Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 5)

0 bình luận ♦ 2.07.2015

 

 

(Tiếp theo phần trước)

HỒI 3

3.1

Từ đầu tháng Năm, Cục Tình báo Hoa Nam có trong tay toàn bộ trao đổi điện thoại, điện thư giữa dịch giả Thiết Ngôn và thi sĩ Võ Thị Mỵ Châu. Sau khi hai truyện của Đỗ Quyên gây dư luận, tất cả sinh hoạt của hai người đều bị lọt vào tầm ngắm. Trong hồ sơ cơ quan an ninh Trung họ đều bị mang “mật danh đen”.

“Đuôi” không ai khác chính là phê bình gia Trương Duy – phó và cũng là nam nhân tình của người chủ tịch độc thân tài hoa lãng tử. Thật ra từ năm ngoái, họ Trương đã tự ý lập hồ sơ theo dõi sếp của mình. Lúc đó ghen là chính. Nhiệm vụ ư? Cái cớ viển vông. Viển vông hóa thật. Sáng ngày 2 tháng Tám, nội vụ đổ bể, vốn con nhà nòi lịch lãm sếp chỉ biết mắng vào mặt phó một câu: “Tài, tài đến thế là cùng!” Một câu mắng nhưng bằng bốn thứ tiếng: Việt, Nga, Anh và Trung. Vui ở chỗ đệ nhị khổ chủ – nhà thơ Võ Thị Mỵ Châu – vô tình nghe được chuỗi chửi rủa mang tính toàn cầu hiếm có. Chả là vì chàng nàng đang điện thoại nói lời chia tay lần chót thì “đuôi” ló mặt. Trắng trợn và khiêu khích.

Là con trai cưng của văn hào Tứ Kim, cố Chủ tịch Tổng hội Văn sĩ Trung, lại có sở thích và năng khiếu ngôn ngữ từ nhỏ Thiết Ngôn ra vào làng văn chương Trung và thế giới như cửa ngõ tư gia. Trung học rồi đại học ở Liên Xô. Làm luận án phó tiến sĩ tại Đại Việt. Tiến sĩ Harvard. Giáo sư thường niên Đại học Oxford. Hai bản dịch tiếng Trung của Truyện Kiều và Anna Karenina được xem là hai mẫu mực cho phản châm ngôn “Dịch là diệt” trong ngành dịch thuật thế giới đương đại. Ấy là nét chủ của đường học vấn và văn nghiệp. Đường tình duyên, khỏi nói. Còn đường công danh của Thiết Ngôn khá khó hiểu dưới con mắt người thường. Bị tổng hội toàn quốc phủ sóng mọi chuyện trong địa bàn thủ đô, Hội Văn sĩ Bắc Kinh có mà như không. Chức chủ tịch ế. Những năm gần đây, hai thủ đô kết nghĩa nối lại các giao lưu đằm thắm như thời chiến tranh Việt-Mỹ, Thiết Ngôn chịu ngồi vào. Chẳng thâm nho mà hữu tình. Ngồi không để ngồi không; để đi. Đi Hà Thành. Nơi chất chứa biết bao người đẹp – trai cũng như gái – của thời hoa niên tráng kiện mà chàng tận hiến tận hưởng. Hết mình hết tình, hết cả chữ nghĩa. Nay tuổi xế chiều, tìm lại hồn xưa, biết đâu nảy tình mới. Kêu gọi một bản dịch không hề diệt tuyệt vời khác ra đời? “Cơ duyên nào đã hết đâu vội gì?”

Việc Hoa Nam Tình báo xía vào một VIP như thế của Đặc khu thủ đô đã làm một dấu hỏi rất uốn lượn với các đồng nghiệp có thẩm quyền. Trong hồ sơ hành trình của Thiết Ngôn, người ta cũng chỉ thấy chàng trong đôi ba chuyến quá giang hội thảo quốc tế xuống Tứ Xuyên từ hàng chục năm trước. Thì cũng có lần nhà ngôn ngữ tài ba hoa lá tháp tùng một em văn sĩ Bạch Nga tóc vàng sợi nhỏ bốn ngày chiêm ngưỡng lâu đài cảnh quan xứ Ba Thục lừng danh. Chuyện tình văn trong sáng, chẳng có gì nên chuyện tình báo. Hồ sơ trở nên đầy đặn hơn kể từ khi đương sự giữ chức Chủ tịch Hội Văn sĩ Bắc Kinh kéo theo những chuyến hành phương Nam hứng khởi…

Đến lúc lâm sự, người ta giải thích rằng ngành an ninh Hoa Nam quả là viễn kiến, rằng Hồ sơ Thiết Ngôn – Mỵ Châu 2014 chỉ là một đứa con của Hồ sơ mẹ Hội nghị Thành Đô 1990. Vẽ chuyện, lưỡi an ninh nhiều đường lắt léo. Mà cũng đâu bằng lưỡi văn nghệ sĩ. Chẳng thế à? Chẳng thế làm sao sinh ra mớ ba mớ bảy trong vụ Thiết Ngôn – Mỵ Châu để biến thành ngòi nổ cuộc hải chiến bất thành Biển Đông 2014 giữa hai Liên quân quốc tế. Liên quân Đại Việt và Khối quân sự Đông Thái Bình Dương Mỹ-Nhật-Philippines-Singapore-Indonesia và Liên quân Trung-Miên. (Xem tiếp hồi sau mới rõ.)

Về nhân thân và lý lịch văn học của nữ sĩ Võ Thị Mỵ Châu, tôn trọng quý độc giả của mình, chúng tôi đâu nỡ lạm lời.

Có ai trong chúng ta thích thơ ca siêng cầm sách báo năng leo lên mạng ham nhìn ngó làng văn nghệ giải trí Hà Thành mà hàng tuần hàng tháng không thấy tên không nhận mặt nữ sĩ tài danh mang nét duyên thầm mê mẩn ấy?

Có ai trong chúng ta khi thả lòng chùng xuống hai bàn chân chầm chậm bước trên hè phố cổ nóng ẩm hay dọc bờ đê sông Hồng lộng gió mà không khẽ ngân nga các lời ca thương thiết phổ từ thơ Mỵ Châu? “Năm cửa ô” với “Hoa sữa dậy hương”; “Đuổi phát xít” rồi “Tiến về thủ đô”; “Hồ Gươm đọng nắng” cùng “Phố anh ngõ em”…

Có ai trong chúng ta yêu thương Hà Thành mà không nhớ về mái nhà Hội Văn nghệ sĩ Hà Thành – cái nôi tâm huyết của Tổng thư ký đương nhiệm Võ Thị Mỵ Châu từ khi cô gái Hàng Quạt ba đời hành nghề khuôn bánh nướng bánh dẻo đó chỉ là nữ tiếp vụ thường lén gửi thơ tình tới các tờ báo tỉnh lẻ?

Và có ai trong chúng ta luôn xốn xang nạo hồn theo mỗi vệt đa đoan nơi những nữ sĩ tài sắc mà không lặng đi trong những khoảng trống nhất của mình mỗi khi dù vô tình thảng nghĩ về các xì căng đan miệng người che phủ lên đời Mỵ Châu?

3.2

Thôi, ta đang cần đi nhanh vào đại sự Tổ quốc trong những tháng ngày có nguy cơ vẫy tay vung đạn, nên chúng tôi chỉ chọn lựa một số ít trao đổi điện thư về văn hóa, văn chương và thời cuộc giữa cặp đôi nhân vật chính. Trong các dự án dài hơi, như kéo truyện thành tiểu thuyết nhiều tập, hay chuyển thể phim truyền hình nhiều tập, hẳn sẽ thêm nhiều trữ tình ngoại đề lệ ướt mi cay…

Bắc Kinh ngày 5 tháng Năm:

“Xin lỗi, email trước vẫn trong thư nháp. Gmail thay cách thức gửi, ‘chuyên gia Việt ngữ’ của nữ sĩ chưa dùng quen. Nay gửi lại; thêm vụ lùm xùm giàn khoan 981, cho dù nay mai Hội em có gửi thư phản đối đến Hội anh thì tất nhiên Hội anh sẽ im tiếng mà thôi. Chuyện người lớn, trẻ em đi chỗ khác chơi. Vả, sự vụ chắc không đến nỗi nào. Ít bữa lại sóng yên biển lặng. Như chuyện chúng mình vậy… – Anh”

“Em Mỵ Châu,

Về ông già của anh, em thêm một lần đúng: trước khi qua đời nhà văn hào Tứ Kim đã phát ngôn kiểu cầu tài về thần tốc 30 năm phát triển đất nước Trung. Trong cuốn Thiên Thời, Nobel văn chương hụt bốn lần Vương Đầu đã trích dẫn thiếu về sau của câu nói: ‘Sự hiện đại hóa Tổ quốc Trung khiến cho lưng của mỗi chúng ta được thẳng lên một chút, và chân tay chúng ta dễ chọc ngang dọc láng giềng.’

Em thấy không, nếu tiên lượng được sự trỗi dậy của chú Ba Tàu theo kiểu đó, chắc chắn chú Sam đã không trợ giúp Trung ‘4 hiện đại hóa’. Và Đại Việt của em chưa chắc đã bị bán đứng thời 1972-1973. Chưa chắc xảy ra Hải chiến Hoàng Sa 1974. Chưa chắc 40 năm sau hiện diện vụ giàn khoan 981 này. Thân gái yếu liễu Hàng Quạt chưa chắc sắp phải ra trùng dương trong những ngày tới. Nhà ngôn ngữ của em và của bốn sinh ngữ nhân loại chưa chắc phải viết những dòng chữ chéo cẳng ngỗng này. Em thấy không…

Còn về Mao? Tranh cãi chuyện lãnh tụ rủi ro hơn cả chuyện tôn giáo. Trong đám văn sĩ Bắc Kinh tụi anh tránh nó còn hơn tránh chê văn của nhau. Anh đang đoán lý do nào đó khiến Mỵ Châu hay hỏi về Mao Chủ tịch? Hơn cả hỏi về Trương Phó chủ tịch! Ha ha… Thôi mà, anh đùa một tí. Bất khả nhượng, nay trả lời một lần cho xong. Gọi là theo con sóng đại dương dìu nâng Võ Thị Tổng thư ký tới Trường Sa…

May, trang mạng Nửa Thế Giới của Đại Việt ‘nhà em’ vừa đăng lại ‘Văn kiện tuyệt mật chống phá Đại Việt’ được Quân ủy Trung ương ‘nhà anh’ soạn thảo năm 1973 dưới sự chỉ đạo tận tay của Mao (Lúc đó ông gần như mù, chẳng còn đọc được dòng nào.):

‘Nước ta và Đại Việt mang cừu hận dân tộc hàng ngàn năm qua. Chúng ta không thể, chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình. Chúng ta không thể, chúng ta không được đem toàn sinh lực của mình trao cho họ. Khó là chúng ta phải tìm mọi phương cách và thủ đoạn để làm cho nước họ luôn trong tình trạng không mạnh mà không yếu. Như thế, chúng ta mới có thể ràng buộc họ vào trong tình trạng như lúc này. Ngoài hình thức chúng ta cư xử với họ như đồng chí, nhưng trong bản chất nội dung, chúng ta phải luôn luôn chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta.’

Em sẽ sốc, nếu quả em chưa từng đọc nguyên văn? Đó, trích dẫn chính xác từ văn kiện ‘máu lửa’ nhất của Bộ Ngoại giao Đại Việt mang tên ‘Sự thật về quan hệ Việt-Trung trong 30 năm qua’, công bố ngày 4 tháng Mười năm 1979 sau cuộc xung đột vũ trang tháng Hai 1979 được coi như lần đầu tiên giữa hai quốc gia cùng ý thức hệ cộng sản. Anh còn nhớ đoạn tuyệt mật chết người nói trên nằm gọn trong phần thứ tư. (Vì sao nhớ? Vì đúng dịp đó anh của em ‘ham yêu’ quá, đổ bệnh, thành ra trốn không phải làm công việc dịch cái văn kiện khốn khổ khốn nạn ấy.)

Không chỉ riêng em sốc! Rất nhiều người Việt của năm 2014 cũng sốc. Chỉ vì họ – có thể cả Mỵ Châu của Thiết Ngôn trong đó – đã không cho trí nhớ của mình được làm việc nghiêm túc với quá khứ. Hoặc là họ – trong đó có thể cả Mỵ Châu của Thiết Ngôn – bị người ta cấm cản làm việc nghiêm túc với quá khứ. Thuyết hậu Freud gọi là Sự mất trí nhớ cộng đồng cưỡng bức (Nhớ em quá, tự nhiên anh quên béng tiếng Anh của thuật ngữ đáng nhớ này.) Thế thì thật dễ hiểu khi một văn kiện sinh tử, công khai và chính tông vẫn có thể hóa thành bí mật nếu nó bị bí mật hóa bằng ‘sự mất trí nhớ cộng đồng cưỡng bức’.

Anh rất chia sẻ với ông tướng về chiến lược an ninh Lê Van Cương nhà em trong việc nhận diện người Trung nhà anh… Tiếng Nga chơi chữ thật là thâm nho. ‘Trung, họ là ai?’ (‘Kитай, кто ты?’) Thành thực khai báo riêng với em: Không ít người Trung nhà anh và rất nhiều người Việt nhà em vẫn cứ mu huyền mù mơ huyền mờ, bị tròng kính ý thức hệ thu nhỏ quyền lợi dân tộc. Mang tiếng ‘phản bội’ anh thú thật rằng, trong cốt tủy chính quyền Trung Nam Hải hiện hành là loại chính quyền mang chủ nghĩa dân tộc sô vanh đại bá, chứ chẳng có gram nào của chủ nghĩa cộng sản đại đồng đâu!

Anh thầm bái phục Lý Nghiêu Đương tiên sinh, bạn của ông già anh, đã sinh ra một mệnh đề toán học tuyệt kỹ ‘chạy tội’ cho Mao Trạch Đồng: nhìn toàn diện, Mao đúng 70%, sai 30%! Thế nào em cũng sôi máu lên hỏi: cứ cho là vậy, trong 30% thì cái văn kiện quái đản trên chiếm bao nhiêu phần trăm? Anh thua. Kiến thức toán học ở một nam ngôn ngữ gia không cao hơn ở một nữ thi sĩ là bao. Khi nào máu em hết sôi thì đọc câu hỏi sau, như một bài tập về nhà: Đại Việt có ai tiên đoán được văn kiện Mao năm 1973 không? Nếu có, đó mới là vị lãnh tụ hoàn cầu; ngang ngửa chắc là không rồi nhưng chỉ dưới tầm Mao vài phân.

Nhớ em Mỵ Châu.

Bảo trọng

Anh Thiết Ngôn”

Hà Thành và Đà Nẵng ngày 6 & 7 tháng Năm:

“Thiết Ngôn hiền huynh,

Sao anh vẫn cứ để dòng máu đỏ chảy trong thư như chúng ta còn ở ‘ngày xưa Hoàng Thị’? Mỵ Châu đó của anh không còn nữa. Võ Thị Mỵ Châu, từ nay nhà ngôn ngữ làm ơn hãy gửi đến tên này. Máu xanh. Trung hòa. Người Việt chúng em thường không biết ‘nhất biên đảo’ như người Trung các anh.

Cảm ơn nhiều, đã cho em trưởng thành hơn cả về nhân tính cùng tri thức. Học thày không tày học bạn. Thiết Ngôn vẫn là thày, và là bạn. Không hơn không kém. Không là gì gì khác nữa!

Đang lu bu chuẩn bị ra biển đây. (Thích! Mẹ em thời đi Thanh niên xung phong, lòng mềm thêm một xăng ti mét thôi là gái thợ bánh trung thu Hà Thành sẽ làm dâu làng chài Lý Sơn. Ôi, một xăng ti mét hôm qua và sự có mặt con bé Mỵ Châu hôm nay. Đời lạ nhỉ, anh?)

Điểm nhanh email mới nhận:

Về thư ngỏ phản đối: Anh vẫn xập xí xập ngầu công tư. Người ta đã bảo ti tỉ lần rồi. Xì tốp bàn chuyện Hội qua email! Thích, phone! Không, thôi! Mà anh có coi Hội của anh là cái đinh gì đâu. Hội của em là mái ấm, là cuộc đời. Làm ơn tránh xa: Đừng động vào đàn bà mùa tóc rụng! Gặp gỡ đám nữ sĩ buôn chuyện ‘làng Vũ Đại’ anh không nghe các mợ nói những câu như ‘Bỏ chồng giữ Hội là trâu nghé này’ à? Quên chưa kể, dạo mới Đổi mới, con bé này vừa ti toe nổi lên thi đàn liền bị uýnh bằng hẳn một tham luận ‘Nhà thơ xinh-gồ mom đầu tiên của dòng văn học hiện thực Xã hội chủ nghĩa hậu chiến’.

Về họ Trương: Làm ơn miễn chêm vào email, phone cùng mọi phương tiện giao lưu giữa chúng mình. Nhé?

Về Mỹ-Trung mua bán Đại Việt: Anh đúng. Hoan hô! Chỉ sai nho nhỏ: số phận Mỵ Châu trước sau cũng phải ra biển lớn, thực hiện mộng đẹp của ‘mom’.

Về Mao: Sốc! Choáng! Tức! Sẽ coi lại nguồn thông tin ‘thày’ vừa cho. Đa tạ. Thú thật, trước vụ giàn khoan 981, cô nường Tổng thư ký Võ Thị Mỵ Châu ù ù cạc cạc về thế sự Trung-Việt Việt-Trung.

Thiết Ngôn khỏi lo. Máu Mỵ Châu để dành ra biển đảo sẽ sôi. Máu đỏ. Khi nào đứng từ đảo Cô Lin nhìn sang đảo Gạc Ma, chẳng hạn. “Bất đáo Trường Sa phi hảo háo”. Là lá la…

Hẹn thư sau nha?

Võ Thị Mỵ Châu

PS: Ở lại đất liền Trung nguyên mạnh giỏi!

Bắc Kinh ngày 12 tháng Năm:

“Anh viết vội. Mà chắc em cũng không đọc ngay được…

Lại bị sếp lớn gọi lên; mấy chuyện linh tinh lang tang. Tiện, sẽ kể sau; đừng lo. Đã coi muốn thuộc hai kỳ ‘Biển Đông ta đánh Tàu giỏi’. Có trang mạng ở đây dịch luôn ra tiếng Trung, đăng tràn cung mây. Dịch giả riêng của tác giả thật có lỗi, chậm tay. Một thiên tùy bút tuyệt cú mèo! Xứng danh bạn của Thiết Ngôn tiên sanh. Hảo lớ, hảo lớ! Háo hức chờ các kỳ sau…

Rất lo cho nàng Mỵ Châu của 36 phố phường trong đại dương du hành chiến. Lại còn ẵm chức trách Trưởng đoàn, chăm sóc hàng chục nhân mạng ngoài trùng khơi. Ở đâu cũng một duộc; cái đám văn nghệ sĩ bạch diện thư sinh ăn hại đái khai lười súc miệng! Các sự vụ tương tự, ‘tiên sanh’ của em đều đá sang phó Trương. Mà nàng cũng đừng hờn ghen với chàng làm chi. Giang san đâu anh hùng đó.

Khi nào về, đọc email, nhớ gửi anh photo, video, clip…

‘Đại Việt nhi nữ đa kỳ chí

Bất ái hồng trang ái vũ trang’.

Lại nhái Mao, bắt chước em đấy! Sẽ nhờ phó Trương vào photoshop điền lời thơ bình tặng lên tấm ảnh nữ sĩ Võ Thị Mỵ Châu đội mũ thủy quân. Mong lắm.

Ngộ ái Nị! (Không ai được cấm Ngộ, kể cả Nị. Hi hi…)

Bảo trọng

PS: À, để thư giãn qua cơn sốc, dịch giả của em xin cống hiến một giai thoại cũ vừa được giải mật và một tư liệu cũ. Cũ, cả hai vẫn rất nóng.

Giai thoại cũ vừa được giải mật rằng đó là sự thật:

Cuối tháng Bảy năm 1991, có một phái đoàn đặc biệt của Bộ Chính trị của Đại Việt nhà em sang Trung nhà anh. Chuyến đi này là hệ quả trực tiếp từ Hội nghị Thành Đô năm 1990 đầy ‘huyền thoại’ và để làm tiền trạm cho chuyến đi lịch sử từ ngày 5 đến 10 tháng Mười Một cùng năm của Đoàn đại biểu cấp cao Đại Việt do Tổng Bí thư và Thủ tướng Đại Việt dẫn đầu sang thăm chính thức Trung. Chuyến đi lịch sử đã đưa tới Thông cáo chung và Hiệp định chính thức quan hệ bình thường Trung-Việt Việt-Trung sau 15 năm đối đầu sinh tử với đỉnh cao là Chiến tranh Biên giới 1979.

Trong chuyến đi ‘tiền lịch sử’, Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Ảnh được cử làm Phái viên Bộ Chính trị, đi cùng Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Hồng Hạ. Ngày 31 tháng Bảy, cuộc hội đàm chính thức diễn ra trọng thể tại Trung Nam Hải mà phía Trung đã cử hẳn Tổng Bí thư Giang Trạch Dâng làm Trưởng đoàn. Oách quá còn gì nữa!

Giai thoại rầm rì hàng chục năm qua là ở cái đoạn sau đây. Em đọc kỹ ngẫm sâu nhá, nhất là những khi đang bồng bềnh trên sóng nước Trường Sa nhà em: Trước lúc vào hội đàm, bỗng phía chủ nhà đề nghị ‘có tí phút gặp riêng’ giữa Tổng Bí thư Giang nhà anh và tướng Lê Đức Ảnh nhà em (dĩ nhiên nhị vị đều có phiên dịch riêng của mình). Em khỏi ngạc nhiên. Bỏ nhỏ, gặp riêng luôn là siêu thuật ngoại giao của người Trung nhà anh mà lị. Tổng Giang nhà anh tung ra trái banh rất xoáy: ‘Chỉ ít bữa nữa, lãnh đạo cấp cao hai nước chúng ta sẽ gặp nhau để cùng mở lại trang sử tốt đẹp Trung-Việt Việt-Trung. Ô-kê? Nhưng có một đề tài cực kỳ quan yếu; tôi muốn phải bàn riêng, vì lát nữa vào họp chung sẽ bất tiện. Số là thế vầy… Tôi mới được làm nhiệm vụ Tổng Bí thư, lại từ địa phương đi lên. Thật tình trước đây tôi chưa hề biết, nhưng nay do phải nghiên cứu lịch sử thì mới hay rằng Nam Sa (tức là Trường Sa) lại là của Trung!’ Nghe vậy, Tướng Lê nhà em liền đỡ xoáy: ‘Thật y hệt như đồng chí, tôi ở chiến trường miền Nam cũng mới về Trung ương. Của đáng tội khi đó có dịp tìm hiểu địa lý, lịch sử và pháp lý thì mới thấy Hoàng Sa và Trường Sa đều thuộc lãnh thổ Đại Việt! Ô-kê… Vậy bây giờ hai nước chúng ta nên cắt cử các cơ quan chức năng tái nghiên cứu và xác định cụ thể”. Nghe vậy, không nói thêm gì, Tổng Giang nhà anh cười rồi bảo: ‘Tới giờ rồi, mời đồng chí vào bàn hội đàm!’ Nghe vậy, cũng không nói gì thêm, Tướng Lê nhà em cũng cười rồi cũng đáp câu tương tự…

Tư liệu cũ: Nếu bạo tay, Tổng biên tập Võ Thị Mỵ Châu thử dùng cho Góc châm biếm trên tuần báo của Hội nhà, không thì ‘dí’ qua trang mạng Việt Văn giùm. Các bác ấy bên ấy khoái lắm đó. Tùy nghi sử dụng những lời dẫn dưới đây khi làm bài…

Hãy chiêm ngưỡng lại hai bức biếm họa của Charlie Hebdo – một tờ báo trào phúng lừng danh ở Paris.

Các nhà hí họa của xứ ấy có truyền thống thính nhạy với mọi sự tức cười, ngược đời, bất công, phi lý trên trái đất, nhất là về thời sự, chính trị, tôn giáo, đàn bà, v.v… Vụ nào càng nhạy cảm, càng ngu xuẩn thì càng khoái khẩu Charlie Hebdo. Đúng phong cách Phú Lang Sa: bông phèng để triết lý; hóm hỉnh, cay nghiệt tới mức quá đáng, vô giới hạn. Chẳng thế, năm bảy năm nay, sau nhiều lần châm chọc thánh Mohammed, tòa soạn Charlie Hebdo bị thiêu cháy bởi cánh khủng bố theo đạo Hồi cực đoan, còn chính Chủ bút Charb thì bị hăm dọa mạng sống đến mức lúc nào chàng độc thân ấy cũng cần một cảnh sát hộ vệ. ‘Tự do trào lộng hay là chết!’ Charb tuyên bố với các thế lực đe dọa. Giáng sinh vừa rồi, những đệ tử tận tụy của nhà tiên tri Mohammed bèn gửi thông điệp đầy tính tiên tri: ‘Nếu còn chống Mohammed, vào ngày 7 tháng Giêng năm 2015 cả bộ sậu ‘Tự do trào lộng’ sẽ phải chết chùm tại chính địa chỉ trào lộng của mình.’ Thôi, bỏ đó chuyện riêng của Mohammed với Charlie Hebdo, nhưng chúng ta cứ chống mắt lên xem đầu năm tới nhà tiên tri có tiên tri hay không.

Bức biếm họa với lời ‘Allez les jaunes!’ (Cắn nhau đi, những người da vàng!) xuất hiện trên trang bìa tuần báo Charlie Hebdo số 433, ngày 1 tháng Ba năm 1979, đúng hai tuần sau khi Chiến tranh biên giới Trung-Việt 1979 đỏ lửa. Ý là mấy nước da vàng cứ tưởng bở hòa bình đuề huề nhưng rồi lại xâu xé nhau chí tử. Đau nhất là ở chỗ họa sĩ dùng chính hình ảnh huyền thoại ‘môi hở răng lạnh’: Trung tâm bức họa là các đường nét môi và răng đang lồng trong nhau, ngoạm nhau chí chóe. Kẻ điên tiết, người khốn khổ. Nền vàng hai khuôn mặt. Nền nâu quân phục với chiếc mũ Quân giải phóng Trung tốc ngược lên trời. Nền đen người dân Việt tội nghiệp trong chiếc nón lá… Xem chưa hết, không kịp cười đã phải khóc!

Còn nơi bìa số 67 ra ngày 28 tháng Hai năm 1972 là biếm họa có lời ‘Mao – Nixon, les amours célèbres’ (Mao và Nixon – Những cuộc tình tăm tiếng) vào lúc Hòa đàm Ba Lê đang dai dẳng, quyết liệt. Mấy ai biết sự thực đích thân Mao đã ‘hôn hít’ Nixon tại Bắc Kinh, trong khi không lực Hoa Kỳ cứ việc xả láng oanh tạc Đại Việt, nhất là trên miền Bắc và tại chính thủ đô Hà Thành. Tình hữu nghị dỏm bị lật tẩy qua nét trào phúng hết cỡ ở hai thân hình (nhìn là biết ai là ai) trịnh trọng đứng chắp tay sau đít, mắt nhắm tít với hai cái miệng chu ra chụm lại mà hôn mà hít. Nụ hôn đểu mang tầm thế kỷ dính nhau đến mức nước miếng của hai ông đực rựa cùng bết lại, rỏ xuống ròng ròng thành những trái bom! Tài, tài đến thế là cùng! Tiên sư anh… Charlie Hebdo!”

Tiếp theo, dưới đây là một số trao đổi lẻ hoặc thành bài, từ trước ngày 2 tháng Năm đến ngày 2 tháng Tám – ngày cuối cùng trước khi hai người mất liên lạc.

Những trao đổi được đan xen nhau không hẳn theo thứ tự thời gian mà để bày tỏ nguyên lý âm dương (dấu ““ là của Mỵ Châu; dấu “+” Thiết Ngôn):

3.3

+ ”Văn minh, văn hóa hai nước Trung và Đại Việt cùng phân biệt hai miền bắc và nam. Từ triết học tới văn học. Với Trung: triết gia miền bắc là Khổng là Mạnh; nam có Lão, có Trang. Bắc có Kinh thi, Nam có Sở từ. Ngược lại với văn hóa thế giới, đất nước Trung không phân cực đông-tây trong các vụ này. Em viết tiếp về Đại Việt giùm? Anh đang cần ý kiến của Tổng thư ký Hội Văn nghệ sĩ Hà Thành cho một bài tham luận…”

– “Thiển nghĩ Thiết Ngôn dư tư liệu và tâm huyết để làm tuyển tập chân dung, ví như Thập đại văn sĩ Hà Thành trong mắt một người Bắc Kinh. Ký giả Mỵ Châu sẽ thực hiện các mini phỏng vấn. Em dùng bài chạy phơi tông cho tuần báo của Hội em. Anh có sẵn ‘gỗ dựng nhà’. Ôkê đi anh? Văn lệnh như sơn!”

+ “Mỵ Châu hỏi quá kỹ quan hệ của dịch giả Thiết Ngôn với đại văn sĩ Xuân Diêu? Tình cảm trong sáng. Đã nói nhiều lần: ai cũng biết chú ấy thường thích những cậu con giai bô trai thông minh. Ông già anh và chú Diêu là đôi bạn thiết; viết chung pho sách lớn mà dang dở. Mỗi khi từ Hà Thành lên Bắc Kinh công cán hay an dưỡng, đại văn sĩ đều tới nhà anh ít ngày ngơi nghỉ. Dạo ấy anh lớn tướng rồi mà vẫn được chú bế bồng. À, sẽ kể về chú Chế; hay hơn nhiều. Các giai thoại tỏ sáng tầm thiên tài của con người Việt-Chàm ấy mà ít người Hà Thành biết bằng người Bắc Kinh này. Hồi 1960 dịch giả Chế Lan Sơn sang Quế Lâm trị bệnh tim, nhà văn Tứ Kim chẳng có bệnh tật gì cũng tìm tới đó. Hai Thái Sơn kề nhau cả mấy tháng; không tri âm tri kỷ nhưng trọng tài phục tính. Thiết Ngôn được như hôm nay, âu cũng nhờ các tháng theo thân phụ hầu khách quý và nhiều năm sau giao lưu, học hỏi. Em biết không…”

– “Anh à… Theo tàu Cảnh sát biển tiếp cận giàn khoan 981. Cái lần cả đoàn chúng em cùng bật cười là lúc nhìn rõ tấm băng rôn căng dọc thân tàu hải cảnh Trung ‘nhà anh’ mang hàng chữ mà Vũ Trọng Phụng hay Lỗ Tấn tái thế cũng không nghĩ ra nổi: ‘Trung-Việt hữu nghị chung sống hòa bình với nhau’.

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch