Trang chính » Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

Viên phấn năm 75

 

 

Những ngày cuối của Sài gòn qua thật nhanh, cũng có thể trong trí nhớ của tôi những tháng ngày của năm 74, 75 hình như chập lại với nhau, thu gọn, cất kín ở một góc tối nhỏ nhất của kho tàng dĩ vãng – với tôi là một kho tàng, vì với một người không còn trẻ như tôi, những ngày còn lại chẳng khác gì như hạt bụi trong một vũ trụ của những tháng ngày đã qua.

Không phải chỉ còn là một tháng hay một năm, tất cả còn lại chỉ vỏn vẹn một vài kỷ niệm gói ghém không đầy một bàn tay. Những ngày ở Dược có lẽ là những ngày qua nhanh nhất, và còn lại ít nhầt trong trí nhớ tôi.

Hình như tôi lớn lên thật nhanh. Không chờ đợi, tôi chỉ muốn sống trọn, vì cuộc sống khi mới lớn là một thế giới rộng mở, như một con suối, và sự khao khát của tôi là của một kẻ đi trong sa mạc. Kiên nhẫn là một khái-niệm rất xa lạ khi tôi còn bé, một giờ là một năm, và một năm là cả một cuộc đời, không thể nào chờ đợi được. Tôi muốn tiếp thu tất cả, bằng đôi mắt mở lớn, tôi phải chứng kiến, và nhận thức. Giấc ngủ chẳng khác gì như một mảnh vải đen, bịt mắt bịt tai, nhốt tôi trong một nhà tù đầy bóng tối và yên lặng. Giấc ngủ là chiếc quan tài của đời sống khi tôi mới lớn. Tôi muốn được nhìn, được mơn man, được nếm, được hít thở tất cả những gì đời giành cho tôi. Khi chưa đủ tuổi vào trường, tôi đã muốn rời nhà. Đến khi đi học, tôi cũng chỉ muốn ở lại trong lớp, luẩn quẩn trong sân sau giờ học. Trường học với tôi là một nơi chốn thật an toàn, để tôi tránh khỏi tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Hay là tôi muốn lẩn tránh thực tại, tiếp xúc với con người – với tôi con người thật khó hiểu. Không có nghĩa là tôi không yêu nhân loại, ngược lại tôi rất dễ tin, dễ cảm xúc, rất mềm yếu, như một con ốc sên, đeo trên mình chiếc vỏ cứng để che tấm thân trần truồng, mềm mại. Tôi là một loài hoa mỏng manh, chỉ một ngọn gió mạnh thì rơi rụng, tuy nhiên lúc nào cũng muốn phô trương, vươn mình đón nhận nắng ấm của mặt trời.

Tôi muốn được tự nhiên, như mọi người. Muốn được đùa giỡn và hoà đồng. Có một vài dữ kiện xảy ra khi còn bé, tôi không muốn đi trở lại. Cũng không có gì quan trọng đối với những người có tâm thần mạnh mẽ. Có khi chỉ là một sự thử thách của đời, tuy nhiên những sự kiện đó đã đủ để lại trong tôi những vết thương sâu, làm tôi rụt rè, như một con chim bị thương, dù không đủ đau để chết, nhưng đủ để sợ khi nhìn thấy cọng lá rung rinh, khi nghe tiếng gió sào sạc.

Có một sự chia rẽ giữa thực tại và tiềm thức trong tôi, ngay từ khi còn bé. Tôi trở thành một mục tiêu của sự chế diễu, và sự ngượng ngùng của tôi có thể nhìn thấy được, bằng sự vụng về nhất là mỗi khi tôi cố để hòa đồng. Nhiều hơn nữa là khi muốn tỏ bày tình cảm của mình cho một người khác. Ngôn ngữ diễn tả tình cảm là một sự thiếu sót rộng lớn với tôi. Khi mới lớn, tôi chỉ bày tỏ cảm tình bằng ánh mắt nhìn, hay chỉ là những ý nghĩ thầm kín.

Những giờ thực tập có lẽ với tôi là những giờ thích thú nhất, ngoại trừ giờ Sinh học, đôi khi phải giết thỏ, hay chuột. Còn lại trong tri nhớ tôi là mùi máu hăng của sắt, mỗi khi nghĩ đến tôi cảm thấy rùng mình. Bù lại, tôi có thể đổi hết những gìờ này, để có một vài phút bên vườn dược thảo, tận hưởng mùi thơm nhẹ nhàng của hoa cỏ, của cây thầu dầu. Còn nhớ lần đầu tiên trong giờ thực tập Hóa, tôi chợt ngẩng lên, và bắt gặp ánh mắt Anh. Một ánh mắt thật hiền từ, nhưng cũng thật mật thiết, và chân thực. Dù chẳng là gì của nhau cũng thấy ấm lòng. Có lẽ vì chẳng là gì của nhau, nên tôi không kỳ vọng, cũng không gìn giữ, ghen tuông.

Những tháng cuối ở SG đi thật nhanh, giờ học không còn quan trọng đối với tôi. Bố tôi đã nhặn rất kỹ là mọi người trong nhà phải sửa soạn để đi. Không được dự vào những cuộc họp của người lớn, chỉ biết rằng hành lý đã sửa soạn cho từng người, một khi có lệnh đi là đi thôi. Điều quan trọng là không một ai được loan báo cho bạn bè, hoặc bất kỳ một ai khác biết.

Thời học Dược, tôi không còn thích Bố tôi đưa đón nữa. Tôi bắt đầu một cuộc thám hiểm riêng của mình, với một số bạn thân. Tôi bắt đầu ở lại trường sau giờ học. Tôi thích ngồi trên hành lang, suy nghĩ, và ngắm nhìn sinh viên đi vào trường. Tôi bắt đầu tìm đường đến trường một mình, bắt đầu lang thang trên những con đường thật vắng vẻ của Saigon.

Thỉnh thoảng tôi cũng ước mơ có một người bạn trai để trao đổi những mơ ước thầm kín của mình. Nhưng tôi tạo ra một bức tường bằng sự lặng lẽ, cao xa. Tôi tự bảo vệ bằng cách trốn trong một "xã hội tí hon" của tôi. Xã hội này chỉ gồm 4 người bạn gái, sách vở, và trí tưởng tượng của tôi. Thế giới của tôi còn bao gồm con đường Trần Hưng Đạo và một vài cửa hàng trên con đường này.

Trong thế giới của tôi bây giờ, mộng ước thật vĩ đại – thực tại chỉ vỏn vẹn một vài người thân, một túi xách, chứa một vài quyển truyện, một băng nhạc, một chiếc vòng ngọc mà tôi không lựa chọn để đeo và cũng không tháo ra được, một sợi dây chuyền nhỏ của mẹ, và mộng ước. Ước mơ đưa tôi đến những khung trời tôi chưa bao giờ đặt chân tới, cho tôi những giờ phút thật hoàn hảo, và trong đó có ánh mắt Anh của những giờ thực tập.

Saigon càng lúc càng trở nên thật hỗn độn. Giảng đường chính không còn đầy sinh viên như năm đầu. Sau những giờ học, hình như có nhiều người tụ tập ở hành lang. Tôi biết mình không được phép chia sẻ với ai ngay cả bạn thân những gì mình biết về tương lai. Hình như chẳng ai còn thiết tha đến việc học nữa, tương lai thật mờ mịt, trường không còn là một nơi trú ẩn yên lành, tôi không còn phải đến trường hàng ngày nữa.

Tháng ba hay tháng tư, tôi không biết chắc, chỉ biết là năm 75, hình như là ngày cuối của niên học, hay là ngày cuối của chính tôi ở Sai gon. Còn nhớ tôi quyết định đến trường và ở ngoài hành lang tôi thấy Anh.

Có lẽ trong khoảng thời gian này tất cả chúng ta đều có cảm giác như là thế giới sắp xụp đổ, một điều gì đó không hay sẽ xẩy ra. Chắc chắn sẽ xẩy ra, và chắc chắn sẽ không đẹp như những ngày tháng cũ. Không ai có thể dửng dưng khi tiếng đại bác mỗi ngày một gần, và tiếng còi giới nghiêm từng đêm báo hiệu sự lo sợ, và hoang mang của thành phố. Đời sống của tôi càng lúc càng thu hẹp, chỉ vỏn vẹn những con đường quen thuộc, từ phòng đến balcon, rồi sân thượng. Ở trên cao tôi chứng kiến từng giờ tiếng khóc nức nở và tiếng nhị, tiếng kèn của đám ma. Con người trở nên chai đá khi nước mắt và chết chóc xẩy ra hàng bữa.

Tôi lớn lên nối liền tri giác với tiếng khóc, sắc đẹp với sự buồn bã, và tình yêu với xa cách. Tôi không hề bi quan, tuy nhiên lớn lên ở Sai Gon, thảm cảnh gần như là bữa cơm, là nền tảng của tri giác, gắn liền với tiếng kèn, tiếng sáo diều, với mùi thơm của dạ lan, và những trận mưa vội vã của buổi chiều, tôi có một ấn tượng là sự buồn thảm là tình cảm chính của nhân loại, hạnh phúc chỉ là ảo tưởng. Tiếng cười gắn liền với sự tàn ác, với những thú vui trụy lạc, giả dối. Trẻ thơ lớn lên ở Sai Gon có lẽ quen với tiếng khóc hơn là tiếng cười, tôi nghĩ thế.

Anh chắc không phải lớn lên ở Sai Gon, tôi đoán thế thôi. Anh hay mặc áo sơ-mi trắng, cộc tay, và đi xe đạp. Tôi chỉ nhớ thế thôi. Đám bạn chúng tôi rất thân nhau, và tin nhau một cách tuyệt đối, tuy nhiên không một ai biết điều gì sẽ xẩy ra cho gia đình tôi. Tôi cũng không biết gì về đời sống riêng của các bạn tôi. Những gì sẽ xẩy ra cho các bạn tôi, và đời sống của Anh, hoàn toàn mờ mịt.

Hôm cuối vào trường Dược, tôi đứng ngần ngừ ở hành lang. Tất cả chúng ta đều nói lời từ giã thầm kín với trường, với một thời đại sắp sụp đổ. Tôi thấy Anh cùng một số bạn đang tụ tập ở hành lang. Anh đến. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đối mặt nhau, gần nhau. Tôi chờ đợi giây phút này. Tôi không còn nhớ Anh nói gì, hình như tôi ghi lại địa chỉ của nhà tôi, để làm gì nhỉ? Tôi biết mình sẽ đi, tôi có linh tính rằng mình sẽ rời Saigon. Anh đưa cho tôi một hộp giấy nhỏ. Đây là lần đầu tiên tôi nhận được một món quà của một người con trai. Tôi nói thầm lời cảm ơn. Đời sống tình cảm của tôi thật thu hẹp. Những lời ngọt ngào của những người yêu nhau là ngôn ngữ rất xa lạ với tôi. Lòng tôi tràn ngập một niềm vui vô tả. Tôi cầm hộp quà nhỏ trong tay như một kỷ vật. Khi về đến nhà, khi tôi hoàn toàn yên tâm không ai biết, tôi mở chiếc hộp giấy, có một mảnh giấy, Anh viết – lời viết ngắn gọn. Bên trong gói trọn trong một lớp bông gòn trẳng là một viên phấn trắng. Thật ra là một bức tượng của một cô gái tạc lên viên phấn trắng. Nét tạc đơn sơ nhưng đủ – một cô gái tóc dài trong chiếc áo dài, tất cả trên viên phấn trẳng.

Chúng tôi xa nhau từ đó. Bức tượng bằng viên phấn trắng mỏng manh quá nên tôi để lại Sai Gon cùng với tuổi thơ và nỗi buồn dầy đặc không tên. Chúng tôi không gặp lại nhau từ đó. Hình ảnh của Anh tôi còn giữ là của một người con trai 20 tuổi, áo sơ-mi trắng, và ánh mắt chăm chú, thật hiền.

bài đã đăng của Vương Thúy Lệ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)