Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Mắt đóm

Khoảnh khắc ấy đang gối hờ dưới vòm trời tối đen. Đêm nay không một bóng sao. Sự tưởng tượng của hắn bị còng lại khô cứng bởi hắn không thể hình dung ra những con đom đóm bay lạc vào đám cỏ khô vào mùa hè. Bây giờ đã cuối tháng mười, trời về khuya thật lạnh. Hơi thở đè ngạt hơn. Hắn vỗ về mình bằng đôi tay thả lỏng mà mài trên phiến cỏ. Sương rỉ hạt. Làu nhàu. Hắn biết có điều gì đó đang thấm, nhanh là đằng khác. Hắn không buồn xê dịch chỗ nằm. Mặc. Ý nghĩ của hắn vin cành cây đang lất phất phía ngoài xa kia mà đi. Hình như hắn quên một điều gì đó mà cứ bần thần mãi. Đúng rồi, tháng mười này đang kéo dài ra trong nỗi nhớ khô khắt. Hắn thấy thương mình và nhớ về con mèo con trôi lạc trong ngày trời mưa lụt mà hắn nhặt về.
Đêm ấy, hắn thấy mình đã đứng dậy đi và biệt tăm. Hắn đi lạc vào một vương quốc của loài đom đóm.
***
Hắn làm mỹ thuật, chuyên đắp vẽ cho mồ mả người chết. Hắn vẽ những con ma màu trắng với cái cằm rớt dài vệt máu. Có lần hắn đắp cho mình một cái nhà mồ thật hoành tráng và rực rỡ của những mảnh chén, mảnh sành, có khi hắn lượm cả mảnh chai bia xanh, bia đỏ. Hắn gọi ấy là nhà mồ lập thể. Nhà mồ này hắn muốn được khai quật lại. Nếu bạn đi vào, đó là một mê lộ không lối thoát, bởi nó được chồng chất những đường vân máu của cánh tay hắn. Công việc của hắn kéo dài, tính cả đêm nay đã tròn hai năm.
Những bức tranh của hắn được đắp đầy những khối ngọc nhiều hình thù kì dị. Những hình thù màu xanh, đôi lúc lập lòe chớp sáng của con đom đóm.
Ấn tượng đầu tiên về bức tranh hắn vẽ là những hốc mắt. Những hốc mắt hắn dán rất khéo những lớp bột màu. Sâu hoắm. Hắn đắp lên ở đó những vệt cắt chồng chéo. Cảm giác như có những đôi quang gánh của mẹ hắn ở trong đó. Đôi lúc hắn sợ đến đêm mấy con chuột nó gặm đi mất, hoặc có thể bị mọt rỉa.
Ngày hắn rong qua từng ngôi mộ của người ta mà đắp những mảng màu. Hắn miệt mài chắp vá. Hầu như hắn cảm thấy chưa bao giờ hoàn thiện với công việc. Nhiều khi hắn đắp cả đêm khuya.
Một tối hắn đắp ngôi mộ của một người bạn trạc tuổi. Hắn nghe cậu ấy kể:
– Ngày xưa tôi mê vẽ lắm, ba tôi không có tiền mua màu, nhà thiếu gạo ăn, tôi vẫn không từ bỏ, tôi đã từng đi dạy mấy tháng đấy, nhưng bệnh ngặt nghèo quá nên thôi.
Đêm ấy hắn đắp cho người bạn một ngôi mộ trắng, có một cái cổng màu rêu thẫm tuyệt đẹp. Hắn vẽ lên đấy một hình bút chì, màu đỏ máu, đầu hướng chạm đến mặt trăng. Hun hút huyệt lộ. Trăng hôm ấy có màu vàng nhạt.
Hắn về nhà, tiếp tục vẽ đến sáng. Một bức chân dung tuyệt đẹp không có đôi mắt.
Những ngày hôm sau, tự dưng thỉnh thoảng hắn họa những bức mây mờ như những cánh chim bồ câu. Thỉnh thoảng là cái lò sưởi bị mẻ, những mặt lát đường có hình sọ người bị bịt miệng. Hắn cứ kéo chỗ này mà đắp lại chỗ kia.
Một ngày, hắn lật lại chồng tranh cũ để dọn dẹp, tình cờ hắn thấy một bức rất lạ. Bức màu rêu thẫm. Hắn cứ mang máng nhớ. Hắn lột từng lớp màu cũ : những mảnh sành, dáng người phụ nữ gầy gầy, một thanh gỗ xiêng ngang vai, bộ cánh những con đom đóm…Hắn lật mãi lật mãi, sâu đến đêm.
Đêm ấy có màu trăng đỏ. Hắn nghe tiếng thì thầm từ xa:
– Hãy đi vào chiếc cổng ấy
Hắn thấy hốc mắt, thật quen. Hốc mắt khoét rộng. Vẫn những viết cắt chồng chéo, đôi quang gánh của mẹ nó đã bị đứt tung. Hắn bước vào, giẫm chân lên bờ mắt. Hắn nghe rạo rạo dưới chân. Từng đàn mối chạy ra dưới chân hắn. Lọt thỏm.
Ngôi nhà mồ nằm yên ắng trên nghĩa địa.
Hắn cảm giác lạnh. Hắn nằm xuống co đầu gối và nhắm mắt. Và đêm nay hắn đã bỏ hắn mà đi
***
Hắn mất liên lạc với hắn ngay khi vừa đặt bước chân tới vương quốc ấy.
Gió đang lùa mọi hướng. Chung quanh lặng ngắt. Chẳng có một tiếng động nào, tất cả như đang đi xuyên vào khoảng không. Hắn có cảm giác nơi đây có mùi rêu, quyện lẫn mùi mốc hăng hắc. Một cái mùi quen quen như ngày trước hắn đã ngửi rồi thì phải. Hắn bịt bàn tay lên mũi, hình như không có chuyển động. Hắn không biết điều gì xảy ra ở nơi này. Tất thảy đều trống rỗng. Hắn không còn lại gì. Hắn không còn nhớ đôi mắt của mình nữa. Chỉ biết hắn đang đang nhìn mọi thứ đang thật yên lặng. Nơi này không có ánh sáng kì diệu của mặt trời. Một màu xanh lạnh bao trùm lấy gió. Nơi đây chỉ đó cỏ, rễ mùn, và người ta sống được nhờ ăn sâu bọ trong đất. Người hắn mềm nhũn và khoanh tròn lại hình của một con ấu trùng. Hắn đang chui vào trong gò đất.
***
Hôm sau, hắn mới bắt đầu cựa quậy, bứt những sợi tơ bám và thấy hai cánh tay đã biến thành đôi cánh cứng tuyệt đẹp. Hắn thấy nhấp nháy, nhấp nháy thật kì diệu. Khi hắn nhìn thấy con mắt phát sáng đã nhận ra điều gì đó rất quen. Hắn không biết nữa. Hắn bắt đầu bay, nhấp nháy nhấp nháy mà ve vãn với gió. Hắn đã bắt đầu thấy sóng. Các làn sóng đỏ đánh mạnh vào các bờ dọc theo hình chữ S sau thời kỳ lên cực điểm đã nhỏ dần, tan dần, và đang rút lui, hoặc ngấm vào cát trước khi tan biến hay tan nhẹ để rút vào biển cả mênh mông. Hắn bay về phía núi, nơi ấy có một thứ mùi kì lạ thật mê hoặc. Mùi gỗ mục. Hắn thấy những khung xương được sắp xếp cẩn thận đặt trong những cái quan tài từ những thân cây đại thụ dựng đứng bên vách đá. Phía bên kia hắn thấy lác đác những cái chum, có tiếng gì đang thì thầm trong ấy. Hình như người ta đang kể chuyện cho nhau nghe. Lời thì thầm rỉ rả, mắt hắn có cảm giác xốn đau. Hắn đang nghe bằng mắt vì hắn không có đôi tai. Câu chuyện của họ đã kéo dài cả mấy ngàn năm, hắn không biết nữa.
***
Hôm nay đã là ngày thứ 2 của những ngày ve vãn của hắn. Hắn bay chậm hơn hôm qua. Hắn sợ những gì hắn thấy trên đường bay sẽ vuột mất. Hắn muốn làm một điều gì đó cho thấy hắn đã hiện diện ở nơi này. Hắn không có ý định buông thả tất cả để biến mất khỏi nơi này. Hắn bắt đầu bày biện lời lẽ. Hắn không muốn lặng câm lùi lũi mà bay. Hắn bắt đầu nhấp nháy, đôi cánh xòe ra cụp vào tạo ra thứ âm thanh rè rè. Âm thanh ấy đang len vào người nó, chúng cắt những vết thật mỏng ngang qua người. Hắn không có một cảm giác nào cụ thể. Thỉnh thoảng hắn dừng lại, đăm chiêu, nhìn những dòng khói đục trắng đang bay là là trên đám cỏ úa. Hắn đã bắt đầu nhận ra thêm điều gì đấy rất quen nữa. Hắn nhớ cái cảm giác bàn tay run run đang cắm những que nhang mỗi tối. Hắn nhớ cái cảm giác cay mắt vì khói và mùi nhang phảng phất. Hắn bắt đầu hít hít, hắn đâu còn chiếc mũi, thế là đôi mắt hắn lại trào ra, cay xè nhứt buốt. Hắn nằm lại ở đấy cho đến hôm sau.
Ngày thứ 3, thứ 4,…hắn cứ tiếp tục ve vãn với gió và bay khắp nơi. Khi nào đuối sức, hắn lại nằm nghỉ bên dưới lùm cỏ dại.
***
Hình như hắn đã bắt đầu nhận ra điều gì đấy không ổn từ con mắt. Hôm nay đã là ngày thứ 14 hắn ở lại nơi này. Hắn thấy tất cả mờ dần trong một màu rêu thẫm. Hắn nghe đôi cánh âm ỉ nứt. Hắn ngửi thấy nùi tro lạnh. Mắt hắn đang nhấp nháy để nhìn rõ hơn. Mọi thứ hắn chỉ còn nhìn thấy được một đốm sáng thật xa ở tận phía ngoài kia. Hắn nhìn thấy được vầng trán khắt khổ rất quen.
Hắn đã nhìn trong thứ màu rêu ấy có những chiếc lá vàng rơi. Những chiếc lá không mang theo nỗi cô độc của hắn. Hắn bắt đầu kể rỉ rả, những câu chuyện sâu thẳm của mùa đông, bỏng đỏ của mùa hè, có điều gì đó nồng nồng của mùa xuân và một chút lãng đãng của những ngày mùa thu mà hắn vừa quên mất.
Hắn lại nhấp nháy, hướng vào đốm sáng ngoài xa mà bay lên. Một lúc, bên trời chỉ còn lại khoảng im lặng trống rỗng, không còn một chuyển động nhỏ nào.
Chỉ còn mùi cỏ quyện vào mùi nhang trầm cay mắt.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch