Trang chính » Sáng Tác, Truyện vừa Email bài này

Nhật ký thằng điên- phần 1&2

 

tân truyện của Nguyễn Lệ Uyên

Thư Ấn Quán xuất bản lần đầu

Hoa Kỳ, tháng 4/2015

Bản quyền của tác giả và nhà xuất bản


Ban đầu hắn cũng có nhân dạng, hình hài, tên gọi. Nhưng thời gian càng lùi về sau thì những thứ từng tồn tại trong con người hắn bắt đầu và từ từ biến mất.

Hắn không còn hình hài, tên gọi, tuổi tác…

Mọi người chung quanh, từ người lớn đến trẻ con, từ những người có danh phận chí đến những kẻ khố rách áo ôm thảy đều nhìn và gọi hắn là thằng điên. Nhưng thực sự hắn không điên và chưa hề là thằng điên ngay cả khi người ta ném hắn vào nhà thương điên, nơi được coi là trung tâm phục hồi chức năng các bó thần kinh bị phân liệt.

Bọn người luôn không dám tin vào chính mình, luôn phải dựa dẫm vào kẻ khác để thấy cá nhân mình luôn đúng là sự giả dối bám rễ vào đầu óc họ, mà cứ tưởng rằng đó là cái gì thật ghê gớm, như một khám phá mới lạ.

Nhưng xem ra, đối với bọn hắn, cái nơi mà lũ người chết tiệt kia hả hê sau khi ném bọn hắn vào bãi rác, lại là nơi mà những con người như hắn được tự do ăn nói, ca hát, múa may… tự do trong mọi hành vi và ngôn ngữ mà không ai tò mò dòm ngó rồi gán cho hai chữ: đồ điên hay thằng điên, lũ điên.

Bầy người đó đang ở trong một thế giới đẹp đến nỗi không nơi nào trên thế gian này có được; không bút mực, màu sắc, âm thanh nào có thể diễn đạt đến chỗ tận cùng của cái đẹp mà bọn hắn đang sở hữu.

Nơi này, với bọn họ không có khái niệm thời gian hay không gian ba chiều, bốn chiều mà bọn họ vẫn tự hào rằng, hay ít ra là như thế, có bộ thần kinh sáng suốt nhất trong cách tô vẽ bằng mọi khả năng đảo chiều.

Chuyện tự dưng khóc nấc rồi cười ha hả vang dội lên tận những chỏm cây khiến từng phiến lá cũng phải bật rung lên những cơn vung vẩy reo vui là sự tự do tuyệt đối.

Có những lúc hào hứng thì áo quần tụt ra khỏi người. Tất cả đều tồng ngồng chạy quanh sân, tay cầm mớ giẻ nhầu rách mà bọn hắn luôn nghĩ đó là những lá cờ, là niềm tự hào của xứ sở tự do nhất thế gian này. Và họ luôn nghĩ vậy, y như là biểu tượng của niềm tự hào tung bay, làm bọn họ khoái trá nhìn sững về phía trống không, há hốc mồm tưởng như tất cả đang tiến gần hơn với những vườn hoa thơm, thoát ra khỏi vũng lầy mê hoặc, mông muội. Nhưng đôi khi cũng thấy như có ai đó ấn những lõi đen bầm vón lại, dính cứng vào tay từng người đến nỗi đôi vai bật rung lên khống ngấn nước.

Đôi khi cả bọn khum người chổng mông la hét đến vỡ họng mà không thể gào thấu tới tai một ai. Họ ngưng bặt và nhìn nhau và ôm chặt lấy nhau cười một trận rất hồn nhiên trẻ thơ.

Thế giới của bọn họ không phải thế giới kẻ điên.

Đó là khu vực cộng hòa tự do cho cả lũ.

Và, một ngày kia, khi những người phụ trách trung tâm đến từng phòng vặn vẹo sức khỏe từng người, thì mới phát hiện ra, hắn đã biến mất, không biết bằng cách nào?

Hắn đã mất dạng trong khu vực cộng hòa, tự do không để lại dấu vết nhỏ tí ti nào từ phòng ra đến sân trại và các nơi khác.

Nhưng với hắn thì hắn biết rất rõ ràng sự biến mất của mình bằng tất cả mọi giác quan.

Hắn đã tự bay khỏi bằng đôi cách xác xơ của tổ tiên mấy ngàn năm gộp lại.

Bầy người nhỏ bé và lúc nhúc luôn tự hào có bộ óc thông minh, mẫn tuệ lại chính là những con người sơ hữu tâm trí lú lấp, mê mị nhất trần gian; bởi khi hắn biến mất có nghĩa là hắn đang tồn tại ở một nơi nào đó. Cuộc tìm kiếm chỉ dựa vào các dấu vết, và các hiện tượng hắn để lại. Khốn nỗi hắn không để lại bất cứ thứ gì để lũ họ chúi mũi vào. Vậy là hoài phí cuộc kiếm tìm, hoàn toàn thất bại, trong khi đó hắn ung dung tung tẩy trên những cánh đồng tràn ngập những bông hoa dại, có khi bên bờ suối, ngoài khơi xa, mà cũng có lúc bị lọt thỏm vào những cung điện nhếch nhác mùi ống cống và mùi đĩ ngập tràn.

Hắn thật sự tự do.

Hắn tự do dắt theo bầy cào cào châu chấu, gián cánh, rắn mối, chuột cống, mèo hoang lôi thôi, lếch thếch trong cuộc đi đầm đìa nước mắt…

Những bước chân của hắn còn dắt theo âm vọng những hài nhi tiên đồng: mẹ ơi, đừng bỏ con… mẹ ơi!

clip_image002
1*

Con đường đất đỏ lam nham ngăn cách khu dân cư bên này và khu đất trống bên kia, chạy hút sâu tận bên trong, nhấp nhô những đụn rác cao ngút. Ban ngày là những ruồi nhặng và tiếng vo ve rền rĩ lấn sâu vào đầu tóc quần áo những con người lưng khom cúi gập. Đến lúc mặt trời thoi thóp sau rặng dừa nước bên kia sông, lúc vài ngọn điện leo lét hắt lên quầng sáng run rẩy, lên cơn sốt rét cấp tính, khoảng đất trống được lấp đầy, thay những âm thanh vo ve rền rĩ là tiếng ca vọng cổ nhừa nhựa, là âm thanh những giọt nước từ những chiếc chai nhựa chảy ra ly, chảy theo từng tràng chửi thề, lời than oán, tiếng cười vỡ và tiếng khóc nấc.

Đám người ngồi ở bãi đất trống cứ leo lắt như ngọn đèn trên những trụ cây rệu mục. Họ ngồi đó đến tận khuya.

Ở một góc khuất giữa hai cây keo lá tràm có một chiếc bàn tròn méo khuyết một bên, lệch một chân. Sáu người ngồi vây quanh bàn vừa uống vừa gào, không ai nghe được nhau, cũng chẳng ai hiểu người kia nói gì khi những giọt rượu chảy tràn miệng, trôi tuột xuống bụng.

Bầu trời tối thui bên phia những ngọn đồi rác, ngoài xa xa. Nếu như không có bóng điện trái ớt thòng xuống từ mái lá thì sáu con người sẽ mò tay nhau để chuyền ly rượu, và biết đâu những giọt rượu phải bất đắc dĩ chảy leo theo mép, chảy xuống cằm?

Có lúc mặt bàn rên rỉ. Cái chân lệch cũng muốn khuỵu xuống bởi sức nặng của những cùi chỏ đè lên.

Trong sáu người, có năm người quen nhau trên bàn rượu từ lâu. Người kia là kẻ lạ, nhưng không lạ, không quen lắm với một trong số sáu người. Đó là hắn. Hắn hay qua lại xứ này với đôi mắt luôn ngó thẳng lên trời, miệng luôn hát ca bằng ngôn ngữ chim thú. Hắn luôn cất tiếng hát hoặc là ngậm câm suốt ngày. Và điều này khiến mọi người chú ý đến hắn. Sự hắn có mặt trên bàn rượu chỉ là chuyện ngẫu nhĩ khi hắn đi ngang qua với giọng véo von khiến bàn rượu, từ ầm ĩ chuyển sang trạng thái hoàn toàn yên lặng, đột ngột.

Đúng ra, thì bữa nay, trong lúc vừa ngửa cổ hát vừa cúi tìm cào cào châu chấu trên mặt đường đẫm sỏi đỏ trong thứ ánh sáng lèm nhèm thì hắn bị nhóm người kia gọi giật và lôi tuột vào ngồi trên chiếc ghế đẩu lỏng chỏng.

Hắn ngó mọi người, nhăn răng như thể mở miệng chào vừa hát, tay giơ nắm cào cào vùng vẫy cố tìm cách thoát ra khỏi bàn tay chỉ toàn màu đen bùn đất.

Một người trong đám rượu kêu “ném đi” trong khi hắn vẫn nhăn răng cười và hát, sau đó giấu nắm cào cào vào túi áo rộng thùng thình. Túi áo há rộng miệng là cơ hội cho bầy cào cào chui ra, nhảy lẫn cẫn trên bàn, bám lên dĩa đầu vịt đã bổ làm hai đặt ở trung tâm vòng tròn chiếc bàn méo lệch.

Thằng cha lúc nãy kêu “ném đi”. Chả gầm lên: “Cứt” rồi chồm lên bàn tóm từng con, ngắt chân, cánh bỏ xuống nền đất chà nát.

Hắn vẫn nhăn răng cười.

Bàn rượu lại tiếp tục với ly rượu chuyền tay nhau và chấm dứt bằng một tiếng “khà” để tiếp theo người kế bên.

Hắn ngồi cách một khoảng xa với người vừa gầm lúc nãy, nhưng người ngồi gần hắn, bên tay trái thỉnh thoảng thúc cùi chỏ vô hông kêu “nuốt đi”.

Mùi rượu khai khai, lại vị đắng khó nuốt nổi. Hắn nhận ra mấy hột đậu phộng rang trong chiếc dĩa mẻ vành, bốc lên bỏ vào miệng nhai mà không át được mùi khai đắng. Hắn ngửa cổ và nuốt, hắn nghiêng người và nhai. Có lúc hắn nhai phải những hột quắt queo đen màu than củi nghe chát chúa sũng úng ở đầu lưỡi.

Sau khi nuốt trọn cốc rượu vào bụng, người ngồi bên trái lại thúc thúc cùi chỏ vào hông hỏi:

-Ê, chú mày từ đâu tới vậy?

Hắn nghĩ bụng, thằng cha này nói tiếng mẹ đẻ bằng tiếng Anh hay tiếng Thổ gì đó. Thằng chả còn trẻ, đâu chừng trên dưới năm mươi, nhưng có râu cằm nhọn của con dê đực đầu đàn và râu mép vểnh cong của đám sư tử biển đang chúi dũi trên bãi lởm chởm gai đá nhọn. Nhìn thằng cha thấy ngồ ngộ. Hắn đáp trong trạng thái tưng tửng từ mấy giọt rượu lúc nãy:

-Tới đâu đâu tới cũng đều tới đâu.

Thằng cha đối diện với hắn mặt đỏ kè, lè nhè:

-Trên đầu người ta gọi tóc, cằm và mép thì gọi râu, còn nách và háng thì lông. Lạ, thiệt lạ? Lắm chuyện sao không gọi cả là tóc hay râu hay lông cho nó nhất quán? Đằng nào cũng là thứ lông hay râu mà!

Thằng cha bên trái đưa hai con mắt lòi ra, đỏ hơn cục than hầm:

-Nè, chú mày ở khu hội X. phải không? Cái thằng cha giáo khu trưởng nghe nói vợ chết, nó tằng tịu với các em lộn hột, lấy con nhỏ làm đĩ bia ôm có con hả?

Hột đậu phộng cháy đen cong queo dính vào kẽ răng. Hắn đưa ngón tay trỏ thò vào miệng cạy cạy. Nước miếng nhểu xuống lòng bàn tay, dây ra áo.

-Phải không?

-Hả, cái gì?

-Thằng cha ngủ với con đĩ bị nó bắt lấy làm vợ.

-Biết chết liền – một gã lên tiếng.

-Mày ở phường khu hội X. mà?

Hắn há họng kêu lên trong trạng thái vô thức một cách rất mẫn tuệ:

-Giá như trẫm có thể ở cái xứ khu phường khu hội gì đó thì, thì…

Một giọng khác chen ngang:

-Ờ ờ, không ai rỗi việc tối tối chun xuống gậm giường nhà nó như mấy thằng khoét ngạch!

Thằng cha râu dê cười ha hả nuốt tiếp một ly nữa rồi bá cổ hun đánh chụt vào má hắn kêu “ thằng khỉ gió kia thông minh”. Những sợi râu cứng như táp gai bàn chải úp vào mặt, khiến hắn cảm thấy nhột nhạt muốn bật đái ngay.

Hắn ngồi yên, rồi hả họng cạy tiếp một hột nữa dính kẹt giữa hai răng hàm trên, chỗ bị sâu. Mùi đăng đắng của hột đậu làm cho hàm răng và miệng như nặng mùi hơn khi hắn đưa ngón trỏ và ngón cái lên mũi ngửi. Hắn thường ngửi những mùi bá láp, như cạy lớp bám trong móng chân, cạy cứt mũi rồi ngửi và mùi nào cũng khiến hắn cảm thấy là thân thể hắn nổi cộm lên giữa những mùi vị lạ thường. Hắn thường nghĩ như vậy như một niềm tin đã xác tín.

*

Ba tháng trước, cái răng sâu nó hành hắn lăn lộn từ giường xuống sàn, từ sàn ra sân, từ sân ra tận ngõ. Hắn ôm đầu lăn tròn và đập thình thịch vào bất cứ cái gì đầu hắn chạm phải. Càng đập, càng đau buốt như bị thằng cha Thiên Lôi mặt mũi đen sì lạc vào cửa chùa, đứng chàng hảng cầm búa gõ lốc cốc vào đầu. Cái đầu hắn biến thành cái chuông kêu bon bon, biến thành chiếc mõ lốc cốc. Hắn đau chết đi được và tiếp tục lăn tới bệnh viện bằng đôi chân và hai tay, mặt mũi trầy trụa, người nát nhừ, quần áo như sâu cắn lá gặm lam nham trông rách thậm tệ.

Vừa thấy mặt, y tá trực gầm lên:

-Sao ông không báo công an, vác mặt vào đây làm gì?

Đầu hắn va lốc cốc vào chân bàn, vào vách tường và dừng lại dưới hai ống chân mọc đầy râu của cô y tá.

-Bị đánh ở đâu, ai đánh?

Hắn không thể há miệng để trả lời.

-Bị đánh chỗ nào, điếc hả? Chỗ đầu phải không?

Hắn ôm đầu nhăn nhó, gật lia lịa.

Y tá ghi vào hồ sơ: Chấn thương sọ não do vật cứng đánh vào.

Chiếc xe lăn đẩy tới. Trước khi đưa hắn đi, y tá chìa bàn tay ra. Hắn thấy bàn tay cũng đầy râu và nghĩ khắp người cô ta cũng đầy râu. Cô tiếp tục chìa bàn tay. Hắn ngó sững vào bàn tay. Cô ngửa bàn tay ra. Hắn nhìn thấy ngón cái xoa xoa trên hai ngón giữa và trỏ. Hắn thè lưỡi ra liếm mép. Đầu bớt đau. Răng bớt nhức và hắn cũng giơ bàn tay ra và làm giống hệt cô y tá nhưng không trơn tru, có vẻ khó khăn hơn nhiều. Cô giằng mạnh thành xe đẩy suýt chút nữa hắn té nhào xuống sàn nhà, lật hồ sơ ghi tiếp: Cũng có thể bị tâm thần cấp 6. Chiếc xe đẩy đi. Hắn bồng bềnh như đang cỡi trên lớp mây xốp.

Hắn đang bay vào thinh không. Hắn chao lượn bằng sải cánh hải âu. Biển xanh ngắt bên dưới và bầu trời thăm thẳm xốp nõn bên trên. Miệng hắn bớt đau, đầu bớt nhức nên hắn mới thấy rõ hai ba người đàn ông mặc áo choàng trắng hết bóp đầu hắn lại cầm sợi dây màu xám chì chọt chọt lên ngực, lại trói bắp tay phun hơi lẹp xẹp vào lớp thịt da tay làm nó săn nhíu như bị đứa bé lên ba nhéo vào tay. Mấy người mặc áo choàng trắng lại thầm thì điều gì đó và cuối cùng đưa hắn lên chiếc bàn trắng phau, trói hai tay hai chân và cho vào chiếc cống trắng lốp. Nắp cống mở ra. Hắn mở to mắt nhìn thấy mình chui tọt vào cái lỗ trắng phau. Cả một không gian phẳng phiu trắng bong. Hắn nghĩ mình đang bay qua một hành tinh khác, một thế giới khác, có thể đó là thiên đường không một bóng người, cách xa hàng tỉ tỉ dặm trường trái đất ôn dịch, thổ tả. Hắn khoái chí cười sặc sụa. Ta đã thoát khỏi bàn tay hung tợn dã man của các người rồi. Ta sẽ là vua ở một cõi không có ai quấy nhiều, không thị phi, hờn oán, không dùi cui, gông cùm tù tội, diễn biến chiến tranh hòa bình các thứ.

Hắn đang là vua một ngàn năm, tỉ năm. Hắn đang mãn nguyện, hạnh phúc. Đùng một cái hắn rớt trở lại căn phòng toàn màu trắng.

Một ông mặc áo choàng hỏi:

-Nhà ông ở đâu, thân nhân ông đâu?

-Trẫm đang là vua ở cõi không gian phẳng, ở đất nước đa chiều đa cực mà duy nhất chỉ có một cực.

-Dạ, tâu bệ hạ – ông mặc áo choàng có chiếc đầu hói, chỉ có một vài sợi lông lơ thơ cắm trên đầu, nhỏ nhẹ – Bệ hạ sẽ phải mổ sọ não. Bệ hạ có số điện thoại cho chúng thần xin để gọi về triều đình cử người đến giám y và đóng tiền viện phí. Hơi bị lớn đấy, thưa bệ hạ!

-Số gì? – Hắn hỏi lại.

-Điện thoại, thưa bệ hạ.

-Được chép vào 01227890394305.

-Ở cái xứ nào mà số dài lê thê vậy thưa bệ hạ?

-Này, nghe trẫm bảo. Khanh có học dịch lý phương Đông không đấy. Dãy số đó là một hằng đẳng thức của kinh Dịch. Ngươi cộng tất cả lại là chín nút. Số 9 biểu thị quẻ gì, sao khanh không hiểu? Lại con số 5 cuối dãy là số thành. Số thành trong kinh Dịch có ý nghĩa gì, ngươi cũng không hiểu sao? Đúng các ngươi là đồ bỏ, không dùng được!

-Này, nhắc lại – ông đầu hói cao giọng. Ông phải liên lạc ngay với gia đình để mổ. Mổ não, ông hiểu ra không. Mổ sớm ngày nào thì an toàn ngày ấy. Chậm ông bị chạm, bị điên là cái chắc!

-Ngươi nói mổ gì, ta không hiểu.

Thằng cha mặc áo choàng trắng văng tục:

-Đù má, mổ cái não ông đó – Nói và vùng vằng bỏ đi.

Lúc này hắn hoàn toàn tỉnh táo và nhớ lại hai chữ “mổ óc”, nhớ lại bữa có mấy thằng cha lôi vào ngồi quán tranh, nhậu món đầu cổ cánh vịt. Những chiếc đầu vịt luộc đặt trong dĩa. Con dao sáng lóa, mũi dựng đứng và nhọn cắm phập xuống từng đầu vịt tách ra, bày ra phần trắng hếu lầy nhầy. Những chiếc muỗng nhỏ thọc vô, xoắn mảng trắng cong queo co rúm, cho chút muối tiêu chút chanh rồi cho vào miệng. Nó trôi tuột còn nhanh hơn con lươn chun vô hang, không kịp định dạng mùi vị nó. Mẹ cứt, mấy thằng cha này sạch tiền đòi mổ óc mình để nhậu đây. Không được. Nhất định không có trò lưu manh lừa đảo man rợ đó đâu.

Nhanh như con chim cắt, hắn phóng xuống đất, ba chân bốn cẳng chạy một mạch ra khỏi vùng âm phủ với bầy quỷ sứ mặc áo choàng lông thú trắng, đeo kính trắng đang chụm củi dưới đít vạc dầu sôi sùng sục. Hắn cắm cổ chạy. Mưa đổ ướt dầm người hắn. Hắn chạy còn nhanh hơn các loài móng vuốt hoang dã.

Hắn vừa chạy vừa nghĩ, ít ra mình vẫn còn may mắn hơn bao người khác, nếu không nhanh chân, rất có thể óc sẽ bị mấy thằng cha kia cho vào bụng mất rồi.

Hắn chyển qua đi lững thững, nhìn xuôi ngược, tìm mãi không thấy chỗ có chiếc bàn tròn khuyết một bên và những cái chân lệch dị hợm. Chỉ có một bãi cỏ hoang vu, đìu hiu rác rưởi. Một con đường ốm yếu băng ngang màu đỏ, đang lên cơn sốt ho hen. Bầy ruồi nhặn vo ve như tiếng sáo thiên thai trùm lên bầy người rách rưới cúi gằm mặt trên các loại mùi vị văn minh có một không hai thời mở toang cửa buồng ngủ có xích sắt và rào kẽm gai. Họ cắm mặt gần sát và hít và bới móc. Hắn khạc nhổ khi nhìn thấy một cô nàng nhuộm tóc đỏ, áo hở bụng, quần ngắn tới háng ôm chiếc mông như đít lu, vừa đi vừa lấy tay bịt mũi.

Bầy người và bầy ruồi và hắn cứ vo ve, cứ cúi khum và nhìn ngắm thỏa thuê mọi thứ bày ra trên mặt đất. Tất cả đều đưa mông chào trời cao, đưa mặt vái lạy những bao bị lon ống, xác chuột chết cùng hàng trăm vật thải bốc mùi thành những luồng khí xanh lè, vất vưởng trên đầu, không tan ra.

Bầy mèo hoang chia đàn, chạy nhảy đùa giỡn với bầy chuột thoắt hiện thoắt biến mang theo những âm thanh meo meo chít chít át cả tiếng những hài nhi nắm tay nhau nhảy vòng tròn, miệng luôn kêu lên “mẹ ơi đừng bỏ con, mẹ ơi đừng bỏ con…”

Một chiếc xe lộc cộc rướn tới bằng lớp khói đen đẩy từ phía sau, nổ lạch phạch khiến lũ mèo chuột và hài nhi hoảng hốt chui luồn tận sâu bên trong bãi rác cao ngất..

Chiếc xe đã chạy qua, nhưng hắn vẫn còn chổng mông, cắm mặt như thể chạy trốn khối âm thanh và những hình dạng nát nhão vừa nhìn thấy lúc nãy. Hắn quay lại nhớ tới ông đầu hói, nhớ tới những cái đầu vịt, nhớ con dao, cái muỗng nhỏ. Bao nhiêu cái nhớ khiến hắn cong người và phóng ra một khối khí nén, nổ to như tiếng nổ trái đại bác trong đêm dội về thành phố, ngỏng cổ và nghe và sợ hãi, rồi cuống cuồng vắt chân chạy tiếp, chạy vòng vòng xoay tròn quay tít…


2*

Cổng mở toang. Đứng bên ngoài hắn nghe có tiếng chuông, tiếng mõ, tiếng hát lên đồng ê a. Có lúc những âm thanh ấy như tiếng kêu của đám ve sầu trên những hàng cây sao chạy dọc từ sân ga ra biển. Đèn đốm sáng trưng mang theo mùi nhang khói cô hồn, các đẳng, mùi của các thánh thần, của tổ tông anh minh và phạm tội. Đèn sáng còn mang theo mùi xác thịt và mùi các thứ kinh tụng cứu vớt sinh linh đang ngoi ngóp như đám giòi bọ trong ao tù và rớt vào thinh không. Hắn đứng bên ngoài và dỏng tai lắng nghe. Hắn thở và tưởng tượng đến những xác ve rụng dưới đất, có thời hắn từng khóc thút thít đâu đó vì mối hoài nhớ cảm thương những con ve chết ngộp trong chiếc bát úp.

Hắn rón rén qua cổng, bước vào sân và núp dưới cội tùng đã rụng lá, xác xơ. Hắn như sắp tan vào các cành nhánh khẳng khiu sần sùi thời gian.

Con sói xám ở đâu đó chạy ùa tới. Thay vì nó chồm lên, dằng xé hắn để ăn thịt thì lại gát hai chân lên vai hắn, liếm vào mặt, vào tay ủng ẳng lượn cọ quanh người như thể hắn là tình nhân của nó. Hình như đó là một trong hai tên tình nhân già xa nhau đã quá lâu ngày. Nếu như không có ánh sáng của những ngọn đèn, không có cội tùng xơ xác và bụi ngải cứu lúc lắc, tìm cách tạo dáng trong chậu, dám cái con tình nhân kia đè ngửa hắn ra, lột áo quần để làm tình như mấy trang tiểu thuyết cấp 4 mạt hạng của mấy tay thắt bím, bó chân, tanh tưởi bày nhan nhản trong các con hẻm ngoằng ngoèo âm u vàng mã.

Con sói xám không thôi dừng lại. Nó vẫn chạy quanh, cọ vào người và ủng ẳng to hơn, át cả tiếng chuông mõ u sầu áo não.

Bóng một chiếc áo nâu lướt qua khung cửa. Chiếc áo ngập ngừng rồi bước hẳn ra sân, dáo dác như thể truy tìm ai đó vừa ăn cắp vật quý và phóng vọt ra khỏi nhà.

-Trời đất, con đi đâu những hai tháng nay! Chiếc áo nâu rên rỉ.

Hắn ngó chiếc áo nhập nhoạng trong ánh sáng mù mờ và chỉ dấy lên trong đầu về mối liên hệ không rõ ràng. Chiếc áo lặp lại câu hỏi “đi đâu”. Hắn nói:

-Trẫm lên núi Tú Vi tu tiên, đọc kinh Cà tơn và kinh Ôn dịch.

-Ôi trời! – Chiếc áo nâu lại rên rẩm – Con vào nhà tắm rửa thay áo quần rồi hầu kinh.

-Xin lỗi, các ngươi phải hầu trẫm chớ sao bảo trẫm phải hầu các kinh các ngươi? Phạm thượng. Tối phạm thượng. Ngươi có biết tội khi quân bị xử lăng trì, bị tru di cửu tộc không, hả? Ngươi không sợ ta bắt giam vào đại lao sao?

-Con ơi là con. Sao lại ra nông nỗi này, hả trời!

-Tội của ngươi phải bị voi dày hổ xé, phải trói gô ngươi ra mà bắn tám mươi phát đại bác vào mồm, như phụ vương ta từng trói gô hai trăm măn mươi tên phản khu hội, khu phường, phản toàn tập thánh thần bị bắn bỏ sau cuộc cách mẹ nó cái mạng thời kỳ tết ông tổ phường hội đến mùa hè lửa cháy đỏ rực trời, đến tháng tư ngoác mõm đen nuốt chửng triệu triệu dân, có nhớ không? Các ngươi toàn là thứ phản giáo, những tên Ma Vương Juda động phản, chạy theo đế giày đế guốc Chằn Tinh, ăn cám trấu lương khô củ cải Chằn Háng. Hôi thối mà không hề thấy nhục, thấy có tội với phường dân bị đè đầu bẻ cổ, bị bóc lột tận cùng chiếc quần xà lõn xì-líp xú-cheng…

-Con ơi…

-Nhà ngươi còn muốn gì nữa? Muốn ra nằm phơi thây ngoài núi Bà Lù cho kên kên quà quạ mổ xác? Hai trăm năm mươi tên phản phường phản khu hội bị trói thúc cùi chỏ, quỳ xuống sám hối ăn năn tội lỗi trước khi tám mươi họng đại bác xả hết bảy trăm chín mươi quả đạn các thứ găm vào tan nát. Thịt xương lũ phản các loại phản đã nát nhão còn hơn cả cho vào cối xay thịt, ngươi không thấy rùng mình ớn lạnh xương sống xương sườn sao?

-Con à, nghe mẹ…

-Ta không nghe. Mụ là tên diễn biến, âm mưu, bạo loạn, lật đổ các thứ mà ta phải dè chừng. Ta, chính ta phải ra tay bắn ngươi. Này bập bập bằng… Chết rồi. Ngươi chết thật rồi, hết đời lũ phản giáo âm mưu diễn biến lật đổ bạo động bạo gan…

Bắn xong, chân hắn đứng không vững, mặt mũi xây xẩm vì chỗ nào cũng thấy máu. Máu chảy thành suối, máu nhuộm đỏ đường đỏ phố, nhà cửa ruộng vườn chỗ nào, nơi nào cũng máu là máu. Chân tay đứt rời từng khúc, ruột gan lục phủ ngũ tạng phơi tràn đường, mã tấu dao phay xỏ nghiêng những chiếc đầu lâu cắm lên bức tường thành nhuốm đỏ, những thai nhi văng ra khỏi bụng bà mẹ đang hoài thai, những em bé bị khoét sâu hai mắt mặt mũi, những bà già bơi bằng những cánh tay khúc chân lìa đoạn…

Tất cả đều phơi ra trước mắt và hắn rất chi là thỏa mãn cơn giết chóc cuồng điên của bầy sói đói mồi và cười khằng khặc.

Hắn không là sói nhưng là sư phụ của Sa Tăng vừa hoàn thành xong sứ mạng lịch sử do đấng anh hùng anh minh cha đẻ của khu phường hội mang về, treo lời hiệu triệu từ ngọn phướn đen gieo xuống, ấn vào đầu. Hắn phải có nhiệm vụ cao cả là phải “trừ như trừ những con rắn độc”! Đó chính thị là minh triết tối tăm từ những con người không đầu không tim.

Trừ xong thì hắn nằm liệt giường chiếu trong những cơn hoang tưởng hoảng loạn.

Hắn hết hơi. Và hắn như tên anh hùng thấm mệt, té bệt xuống sân gạch.

Chiếc áo nâu run rẩy dìu hắn khuất vào trong. Lâu sau hắn bị đẩy ra, ngơ ngáo trước bàn Phật với quần áo tinh tơm. Hắn thấy mấy ông áo nâu áo vàng năm sáu người hay bảy tám cũng nên, giống như mấy anh hề kinh kịch, đang dùng búa gõ lốc cốc lên đầu những tên nịnh thần giảo hoạt, thỉnh thoảng điểm một tiếng chuông như đánh dấu một trăm mạng người vừa bị hành quyết. Hắn bị ấn quỳ xuống và tham gia cổ vũ cho đám hề kinh kịch. Đầu hắn không bị gõ, nên bị bắt đội một chiếc khay cẩn xa cừ trên đó có đặt mấy tờ giấy màu đỏ vàng trắng ghi thần chú của khu phường hội Các-Ít… chuyển ngữ và du nhập. Chỉ có mấy tờ giấy thần chú mà sao hắn cảm thấy như đang đội quả tạ ngàn cân trên đầu, khiến hắn không thể quỳ được nữa. Không quỳ được, hắn xoãi chân ngồi bẹt xuống cùng với tiếng thở dài não nuột phát ra từ háng. Hắn ngửa hai tay đỡ lấy cái khay có những câu thần chú nhuộm bầm tựa màu máu đỉa và tanh và ruồi và những xác người. Rồi hai tay hắn cũng bắt đầu mỏi nhừ như sắp rụng lìa.

Hắn muốn ném cái khay không khác mấy với những bộ xương khô, nhưng không thể, vì đó là những câu thần chú cứu khổ cứu nạn đưa lũ người bần cùng đói rách tiên tiến tiên phong tiến lên thiên đường vời vợi trăm triệu năm ánh sáng. Ném xuống đồng nghĩa với phản bội, mà phản bội thần chú là bị chôn sống, bị bắn bỏ trước hàng ngàn cái miệng gào chửi, xỉa xói cải cách. Không thể chết lảng nhách với kiểu đấu tố tầng cấp lớp lớp hèn mạt như vậy. Có chết thì chết trên lưng cọp trước khi sờ được mấy sợi lông của nó!

Cũng may, khi cánh tay sắp rụng, cái cổ sắp gãy thì có tiếng bon bon hiệu lệnh xử trảm ném ra như vãi trấu.

Chấm dứt. Không, chỉ tạm hết hiệp một. Dẫu sao cũng không phải đội thứ phù chú xương xóc. Hắn thở phào rất chi là nhẹ nhõm nhẹ tênh, tự do uốn éo thân mình. Và thở.

Hình như cái thở khởi phát từ chánh niệm, cộng với chất lỏng trong người vừa được thải ra ở góc sân nên đầu óc hắn quay ngược lại, sáng rực hơn mặt trời giữa ngọ.

Hắn lờ mờ nhận ra đám anh hề kinh kịch chính thị là những sư thầy đền chùa âm miếu cải trang. Họ ngồi quanh bàn uống nước, phì phèo điếu thuốc trên môi xả hơi. Hắn bước ngang và nhoẻn miệng cười chào rất ư là thân thiện thân ái hữu hảo các thứ.

-Nam mô …

Các thầy cũng chấp tay “mô Phật” trả lễ. Hắn ngồi xuống chiếc ghế trống, rót nước, bóc bánh ân cần mời các thầy. Khách đưa tay đỡ ly nước, cầm bánh. Hắn xá xá mấy cái và chỉ lên lầu.

Hắn nhớ ra mình cũng có một thế giới riêng. Đó là căn phòng rộng trên tầng một, có đến mấy ngàn thước mộc, nơi được coi như gia sản cha hắn để lại cho hắn, bày biện đủ mọi thứ để phục vụ cho một dúm người giả danh khốn khổ để nâng sự khốn khổ lên tầm cao mới của thời đại toàn cầu: Từ lưỡi kiếm thép biến tấu con chủy thủ của Kinh Kha đến đại đao cùn rỉ của anh chàng Từ Hải, chí đến chiếc ống sáo đìu hiu của Trương Chi khiến nàng Mỵ Nương khóc nấc, tim rung bần bật… Tất cả đều chảy qua lon bia, chai rượu, thịt hầm chí đến ảnh khỏa thân, dĩa sếch, tranh mộc bản. Và Kiều nương làm tình với Nguyễn Du do hắn vẽ bằng sơn sắt và cả các lãnh tụ thế giới nắn vú sờ mông các em ca ve trong phòng họp bàn về khủng hoảng toàn cầu. Những thứ để phục vụ cho sự thỏa mãn cái miệng và bao tử. Đó, chính thị là của vơ vào cha hắn để lại sau khi máu miệng tự động phun ra như lũ quét và chết. Còn các thứ thuộc văn minh văn nghệ các thứ là từ bộ óc siêu đẳng của hắn sáng tạo sáng tác sưu tập lung tung trong một cơn động cỡn ngẫu hứng lên cơn.

Hắn lại nháy mắt và bắt chước giơ ngón tay kiểu Ca Diếp, chỉ lên lầu lần nữa. Đó là dấu hiệu của sự khải thị trần truồng hạ đẳng. Hai ba thầy đứng lên, bước mạnh mẽ như đi diễu binh ngày quốc tế công nhân bị tuốt lột thời khởi phát trước khi chết giẫy nẩy.

Hắn đẩy cánh cửa nặng chừng ba tấn. Xích sắt khua loảng xoảng dưới nền. Đèn tự động bật sáng. Hắn chợt nhớ chiếc bàn khuyết một bên và lệch mấy chân. Chúng chạy xẹt qua mắt rồi mất hút sau cánh cửa gỗ hồng tâm, âm u ảo mị. Các thầy bước vào. Hắn cúi khom mời ngồi, trịnh trọng như nhà quý tộc Nga La Tư thời cùng tận mạt số, chỉ thiếu chiếc áo đuôi tôm và cầm trên tay chiếc mũ ống với cây can là đủ lệ bộ.

Dù chủ nhân không có sẵn những thứ bộ lệ bộ tuồng hia áo mão, nhưng các thầy cũng vén tà áo dài tha thướt, yểu điệu và lịch sự nhẹ như tờ giấy rơi, ngồi xuống. Họ nhìn các vật trên tường và miệng luôn “mô Phật, mô Phật” rung rinh xâu tràng hạt đen bóng, há hốc ngước nhìn lên tường, chỗ mấy em hở mông lòi rún, kinh hãi đầy thích thú say đắm ho hen.

Chủ nhân lượn một vòng quanh bàn như chiếc trực thăng tìm chiều gió trên bãi đáp, nhoẻn nụ cười rất mất vệ sinh trước khi bước lại tủ kính lôi ra một nường Chivas Regal 18. Nường Chivas thơm tho như hoa hậu Venezuela mười tám mặt trăng treo lơ lửng trên trời cao, với mái tóc đen mượt, làn da màu mật ong, bộ ngực căng mọng.

Hắn ôm chiếc mông tròn nàng Chivas trong tay phải, ấp lên ngực nắn nắn xoa xoa; tay trái nhón những chiếc cốc pha lê chính hiệu ở xứ sở pha lê thủy tinh trong trẻo, mà thời trước cha hắn công cán ở xứ này mang về đầy vali. Hắn trịnh trọng đặt những chiếc cốc pha lê trước mặt các thầy, tay kia vén mái tóc đen tuyền mượt óng và để nàng tự há miệng khạc nhổ đờm dãi ra cốc. Hắn đẩy cốc tới trước mặt các thầy bằng cái búng tay điệu nghệ của những tên pha rượu chuyên nghiệp ở các quán bar miền Viễn Tây. Những chiếc cốc nhảy tưng tưng vui sướng vì được làm sứ mệnh cao cả phục vụ nhân dân. Chúng nhún gót làm một đường lả lướt trên sàn nhảy, điệu nghệ như các em nàng vũ công Bale uốn éo, rồi dừng lại chính xác từng li mét trước tầm với tay các thầy, rất đều nhau, nhoẻn nụ hàm tiếu mà không hề sóng sánh đờm dãi ra ngoài.

Hắn quay lại phía tủ, lôi hộp ba tê ngỗng sản xuất từ tay con cháu nòi giống Gaulois hơn trăm năm trước tới gõ đầu dám dân ngu khu đen kêu “khai phá”, mở nắp và mời.

Mùi ba tê gan ngỗng thơm lừng lựng, mùi thơm bay đụng trời xanh.

Hắn nâng cốc. Mọi người nâng cốc. Tiếng thủy tinh chạm lanh canh. Nàng Chivas nghiêng má đỏ au mỉm cười duyên dáng. Ôi, cô nường 18 xuân xanh sao mà đáng yêu đáng quý đến vậy?

Loáng một cái, hộp ba tê gan ngỗng, có xuất xứ từ đỉnh Pyrénées, tận trên ngọn méo mó Bugarach là nơi an toàn chạy trốn ngày tận thế, hết sạch. Hắn thầm thì vừa đủ cho các thầy nghe: Ăn được miếng gan ngỗng Bugarach coi như đã gạt giũ được lũ ma quái dọc đường đón ăn thịt thầy trò Đường Tăng ra ngoài vòng nộ khí; còn thầy trò Đường Tăng thì được coi như đã ăn quả đào tiên từ trước nên tất cả đều trường sinh bất tử!

Khốn nỗi, chỉ còn duy nhất một hộp, là phần thưởng của phường trưởng khu hội ban tặng cha hắn khi sử dụng tám mươi họng súng đại bác bắn gục hai trăm năm mươi người phản khu hội một cách anh dũng, không hề run tay. Hắn ôm nường Chivas áo não. Môi hắn đặt lên chiếc mông tròn đỏ au của nàng hôn đánh chụt, đưa tay vuốt đầu tóc thơm tho của nàng. Hắn chợt nhớ ra, trong góc tủ còn một thỏi pho mát của đế quốc Chằn Tinh, có ghi thành phần hỗn hợp sữa bò đực và bò cái. Dưới đáy ngày sản xuất không đọc được nhưng hạn sử dụng thì vô thiên vô lủng thời gian.

Hắn khom người, chổng mông lôi ra, trong khi tay không rời cô nàng xinh đẹp tuyệt thế giai nhân ngẫu nhĩ. Hắn đặt hộp pho mát lên bàn, dùng tăm xỉa răng cắt thành bốn lăm khoanh đều nhau, cung kính:

-Mời quý thầy.

Các quý thầy lại chắp tay mô Phật và những khoanh pho mát chạy gọn vào miệng, nhanh một sát na.

Một thầy hỏi:

-Mô Phật. Thật quý hóa, làm sao đệ tử có những thứ của quý này?

-Thưa thầy, không giấu gì. Đây là chiến lợi phẩm mà cha đệ tử thu được trong ba lô một thằng lính xứ Chằn Tinh. Nó mang toàn pho mát. Khi gục chết, trong ba lô toàn pho mát, không thấy súng đạn, cho nên máu của nó có nhuộm đỏ hết cả pho mát thì mùi vị của nó vẫn là pho mát chính hiệu Chằn Tinh, không có dấu vết nào thuộc về chiến tranh, chém giết, hận thù. Và cũng bởi vì lo sợ bị các cấp khu phường, khu hội phê bình kiểm điểm là mất lập trường quan điểm nên cha đệ tử giấu biệt trong thùng lương khô của anh cả Khựa cà tửng bá vơ.

Một thầy khác:

-Thú thiệt, cái này không ngon bằng gan ngỗng!

-Dạ, gan ngỗng thiệt là hết rồi, nhưng còn một thứ khác, nếu các thầy thích?

-Thì cứ mang ra – Một thầy đầu mới cạo tóc, trắng hếu nói như lệnh.

-Dạ.

Hắn lại chui đầu vào tủ lục lọi, lâu sau lôi ra một hộp khác, to bằng tô đựng canh. Chiếc hộp giống trái đạn súng cối, dưới đáy gắn ba chân vững như kiềng. Hắn đặt lên bàn, khoe với các thầy.

-Các thầy có bao giờ xem phim cao bồi các loại của xứ Chằn Tinh chưa? Mấy thằng cởi ngựa, mặc quần jean, đội mũ rộng vành phi như bay rồi bất ngờ rút súng từ thắt lưng, quay mấy vòng trên ngón trỏ và lẩy cò… Một con sống sót và ba thằng gãy chân. Cuộc chiến một chiều giữa kẻ có súng và đám bần cùng nô lệ tay không. Kết quả chiếc xe xúc xúc tất cả chở tới lò sát sinh, trộn xà bần, ra thịt và đóng hộp này đây. Mời các thầy.

-Mô Phật – Các thầy nhón tay véo một chút cho vào miệng. Nhón thêm, nhón thêm. Nàng hoa hậu Chivas nằm lăn trên bàn bợt nhạt. Da dẻ như kẻ chết trôi. Miệng hết khạc nhổ. Nàng nhắm mắt và tự chết.

Nhưng các thầy thì da mặt căng phồng, bừng lên hồng hào. Hắn cũng hồng hào, nhưng vì da dẻ đen đúa từ thời cha sinh mẹ đẻ, nên cái lớp hồng hào ẩn sâu tận dưới đáy chân lông.

Các thầy bắt đầu hoa chân múa tay. Các thầy tự đứng lên. Có thầy dán mũi sát háng nàng Marilyn Monroe, có thầy gần như kề mũi bên em ca sĩ Jennifer Lopez… chỉ dính chiếc xú-cheng và sì-líp trên người. Nhưng các thầy là những kẻ vô cảm, không thấu thị được vẻ đẹp mê hồn của cặp môi đỏ chót, cặp đùi thon dài và bộ ngực như đỉnh núi Evrest, chỉ thuần có hơi thở phì phì bay ra như những ngọn gió đứt đầu cụt ngọn, như trâu kéo cày quá trưa, mắt đờ đẫn như đang lên cơn sốt phát ban.

Trong số các thầy, bỗng hắn ngờ ngợ nhận ra một người từng đứng ở bến xe, dưới tay có đến mươi đàn em chuyên trấn lột các bà bán hàng rong trước cổng. Hẳn chỉ ngờ ngợ, không dám chắc, vì thời gian cũng đã quá lâu, chỉ có thể thấy chút ít trên đôi môi thâm dày, bên má trái có vết sẹo như gai cào, chạy dài gần đụng cằm. Biết đâu người giống người, không chắc chắn lắm, nhưng cũng rất có thể rất chi là.

Dẹp vụ tra gạn trí nhớ qua một bên. Sự hào hứng đang như diều gặp gió khiến hắn nảy ra ý định lôi thêm một bác Gold Symphony Vodka thời Stalin và anh Moutái jiǔ thời Mao chủ tịch, đều là những tặng phẩm từ chiến công vang dội khiến lịch sử ngẩn ngơ phun phì phì khi rõ sự lùa đám dân đen chạy vào cửa âm phủ, xuống thang thiên đường trong những ngày tết nào đó xa lơ xa lắc, hắn không còn nhớ.

Nhưng các thầy đều đứng bật dậy, khoát tay…

Các thầy vội vã bước xuống cầu thang kịp giờ tạ kinh.

Nhìn những bước chân và nhớ lại những động cựa trong căn phòng vừa nãy, hắn cảm thấy những bộ kinh, dùi mõ… vân vân các thứ hình như bị mang ra báng bổ một cách vô cùng thậm tệ. Hắn lại suy diễn, rất có thể màu áo các thầy khoát lên người là một sự diễn biến đánh tráo toàn tập, như loài móng vuốt ẩn mình trong bụi rậm chờ con mồi phía trước. Cái hữu hình và vô hình tướng đều chung nhau trong lớp da của con tắc kè, khi các thầy nghiêm trang tụng niệm, khi các thầy nâng cốc rượu, khi các thầy… vân vân các thứ!

Chuông mõ vang lên.

Hắn lại bị bắt quỳ và đội bộ cốt khô thành quách cũ lên đầu, cùng những khải thị khải huyền thần chú các thứ đỏ lòm nhang khói âm u.

Lúc sư thầy chánh lễ vặn vẹo giơ tay bắt ấn đàn thí, có chuông điện thoại reo từ trong túi áo một thầy khác. Thầy vội vã móc iphone áp vào tai, tay kia vẫn gõ đều đều lên chiếc đầu trẻ con trọc lóc kêu lốc cốc. Thầy nói nho nhỏ nhưng hắn cũng đủ nghe:

-Sắp xong, sắp xong. Qua giờ Mùi năm ba phút thì vẫn còn giờ Mùi. Ờ, khoảng mươi phút nữa, chạy xe con mà, chạy mươi phút thì vẫn còn đầu giờ Mùi. Thí chủ an tâm. Vậy nghe. Mô Phật. À, mà tụng bốn tiếng là hai ngàn đó nghe. Chỗ nào cũng vậy thôi. Các thầy làm phước mà!

Thầy sư chánh lễ vừa vặn vẹo tay, thỉnh thoảng lại bỏ hột muối vào miệng đọc mật chú. Thầy đọc nhanh hơn gió cuốn mây bay. Các âm sắc dính lẫn vào nhau kéo lòng thòng như trẻ con kéo bã kẹo cao su dài ngoằng.

Chuông gõ bon bon chấm hết. Gạo muối, cháo lú vung vãi tung tóe ngoài sân.

Hắn thở phào, gỡ bộ cốt khô trên đầu.

Mẹ hắn gom hết giấy đỏ giấy vàng thần chú ma ha chú mang ra sân đốt rụi.

Tro bay lả tả, luồn lộn ngược vào chỗ cúng tụng. Khói bay mù mịt giống cảnh lũ quỷ phun khói chặn đốt thầy trò Tam Tạng trên đường sang Tây Trúc thỉnh kinh, cái xứ tây phương xa lăng lắc đầy cọp beo rắn rít gái đẹp lột truồng. Thánh thần thì ở xa và ma quỷ thì thật gần.

Các thầy vội vã dọn dẹp các thứ mõ chuông kinh kệ bỏ vào túi vải nâu. Tiếng loảng xoảng, lốp bốp nghe như âm thanh va chạm loảng xoảng giáng thẳng cánh vào những kẻ đang bị tra tấn.

Mẹ hắn khệ nệ bưng chiếc mâm đồng thời Đông Sơn, công khai tạm mượn trong viện bảo tàng, trên đó đặt bốn phong bao dày cộp, quỳ xuống và đặt lên bàn. Các thầy nhận phần công quả và đưa ngón tay vào miệng liếm nước bọt và đếm. Các thầy đếm và các thầy ngó vào mặt mẹ. Một thầy nói:

-Mô Phật, bữa trước có nói một ngày một đêm công cho mỗi thầy là năm trăm cộng xăng xe nữa. Riêng sư thầy chánh lễ đệ tử phải xem lại phần công đức. Tụng cúng cầu an chỗ nào cũng vậy, thí chủ…

Mẹ hắn đứng dậy. Hắn ấn mẹ xuống, nói:

-Ta có, ta có – và ba chân bốn cẳng chạy ù lên lầu. Hắn chổng mông lôi những thùng gỗ trước đây chứa đạn cối 82 ly. Hắn kéo được ra một thùng thì mồ hôi cũng chảy như mưa xối. Những quyển Toàn thư Toàn tập kinh thiên động địa kinh điển áp bên trên. Hắn ném tất qua bên, ném tất mấy chữ xã hội văn hóa văng xàn xạt ra góc nhà và ôm một cọc tiền vào bụng. Đây là số tiền từ trời rơi vào tay cha hắn mà không rõ từ phương trời góc biển nào? Trước khi theo các cụ vĩ đại đi trẩy hội với lão Diêm cà chớn, cha hắn thì thào vào tai hắn. Hắn nghe, có nghe nhưng không nhớ tới và không đụng tới. Bây giờ trong một sát na chắt lép, đầu óc hắn bật sáng nhờ một phép màu khải huyền từ hàng ngàn bộ hài cốt cha hắn đã dẫm lên, đã chặt bỏ như người ta chặt một nhánh gai trên lối đi, chiếu dọi vào bộ não sần sùi lởm chởm gai của hắn.

Hắn kệ nệ ôm cả gói lộn xuống, đặt phịch một cái trước mặt các thầy, bóc và đẩy về phía các thầy lia lịa cho tới khi cái bọc chỉ còn lại tấm nylon màu cứt ngựa sản xuất từ xứ sở anh em liền giường liền chiếu.

Những con chuột cống, những con cóc tía lẫn cẫn nhảy tưng tửng vào các túi vải màu nâu.

Những chiếc túi vải màu nâu nhảy lẫn cẫn. Những chú cá mập xám bơi lội tung tăng ngoài biển khơi, há rộng miệng lùa vào những con mồi không còn đường trốn thoát. Máu của những con mồi xấu số loang ra nhuốm đỏ cả một vùng nước sâu hoắm.

Những âm thanh loạt xoạt cuốn âm thanh nam mô, mô Phật dồn dập ném ra. Hắn nhăn hàm răng vàng xỉn cười khật khật mà nghe như tiếng đập của tàu lá chuối trước khi gãy gập. Hắn thỏa mãn cơn khát cười khật khật. Mẹ hắn chết điếng. Các thầy trân trối ngó vào túi vải.

Còn hắn, khi ngước nhìn lên bàn thờ, mắt hắn bỗng chạm phải dòng nước mắt trắng đục từ tượng đức Thích Ca, Phật bà Quan âm chảy xuống, thấm ướt lớp áo, ướt cánh bông sen. Những tạng kinh trên bàn thờ cũng òa khóc, lặng lẽ.

Khi các thầy cáo lui, hồi sự, bước như bước chân diễu hành. Tự dưng miệng hắn thốt ra Na ra cẩn trì bàn dà ra gia, Ta bà ha. Ma bà lợi thắng yết ra dạ, Ta bà ha. Nam mô hắt ra đát na đa ra dạ da. Nam mô a rị đa, Bà lô kiết đế, thước bàn ra dạ, Ta bà ha. Án, tất điện đô, Mạn đa ra, Bạt đà ra, Ta bà ha. Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Các thầy khựng lại. Thầy nọ suýt va bật vào thầy kia Những chiếc túi vải màu đà lộn ngược lên đầu, đứng sựng. Những vạt áo nâu cũng dựng ngược như cái vỗ cánh của bầy diều hâu.

Nhang khói bay tỏa mùi huyền bí.

Những tàn tro lả tả bay vật vờ quanh mọi người.

Giờ Mùi đã qua chưa?

Đêm bay rách rưới bên hiên núi.

Rụng xuống trần gian một vệt dài

Hắn rên ư ử trong miệng như mấy anh hát xẩm ngoài bến xe, não nuột.

bài đã đăng của Nguyễn Lệ Uyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)