơn.

Trăm hoa đua nở, báo lề trái tưng bừng các tin bài, kiểu như:

“Có sự thay đổi ‘ánh mắt mang hình viên đạn’ đến nụ cười tươi rói kèm cái nhìn sáng rỡ của Ngoại trưởng Phạm Bình Sinh trong khi gặp Ủy viên Dương Khiết Trị tại Hà Thành giữa lần giải quyết vụ giàn khoan và lần này. Ngược lại, ở cả hai lần gặp, sắc diện của họ Dương không đổi thay là bao.”

Một giáo sư đại học Hawaii cảnh báo: “Nếu binh tình thuận lợi, Trung sẽ lại tiếp tục có những động thái gây hấn mới ở Biển Đông“. [Nhân bảo như thần bảo: Hải chiến Biển Đông!]

Báo Hồng Kông thày dùi: “Trung xuống nước với Đại Việt, nhưng chỉ nói mà chẳng làm.”

Còn báo VietNamInfo – lề phải nhưng mà tốt (kiểu như “đảng viên nhưng mà tốt” thời Bao cấp) trích lời mở đầu của Phó Thủ tướng Phạm Bình Sinh:

“Tôi rất vui mừng gặp lại đồng chí Dương Khiết Trị. Trước tiên, tôi xin thay mặt các thành viên Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương phía Đại Việt nhiệt liệt chào mừng đồng chí Dương cùng các đồng chí Trung khác trong Đoàn sang thăm và chủ trì cuộc họp lần thứ 7 mở rộng của Ủy ban trong bối cảnh quan hệ hai nước Việt-Trung được khôi phục”. (Vỗ tay) “Chúng ta sẽ bàn về việc phục hồi giao lưu và hợp tác, kiểm soát thật tốt bất đồng trên biển, đảo, không được có động thái nào làm phức tạp, mở rộng tranh chấp”. (Vỗ tay; phía phái đoàn Trung vỗ nhẹ hơn). [Tường thuật thế mới là ‘lề phải nhưng mà tốt’ chứ!]

Thông cáo của Bộ Ngoại giao Đại Việt dẫn lời ông Dương nói với Phó Thủ tướng Phạm “hai bên đã vượt lên được những khó khăn gặp phải trong thời gian vừa qua”.

Trong khi đó tại Bắc Kinh, Bộ Ngoại giao Trung ra thông cáo rằng, “Dương Ủy viên của chúng ta lại tới Đại Việt để giúp nước bạn hàn gắn quan hệ Việt-Trung rơi vào tình thế khó khăn tạm thời bởi các vấn đề lãnh hải”. Thua chấm còm!

Tức cười là truyền thông Trung đồng thanh đăng các bài tỏ ra muốn chỉ đạo, hướng dẫn dư luận Đại Việt. Ý muốn “dạy bài học” bằng chữ nghĩa, trong khi chưa cần “dạy” bằng súng ống. Bài của Trung tâm Nghiên cứu Quốc phòng Trung trên báo Tiền Phong Trung có tiêu đề “Đại Việt đâu dễ thoát Trung?”. Bài của Tân Hoa Xã giật tít “Về chuyến đi ‘cầu hòa’ của Phùng Đại tướng.” Nhiều bài lắm; kể ra càng thêm tức, hết cười nổi. Thôi đành, thua chấm còm!

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch