Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MỘT CHÂN DUNG TU SỸ

Tặng sư Nguyệt Quang

Bác sĩ Sáng mua lại khu đất có sẵn cái ao khá lớn, lứa cá cuối cùng của người chủ cũ thả nuôi là quà tặng của một vị hào hiệp giấu tên. Anh chàng nhạc sĩ héo hắt trông nom khu đất cho bác sĩ Sáng thừa nhận món tiền bán cá đã giúp anh sống khá ung dung một thời gian.
Nhạc sĩ Đặng Miễn, anh tự giới thiệu, tôi gặp ở hàng cà-phê trong chợ Thủ Thiêm. Từ đó tôi thường lui tới khu đất của bác sĩ Sáng, với niềm hứng thú ngay khi Đặng Miễn mô tả: chỉ là vùng cây cỏ hoang vu…
Tôi không biết cây cỏ mọc dại ở đây có thứ nào mang dược tính. Bác sĩ Sáng dự định dành khu đất trồng các loại cây cỏ làm thuốc, nhưng có lẽ ông đã quên. Có người rành rõ về ông, cho rằng vị bác sĩ này dành trọn trí nhớ về các nữ cộng sự trong bệnh viện, không phân biệt người nào đã có hoặc chưa có đức phu quân; và không giây phút nào quên cái “membre virile” của mình, kể cả khi vị bác sĩ ráng sức làm ra cái gọi là văn chương nghệ thuật.
Đặng Miễn có toàn quyền ở vùng cây cỏ hoang vu để thù tiếp bạn bè. Họ thường ở lại, uống rượu lúc chiều xuống, chuyện vãn rồi ngủ trong ngôi nhà có sẵn trên khu đất. Chủ cũ, có lẽ một người ở ẩn, dựng ngôi nhà gỗ lợp cỏ tranh đơn giản, khoảng khoát.
Đặng Miễn nói:
– Anh Đăng gọi ngôi nhà này là Thảo Am. Anh ấy đọc cho tôi nghe bài Thảo Am Ca của ông thiền sư Trung Quốc, tên là gì tôi quên rồi.
– Anh Đăng là ai?
– Tôi chẳng biết rõ. Anh ấy ít nói. Có lẽ anh ấy chỉ đi rong chơi.
– Anh ấy giàu có à?
Đặng Miễn cười không thành tiếng, rồi nói:
– Có lẽ anh Đăng thừa hưởng gia tài… Thỉnh thoảng anh ấy ở lại, khuya còn đi tới đi lui trong khu đất.
Khu đất như một ốc đảo nổi lên giữa rừng dừa nước, nối với lộ chính cách xa chừng nửa cây số bằng con đường nhỏ đắp đất ruộng lâu ngày khô cứng lồi lõm, hai bên đám lá dừa nước ken dày. Một nơi chốn biệt lập, dính hờ với mặt đất, dành riêng cho những người không thích hợp cuộc sống ngoài đời. Ngôi Thảo Am thuở xa xưa còn sót lại, lạ lùng ở nơi chỉ cách trung tâm thành phố Sài Gòn một dòng sông.
Thường tôi tới trễ, lúc mặt trời nở rộng, đỏ rực rỡ, chẳng khác đóa hoa kỳ dị ở cuối rừng dừa nước. Cây cỏ phất phơ, gió mang hơi lạnh ẩm tràn trên khu đất rộng rinh. Thường là Đặng Miễn đang uống rượu với đám bạn trên bãi cỏ gần bờ ao, anh ngồi chệch vòng tròn người, lưng tựa vào cây bạch đàn. Những cây bạch đàn lẫn tràm bông vàng điểm xuyết đều đặn trên bờ ao, những chiếc lá dài, những bông hoa nhỏ lấm tấm vàng rải trên mặt nước.
Lần này tôi tới còn trễ hơn, trong bóng tối của chín hay mười giờ đêm. Những người ở lại, cả Đặng Miễn, chỉ còn là những khối đậm rải trên sàn gỗ trong ngôi nhà Thảo Am. Tiếng nói chuyện uể oải lè nhè, đột ngột cao hứng của những người say rượu. Tôi thấy mệt mỏi cũng ngả mình xuống, cảm nhận nỗi cô đơn của người tỉnh giữa đám đông say rượu, hồi lâu cơn say làm họ thiếp ngủ.
Hình như một người không say lắm, hay niềm phấn khích nào đấy khiến anh ta còn nói chuyện hăng hái cho một người thứ hai nghe, người này thỉnh thoảng đáp lời với giọng bình thản.
– Ông bạn biết lão chủ khu đất này không? Lão chủ cũ chứ không phải ông bác sĩ. Thằng cha mơ mộng trên mây nên vợ đã bỏ đi… Cứ trông cái nhà này của lão… đây là cái lều tạm trú!
Người có giọng bình thản hỏi:
– Sao ông ấy lại bán khu đất này?
– Chẳng bán thì để làm gì? Vợ đã bỏ đi rồi. May ra bây giờ lão tỉnh mộng… mua ngôi nhà tử tế ở nội thành ăn ở cho ra hồn.
Hồi lâu không nghe người kia nói, người gợi chuyện lên tiếng:
– Ông bạn ngủ rồi hả?… À, chưa! Thức nói chuyện chứ… Ông bạn có nghĩ lão chủ cũ khu đất cái lều này đã tỉnh mộng?
Người có giọng bình thản trả lời chậm rãi:
– Ông ấy có mê đâu mà tỉnh.
Người gợi chuyện nói vội, giọng ồm ồm:
– Lão ta không tỉnh mộng! Lão ta mê muội đến hết đời!
Người có giọng bình thản nói ngắn gọn:
– Ông ấy không mê muội.
Giọng ồm ồm có pha lẫn ngạc nhiên:
– Ông bạn nói lạ thật!… Quyền của ông bạn! Chuyện đời vẫn cứ là thế… Biết bao người vợ đau khổ vì những người chồng như lão ta… Dung cũng quá đau khổ vì thằng chồng điên khùng… Cô giáo Dung ở Giồng Ông Tố, ông bạn biết không?… Ông bạn mà biết thì cũng phải phẫn nộ. Hắn… tay chồng đó, suốt ngày ngó vách tường… rồi lại lấy cắp tiền của vợ!
Tiếng nói bình thản trôi trong bóng tối:
– Thì ra cô bạn của anh giấu tiền trong bức tường.
Giọng ồm ồm hơi bối rối:
– Tôi không rõ lắm… nhưng Dung bảo chính hắn đã lấy cắp tiền… Dung với tôi không chỉ là bạn… chúng tôi yêu nhau… lo lắng cho nhau… Dung là người đàn bà đức hạnh… xinh đẹp! Dung đang ngại hắn không chịu ký tên vào tờ đơn xin ly dị.
Im lặng. Người có giọng ồm ồm dợm lên tiếng, lúc ấy tôi nghe một giọng bình thản:
– Người yêu của anh không ngại điều ấy. Ít nhất cũng biết người chồng sẽ ký, vì anh ta chỉ mải ngó vách tường.
Người có giọng ồm ồm cố kềm cảm xúc:
– Ông bạn nghĩ đúng đấy… Hắn phải trả tự do cho Dung… Nhưng ông bạn… ông bạn là một người lạ lùng… quan niệm lạ lùng đấy.
Người có giọng ồm ồm không nói nữa, có thể vì đã hài lòng. Rượu cũng đã thấm sâu vào mạch máu làm anh ta ngủ thiếp. Người có giọng bình thản đã thoát khỏi câu chuyện về một bi kịch gia đình, có thể lặng lờ vào giấc ngủ muộn.
Tôi trở dậy, ra ngoài trời. Đêm mù mờ như có sương xám bốc lên từ mặt ao, trải dày khắp cả. Thốt nhiên tôi nhớ tới người tên Đăng, tin rằng người có giọng nói bình thản là Đăng, nếu không say rượu thì vào giờ này cũng ra ngoài trời, đi tới đi lui trên khu đất.
Một màu xanh lam ngọc trên cao thẳm, mỗi lúc một chói lòa, tựa hồ có nguồn ánh sáng ở cõi vô tận nào. Mình tôi dưới bầu trời với cảm giác cô đơn của kẻ còn thức lúc mọi người im ngủ. Nền trời càng sâu thêm, màu xanh phản chiếu ánh sáng trên lớp sương mù, trên những vì sao thưa thớt xa xăm…
Rạng sáng, những người say rượu đã trút bỏ cơn ngầy ngật. Người có giọng ồm ồm mời các bạn ở lại, chờ uống trà, phong thái dung mạo tầm thường. Tôi nhìn quanh tìm xem ai là Đăng… Một gương mặt giống tượng chân dung một thiền sư, khổ hạnh và siêu thoát, phải người ấy có giọng nói bình thản? Người ấy là Đăng?
Ra ngoài một lát, trở lại tôi không thấy người ấy nữa. Đặng Miễn từ cổng đi vào, tôi gặp anh trên lối có đám cỏ dại bị dẵm nằm ngả nghiêng. Đặng Miễn vừa chậm bước vừa nói:
– Anh Đăng có việc phải đi, không ở lại uống trà… Tôi đoán sai anh ạ. Anh Đăng không giàu có thừa hưởng gia tài gì… Anh ấy sống thanh đạm, vợ là cô giáo Dung ở Giồng Ông Tố… À… hình như anh ấy sắp lên núi ở, như ông chủ cũ khu đất này…
Đặng Miễn và tôi đã tới ngôi nhà Thảo Am. Tôi hoang mang không biết mình đang tìm kiếm gì… Hình như không có gì hết… Hình như màu xanh lam ngọc của bầu trời đã có lúc chói lòa hồi đêm.
=/=

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch