Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

phần thực đơn dưới bàn

 

 

1.

(Ngày x tháng y năm z…)

Bến xe đi ngoại tỉnh, 5 giờ sáng. Quán trọ hạng 3 có chút mặt tiền chật ních chen làm chỗ bán cà phê, ăn sáng. Mụ chủ liếc mắt vô mấy cánh cửa còn đóng im ỉm, ngáp dài đọc lệnh:

-Sáng “trợt độn” rồi nghe. Còn “zớt cú chót” hả? Cà riềng cà tỏi…

Mụ đang chống nạnh quét “ra đa” bỗng cười toe, lật đật nói rền như “em xi” chánh cống:

-Mời vô. Mời vô. Cà phê, bún cháo lạc đường… “Thanh Thúy” dễ thương: Quán nhanh, hàng sạch tinh tươm “cấp tướng”…

Hai khách nam đang lóng ngóng chưa biết chọn quán nào bổng bật cười, bước vào ngồi xuống. Hai tô bún bò, hai cà phê đá. Và, chưa hết. “Ê, cho tiền trước đi nghe, khi xe vù cứ việc nhảy luôn. Khỏi lôi thôi thối tiền, trật chuyến”!

Ở một nơi như thế nầy “đừng hỏi tại sao”, mất công. Giá cả vãng lai mọi thứ ở bến tàu, xe luôn chém ngọt. “Làm gì giá bé ông anh. Chỉ có giá cả thôi”. Nói thẳng ra “Chả cần ngày mai ông anh trở lại nơi nầy”. Đừng nói tình cảm bến xe “ra cổng là rông cả”. Hai gã khách nhâm nhi cà phê cầm chừng, vừa uống vừa nghe đủ thứ chung quanh “tào lao xịt bộp”…

Một vị cao niên trơ trọi, toát mồ hôi hột với đống hành lý ngó bộ “rất phải chăng”. Ông ta khốn đốn giữa vòng vây cò xe, bốc vác, mánh mung chôm chĩa lô nhô…Được chúng cứ gọi tôn lên, nhưng “bố” thì phải ngồi thụp xuống đất, cố gắng “thủ thành” từng giây từng phút…

Các hành khách khác gần đó nhìn cứ nhìn, chỉ lắc đầu không nói. “Không đụng đến mình, việc ai cứ nấy” luật giang hồ. Thực ra, nếu có biết thì “bố” chỉ cần kéo hành lý vào quán nào cũng được, gọi cà phê xong ngay. Lũ con ranh con lộn lập tức tìm mồi chỗ khác. “Cờ vào tay ai nấy phất” luật giang hồ. Tốn tiền ly cà phê chém để có chỗ ngồi “bảo tiêu” tránh phiền phức và nạn mất mát khôn lường vẫn cứ tốt hơn. Nó thuộc hạng mục “kiến thức vỉa hè” có ai hơi đâu thu thập. Khổ! Gã mặt đen bỗng bật cười “chọt” bạn:

-Ông thuộc loại quý vị “đại hiểu” cỡ “bách khoa toàn thân” nhưng về mặt “nghĩa lý giang hồ” e rằng…không tiện? Tới đây ngó bộ chóng mặt.

Gã mặt trắng cười to gật đầu, cung hai tay ra bộ:

-Biết nói biết, không biết vẫn cứ nói biết. Ấy mới là người hiểu biết thời nay. Tại hạ lập tức xào tái Lão tử.

-Đạo đức kinh cũng chưa từng nói rằng “Giang hồ để dzô hàng”. Muốn “ăn hàng”, giới giang hồ cứ việc “làm hàng” nhưng phải tránh “đụng hàng” nhau. Tối kị… “Bố” ngoài kia chắc chỉ khư khư ghét, sợ giang hồ. Nếu chịu khó quán xét chút ít “đạo lý vỉa hè” đâu đến nỗi…

Gã mặt trắng cười khổ, nhìn ra ông “bố” ngoài kia. Bây giờ gã mới thấy một điều, hóa ra đơn giản: Các nhà quán thi đua chào mời, bắt khách búa xua bất chấp loại gì. Còn nhảy ra lôi vào bằng được… Thế nhưng, không ai để mắt tới “bố” kia đang xoay quanh đưa mắt cầu cứu. Gã gật gù:

-Họa thay! Họa thay! “Công án giang hồ” dễ vào, khó “ngộ”.

Một cánh cửa phòng trọ bật mở. Mụ Thanh Thúy lôi hộc lựa cái “chứng minh nhân dân” hay thẻ gì đó(?!) liệng quạch lên quầy. Tên đàn ông kéo cái ba lô xép quàng vai, quơ đôi giày vải ra ngồi bàn, lật đật xỏ chân. Cô gái cầm cái gương nhỏ soi mặt, đi ra ngồi bàn nói không nhìn ai cả:

-“Yên tâm công tác” đi. Tao bao mầy ăn sáng “làm kỷ niệm”. Cà phê, bún tao trả. Không “ẹ” như loại mày. Đù má, chơi “bòn” tới sáng, còn tiền thì cứ “ngậm như ngậm hột le”. Giá cả đập rồi, còn nói cà lăm. Đù má, “khóc” khổ cực hoài! Khóc “như cái máy”.

Mụ “Thanh Thúy” ngó lom lom bĩu môi, cười cái khoạch:

-Hát tuồng “xuất ngũ về quê”. Cạn tiền, bài nghe quá mòn! Đù má. Gái giang hồ gặp trai tứ chiếng. Hết giờ “thăm nuôi” luôn.

Có tiếng cô gái khác, không thấy mặt nói vọng ra:

-Miệng kêu khổ, mà lỗ ưa mò. Ba thằng xụi rồi, còn tiếc đồng tiền bát gạo. Gặp “đỉa trâu” ha mày? Sao không “tuốt dé” cho đi chàng hảng… Đù má “thằng con”!

Tên dân chơi “mạt hạng” không dám nói gì, chụp “chứng minh nhân dân” hay thẻ gì đó(?!) đút túi rời quán, biến nhanh ngay lập tức.

Mấy tiếng cười phái nữ rộ lên đuổi theo như đạn bắn. Cười ngặt nghẽo, híp mắt gọi là “cười không thấy tổ quốc”. Cô gái ngồi bàn vẫn bình thản, búng tay bóc nói còn hơn chửi theo:

-Nó “thoát” rồi. Làm gì tốn cà phê bún cháo cho loại mầy hả? “Xưa quá diễm”. Chiêu “chà mặt” là mau nhứt. Thoát…! Chị Thúy uống với em đi. Gói Jet.

Mụ “dễ thương” làm cà phê bưng ra, kéo ghế:

-Mấy bữa mày “mỏng lét”. Hoàn cảnh! Thôi tao tha, khỏi “gọt”.

-Luật giang hồ mà chị! Mỏng cứ mỏng “đói bữa này, say bữa khác”. Chị cất đi, chuyện nhỏ.

Giọng nữ không thấy mặt lại vọng ra:

-Bụng đè ai sợ. Sợ đen đè.

Mụ Thanh Thúy chợt phong trần hoài cảm:

-Hồi còn đi khách, tao có lần ăn mì không xíu cả tuần. Bị tụi dân phòng hốt, chơi hội đồng đủ 4 đứa xong “lục lô” tao luôn, không chừa một cắc. Là còn may, có thằng bằng con lơ thả cho đi.

Cô gái ngồi bàn châm điếu Jet, ngã người ra ghế mắt lim dim đầy mệt mỏi.Tờ bạc 2 chục ngàn nhàu nát giữa bàn, hồi lâu không ai lấy. Từng giọt cà phê đen rơi xuống…

Hai gã khách cà phê đầu ngày, ngó lơ ra ngoài xa. Bến xe bắt đầu nhộn nhịp hẳn. Gã mặt trắng thông dịch viên ở một khách sạn hạng sang trong thành phố. Gã mặt đen thất nghiệp kinh niên, lại còn đeo mang viết lách lăn quăn. Bằng hữu không hẹn tình cờ gặp nhau đây. Họ cùng đón đưa người thân hằng năm về chạp giỗ.

o O o

2.

Trích đoạn trong một truyện ngắn* gã mặt đen đã viết sau đó mấy năm (căn nguyên chuyện cũng do anh bạn mặt trắng kia ngộ tình cờ mục kích, kể lại…).

(Ngày v tháng u năm w…)

Khách sạn năm sao. Ba giờ chiều trong một căn phòng đầy đủ tiện nghi. Cửa phòng tắm khép hờ. Tiếng một bài hát ngoại vọng ra. Bài "Woman in love".

-Ê, không được nhìn trộm nghe chưa. Bài hát một thời hoàng kim của "Nữ hoàng hoang dại" đấy. Nghe và…đợi nhé.

Lão giám đốc dân chơi vội bỏ tờ Playboy số cũ rích xuống sàn trải thảm huyết dụ. Một chuỗi cười huềnh huệch, đính kèm cái sở học tiếng Anh cấp kỳ của lão:

-Gentleman… Anh bao giờ cũng là gentleman mà cưng. Ê, xưa nay người quân tử đều biết đạo kiên nhẫn để làm nên việc lớn. Đừng coi anh như mấy đứa tiểu nhân.

Lão ta nhếch môi y hệt mỗi khi hạ quyết tâm đầu tư vào một công cuộc làm ăn toát mồ hôi hột nào đó. Câu nhắc khéo tiếp theo chứng tỏ là dân chơi thứ thiệt:

-Đừng nói là anh mà ngay cả nắm…“ông tổng thống” cũng biết phải chìu em thế nào cho đẹp. Có ông thọ nguyên "trăm tuổi" đấy cưng.

Một cái nhếch môi khác trong bồn tắm. Cô gái chân dài ngây thơ hơn với giọng ứ hự trẻ nít:

-Thằng tây bạn đời hở anh? Ê, xong rồi còn đưa em đi một vòng shop-ping nữa đấy. Vốn làm ăn cứ quay vòng đều còn sắc đẹp thì là không đâu nhé. Nó…"One-way ticket", một đi không trở lại, mà anh?

-Đã nói không thể lộ liễu cùng em nơi công cộng. Cần gì anh cho nấy. Em sắm được mà. Không cái gì khó kiếm cả. Tuốt tuột… Vả lại, còn bao nhiêu cuộc họp đang chờ. Cho anh sorry đi cưng.

Cô gái bắt đầu lấp ló ở cửa phòng tắm. Giọng hờn tủi :

-Không thèm sắm gì cả. Chỉ sắm những…thằng hơn anh.

-Ồ, superman làm gì có. Anh đã là gentleman ngoại hạng.

-Thằng tây bạn đời anh đấy. Có mà. Có nhiều nhiều…

Lão giám đốc đầu hói bắt đầu "quáng gà" khi cánh cửa phòng tắm từ từ hé ra thân hình hoả diệm sơn bốc lửa. Một cái chân nõn nà thò ra với ngón chân duỗi kiểu vũ ba-lê sân khấu. Ngón chân đặt hờ chưa chịu chạm xuống mặt thảm. Giọng cười rúc rích khiến lão ta lụi tàn hồn phách:

-Bạn anh đủ lịch sự chưa? Bảo ông ấy dìu em lên giường đi. Ê, trò chơi nghệ thuật. Vũ ba lê kiểu "thằng tây lót đường" biết không? Mau mà anh…Mỏi lắm.

-Biết…. Quá biết đi chứ. Dân chơi mà. Có ngay nghệ thuật.

Giám đốc lật đật, bật nắp săm-xô-nai khi nào cũng lè kè bên lưng. Lão cười tít mắt như trẻ con, bò ngay xuống thảm, đẩy "tráp bạc" lần tới…Đặt một tờ đô la xuống ngay dưới chỗ ngón chân của nàng, lão cẩn thận xoay cho chiều dọc của nó hướng về phía chiếc giường bát bảo. Luôn để hình "thằng tây" lên mặt trên. Tờ trăm đô la in hình một vị Tổng thống…

Lão đầu hói chìa bàn tay "Xin mời" để bàn chân cong cớn kia từ từ giẫm xuống. Bò…thụt lùi, lão ta chuẩn bị cho bước chân kế tiếp. Người đẹp hoả diệm sơn khoan thai, bước chân luôn nhỏ nhẹ như bước của loài chim. Chân trước, nàng đặt xuống để chân sau từ từ đánh gập lại sau bờ mông vệ nữ. Ngực ưỡn, đầu người đẹp quay lui nhìn xuống bàn chân đang gập ấy.Tờ đô la được ngón chân giữ chặt, dính theo như có phép mầu…

Khi cánh tay bên chân trụ quay lui, khoát một vòng kẹp lấy tờ giấy lót chân chỉ với hai ngón tay duỗi thẳng. Cánh tay còn lại đưa hai ngón lên môi. Nụ hôn gió ban xuống tên khán giả đào hoa. Bộ mặt lão ta đệt ra, mạch máu muốn bung vành mỗi lần cái cận cảnh lồ lộ "áp dấu" ngay bon vào trán hói.

-Thủ tục trình duyệt. Ngạc nhiên chưa!

Người đẹp hoả diệm sơn phá lên cười khanh khách nhìn xuống con mồi đang chịu… chết.

Giám đốc cười ngây ngô, hết sức phát âm một câu chuyên dụng nằm lòng "Oh. What the wonderful girl"! Ánh mắt lão đã bắt đầu hoá dại…

 

(thành nội Huế – tháng 4/2015)

(*)“Người ngủ ghế công viên” là một truyện ngắn của Trần Hạ Tháp (2008).

bài đã đăng của Trần Hạ Tháp


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch