Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

GIÁC HỒN

LTS: trả lời phỏng vấn trên Da Màu tháng 3/08 về những ẩn dụ trong sáng tác của ông, nhà văn Cung Tích Biền cũng đã nhắc đến Bi, con chó già thân thương vừa từ trần, với một câu nói bất hủ: “Mắng con người là “đồ súc vật” là ta xúc phạm con vật.”
Những truyện ngắn gần đây của Cung Tích Biền cho thấy chân dung phản diện của con người, và khả năng vô hạn của nó trong nghiệp sát.

Mắng con người là “đồ súc vật” là ta xúc phạm con vật.

Con chó Bi nhà tôi nó già, hình như nó ung thư gan lâu ngày. Bi nằm liệt, bụng phình dần ra. Rồi qua đời hôm 27 tết, năm 2005. Hôm ấy đài khí tượng báo tin khí hậu miền bắc rất lạnh. Có nơi 0 độ. Sapa tuyết rơi dày.
Đêm cuối cùng Bi gượng dậy, nó bước ra vườn. Đi quanh quanh. Như nhìn lần cuối những vì sao, cái bầu trời mà nó không được may mắn làm người.
Tôi ở Vườn Cây Cau. Bật ngọn đèn cho khu vườn thêm ánh sáng. Bi đến ngồi cạnh tấm đanh đúc bằng xi măng, hình tròn, trên đó một chậu hoa sứ trắng. Đó là mộ hai vợ chồng tôi lập của con chó Bô chết trước đó. Bô là em của Bi.
Hai năm trước, Bô bị bịnh. Chúng tôi ẵm nó đến bệnh xá Gò Vấp. Nó được đặt lên bàn, cân đo trọng lượng, đo nhiệt độ, chích thuốc. Bệnh trạng được ghi cẩn thận vào sổ y bạ của Bô. Sổ y bạ, tôi tự làm, có chụp tấm hình của Bô dán vào. Như số bệnh bệnh viện lập cho mỗi bệnh nhân.
Bô không vượt khỏi số mạng. Buổi chiều tôi ngồi uống trà, trò chuyện với bè bạn tại nhà họa sĩ T.T., thì nhận được cuộc điện thoại. Vợ tôi bảo: “Bô nó đi rồi anh ơi”. Tôi lau nước mắt. H.H.T. hỏi người thân nào qua đời mà buồn lắm vậy.Tôi nói con chó Bô nhà tôi nó chuyển sang từ trần.
Bô, con chó lai nh. Nên quan quách không lớn lắm. Vợ tôi trải tấm vải đỏ, vốn lót cho Bô nằm khi bịnh, vào cái quách nhỏ. Bỏ vào cạnh Bô những món đồ chơi vẫn thường dành cho nó. Một cái bát nhựa nó vẫn thường ăn cơm. Một sợi dây xích vẫn thường xich cổ đi dạo chơi. Tôi nói: “Để cho Bô thoát kiếp, bỏ xích xiềng theo xác mần chi.”

Khuya. Chúng tôi chôn Bô trong vườn Cây Cau. Đây là khu Làng Hoa Gò Vấp. Quanh đây là bạt ngàn hoa đang nở. Trong ánh sáng lờ mờ có pha sương, Bi ngồi nhìn hai vợ chồng tôi chôn em nó. Mắt nó buồn rượi.
Có chắc là Bi không có mơ ước gì, không buồn, không tiếc nuối tình chia cắt với Bô?
Người xưa dạy rằng chỉ có con người mới có linh hồn, loài vật chỉ tới chỗ giác hồn.
Sao không nhắc nhở, rằng nhờ có linh hồn mà con người tiện bề lai rai cầm cố được linh hồn.
Sao chẳng thấy ra những giác hồn thanh thoát, trong veo. Như tiếng hót họa mi. Như cánh én. Như tiếng con chim khách chỗ bờ trúc báo tin ta sắp có người tri kỷ tới thăm. Nó biết trước ta một bước chân sẽ tới
Hôm nay Bi của tôi mang giác hồn đi.
Hay Bi sẽ có một linh hồn quay về cõi thế mai kia, trong cách một con người.

***

Lúc trời rưng rưng sáng Bi vào nhà, nằm quay đầu về chỗ tôi ngồi đọc sách. Bi mệt và thở dốc, muốn trút hơi.
Vợ tôi thấy cuộc tạ từ của con chó già thân thương – mà hằng ngày bà chăm sóc cho nó từng viên thuốc, chén cháo, từng bồng ẵm tắm rửa cho nó – sao mà nó thở hắt ra lâu lâu quá, buồn quá. Vợ tôi bảo tôi:
“Anh dỗ dành Bi một cái đi anh. Nó tội quá.”
Tôi ngồi xuống, bế Bi lên, ôm Bi vào lòng. Người nó lạnh toát, có thoảng một mùi hôi của bệnh. Tôi vuốt ngực, nó thở liên hồi. Mặt trời đang lên đầu kia. Ánh sáng vàng lay chỗ hàng cau vườn nhà. Cần cổ Bi ức giựt. Chừng như hơi hắt ra thì nhiều mà lực hít vào không còn nữa.
Tôi an ủi:
“Thôi Bi đi đi Bi ơi, thôi con thong dong Bi ơi.”
Rất lạ lùng, sau câu an ủi của tôi, Bi mềm người và tắt thở, nhẹ nhàng từ biệt. Nhưng rất lâu đôi mắt nó vẫn mở, vẫn nhìn mơ hoặc, như chính cái kiếp trước nó là một con người, đến ngay giờ đây nó mới ngắc ngoải trong kiếp Bi.
Thấy hai con mắt Bi mở hoài, như mong đợi một sự gì nữa ở tôi. Tôi rùng mình. Lại tự nghĩ: “Hay là mình cũng hòa mình trong cái chết của Bi đây”. Tôi bảo vợ tôi:
“ Em vuốt mắt cho Bi một cái đi.”
Vợ tôi ôm Bi và vuốt mặt. Chao ôi, như một con người chờ đợi một kẻ thân yêu đang phiêu bạt đâu đó, phải quay về vuốt mặt mới chịu vĩnh viễn Ra Đi.
Bi từ từ nhắm mắt. Nắng cuối đông vàng tênh.

Cung Tích Biền.

Bồ Đề Cốc, 9-2008.

bài đã đăng của Cung Tích Biền


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch