Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Bài Thơ Sớm / Muộn- Phải Kết Thúc

 

 

 

nhất định- ngồi canh
cha thức giấc thì đẩy ông trở lại
giấc ngủ

chúng tôi không còn nhiều thời gian
tôi không muốn ông ló mặt
thêm- một khắc nào nữa
nơi đời sống này

bây giờ ông bao nhiêu tuổi
không phải ai cũng biết
ban ngày ở hà nội
hiện thời
khá tăm tối

củi / lửa rồi
đã tắt từ lâu
trong lòng mọi người

với nhau- mỗi cuộc trò chuyện
cùng cha
chỉ còn thầm thì- hễ tôi đáp “vâng! thưa cha . . .”
lập tức ông xoay mặt vào bóng tối
khóc rấm rứt

sầu khổ- tôi
ngửa ra ngó bầu trời cao
nhiều ngôi sao nhỏ thừa lúc hắt tàn tro
phủ mặt

cha rên lên mỗi bận mỗi
lâu hơn

giữa ngôi nhà xiêu vẹo
cuối con hẻm số 12/25
đường nguyễn khoái- mái trống hoác

ông cựa mình liên tục trên
ngọn đèn dầu
thắp
đầu mùa xuân 1917 bấc chưa lụn

tôi dợm thổi- bao phen cha ú ớ
ngoái nhìn
thấy tiếng ông che kín hai hốc mắt

chừa vừa đủ
lỗ nhỏ- cỡ đầu đốt nhang
cốt để nhìn lên dòng lịch sử
thủng
từng lỗ lớn

– sâu hun hút!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


1 bình luận »

  • thái An Khánh viết:

    Thơ hay

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch