Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 4)

0 bình luận ♦ 25.06.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Sáng và trưa ngày 6 tháng Tám.

Truyền thông Đại Việt và quốc tế lại phừng phừng như đàn bà thấy tháng, với tin phái đoàn cấp cao Quân đội Mỹ do Đại tướng Aaron Dempsey, Tổng chỉ huy các Tham mưu trưởng quân lực Hoa Kỳ lần đầu tiên chính thức thăm Đại Việt kể từ khi nước này thống nhất 1975.

Trong cuộc họp báo tại Sài Thành, vị tướng hàng đầu Tây bán cầu diễn thuyết như một chính khách chuyên nghiệp:

“Không để nhìn về Trung, tôi tới đây với mục đích gia tăng quan hệ quân sự Mỹ-Việt. Nhưng việc phía Trung bác bỏ đề xuất ngăn chặn hành động leo thang căng thẳng ở Biển Đông do Philippines và Mỹ đưa ra tại diễn đàn ASEAN là sự thật đáng tiếc. Mỹ không thể đứng về bên nào trong các tranh chấp lãnh thổ, nhưng tán đồng xử lý tranh chấp bằng hòa bình. Tục ngữ người Việt đã dạy rồi: Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên… Điều không nên hiểu nhầm là chúng tôi không hề ép buộc Đại Việt phải lựa chọn giữa Trung và Mỹ. Nhiều tháng trước, người đồng cấp Trung từng nói với tôi, Bắc Kinh phải hành động để phản ứng lại chiến lược ‘tái cân bằng’ của Washington. Tôi bác bỏ lập tức, bác bỏ hoàn toàn điều đó. Mỹ có lợi ích quốc gia và lợi ích chung trên Biển Đông chứ bộ! Đó là tự do hàng hải, tiếp cận thị trường và tôn trọng trật tự quốc tế. Hễ 3 nguyên tắc đó bị vi phạm, Mỹ buộc phải hành động. Thế thôi. Vả, Đại Việt lại là quốc gia mang vị trí chiến lược độc đáo có liên hệ sinh tử với 3 nguyên tắc đó. Truyện Kiều có một câu minh họa rất hay cho vấn đề Biển Đông mà tự dưng tôi quên mất…”

Với câu hỏi của ký giả New York Today, viên tướng bốn sao thổ lộ:

“Vì ý nghĩa quan trọng của Đại Việt nên nhị vị Tổng thống và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đều nói với tôi rằng, dẫu cho binh tình nắng mưa thế nào tôi cũng phải có chuyến công cán này. À, tôi còn muốn dẫn lại lời của bạn tôi, Luật sư Clayton Osius – người sắp trở thành tân Đại sứ Hoa Kỳ tại Đại Việt: ‘Với truyền thống con Rồng cháu Tiên, Đại Việt đã và đang tạo cho mình đôi cánh vững vàng để bay lên. Chính phủ và nhân dân Mỹ chúng ta sẵn lòng tăng thêm sức mạnh cho Đại Việt bay cao, bay xa hơn nữa”’.

Bình luận gia đến từ Đức quốc Jonathan Berlin nổi danh không chỉ vì quá giỏi tiếng Việt:

“Sáu ngày trời, dưới sự hộ tống xởi lởi và an toàn của người đồng cấp Việt, ông đại tướng cầm đầu đoàn tùy tùng đã ‘hành quân’ dọc từ bắc xuyên trung xuống nam dải đất này. Chuyến đến Đại Việt của sĩ quan Mỹ cao cấp bậc nhất đang là dấu hiệu mới nhất về quan hệ quốc phòng giữa hai nước với những biến đổi sâu, nhanh và mạnh. Thậm chí, tôi dám khẳng định: Đại Việt có thể đã bước vào giai đoạn chính trị có tính cách mạng nhất từ sau năm 1975.”

(Dưới bài chúng tôi thấy có còm “Xin lỗi ông! Hãy đợi đấy…” của nick là Đại Hán.)

Bộ Ngoại giao Đại Việt họp báo bất thường; nữ ký giả tờ Tiền Tiến cầm đèn chạy trước ôtô, hỏi:

“Chúng em được sếp phổ biến là từ nay đến cuối năm, Bộ trưởng Hải quân rồi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ sẽ lần lượt thăm nước ta ạ. Vậy nước ta và nước bạn có chương trình gì mới trong hợp tác quân sự không ạ?”

Phát ngôn viên Lê Hải Bằng – người luôn tạo được ấn tượng với thao tác cực mạnh mà điệu đà khi vươn cánh tay xòe bàn tay mời nói – đã trả lời rất khôn. Nên chúng tôi chả chép vào đây (bắt chước thơ Nguyễn Nhược Pháp hồi đầu thế kỷ 20 trong bài Chùa Hương).

Nhưng chúng tôi lại chép vào đây cái này hay hơn: điểm son hi hữu về sự đoàn kết nhất trí giữa thời khắc Tổ quốc nguy nan của hai phe thân Cộng và chống Cộng tiêu biểu trong cộng đồng Việt hải ngoại.

Giáo sư Nguyễn Ngọ Bích, Cựu đại sứ Đại Việt Cộng Hòa trước 1975 có bài “Việt-Mỹ sắp sang bước ngoặt lớn” phân tích các sự kiện lớn vừa xảy ra, với kết:

“Bây giờ chúng ta có thể lạc quan hơn khi nghĩ đến đột biến bang giao của Mỹ tại Đại Việt là giúp nước này ra khỏi quỹ đạo Bắc Kinh. Nghĩa là họ giúp Đại Việt ‘thoát Trung’ trước khi chúng ta có thể hoàn toàn đòi ‘thoát Cộng’. Vậy, tất cả người Việt dù ở đâu, dù là ai đều đang sống những giờ phút lịch sử dân tộc vô cùng trọng đại. Liệu chúng ta, toàn dân trong và ngoài nước, có đủ đoàn kết và can đảm tạo ra lịch sử mới trong thời khắc này không?”

Cùng với việc dẫn link bài của Giáo sư Bích, người điểm báo Diễn Đàn Ba Lê – trung tâm Việt Kiều Yêu Nước từ nửa thế kỷ trước, đại bản doanh của các ngọn cờ trong cao trào phản chiến thời chiến tranh Mỹ-Việt – bèn có lời chua: “Giá trị của bài nằm ngoài nội dung: a. tác giả là một chuyên gia chống Cộng đến chiều; b. bỗng viết một bài có thể không xuất sắc nhưng không hề dở như trước đây. Phải chăng đó cũng là một chỉ dấu của ‘bước ngoặt’”?

Thế thì chúng em chua thêm: việc hai bác “ở hai đầu xa thẳm” nay chịu hiểu nhau, chịu nói lời đoàn kết cũng lại là “bước ngoặt khủng” giữa con dân Việt chúng mình. Đa tạ cái giàn khoan!

Trưa ngày 7 tháng Tám.

Cũng không nhiều “còm gia” hào hứng trước tin, sau một thời gian dài căng thẳng, Mỹ-Trung ký Hiệp ước không đối đầu quân sự.

Tổng thống Fraser Obama và Chủ tịch Tập Cần Bính nhân cuộc gặp gỡ nguyên thủ APEC tại Bắc Kinh đã “đánh lẻ” đi riêng (không có phu nhân đi theo) để ký kết 2 cam kết tránh xung đột và va chạm vũ trang giữa quân đội hai bên. Một hiệp ước về diễn tập quân sự quy mô lớn, còn cái hiệp ước kia gồm các quy định ứng xử khi quân đội hai bên vô tình “đụng hàng” trên biển hoặc trên không.

Giới phân tích Tây phương tí tởn cho rằng, các thỏa thuận quân sự là một cách để Washington nhằm buộc quân đội Trung tuân thủ nguyên tắc quốc tế; rằng các nước trong vùng Biển Đông cũng không muốn mục sở thị một cuộc xung đột Mỹ-Trung.[Ai thèm! Trâu bò các vị đánh nhau ruồi muỗi chúng tôi chết chùm sao?]

Tòa Bạch Ốc tiết lộ, ông Tổng Obama sau khi ký đã tươi tỉnh cùng phu nhân đi trấn an các vị nguyên thủ cùng phu nhân của các nước Châu Á – Thái Bình Dương về cam kết quân sự của Mỹ vừa được ký toẹt một cái xong ngay tại APEC vốn là nơi chỉ bàn chuyện làm ăn.

Bình luận gia rất tinh tường và có chút tinh tướng Jonathan Berlin nhanh chóng gửi bài trực tiếp bằng tiếng ta lên mạng TTO:

“Nay càng rõ ra rằng Đại Việt chính là trung tâm cạnh tranh to lớn giữa Washington và Bắc Kinh khi muốn tạo ảnh hưởng ở Đông Nam Á. [Chứ còn ai trồng khoai đất này nữa?] Tất cả các nước đều hy vọng bang giao Mỹ-Trung sẽ không tiếp tục xấu đi đến mức trở nên một quan hệ kình địch.”

Câu này mới chất lừ:

“Đại Việt vẫn duy trì đường lối tìm kiếm lợi ích từ mối quan hệ nồng ấm với hai cường quốc đó. Thế nhưng, chắc chắn căng thẳng sẽ tiếp tục diễn ra và đe dọa hòa bình.” [Nhân bảo như thần bảo: quả nhiên, một tuần sau đây sẽ là ngày 15 tháng Tám lịch sử, dù là một lịch sử tẽn tò!]

Chiều ngày 7 tháng Tám.

Bộ Ngoại giao Đại Việt ra thông cáo, theo lời mời của Đảng Cộng sản Trung ông Lê Hồng Ảnh, Thường trực Ban Bí thư (yếu nhân quyền lực đứng hàng thứ 5) trong 2 ngày tới sẽ sang thăm Trung với danh nghĩa Đặc sứ Tổng Bí thư Đảng của Đại Việt có “mục tiêu cụ thể là trao đổi với lãnh đạo Trung sao cho tình hình được làm dịu, không còn tái diễn các vụ căng thẳng ở Biển Đông, đồng thời tăng quan hệ hai Đảng, hai nước Việt-Trung tiến triển lành mạnh, ổn cố lâu dài.”

Phía Bộ Ngoại giao Trung nhanh chóng ra thông cáo của mình. Cư dân mạng nhìn toét mắt chẳng thấy gì đáng kể ngoài việc nhăm nhăm “hoan nghênh Đại Việt đã quyết định sẽ bồi thường cho công nhân Trung” (bị tử vong và thương trong các vụ bạo động chống Trung hồi tháng Năm tại Bình Dương và Hà Tĩnh). Bộ này tỏ ra khoái trá khoe với thiên hạ “Đại Việt đã lấy làm tiếc về những gì đã xảy ra.”

Hôm sau, giỏ nhà ai quai nhà ấy, trong một bản tin ngắn Tân Hoa Xã cũng không đưa tin chi tiết mà chỉ nói láng cháng về buổi ông Lê Hồng Ảnh tiếp ông Vương Gia Thụ, Trưởng ban Liên lạc Đối ngoại Đảng Cộng sản Trung đến chào. Rất láu, thay vì nói quan điểm của mình họ lại trích dẫn thông cáo của Bộ Ngoại giao Đại Việt với các chữ “làm dịu tình hình”, “căng thẳng” như trên. Kiểu như “đấy là chú nói, không phải anh nói” mà chúng ta hay nghe ngoài quán nước, cà phê. Đã thế phe ta chơi lại bài đó. Ngán gì! Trang mạng Bộ Ngoại giao ta cũng dẫn lại lời ông Vương nói rằng “phía Trung rất coi trọng chuyến viếng thăm cao cấp” của ông Lê và – câu này đáng kể! – “tin rằng sẽ góp phần xử lý thỏa đáng tranh chấp, bất đồng giữa hai nước”. Giá nói thẳng “sau vụ giàn khoan 981” thì cư dân mạng sẽ gọi Vương ông bằng cụ! Nay gọi ông bằng chú: chú Ba Tàu.

Giáo sư Thayer/BBC luôn trung dung và cặn kẽ::

“Chuyến viếng thăm này đặt nền móng cho việc hai bên sẽ trở lại sự tham vấn ngoại giao sau thời gian đối đầu trên biển. Trong thời gian xảy ra vụ giàn khoan 981, Đại Việt đã phản ứng bằng 30 điệp văn ngoại giao, phía Trung bác bỏ hết, từ chối cả chuyến thăm của Tổng Bí thư Đảng của Đại Việt. Chuyến đi của ông Lê Hồng Ảnh cân bằng lại chuyến thăm Mỹ của ông Phạm Quang Nghi. Nhưng theo tôi, nó nhằm giữ thể diện cho cả hai bên. Phía Trung mời ông Lê sau khi đã liên tục từ chối mọi đề nghị gặp gỡ từ Đại Việt. Ông Lê yêu cầu Trung cho biết dự định trong tương lai liên quan về việc đặt giàn khoan. Còn Bắc Kinh lại muốn bảo đảm rằng Hà Thành sẽ không kiện Trung.”

Bình luận viên Petty của Reuters thì bảo:

“Hành động đầu tiên về nỗ lực chung hàn gắn rạn nứt giữa hai bên, mắc kẹt trong cuộc khẩu chiến từ hôm 2 tháng Năm. Sự tranh cãi với Trung đã đặt Ban lãnh đạo Đại Việt ở vị thế khó xử. Dù giai đoạn căng thẳng kéo dài với Trung có thể gây hại cho nền kinh tế vốn đã nhỏ bé hơn nhiều thì cảm giác nhượng bộ Bắc Kinh có thể gây mất lòng dân.”

Bác Petty con nhà ai mà đoán tài thế! Đây, lão tướng Nguyên Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ tại Trung khăng khăng với AP:

“Chuyến thăm sẽ không mang lại kết quả gì. Trung sẽ không bao giờ nhượng bộ. Họ chỉ tạm thời rút giàn khoan đi mà thôi. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ tham vọng độc chiếm Biển Đông.”

Mềm, thực tế hơn, nhà tranh đấu – Tiến sĩ Nguyên Quang A thượng đài BBC:

“Hoan nghênh chuyến đi, nhưng lo Trung sẽ thuyết phục Đại Việt từ bỏ kế hoạch xem xét kiện Trung ra Tòa trọng tài quốc tế như từng đe dọa.”

Một nửa thế giới, tức là không kể các bác đang bận chiến trận ở Ukraine (Matxcơva đã đưa hẳn quân vào đó rồi?!) và Iraq (điên đảo sau vụ phe Nhà nước Hồi giáo IS cứa đầu hai nhà báo Mỹ Foley và Sotloff), mọi người hồi hộp đọc 2 tin đồng thời:

Thông tấn xã Đại Việt: “Ông Lê Hồng Ảnh – Thường trực Ban Bí thư, Đặc phái viên của Tổng Bí thư đã hội kiến Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Tập Cần Bính.”

Và Tân Hoa Xã: “Chủ tịch Tập Cần Bính: Trung-Việt nên quay lại quỹ đạo phát triển đúng đắn, tình hữu nghị truyền thống rất đáng quý trọng.”

Bản tin Thông tấn xã Đại Việt cho biết ông Lê có câu “đề nghị lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước tăng cường chỉ đạo để (…) duy trì hòa bình, ổn định trên Biển Đông.” Quý lắm, ở các chữ “Biển Đông”! Phía ông Tổng Tập “khẳng định Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung hết sức coi trọng phát triển quan hệ với Đại Việt” thì cũng phải thôi, bởi chính ông cũng là tác giả của câu để đời “người Trung không có gen xâm lược” mà lị. À ông còn “bày tỏ sẽ sang thăm lại Đại Việt vào thời gian thích hợp.”

“Nói lời phải giữ lấy lời

Đừng như con bướm Trang Tử đậu rồi lại bay.”

Cư dân mạng hú nhau đi mua sẵn trứng, tới khi ông qua trứng thúi là vừa…

Còn tin Tân Hoa Xã phải nói là khá hoành tráng. Hoành tráng để ve vãn. Nào là khoe ầm lên ông Tổng Tập “đã hội kiến với ông Lê Hồng Ảnh, Đặc sứ của Tổng Bí thư Đảng của Đại Việt tại Đại Lễ đường Nhân dân.” Ý là có nghi lễ chính tông long trọng để vị Đặc sứ chuyển lời nhắn (“khẩu tín”) của hai vị đồng cấp Đại Việt tới ông Tổng Tập.

Ông Tổng Tập đã nói các câu sau đây, theo bản dịch từ nguyên bản tiếng Trung của Ký giả Nguyên Thủy trên vanhoanghean.info.vn, chúng tôi sẽ trích hơi dài để sau này ông mà làm sai thì nhân dân hai nước Trung-Việt “kéo đến nhà vả vào mồm” (dùng lại cụm từ mạnh của Giáo sư văn học trung đại Nguyên Huệ Chi):

“Trung-Việt là láng giềng gần, lại đều là quốc gia Xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo. Láng giềng gần thì không thể dọn đi đâu được. Mấy năm nay, mối quan hệ giữa hai nước về tổng thể phát triển tốt, nhưng gần đây bị xói mòn rất lớn [Nguyên văn của “xói mòn” là “xung kích”. Thế này thì làm xấu chữ Xung Kích vốn là tiểu thuyết đầu tiên về chiến tranh cách mạng Đại Việt rồi, tác giả Nguyễn Đình Thi ơi!] khiến nhân dân hai nước và cộng đồng thế giới phải quan tâm cực độ. Tổng Bí thư Đảng của Đại Việt cử đồng chí làm Đặc phái viên đến Trung để gặp gỡ cấp cao hai Đảng, tức là thể hiện nguyện vọng phía Đại Việt muốn cải thiện và tiến triển quan hệ hai nước chứ gì? Tôi là tôi coi rất trọng lời nhắn từ nhị vị Tổng Bí thư và Chủ tịch Nước của các đồng chí. Nên tôi những mong cùng muốn phía Việt và phía Trung chung tay cố lên hò dô ta nào kéo pháo ta vượt qua núi đang dựng đứng giữa quan hệ Trung-Việt để quay lại quỹ đạo phát triển đúng đắn. Ô-kê?”

Tất nhiên ông Tổng Tập phải có câu pha “vàng 16” chứ: “Phía Trung sẽ tiếp tục nắm phương châm “ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện”. Cả câu nữa rất cải lương Hồ Quảng: “Hàng xóm với nhau khó tránh được va chạm, điều quan trọng là dùng thái độ và phương thức như thế nào để đối xử và giải quyết.” [Khó gì! Sang năm ông lại kéo thêm thằng HD982 sang nhà chúng tôi cho giàn khoan nhà ông có anh có em.]

Trước cuộc hội kiến có ý nghĩa cao này, ông Lê đã hội đàm với ông Lưu, người đồng cấp phía Trung. Hai ông đã “nhất trí về 3 nội dung” trong đó có các chữ đáng đồng tiền bát gạo: “duy trì (…) ổn định trên Biển Đông”. Ấy là theo tin Thông tấn xã Đại Việt. Còn Tân Hoa Xã thì “nhận thức chung 3 nguyên tắc (….) giữ gìn (…) ổn định ở biển Nam Hải.” Thiệt tình, lâu lắm mới thấy bản tin của hai phía trùng nhau đến vậy, lại ở chữ cuối cùng và nhức nhối nhất: Biển Đông/Nam Hải! Là lá la…

Tóm: Sau chuyến đi quan trọng và được tiếp đón đúng nghi thức của vị Đặc sứ Lê Hồng Ảnh, thỏa thuận Trung-Việt “3 nội dung” mang vẻ ngoài “Vũ Như Cẩn”; nhưng thông cáo kết quả theo hai kiểu khác nhau của hai nước đã làm mệt các bình luận viên quốc tế muốn truy tìm cái nhạy cảm nằm giữa hai mảng chữ. Phe cư dân mạng vốn thực dụng, lại nóng nảy. Đếch thấy các chữ “giàn khoan 981” hiển lộ trên bản tin chính thức của cả hai bên, thành thử la toáng lên. Gớm các bác này, rõ là “được voi (Biển Đông/Nam Hải) lại còn đòi Hai Bà Trưng (giàn khoan 981)”. La lá là…

Đáng lẽ xong phần này rồi, vẫn níu độc giả ở một trích lược nữa. Rồi xong. Để thấy cái gốc của văn hóa Trung trong kỹ thuật giương đông kích tây. Cũng để hiểu vì sao có Hồi 4 là hồi “khủng” nhất và cũng là khô nhất truyện.

Do muốn “bộc lộ mưu đồ thâm hiểm cũng như thái độ xấc xược kẻ cả của Cộng sản Tàu” trang mạng BoVN đã dẫn lại bài từ blog của ai.viet.nguyen một bản dịch (kèm lời bình của chính dịch giả Lệnh Lỗi Dương – bác này nhái tên Tàu nhưng ắt là phe ta, người Việt) bài từ báo Đảng của Trung phổ biến ngay trong khi Đặc phái viên Lê Hồng Ảnh thăm Trung.

Tên bài dài thoòng: “Đại Việt phải xì-tốp ngay tuyên truyền yêu ma hóa Trung, bằng không chớ trách siêu cường láng giềng không hữu hảo”. Nhà bác Lệnh rõ là cẩn trọng, cài số lùi cho bản dịch bằng lời bình xen kẽ còn chưa an lòng, lại kết ở câu “Bài báo này tuy do một tên hoặc ngu hoặc đểu (hoặc cả hai) viết ra, nhưng cũng có dăm điều đúng để gạn đục khơi trong mà dùng”. Thưa vưng, nhà em đang dùng đây ạ. Ngu ý nhà em: bài cóc có nội dung thực gì, mà nội dung nằm ở cái giọng điệu cà chớn vô cùng tận; như thể cha đang tiếp khách thì thằng con trai ra hàng hiên nói leo nói tục réo rủa khách.

Ký giả Lệnh Lỗi Dương biên soạn bài ấy lấy nguồn là trang Lôi Đình Quân Sự vốn gốc từ trang Hoàn Cầu mà Hoàn Cầu là phụ trương tờ Nhân Dân Nhật Báo. Tức là hổ phụ sinh hổ tử…

Lệnh tiên sinh thật cao thâm, lấy độc trị độc. Câu này tỏ ra bài của bác ấy không phải là đồ chơi:

“Phái viên Tổng bí thư Lê Hồng Ảnh đang công cán tại Trung. Nếu có được những động thái khôn khéo, có khí phách, chuyến đi sẽ bảo vệ được quyền lợi quốc gia. Một trong những vấn đề quan trọng là biết được ý đồ thật của Trung. Chúng ta biết rõ, lập trường thật của Trung không nằm trên những báo chính thức như Nhân Dân Nhật Báo hay Hoàn Cầu.”

Còn câu này trong lời phi lộ của dịch giả, đọc tức ói phở nhưng bổ ích cho mỗi con dân Việt:

“Lôi Đình Quân Sự là trang mạng được chính phủ tài trợ, nhưng phản ánh quan điểm hết sức hiếu chiến của giới quân sự Trung [Cho thằng con đi tù về cởi trần tập tạ dọa khách chứ gì!]. Trong khi xung đột giàn khoan, Lôi Đình Quân Sự không ngừng cổ súy những biện pháp vũ trang cứng rắn, dùng từ ngữ mạnh như ‘đánh Đại Việt như chó rớt xuống nước’, ‘tràn ngập lãnh thổ Đại Việt trong ba ngày’. [Ói hết cả bát phở vợ cho ăn quà sáng này rồi!] Nhưng với trò ngoại giao đa phương gần đây, Lôi Đình Quân Sự bắt đầu đổi giọng và tuyệt không nhắc một câu nào tới chuyến công vụ của Phái viên Lê Hồng Ảnh.”

Phần vì độc giả nôn nóng biết vụ “chiến tranh bất thành” bị chúng tôi dấm dứ mãi, phần vì bài của Lôi Đình Quân Sự chỉ giỏi đâm bị thóc chọc bị gạo (dù lời bình của Lệnh Lỗi Dương làm dịu đi nhiều), nên chỉ dẫn thêm một câu:

“Đại Việt đang chủ trương làm kỳ đà cản mũi khiến Trung không thể tiến xuống đại bộ phận hải vực phía nam quần đảo Tây Sa, và tiến hành mở mang bờ cõi vốn đã bao la nay cần bao la nữa bao la mãi. Nếu họ không chịu thay đổi thái độ thì Trung tiếp tục tùy cơ ứng biến; và điều này không nghi ngờ: mâu thuẫn cùng xung đột sẽ còn gia tăng, thậm chí khuếch đại đến tột cùng!”

Tối ngày 7 tháng Tám.

Thời báo Hoàn Cầu phỏng vấn Edward Jones, tác giả sách “Chúng tôi vẫn lãnh đạo: Hỡi các cường quốc đang trỗi dậy!”:

“Ông nghĩ gì về ‘quan hệ cường quốc kiểu mới’ do lãnh tụ đương nhiệm Trung đề xướng?”

“Đây là ý niệm rất quan yếu của thế kỷ 21. Ngài Tập Cần Bính cần được một bông hồng chính trị về điều ấy.”

“Ngày 28 tháng Năm, diễn văn tại Học viện Quân sự West Point của Tổng thống Fraser Obama có câu ‘Nước Mỹ tiếp tục lãnh đạo thế giới 100 năm nữa.’”

“Vâng! Và sách của tôi đành giật tít, như bạn thấy.”

“Sự khủng hoảng giữa Trung với Nhật và Philippines làm bang giao Trung-Mỹ tồi tệ hơn. Ông thấy sao về chính sách của Mỹ?”

“Nhìn quan hệ Trung-Nhật ở biển Hoa Đông căng thẳng, Mỹ thấy đống xương tai họa đang nằm dưới lớp vải ổn định. Nhưng các hành động của Trung tại biển Nam Hải, nhất là cái giàn khoan từ tháng Năm, khiến Mỹ tiên lượng về một quốc gia Trung mang tính tấn công. Tôi trộm nghĩ biển Nam Hải đủ rộng cho các hạm đội Trung và Mỹ.”

Một tuần sau, 8 giờ kém 8 phút sáng ngày 15 tháng Tám. Lớn nhất thế giới từ trước đến nay, tầm vóc và ý nghĩa to hơn rất nhiều cuộc chiến tranh hải dương gần đây nhất tại quần đảo Falkland năm 1982 giữa Argentina và Anh quốc: Đó là cuộc hải chiến quốc tế bất thành 2014 đã nổ ra trên Biển Đông/Nam Hải.

Nếu như là người tò mò hoặc kẻ ham gây sự, quý độc giả sẽ đọc nhảy cóc hoặc nhảy dù, băng qua khu phi quân sự là Hồi 3 dài những 25.974 chữ, để tiến ngay xuống chiến trường là Hồi 4. Dài hơn cả một truyện dài riêng rẽ, như một mini tiểu thuyết rồi còn gì. Không dài, không tiểu thuyết sao được khi chúng rặt là những chuyện văn vẻ cà kê dê ngỗng giữa hai người thất tình cuồng ngôn lại bị xâm phạm bởi một kẻ loạn tình xảo ngôn.

Dù độc giả đọc nhảy kiểu gì hay thịnh tình bám theo từng con chữ đoạn văn, điều sẽ thấy ở đây là cái chân lý đèn cù của Ông tạo: chiến tranh quân sự là khủng hoảng tối hậu của đường lối chính trị; đường lối chính trị là bùng phát cực điểm của dòng chảy văn hóa; dòng chảy văn hóa là tuôn trào tự nhiên của tâm sự văn học nghệ thuật; cuối cùng, đến lượt mình, tâm sự văn học nghệ thuật là nội chiến trong lòng tác giả thể hiện cuộc chiến xã hội nhân quần.

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)