Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 9)

0 bình luận ♦ 30.07.2015

 

 

(Tiếp theo phần trước)

HỒI 4

4.1

Lại nói tiếp Hồi 2.

Chiều tối ngày 7 tháng Tám.

Ngay sau chuyến đi của Đặc phái viên Lê Hồng Ảnh, còn một phản ứng tốt cho Đại Việt từ dư luận quốc tế và một chọc ngoáy tồi.

Phản ứng tốt:

Tiến sĩ Ngô Vĩnh Lang, tác giả các bài bình luận trung lập cho rằng: chuyến công du Trung này không dở tệ, càng không “quy hàng Trung” mà ngược lại tạo bước tiến cho Đại Việt tiếp tục đấu tranh với Bắc Kinh trên hồ sơ Biển Đông; chính sự kiên tâm của phía Việt cùng áp lực từ Mỹ-ASEAN đã buộc Trung phải tái lập cam kết hòa dịu từng hứa với Đại Việt năm 2011 mà không hề thực hiện, dẫn đến vụ giàn khoan. Ngô Tiến sĩ đã tinh tường rút tỉa câu “sẽ không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp” trong thỏa thuận nguyên tắc 3 điểm Trung-Việt mà ông Lê đã ký với ông Lưu, người đồng cấp. Vậy trúng tổ con chuồn chuồn rồi: “đóng băng các hành động ở Biển Đông” – đó là điều Mỹ và Philippines vừa đề nghị tại ASEAN và bị Trung to giọng bác bỏ tại trận. Còn việc bồi thường những công nhân Trung bị tử vong và bị thương, ông tiến sĩ Đại học California thì thấy đó không phải Đại Việt “nhượng bộ Trung” mà làcao thượng” với các vấn đề phụ và nhân đạo. Các bài của Tiến sĩ Ngô thường có ảnh hưởng lớn trong dư luận Mỹ. (Tin trên là nội dung phỏng vấn ông của nhà đài Á Châu Tự Do).

Chọc ngoáy tồi (Tin được diễn dịch lại từ Cua Times – Hieu Minh Blog):

Đặc sứ Lê Hồng Ảnh vừa từ Bắc Kinh về Hà Thành thì báo chí Trung đã chơi trò ba que xỏ lá bằng một bài trên Hoàn Cầu – nhắc lại lần chót: đó là cơ quan phát ngôn của nhật báo Nhân Dân bằng tiếng Anh – với cái tít “Đại Việt đang sắp té ngã trên dây giữa Trung và Mỹ”. Chưa hết, bài còn kèm ảnh giễu một bác nông dân chân quê đi tỉnh về kiểu Nguyễn Bính tân thời: đội nón cầm ô, chân xỏ dép Thái, mặc áo nâu, mồ hôi nhễ nhại và đang leo dây. Nhìn thoáng thấy giông giống vị thượng khách vừa ở Trung Nam Hải? Không tức sao đành!

Bài báo ấm ức gợi nhắc việc tướng Mỹ Dempsey vừa thăm Đại Việt như bước đại nhảy vọt về quốc phòng, an ninh Mỹ-Việt với mục tiêu phía Việt sẽ mua được vũ khí Mỹ để sống khỏe sống hùng mà đối trọng với Trung. Rồi so bì với việc ông Lê sang Trung muốn gửi một tín hiệu khác: Hà Thành cần an hòa, hàn gắn với Bắc Kinh sau vụ giàn khoan. Tờ Hoàn Cầu thật vô duyên khi bảo “hai việc này xem ra đầy mâu thuẫn.” Ô hay, ký giả Trung mà quên tiếng Tàu rồi sao? “Mâu” là việc chúng tôi mâu thuẫn với các vị; còn “thuẫn” là việc chúng tôi cần vũ khí hiện đại của Mỹ để đề phòng trong khi mâu thuẫn. Tờ báo đã chọc ngoáy với giọng đại bá quen thuộc rằng “nước nhỏ không thể đối đầu với các nước lớn”, rằng “Hà Thành cần chiến lược chỉn chu và khôn khéo chứ không phải thói khôn vặt và cơ hội.” Lại không tức sao được!

Cái bài ba que xỏ báo ấy kết luận: “Chơi trò lợi dụng cả Mỹ lẫn Trung, xem ra nguy hiểm cho Đại Việt. Hà Thành cần giữ thái độ nhất quán về biển Nam Hải. Trong cuộc chơi này người Việt không cầm cái. Nhớ giùm: Trung nguyên đã rất kiềm chế, nhưng binh tình sẽ mất kiểm soát nếu người phương Nam tiếp tục khiêu khích! Chớ quên ‘sự kiện Vịnh Bắc Bộ’!” Vâng, quý ông khỏi phải nhắc!

Sẩm tối ngày 7 tháng Tám.

Các báo mạng báo giấy đồng loạt phụt tin như nồi súp de hé nắp: Theo lời mời của người đồng cấp Henry Kerry, Phó Thủ tướng Đại Việt Phạm Bình Sinh đang thăm chính thức Hoa Kỳ trên cương vị Ngoại trưởng. Thật ra ông Phạm đã có mặt tại New York từ mấy bữa rày với tá lả công chuyện khác tại Liên Hiệp Quốc. (Khi một ai đó đến Mỹ đâu chỉ để gặp Mỹ, phải không nào?)

Chèng đéc ơi, một chuyến công du mà triệu triệu cư dân mạng (phe ghét Tàu, tất nhiên!) thèm mong cứ như chính mình được đi vậy. Mọi người thèm mong là phải. Nhớ, ngay 20 ngày sau khi Trung đặt giàn khoan, hôm 21 tháng Năm lời mời đã được phát ra từ phía Mỹ, phía Đại Việt đón nhận và cho vào kho bửu bối. Nay mở ra… Úm ba la…

Hôm trước, Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế Washington – CSIS vội vã đề nghị: dịp hội ngộ của nhị vị ngoại trưởng phải là một diễn đàn mở lối.

Một, kết thúc năm 2014 với chuyến viếng thăm lần đầu tiên của Bộ trưởng Quốc phòng Edward Hagel để “biểu diễn” hàng chục loại vũ khí sát thương made in USA ấn nút tại đất Việt nổ tung trên Biển Đông nhưng hướng về phía Bắc.

Hai, trong năm 2015 kiểu gì cũng phải có chuyến viếng thăm lịch sử – lần đầu tiên Tổng thống Fraser Obama tới Đại Việt để (ăn phở Sài Gòn như vị tiền nhiệm Clinton và) cùng người đồng cấp chủ nhà cắt bánh gatô Pháp đốt pháo Việt mừng 20 năm ngày Mỹ-Việt ôkê hóa quan hệ ngoại giao giữa hai nước kể từ ngày 30 tháng Tư tức tởi của năm 1975 thù địch.

Thẳng ruột ngựa, thày dùi CSIS còn nhắc lại điều rõ như ban ngày: Hành vi gây hấn của Trung là một yếu tố góp phần vào tính toán của Đại Việt xem nên xích lại nước cựu thù Mỹ theo tốc độ nào và vào thái độ của Mỹ cân nhắc mở vòng tay ôm cựu thù ra sao.

Thấy mấy bác “chống Cộng đến đêm” ở chợ Bolsa cứ lo con bò trắng răng rằng Mỹ mần răng mà liên minh với một quốc gia không chỉ độc đảng lại còn là độc đảng Cộng sản, CSIS vỗ về: “Đã có Đảng (ở Đại Việt) và Nhà nước (tại Hoa Kỳ) lo”. Mỹ-Việt vẫn có thể thiết lập quan hệ quân sự và ngoại giao ngon ơ, không phải như một liên minh chính thức mà là liên minh tương hỗ vì quyền lợi chung cùng ngăn chặn bá quyền Trung ở Biển Đông. Mr. Phạm sẽ là VIP trong nỗ lực này.” Phải rồi, không ông còn ai trồng khoai đất này nữa? Đương kim Ngoại trưởng phải đi tiếp con đường dang dở của thân phụ mình – cố Ngoại trưởng và là nhà tiền đạo khai thông giao lưu Việt-Mỹ sau 1975.

Khi các bác “chống Cộng đến đêm” ở chợ Bolsa về nhà ngủ, các bác “chống Cộng đến trưa” ở chợ Đồng Xuân lên tiếng.

Làm việc ngày đêm âu-vờ thai, CSIS có sẵn đáp án: “Đúng, các bác mà phản biện thì chỉ có từ đúng đến đúng! Trật tự chính trị hiện hành của Đại Việt đã hạn chế khả năng thỏa hiệp Mỹ-Việt về nhân quyền. Nhưng dù Hà Thành không thể cam kết như một thể chế đa nguyên hay dù Washington không thể nhân nhượng hơn nữa, thì cách thức liên minh vẫn là bài toán có đáp số tại hệ tọa độ Biển Đông. Nơi mà Bắc Kinh vừa vứt mặt nạ ‘trỗi dậy hoà bình’ hóa thành ông Kẹ nhe răng toan cắn láng giềng. Nơi mà Đại Việt, dẫu với đường lối chính trị khó chịu cố hữu thì vẫn là quốc gia duy nhất ở Đông Nam Á, thậm chí cả Đông Á, có khả năng và có ‘máu’ uýnh lại; và nếu được khích lệ đúng cách, sẽ sẵn lòng ăn thua đủ với ông Kẹ dữ tợn.”

Thôi đi mà quý vị từ Mỹ cho đến Việt sao nhiều chuyện quá vậy; hãy nghe những gì ông Phó Thủ tướng nói và dư luận đánh giá trước và sau cuộc viếng thăm chính thức:

Màn đầu tiên tại Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc quả là “anh hùng đoán giữa trần ai mới già”. Báo chí thì bảo do trùng hợp ngẫu nhiên chương trình nghị sự, đại diện Trung và Đại Việt đã cùng phát biểu trong một phiên thảo luận cấp cao. Làm gì có chuyện! Liên Hiệp Quốc là nơi luôn tạo màn cho các võ sĩ đấu lưỡi, ngoại trừ bác Tổng Khrushchev (chắc lưỡi bác ý lúc đó mải ngậm giữ Vodka) là rút giày đập boong boong trên bàn Hội đồng Liên Hiệp Quốc năm 1960).

Được lên tiếng trước, Ngoại trưởng Trung Vương Nghi cứ vòng vo các chuyện về luật quốc tế phải công bằng và đúng đắn từ Gaza, Irak cho đến Trung Phi, Nam Sudan (chỉ thiếu nước Sở nước Tần nữa thì thành thiên địa), nhưng cố tình không hề nhắc tới các chữ Nam Hải hay Biển Đông, thậm chí các chữ Việt hay Philippines cũng không nốt! Ngay phát biểu sau đó, Ngoại trưởng Việt Phạm Bình Sinh (chắc là ức lắm!) bèn dành riêng một đoạn trong bài để cất cao giọng điệu vạch rõ tranh chấp Biển Đông vừa xảy ra với Trung qua một câu chất lừ: “Mọi nước lớn nhỏ đều phải từ bỏ việc dùng võ lực trong việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ.”

Chẳng thế, tường thuật tại trận về cuộc khẩu chiến Việt-Trung tại đấu trường Liên Hiệp Quốc, ký giả (nước nhỏ) Philippines của báo Rappler đã xỏ Ngoại trưởng Trung: “Sau khi cho hàng đàn tàu chiến tiến vào vùng đang tranh chấp ở Biển Đông, và cho xây dựng cơ sở tại đấy, Trung lại nói là cần phải có luật lệ ‘công bằng và đúng đắn’ để giải quyết các tranh chấp toàn cầu.”

Màn sau phe ta cũng chơi ngoạn mục đáo để. “Các nước nhỏ không muốn phải chọn phe” là ý tưởng chính mà Ngoại trưởng Đại Việt chia sẻ với cử tọa Mỹ tại Hiệp hội Châu Á AS tại New York – một trung tâm thu hút nhiều nghiên cứu gia hàng đầu thế giới về châu Á. Ông dùng luôn tình hình gay cấn trong những tháng qua trên Biển Đông và biển Hoa Đông làm ví dụ cho cái ngon, cái không ngon của bàn tiệc Châu Á – Thái Bình Dương trong thế kỷ 21 vốn được coi là thế kỷ của bàn tiệc này. Rồi nói rõ thêm: “Các nước lớn phải có trách nhiệm cao hơn đối với hòa bình, ổn định, vì nó ảnh hưởng lớn đến các nước nhỏ vốn không muốn buộc phải chọn phe khi các nước lớn bất đồng”; nói nôm: trâu bò đừng có đánh nhau, vì ruồi muỗi không muốn chết khi bay tới trâu hay quay lại bò. Ông khẳng định Đại Việt sẽ là “công dân toàn cầu” tốt, tham gia lực lượng giữ hòa bình thế giới mà Liên Hiệp Quốc làm chủ xị. Nên, tất nhiên Đại Việt “tiếp tục giải quyết tranh chấp Biển Đông bằng hòa bình theo luật pháp quốc tế.”

Từ Đức quốc, bình luận gia Jonathan Berlin quen thuộc với Blog Xin Lỗi Ông Bà đã có nhận xét tốt về nội dung và cách phát biểu, trả lời của ông Phạm. Mọi câu hỏi thẳng thừng không bị ngài Phó Thủ tướng né tránh.

Trên báo mạng lề phải VNN la liệt còm, những “Trả lời rất sắc bén!” rồi “Hết sức thông minh và khôn khéo!”, v.v…

Về thành quả đi sứ của Ngoại trưởng Đại Việt tại Hoa Kỳ “ứng đối giỏi, không nhục mệnh vua”, bạn đọc nên coi kỹ những đối thoại tại diễn đàn AS:

“Hỏi: Nhiều nước thấy khó hiểu chính sách đối ngoại của Trung. Tổng thống Philippines còn nói với New York Times có lúc ông không hiểu nổi quan hệ với Trung. Là nước ở gần nhất, Đại Việt nói về mối quan hệ này ra sao?”

Phó Thủ tướng Phạm: Việt-Trung là đối tác chiến lược mà Philippines chưa có. Ngoài quan hệ chính trị tốt [E hèm, chữ ‘tốt’ thế nào cũng bị cư dân mạng phản biện. Nhưng cũng phải phân biệt ‘chính trị’ của chính quyền, của nhà ngoại giao với ‘chính trị’ của dân chúng. Lý tưởng là chính trị của chính quyền trùng với chính trị của người dân.], về kinh tế Trung còn là đối tác thương mại lớn nhất của chúng tôi. Cả hai nước đều là Xã hội chủ nghĩa [Jonathan Blog ‘Xin lỗi ông bà’ đã còm: ‘Thế hả?’], có giao lưu trên mọi mặt, giữa hai Đảng, hai nhà nước và nhân dân hai nước. Đúng, Đại Việt có tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông với Trung. Philippines có thể không đoán được Trung, nhưng chúng tôi biết rõ Trung.”

“Sau sự cố Trung đặt giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Đại Việt, bài học nào được rút ra để đảm bảo không lặp lại điều tương tự?”

“Phó Thủ tướng Phạm: Họ đặt giàn khoan 981 là vi phạm luật pháp quốc tế, chúng tôi đã kiên quyết bảo vệ quyền lợi của mình trên thực địa, đồng thời yêu cầu đối thoại với Trung. Suốt thời gian đó đã có hơn 40 cuộc trao đổi ở mọi cấp độ. Bản thân tôi đã điện đàm với Ngoại trưởng Trung Vương Nghi và Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trị. Chúng tôi đã tận dụng mọi kênh và có sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế, của những người đã quan ngại về hành động của Trung. Chúng tôi cho đó là bài học hữu ích.”

Có phải nhờ hơn 40 cuộc đối thoại ấy mà Trung đã rút giàn khoan hay do những nguyên nhân khác?” [Tay Mỹ này xỏ. Chắc là người Mỹ gốc Trung?]

“Phó Thủ tướng Phạm: Có nhiều cách giải thích. Do bão đến, tức là chúng tôi được ông Trời giúp. [Hay, minh triết Việt! Một bông hồng đỏ cho ngài Phó Thủ tướng!] Phía Trung thì nói là giàn khoan đã ‘hoàn thành nhiệm vụ’”.

Đại Việt có đồng ý với Trung giải quyết vấn đề Biển Đông chỉ qua đàm phán hai bên không?”

“Phó Thủ tướng Phạm: Quần đảo Hoàng Sa là vấn đề chỉ của Trung-Việt, có thể giải quyết song phương. Họ đã cưỡng chiếm Hoàng Sa bằng vũ lực trong các năm 1956 và 1974, hiện vẫn chiếm giữ. Đại Việt luôn muốn giải quyết bằng hòa bình và đã yêu cầu Trung làm vậy. Nhưng họ cứ khăng khăng nhận Hoàng Sa là của mình. Đó là sự khác biệt trong lập trường. Còn quần đảo Trường Sa có 5 nước (Trung, Đại Việt, Philippines, Malaysia, Brunei) và một vùng lãnh thổ (Đài Loan) cùng tranh chấp, thì phải tiếp cận đa phương. [Một câu hỏi khó. Một lời đáp vừa giỏi vừa khéo, tuy phần đầu chưa thật hay lắm.]

Vậy Đại Việt làm sao duy trì được sự độc lập với một láng giềng khổng lồ không thể dời đi đâu, và vai trò của Mỹ trong quan hệ này?” [Một nụ hồng vàng cho câu hỏi.]

“Phó Thủ tướng Phạm: Tôi có thể nhắc lại phương châm đối ngoại của Đại Việt là ‘Ba không’: không liên minh quân sự, không có căn sự quân sự của nước ngoài ở trên đất Việt; và không liên minh với nước này chống lại nước kia. [Xin phép bổ sung: ‘Ba không’ và ‘Một nhờ’: nhờ ông Trời giúp!]

“Nước Mỹ chúng tôi có thể giúp gì trong tranh chấp trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương?”

“Phó Thủ tướng Phạm: Bất cứ sự tham gia của nước nào, trong đó có chính sách ‘xoay trục sang châu Á’ của Mỹ, đều được hoan nghênh nếu tăng hòa bình và ổn định. Nhưng ngoài vấn đề chính trị và an ninh, chúng tôi quan tâm hơn cả đến lãnh vực kinh tế, hoan nghênh các nước đầu tư, nối kết vào khu vực, vào Đông Nam Á, nhất là vào Đại Việt.” [Ý là các ông các bà đừng lo uýnh lộn, cãi nhau; cái đó chuyện nhỏ. Cứ đổ tiền vào làm cho chúng tôi giàu mạnh đi!]

Quan điểm của nước ngài về việc Mỹ có thể dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Đại Việt?”

“Phó Thủ tướng Phạm: Từ 20 năm nay Mỹ-Việt đã bình thường hóa quan hệ. Năm ngoái đã nâng quan hệ lên mức đối tác toàn diện. Nghĩa là quan hệ đã bình thường, ấy thế mà lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Đại Việt lại không bình thường. Dỡ bỏ lệnh cấm sẽ là biểu hiện của một mối quan hệ bình thường.’ [Rất logic hình thức! Tài! Bác Ngoại trưởng Kerry đáp sao đây?]

“Ngài có lo rằng việc đó sẽ khiến Trung khó chịu, gây rắc rối?” [Lại câu hỏi chọc ngoáy]

“Phó Thủ tướng Phạm: Nếu chúng tôi không mua vũ khí từ Mỹ thì sẽ mua từ các quốc gia khác, tại sao Trung phải khó chịu nhỉ?” [Cứ phải thế! Khi cần, người Tràng An vẫn có thể là dân Kẻ Chợ!]

Nhưng bông hồng to nhất nên trao cho blogger Tổng Cua với 2 bài nhiều thông tin quý:

Bài một, nói rõ bà Chủ tịch Hiệp hội Á Châu đã giới thiệu Ngoại trưởng Phạm Bình Sinh rất oách xì dầu bằng lời của Cựu Thủ tướng Úc Rudd: ”Tôi vinh hạnh được giới thiệu một trong những nhà ngoại giao kinh nghiệm nhất châu Á”. (“One of the most skilled diplomats of all Asia”.) Nổi hứng Tổng Cua bèn làm cú phỏng vấn nhảy dù email với 2 chuyên gia lão luyện:

Mohamed Nehru, Viện nghiên cứu Carnegie: Tôi thấy ông Phạm có một bài phát biểu tuyệt cú mèo. Phần trả lời câu hỏi đã khéo lại khôn. Trong tư cách nhà ngoại giao, ông nầy rất thẳng thắn, nhất là ở vụ Trung-Việt. Hầu hết mọi người trong phòng hội thảo đều cảm thấy ấn tượng.”

John Cohen, Giáo sư Đại học Luật New York, một người đấu tranh cho nhân quyền ở Trung: “Tôi nghĩ ông Phó Thủ tướng đã làm một việc rất tốt. Ông nói có thông tin, tương đối cởi mở trong lúc hỏi đáp, dùng ngôn ngữ cơ thể để nói thêm những gì câu trả lời chưa nói hết, và để ngỏ cơ hội đàm phán hiện chưa thỏa đáng. Theo tôi, đa số người Mỹ sẽ bị cuốn hút bởi tư cách cá nhân đáng kính trọng của ông.”

Bài hai. Phóng viên ảo Tổng Cua còn thảy lên cờ-lốc của mình bài tường thuật buổi nói chuyện của Ngoại trưởng Phạm tại Nhà R (tên thường gọi của Đại sứ quán Đại Việt tại thủ đô Mỹ Washington). Với giọng hài hước, bằng thái độ và ngôn ngữ của lề phải nhưng trong cung cách của lề giữa mà ẩn hiện lề trai trái, Tổng Cua đã nêu bật các ý chính cùng nhiều tiểu tiết của đại sự. Tài! Chúng tôi chỉ ăn theo, vuốt đuôi cho gọn ghẽ hầu độc giả:

Vào phút thứ 15, trả lời câu hỏi của một phóng viên Trung đến từ Thượng Hải về quan hệ Việt-Mỹ tác động thế nào tới Trung và Biển Đông, ánh mắt của Ngoại trưởng Việt lại “mang hình viên đạn” như lúc gặp Ngoại trưởng Vương Nghi tại Liên Hiệp Quốc hôm trước và gặp Ủy viên Quốc vụ viện Dương Khiết Trị tại Hà Thành tháng trước.

Khi vị khách đặc biệt có gặp gỡ riêng với nhân viên Đại sứ và khách mời Việt kiều trong đó có Tổng Cua, ngài Đại sứ không tiếc thời gian quý báu đã giải thích lý do lúc này Ngoại trưởng Phạm mới “được phép đi Mỹ” (theo cách nói xoáy của cư dân mạng). Cứ theo lời Đại sứ thì chuyến thăm Mỹ và hội kiến Ngoại trưởng Kerry đã vào chương trình từ rất lâu rồi cơ, thế nhưng chán quá mất thôi, cả hai bên cứ bận rộn tơi bời, lúc thì Kerry bận, khi vừa tìm được thời gian rảnh, Phạm lại mắc việc. Vả, để đối phó vụ giàn khoan của Trung hồi tháng 5, cánh ngoại giao phải làm việc cật lực. Ngoại trưởng phải gác gôn, khi cần thiết đi mới đi, lại chu đáo thăm cả Trung rồi mới sang Mỹ. Ý ngài Đại sứ là dân cờ-lốc không trong chăn làm sao biết, cứ phát biểu “ninh tinh” ảnh hưởng đến quan hệ tay ba Việt- Trung-Xô, ấy nhầm Việt-Trung-Mỹ. Theo đó Tổng Cua phán: nếu sang Mỹ sớm có thể không thuận lợi bằng lúc này. Đợi sóng yên biển lặng, điều cần nói với Trung đã nói rồi “Hai ta vẫn là đối tác chiến lược, là hai nước Xã hội chủ nghĩa”, vẫn “Ba không”; chứ khi Trung đang chọc Biển Đông mà ta sang Mỹ khác gì “bị bố dọa đánh trong nhà chạy ra sân mách mẹ.” Nhỉ?

À, trong cuộc nói chuyện 30 phút với thuộc cấp và đại diện Việt Kiều, Phạm Bộ trưởng nói vo, số liệu khá chính xác, giọng âm ấm, dễ nghe. Khi nhắc đến 40 cuộc trao đổi, ông ngầm giễu “nước mình gọi là 40 cuộc giao thiệp với Trung”. Ông nói về Trung-Việt Việt-Trung khá sòng phẳng, kể chuyện thuyền cảnh sát Việt ra đương đầu với tầu chiến Trung, dù không uýnh nhau nhưng ta phải kiên nhẫn mới không đổ máu. Ông bảo: giàn khoan cách đảo Tri Tôn có hơn chục hải lý, thế nếu khoan được dầu ở đó, họ đòi 200 hải lý nữa là đẩy biên giới biển của Trung vào tới Quảng Nam rồi; vậy ta phải vừa khôn vừa khéo, đấu tranh cho họ rút đi, nhiều thách đố không đơn giản đâu; cuối cùng họ rút thật, chả hiểu do bão mạnh hay bão dư luận hay do lý do gì. Câu sau đây thú vị quá, xin cọp y chang Cua Times, khỏi ê-đít:

“Có chi tiết buồn cười là Bộ trưởng đang thao thao về Trung, chủ đề có vẻ tủ của nhà ngoại giao, người nghe cũng chăm chú, bỗng cái micro đổ xuống bàn, gây một tiếng ùm rất to như bom nổ trong loa, làm cả hội trường giật thót. Còn khi nãy nói về kinh tế, tình hình trong nước, micro chẳng sao cả. Tuy nhiên, Bộ trưởng rất nhanh trí và đùa vui, ‘nói đến Trung nên ‘nó’ thế đấy’, làm hội trường cười ồ; chứng tỏ nhà ngoại giao này biết phản ứng trước các tình huống bất ngờ.”

Riêng đến khi có chị Việt kiều hỏi về dân chủ về nhân quyền, Ngoại trưởng Phạm mới phải dùng “phao” – dùng câu trả lời cẩm năng; “Đó là giá trị phổ quát nhưng áp dụng ở mỗi vùng, miền, quốc gia lại khác nhau”; “Mỹ-Việt luôn trao đổi nhằm hiểu biết lẫn nhau”; vân vân và vân vân và vân vi…

Túm lại, nghe xong toàn buổi một bác Việt kiều già thốt lên: “Buổi thành công nhứt từ xưa tới nay tại nhà R mà tui chứng kiến.” Tổng Cua thận trọng hơn: “Cuộc gặp khá thành công, vì người nghe tận mắt chứng kiến vị Ngoại trưởng nói chuyện, trả lời, kể cả xử lý cái miro đổ.”

Cuối cùng, điều mà già nửa thế giới trông mong đã đến, dù nó đến chỉ mới được một phần gần già nửa. Thật ra, thi sĩ Nguyễn Dĩ Nhiên và nhạc sĩ Phạm Dụy đã từng tiên đoán vụ “dỡ bỏ một phần” này, từ hơn 40 năm trước qua lời thơ da diết trong bản nhạc nổi tiếng Thà Như Vũ Khí:

Có còn hơn không, có còn hơn không

Có còn hơn không, có còn hơn không.”

Số là trong cuộc hội đàm với người đồng cấp Mỹ, Ngoại trưởng Phạm nhắc lại cảnh báo về sự leo thang căng thẳng Biển Đông đang là nguy cơ lớn chưa từng thấy. Chủ nhà thì cho rằng biến chuyển của Đại Việt trong 20 năm qua là “phi thường” và đã trở thành một quốc gia hiện đại, một đối tác quan trọng của Mỹ. Hai mặt một nhời, ông Kerry thông báo với ông Phạm một quyết định khá là lịch sử: Mỹ vừa mới thay đổi chính sách khi cho phép việc chuyển giao thiết bị quân sự, bao gồm vũ khí sát thương, nhưng chỉ với mục đích đảm bảo an ninh đường biển, giúp Đại Việt phòng thủ, bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải tại Biển Đông trước thách thức của hải quân Trung trong thời gian qua. Tức là, các loại vũ khí khác dùng trên đất liền, như xe tăng, vẫn sẽ tiếp tục bị cấm cho đến khi Mỹ-Việt giải quyết các bất đồng về nhân quyền.

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch