Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

KHÚC CA BI THIẾT CỦA MỘT KẺ CÔ ĐỘC

(Trường ca)

 
 

 
                                     hồn phách ta vẫn mở toang ra đất trời bốn phía
                                     minh triết cuộn giữa phù du…

 

 

I

 

có phải là khải thị của đêm
ta đọc thấy trong sự chần chừ của ánh mặt trời
buổi sớm mai đến muộn
rừng cây như không còn muốn nghe tiếng hát gượng gạo của chim
lũ chúng cũng mới trở về từ cuộc hành trình gian truân
ngang qua vùng cấm bay trên mặt đất và trên biển
những sắc lệnh ngu xuẩn của con người
khiến lũ chim vô cùng mệt mỏi
hỡi những vị thần cai quản đất đai
người yếm thế
hay người bất lực trước sự thô bạo của con người
ta kẻ cô độc bước trên bờ sử lịch
thấy lũ chim buồn
không thể không nói

 

 

II

 

lũ sâu bọ cựa mình trong chiếc áo màu máu
lập tức cuộc diễn tập về cách làm ngưng trệ cuộc tiến hóa diễn ra khắp nơi
có phải là khải thị của đêm
những kẻ ca ngợi lũ sâu bọ đã tụ tập thành bè nhóm
để làm ra những cuốn sách báng bổ vẻ đẹp của sự thật báng bổ
những cuộc trò chuyện của những kẻ vốn kết giao với những ngọn gió
thổi về tự buổi hoang sơ
đổ xuống những chiều cô tịch
cứ rộ lên tiếng gà gáy đêm
những người đi tìm lương thảo cho ánh mặt trời
đã rời khỏi cuộc hành trình
ta kẻ cô độc bước trên bờ  sử lịch
thấy con rắn buổi hồng hoang có mặt trong những cuộc diễn tập
được phát động bởi lũ sâu bọ
những người đi tìm lương thảo cho ánh mặt trời
đang chờ nhau dưới đám mây mùa đông

 

 

III

 

những mảnh hồn cổ xưa lại hiện về trong trằn trọc nhận thức, ta chạy hụt hơi qua những tháng năm cũ để tìm chút an ủi trong những lời được viết ra trên mảnh đất nung, chữ viết hình nêm vàng ố cảm xúc, thời gian nén lại thành những hình hài, có thể là ký thác cái chết cao cả, người anh hùng chết cho tổ quốc lâm nguy, có thể là lời tiên tri về sự đảo lộn của thế giới, ai đó đứng nơi công trình cự thạch bên biển cả nhìn thấy số phận con người, có thể là cơn thịnh nộ của vị thần sinh nở khi nhìn thấy con người đã gạt bỏ niềm xúc động thiêng liêng ra khỏi cuộc giao phối của mình, có thể là tường trình vẻ tráng lệ của những  cảm thức biến ngợp về buổi ban đầu  kỳ diệu của tạo tác, sự bắt đầu cho sự bắt đầu thi ca, ta chạy hụt hơi qua những tháng năm tiền sử bới tìm trong đất những trường đoạn buồn vui của kiếp con người, những dấu vết cuộc tồn sinh bao giờ cũng làm ta bớt cô độc.

 

 

IV

 

có biết là ta đang cô độc hỡi những kẻ đã nằm xuống mảnh đất sỏi đá, nhau rốn ta cũng chôn ở nơi này, sỏi đá và những con mắt đã cạn nước mắt, ta vẫn thường hay nhìn thấy những nắm xương cũ kỹ ở trong đất vào những lúc nghĩ ngợi về ngôi làng Cù của mình, con đường vào làng ta có lúc được đắp cao lên có lúc bị sụt lở, những ngôi nhà trong làng ta có lúc biến thành nhà tầng nhà gác có lúc cháy rụi vì lửa của trời hay lửa của người, đồng làng ta có lúc ngọn lúa tươi tốt có lúc không người cày, nhưng hết thảy những thứ đó là đều thuộc về mảnh đất sỏi đá, đã mấy trăm năm sỏi đá và những con mắt đã cạn nước mắt, những người làng ta nằm xuống từ ngôi làng đã quá cũ kỹ, nên cũng để lại trong đất những nắm xương cũ kỹ, ta cũng thường hay nhìn thấy những ngọn tre làng phủ xuống trong giấc ngủ, những ngọn tre làng như những con mắt đã cạn nước mắt

 

 

V

 

những giấc mơ chẳng mách bảo  ta điều gì mới mẻ, lúc ngày ta gần như hụt hơi giữa một thế giới đang xoay chuyển đến mức như không còn kịp nhìn, đêm lại nằm mơ thấy mình chạy trối chết giữa cuộc rượt đuổi của bầy thú hoang, ta chạy như không còn kịp sống, thì ra giấc mơ trong đêm chẳng qua là một cách diễn dịch khác của ngày, đêm hôm qua ta nằm mơ thấy chó sủa khắp nơi trên mặt đất, lũ chó lùng sục hết thảy những ngõ ngách của nền văn minh cổ kính, lùng sục hết thảy những ý nghĩ của những kẻ đang dốc hết tâm sức cho một ngày nhìn thấy được thứ vật chất tối bấy nay vẫn phủ lên mặt đất, theo sau lũ chó là những kẻ mặc áo quần đen, đội mũ đen, đi giày đen, tiếp sau đó là những bắt bớ,  bắn giết… sáng ra ta đem kể với người làng Cù ta về giấc mơ trong đêm, nghe xong mọi người đều bảo đấy là thật  chứ chẳng phải mơ.

 

 

VI

 

có phải là khải thị của đêm, ta đọc thấy trong màu ráng chiều niềm nghi hoặc, chẳng phải tài ba như kẻ đo đạc con nước sông Nil cổ kính, nhưng từng là kẻ ruộng, ta cũng biết nhìn màu ráng chiều đoán vận mệnh cây lúa trên đồng làng, buổi chiều hôm nhìn nhữngđám mây màu máu trên đỉnh núi Voi Nằm, ta không thể không cảm thấy nghi hoặc về một cơn mưa trái mùa làm nảy sinh loài sâu bọ, đêm nghe tiếng vạc kêu trên đồng làng, tiếng kêu khắc khoải tựa buổi mới lập đất, và lũ chó nhà ai, như đang chõ mõm về phía bầu trời có tiếng vạc, cùng tru lên những lời lẽ, cũng khắc khoải như tiếng vạc kêu sương, sự cảm nhận đơn giản của kẻ ruộng mách bảo với ta rằng lũ chó nhà ai và lũ vạc kêu sương là đồng đảng, chúng đang hùa nhau để giả nói cho con người biết là chúng đang biết có điều hệ trọng gì đó sắp xảy ra

 

 

VII

 

ta vẫn hít thở dưới bầu trời xưa cũ, trăng sao vẫn là trăng sao thuở trước, nhưng ta đọc thấy sự lơ là trong cách gặm cỏ của lũ bò ở làng Cù ta, nếu không nói là chúng  không còn muốn gặm cỏ, làm như thể chúng sắp tiến hóa lên một loài giống nào đó cao hơn loài bò gặm cỏ không còn phải gặm cỏ, cũng trăng sao thuở trước, nhưng ta đọc thấy sự lơ là trong cách  đến với nhau của con người thời đại, dường không còn  niềm xúc động thiêng của những đêm tiền sử đốt lửa giữa rừng sâu, con người là phải nắm chặt tay nhau cùng cười khóc giữa thế giới đầy bất trắc, làng Cù ta nhỏ như bàn tay, đêm chỉ mỗi tiếng chó sủa trong làng cũng làm ta tỉnh ngủ, đêm ta cứ lơ mơ nghe thấy tiếng kêu cứu vang lên khắp mặt đất, có khi là ta nghe như tiếng tức tưởi không thành lời, hay là sự ngu xuẩn của thời đại đang siết cổ con người, đêm ta cứ nghe lũ chó trong làng hùa nhau sủa, làm như thể chúng biết cách thông báo cho nhau biết đến lúc đó là hết thảy phải cùng sủa lên

 

 

VIII

 

những tháng năm lạc vào kẻ chợ giống như cuộc lênh đênh ngẫu nhĩ  cắt ngang cuộc đời ta
mấy lần ta lạc vào kẻ chợ
ký ức nặng trịch những  đám mây màu tro
những ngõ ngách của cuộc tồn sinh luôn tác động lên nghĩ ngợi của ta
nhưng có một điều chắc chắn
là không gì xóa được thứ âm vang hoang dã trong ký ức ta
tiếng ếch nhái trên đồng làng

                                                         *

phố chợ và biển cả đứng bên nhau
như một sắp đặt cố ý của những nhà thiết kế chương trình xâm chiếm đất đai
những thế kỷ trước
đi đến đó là hết đường đi
chỉ còn ra biển
mấy lần lạc vào  phố biển như nơi quy tụ những nghĩ ngợi của con người
ta cứ căng mắt nhìn vào thứ quá khứ dày đặc sử sự như luôn bị át đi bởi tiếng biển gào

                                                        *

ta nhìn thấy vũ điệu apsara lượn lờ trên những vị quân vương luôn muốn được ngợi ca là kẻ bách chiến bách thắng, tất nhiên là chẳng có vị quân vương nào muốn bị nguyền rủa bởi những linh hồn rã mục trong đất đai thấm máu , đâu còn có kinh thành nào ngả bóng lên biển cả, ta nhìn thấy những cơn ác mộng phủ xuống mảnh đất như bàn tay đơn độc thò ra biển cả, cơn ác mộng của thế kỷ, những đường phố loang lổ thời gian, đào lên và lấp lại, và lại đào lên, bến nước luôn vọng lại tiếng còi tàu ẩm ướt, nỗi sợ hãi choàng lên năm tháng, ác mộng lại chuyển sang đại mộng, người ta lại bắt đầu nói về bầu trời đầy sao, các vị thần trên cao đã xuống đất bước đi cùng con người thời đại, áo gấm đang  bay trong gió, bỗng giữa chừng có kẻ hấp hối vì đánh mất niềm tin, đêm, những cột đèn đường vẫn thao thức

                                                        * 

em đến giữa lúc những kẻ coi ngó phố chợ còn đang ngái ngủ
những tay biện thuyết nghênh ngang đi lại
quảng trường thời đại luôn vang lên những lời hô hét
hết thảy hãy cùng tiến lên
những người đánh cá đêm ngoài khơi phải chờ cho đến lúc tàn cuộc đỏ đen nơi phố chợ
mới dám bủa lưới
thì chẳng phải là đang buổi thanh bình
nhưng bởi vì em mang trong mình những nghĩ ngợi khác với nghĩ ngợi những tay biện thuyết
nên không còn được ăn cơm gạo của phố chợ
đêm
những ngọn đèn đường vẫn thao thức
ta đưa em đến trú ngụ ở vùng núi rừng biên cương của xứ sở
một cuộc tình khởi lên giữa bão tố

                                                          *

có phải là khải thị của đêm
ta đọc thấy trong vẻ hối hả của người khách đi đường trong buổi sớm tinh mơ
ông tìm ai nơi đây
kẻ chợ thấy có kẻ hơi khác thường thì hỏi
người khách đi đường bảo là đang lo lắng không còn đủ thời gian để ra khỏi phố chợ
                                                            
                                                         *

kẻ chợ
nơi nuôi dưỡng những giấc mơ về một quần thể loài người huy hoàng khoáng đạt
có vẻ như là yếu tố làm nên những cuộc văn minh trong quá khứ
làm sao không nói đến cách tụ tập thành những quần cư có thành lũy bốn bên như là chỗ bắt đầu cho những khái niệm về chốn đô hội tráng lệ về sau
mọc lên cùng những lâu đài phố chợ là những lâu đài tư duy về cách tiếp cận thế giới tự nhiên
tự thế kỷ này sang thế kỷ khác những chân lý của tự nhiên được tư duy con người lần lượt xác lập
kẻ chợ
chỗ bắt đầu cho những bắt đầu của sự sáng giá
nhưng lại là chốn trú ẩn của những tội lỗi
kẻ chợ vốn là kinh đô của những cuộc trác táng  quy mô của loài người kinh đô của những cuộc thương hồ sóng gió với muôn vạn hình thù sáng nghĩ bởi những bộ óc đầy vẻ bí ẩn của con người và là kinh đô của những triều đại hình thành giữa cuộc phong ba trần thế lịch sử là màu sắc của các triều đại phong kín giữa những thành quách kiên cố là những mưu toan nhằm  làm cho con người phải luôn tuân phục những sức mạnh luôn được gọi bằng những tên gọi đẹp đẽ thiêng liêng một cách cố ý thứ sức mạnh có vẻ vô hình nhưng thực ra là những quyền lực tệ hại của con người muốn đem đặt lên đầu con người
kẻ chợ
nơi bắt đầu cho những niềm thao thức

                                                           *

và em
đã trở thành người con gái của dáng vẻ vô biên

 

 

IX

 

và đây là cuộc đuổi bắt ngoạn mục của thế kỷ
cuộc đuổi bắt các thứ mục đích
đuổi bắt các thứ ý đồ
đuổi bắt các thứ trạng thái ý thức (tỉnh táo có cuồng loạn có)
khói bụi tỏa kín bầu trời thế kỷ
ta hụt hơi và vô cùng cô độc trong việc trốn chạy khỏi các cuộc rao giảng về cách thế tồn tại của những tay biện thuyết tầm cỡ của thời đại
trốn chạy khỏi các cuộc tuyên truyền về một trật tự mới của mặt đất và bầu trời của những nhà mộ quân quyết đoán
trốn chạy khỏi những cuộc trưng bày về các học thuyết về  cái chết của những vị triết gia ăn vận hoàn toàn theo kiểu đương đại
là bọn họ đến từ các thế lực
đến từ các phe nhóm từ các trường phái các xu hướng…
đang có mặt khắp nơi trên mặt đất như sự  đột phá của thời đại
cái thời đại lắm việc lắm lời lắm cảnh ngộ ly kỳ
có vẻ như là thời cô đặc sầm uất nhất trong lịch sử con người

                                                           *

ta cố chạy thật xa quảng trường thời đại nhưng vẫn còn nghe thấy giọng nói như ngọn dáo dính máu chọc vào thịt da ta, giọng nói của thằng cha phù thủy, ta gọi tay biện thuyết mặc áo da đi giày da đang thuyết giảng về ý nghĩa những cuộc xâm lấn đất đai của cha ông hắn là thằng cha phù thủy

cúi rạp dưới chân cha ông kẻ này là những vị vua chúa trên các miền đất trải dài từ phương bắc lạnh lẽo đến phương nam gió ấm, những biên cương đất đai của đám tiểu quốc dưới nắng mặt trời này chẳng là cái quái gì đối với cha ông kẻ này, nhưng chỉ vì là lòng nhân, lòng nhân của một đại cường quốc muốn đem ánh sáng của một nền văn minh sáng giá ban phát cho lũ chúng, do vậy mới có việc thu hết thảy về một mối

ta gọi tay biện thuyết mặc áo da đi giày da ở quảng trường thời đại là thằng cha phù thủy , bởi giọng điệu của hắn là rặt với cách nói năng ma quỷ của một lão phù thủy lão luyện trong những cách thức lừa bịp kẻ khác

                                                          *

ta cố chạy thật xa quảng trường thời đại nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng hát véo von của đám vũ nữ đến từ những sa mạc phương nam trong bầu đoàn đi rao giảng về sự bất tử, ở quảng trường thời đại, sau mỗi bài thuyết giảng của kẻ nhân danh sứ giả của hư vô, đám vũ nữ lại khởi lên những vũ khúc mô tả cái thế giới lung linh kỳ dị chỉ chứa đựng sự bất tử qua  xiêm y tơi tả như những chiếc lá trước gió cùng với giọng hát tựa khúc hồn phiêu dạt, sự bất tử ở đây là đồng nghĩa với hư vô

em chờ anh từ thế kỷ này sang thế kỷ khác, chờ anh qua những mùa gió lạnh thấu xương và thứ nắng cháy thịt da, nhưng chẳng hề chi, đâu có nghĩa gì nhan sắc tàn phai, chỉ cần được nhìn thấy anh, hết thảy sẽ hồi sinh, gió sẽ ngừng thổi, nắng sẽ tan, niềm hạnh phúc vĩnh cửu nơi thế giới này chỉ có thể có được từ cái chết của anh

ta chạy, và cảm thấy vô cùng sợ hãi thứ giọng hát quyến rũ sự tiêu vong,
quyến rũ cái chết, ta chưa bao giờ nghe thấy thứ giọng hát đầy ma lực lầm than như thế, hát để kêu gọi sự phủ nhận sự sống nơi mặt đất

                                                          *

ta cố chạy cho thật xa nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng trống chiêng, cuộc mộ quân kỳ dị nhất trong lịch sử  của loài người đang diễn ra ở quảng trường thời đại, ngay từ phút đầu nhìn thấy người  chỉ huy cuộc mộ quân bước lên bục diễn thuyết tuyên bố rằng trật tự thế giới phải được thay đổi, ta đã linh cảm về một đại nạn của thế kỷ

con người vẫn đang ngập ngụa trong những thứ kỷ cương cũ nát, những thiên niên kỷ buồn tẻ vẫn cứ trôi đi, con người chỉ làm mỗi việc thêm vào hay bớt đi những thứ có sẵn, những thứ đã được tạo ra tự những nghìn triệu năm trước, những nguyên tắc ẩm mốc vẫn đang ngự trị trên đầu nhân loại, quyền lực vẫn được mua bằng sự dối trá và công lý  phải luôn trả giá bằng máu, đã đến lúc phải được dọn dẹp sửa sang lại hết thảy

vào lúc người chỉ huy cuộc mộ quân đọc xong cương lĩnh và nổi trống chiêng  thì ta rời khỏi quảng trường thời đại, chính là ánh mắt như ngọn lửa tam muội đốt cháy cả thế gian của ông làm ta sợ hãi hơn là sợ hãi cái cương lĩnh đầy máu me của ông, ta phải chạy cho thật xa , vì không thể để cho ông ta bắt ta cùng ông ta đi tấn công chân lý của lịch sử

                                                         *

ta vẫn cố chạy thật xa  để không còn nghe thấy nhìn thấy những rắc rối phức tạp của thời đại
nhưng khi ngoảnh lại nhìn
ta biết là vẫn chưa ra khỏi  làng Cù thân yêu của ta
lũ chim cu vẫn đang gù tình nơi bờ tre đầu làng

 

 

X

 

có phải là khải thị của đêm
ta đọc thấy sự mệt mỏi trong ngọn gió buổi sớm mai thổi qua ngôi làng thân yêu của mình

ai bảo ta mệt mỏi
có những lúc thấy cô độc thì có
ta vẫn thổi qua những núi non và biển cả
vào những lúc cảm thấy cô độc
ta cứ gào lên
rừng cây trên núi cũng gào lên
nước ở biển cả cũng gào lên
làm như thể chúng muốn chia sẻ niềm cô độc của ta
nhưng chúng càng gào to ta càng thấy cô độc
bởi núi biển và ta là những vật thể vô cùngkhác

gió nói

ta nói
giữa giấc miên trường của tồn tại
bỗng một ngọn gió nổi lên
làm thay đổi những khái niệm

đó chỉ là cách nghĩ ngợi về thế giới của con người
tồn tại vốn là những mảnh rời
nghìn lần cô độc
ta đâu thấy có nỗi niềm nào
khi núi lở sông lở

gió nói

nhưng nghe nói tự thuở mờ mịt trăng sao không có đến nửa tiếng cựa mình của đất không có đến nửa tiếng vỗ cánh của con thiêu thân không có đến nửa giọt nước mắt của đá không có đến nửa tiếng lá rụng trên ngàn  không có đến nửa bước chân loài dã thú không có đến nửa vẻ u buồn của cơn mưa mùa đông không có đến nửa cuộc chia ly của chiếc lá mùa thu không có mùa không có ngày đêm không có năm tháng không có gì cả rồi từ cõi trống không vô tích sự bỗng mở ra một thời khắc khác thời khắc của có có đất trời sông núi có ngọn gió sớm mai thổi qua đồng làng có con chim bịp gọi đêm có đám ma quỷ lẫn lộn với đám người chen chúc nhau trong cuộc tồn sinh có người con trai đi tìm người tình ở cuối đất cùng trời tồn tại đã chuyển sang thời khắc đông vui sao lại còn niềm cô độc

ta nói

ta cũng nghe nói khi chuyển từ cõi trống trơn vô định sang thời khắc hiện hữu thì tồn tại muốn giữ nguyên hình hài của buổi ban đầu, thì chẳng phải buổi nguyên sơ vô định là niềm cô độc tuyệt đối hay sao

gió nói

 

 

XI

 

có phải là khải thị của đêm
ta đọc thấy sự chần chừ của những giọt sương trên cỏ
như những giọt nước mắt của đêm không muốn lau khô
này bạn có định đi về phía mặt trời đang lên
ta nghe con đường cỏ còn long lanh những giọt sương hỏi người khách đi đường
dường cả ông khách lẫn con đường đều đang mang trong mình thứ tâm trạng đặc biệt nào đó nếu không nói là hơi bí ẩn
ta thấy ông khách đưa tay che ánh mặt trời nhìn con đường cỏ dưới chân ngẫm nghĩ rồi lặng lẽ đi về phía mặt trời lặn
những giọt sương trên cỏ cũng lặng lẽ tan

                                                       *
có lẽ nào lại là niềm cô độc
ẩn giấu trong các vật thể

                                                       *

có phải là khải thị của đêm
ta nhìn thấy trên bầu trời buổi sớm tinh sương những ngôi sao cứ mở to mắt về phía nhân gian
như thể chúng chẳng muốn để cho đêm qua đi
này các bạn có hiểu thế có nghĩa là thế nào không
ta hỏi thử những người khách đi đường qua đêm ở làng ta đang từ giã mọi người ra đi
bọn họ nói không lẽ niềm cô độc lại ẩn giấu nơi các vì sao

 

 

XII

 

đằng sau vẻ bình tĩnh của thế giới như đang ẩn giấu điều gì nghiêm trọng
chỉ mỗi ánh mắt sợ hãi của ai đó thoáng thấy trong đám khách bộ hành  cũng khiến ta phải nghĩ ngợi
niềm hoài nghi về thế giới thôi thúc ta lao vào cuộc tìm kiếm
dường những bảng chỉ dẫn đường ở nơi đây đã bị ai đó lấy mất trong đêm
ta có hơi phân vân dưới ánh mặt trời buổi sớm mai
có thể ánh mắt em là yếu tố khiến ta có đủ sáng suốt
bấy giờ dưới ánh mặt trời buổi sớm mai
ta cứ thấy em
người con gái của dáng vẻ vô biên đang đứng nhìn ta
này những kẻ ngông cuồng
các người có nhổ hết những bảng chỉ đường trên mặt đất
thì ta cũng biết cách đi tới
ở một bến cảng có rất nhiều người đang chờ đợi
lặng lẽ và căng thẳng
chẳng có con tàu nào cập bến
cũng chẳng có con tàu nào rời bến
chỉ có những kẻ đang chờ đợi
tất cả bọn họ đều nhìn ra biển
lặng lẽ và căng thẳng
ta đi hỏi thử những người nhặt vỏ sò gần đó
tất cả bọn họ đều bảo từng nghe kể những kẻ ấy đã chờ suốt mấy trăm năm qua
chờ những người cha những người chồng và những người con đi tìm sự thật của thế giới trở về
ta buồn bã rời khỏi bến cảng bất hạnh đi về phía thành phố
buổi trưa
không có dấu hiệu nào cho thấy buổi trưa thì bớt người đi lại bớt xe cộ trên đường và bớt đi những tạp âm
ta đứng chờ ở một bến xe buýt
nhưng cũng chẳng biết là sẽ đi đâu
một người mù bước xuống xe có vẻ đang nóng lòng muốn đi đâu đó
ta hỏi thử thì biết
người ấy sẽ ở chơi thành phố này mấy hôm rồi lên đường đi tìm sự thật của thế giới

 

 
giã,
tháng 12/2014
tháng 1/2015

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thanh Hiện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch