Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Kẻ bị ám

 

 

Tưởng nhớ anh tôi, Nguyễn Nhật Duật & Tặng anh Ngô Thế Vinh

 

– Hai phần ba hay ba phần tư gì đấy, số trâu thịt xuất khẩu sang các nước Đông Âu, là từ quê hương Vĩnh Tường danh giá của chúng ta…

Anh nói, châm điếu thuốc, nhìn tôi mơ màng qua làn khói. Buổi sáng tình cờ gặp anh ngoài phố, tôi mời bằng được anh vào một quán cà-phê. Chúng tôi là người đồng hương. Có thể thấy người đồng hương với tôi mang niềm vinh dự tự hào về quê hương bản quán. Anh nói cái vụ trâu thịt Vĩnh Tường xuất khẩu sang các nước Đông Âu, hẳn là muốn nhắc nhớ danh tiếng về nghiệp buôn lừng lẫy của quê hương bản quán chúng tôi từ thuở cha ông. Một lần gặp anh đã lâu lắm rồi, anh bảo quê mình danh giá lắm, Hồ Xuân Hương nữ sĩ tài ba bậc nhất của thi ca dân tộc còn chịu làm vợ lẽ ông tri phủ Vĩnh Tường. Lần đó tôi chỉ ậm ừ mà không nói gì. Tôi không muốn làm anh cụt hứng. Tin theo sự khảo cứu của nhà văn học – sử gia Hoàng Xuân Hãn, tôi biết chẳng có ông tri phủ Vĩnh Tường nào để nữ sĩ Hồ Xuân Hương phải khóc, khi ông tri phủ ấy dứt nợ ba sinh.

Dù sao trước mắt tôi là một người có diện mạo phong thái văn nhân tài tử, như tôi vẫn nhớ về anh qua vài lần gặp gỡ. Và tôi cũng vẫn thấy anh luôn, thấy gián cách, bởi lúc nào gặp người đồng hương, tôi cũng hỏi thăm tin tức về anh. Họ cũng cho tôi biết, anh luôn thăm hỏi tôi, lắng nghe tất cả những gì mà bất cứ ai có thể nói về một người đồng hương ít gặp. Hai phần ba hay ba phần tư gì đấy, số gia đình của cả quê hương bản quán chúng tôi chuyên nghiệp buôn. Số còn lại cũng buôn, nghĩa là buôn bán nhỏ lẻ mà thôi.

Có thể chúng tôi thấy thú vị nhắc nhớ về nhau, ở chỗ hai gia đình chúng tôi là ngoại lệ. Gia đình anh ra Hà Nội, cách xa Vĩnh Tường danh giá vài chục cây số. Cha anh quản lý một nhà in lớn, và anh từ thuở nhỏ đã tha hồ đọc sách báo như tôi từng nghe nói. Cha tôi thuở thanh niên cưỡi ngựa trắng, cùng một ông kỹ sư người Pháp cũng cưỡi ngựa trắng hay màu gì đó, đi dọc suốt biên giới Việt – Lào tìm kiếm mỏ vàng. Về sau cha tôi làm việc trong ngành đường sắt. Từ đó gia đình tôi xuôi theo những con tàu tới ngụ cư ở rất nhiều nhà ga lớn nhỏ của đất nước, lâu nhất là nha ga Đà Lạt, rồi ga xép Đa Thọ. Khi chúng tôi trưởng thành, cả hai gia đình đều ngụ cư ở Sài Gòn, nơi thành phố rộng lớn này không dễ gì gặp nhau. Gia đình anh quần tụ với số đông gia đình đồng hương ở vùng Thị Nghè, gia đình tôi ở mãi cuối phía nam thành phố, vùng Phú Lâm, rồi Phú Thọ.

Đồng hương của chúng tôi vẫn lại là những nhà buôn lớn nhỏ, anh và tôi tiếp tục là những người ngoại lệ. Tôi theo nghiệp văn-chương-chi-sự-thốn-tâm-thiên-cổ, còn anh, tôi chỉ biết mơ hồ, như biết về một con người của những hành trạng bí ẩn, một kẻ hành hương về những chốn đền đài mất tích.

– Một xưởng chế biến thực phẩm lớn ở Pra-ha Tiệp Khắc, ký hợp đồng lấy trâu thịt dài hạn ở quê ta, chỉ lấy ở đấy thôi, ở thủ phủ Vĩnh Tường ấy, để làm xúc xích…

Anh nói, ngón tay gạt nhẹ tàn thuốc vào cái gạt tàn bằng thủy tinh. Rồi anh lại nói tiếp:

– Thịt trâu thì hàn đấy, nhưng người Đông Âu chẳng để ý hàn nhiệt âm dương gì cả. Họ chú ý tới ngon miệng, vệ sinh, và là thứ thực phẩm có nhiều ca-lo-ri. Mình thì khác, phải cẩn thận, xem tính chất âm dương có điều hòa chưa… Bệnh tật sinh ra phần lớn bởi việc ẩm thực, ông Osawa bảo vậy… Bệnh tật thật kinh khủng, nó làm con người thấy cô đơn hơn hết, nó không thể truyền cảm. Người không bệnh không chia sẻ được cơn đau nỗi khổ của người bệnh.

Anh vừa hút thuốc vừa nói, như thể gặp gỡ người đồng hương chỉ để hút thuốc và nói. Điếu thuốc hút còn mẩu ngắn ngủn, anh dụi tắt thật kỹ trong cái gạt tàn, nhìn tôi rồi cười, rồi nói tiếp:

– Ấy vậy mà, trong mười bốn điều Phật dạy, có điều này: thân đừng cầu không bệnh, vì không bệnh ắt sinh kiêu.

Tôi nghe anh xác định đấy là một trong mười bốn điều Phật dạy, thấy cần lên tiếng cải chính:

– Có thể là lời Phật đã nói về bệnh tật như vậy, nhưng không phải là một trong mười bốn điều Phật dạy chúng sinh lấy đó làm tâm niệm. Tôi học thuộc lòng mười bốn điều Phật dạy, đặc biệt là điều thứ nhất: kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình; và điều thứ mười ba: khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết.

Anh hơi sững khi nghe tôi xổ một tràng dài. Tôi thường nói năng nhát gừng nhát riềng, hẳn anh đã biết tôi như vậy. Anh nhìn tôi chăm chăm, giọng trầm xuống:

– Tôi đã thấy có người rất ưa thích mình được là bệnh nhân.

Tôi ra dấu cho cô gái chạy bàn lấy thêm thuốc lá, nói với anh:

– Tôi chưa thấy ai như vậy.

– Có chứ, đấy là một người bạn tôi… Hôm qua tôi mất hai tiếng đồng hồ đi tìm anh ta trong bệnh viện. Gặp nhau ngoài đường, anh ta bảo vội đi tìm Nhà Thuốc Tây mua thêm thuốc uống, anh ta đang nằm viện, anh ta nói số phòng, khu trại… Tôi vào bệnh viện thăm, tìm không ra chỗ anh, nghĩ mình nhớ sai, đành tới nhà anh ta hỏi lại. Người em của anh ta bảo ông anh mình có bệnh tật gì đâu, vẫn khỏe mạnh, đi làm bình thường. Rồi hắn vỗ trán, cười lớn tiếng, nói: À, anh ấy đau bệnh thật, bị ung thư lưỡi… Hắn nói xong, biết mình độc miệng, cười xòa bảo xin lỗi anh, tôi nói đùa cho vui ấy mà. Tôi chẳng vui được với cái kiểu đùa của người em. Theo tôi biết, người bạn tôi vốn có máu văn nghệ, thích làm dáng cho mình bằng một thứ bệnh tật đau ốm nào đấy mà thôi.

Anh im lặng giây lát, châm điếu thuốc mới, và lại ngó tôi qua làn khói thuốc mơ màng. Anh cười bằng ánh mắt, nói:

– Lâu quá rồi nhỉ, dễ đến ba bốn năm trời rồi mới gặp lại cậu… Sắc diện cậu vẫn tươi tốt, khuôn mặt vẫn hao hao giống nhà cách mạng Nguyễn Thái Học của Vĩnh Tường chúng ta.

Anh lại nhớ thêm niềm vinh dự, nỗi tự hào của những người đồng hương với nhà cách mạng không-thành-công-thì-thành-nhân. Hay bây giờ anh mới nhận ra niềm vinh dự nỗi tự hào đáng là duy nhất của làng Thổ Tang, cũng chính là thủ phủ của Vĩnh Tường – tỉnh Vĩnh Phúc Yên, bây giờ nhà nước Việt cộng gọi là tỉnh Vĩnh Phúc?

– Mà này, hình như cậu là cháu ruột nhà cách mạng Nguyễn Thái Học phải không?

– Cháu họ. Cha tôi gọi ông Nguyễn Thái Học là cậu họ, còn tôi thì gọi ông Nguyễn Thái Học là ông cậu. Cha tôi nói, suốt thời tuổi nhỏ tôi nằm sấp để ngủ, hai chân quặp lên phía đầu, y hệt ông Nguyễn Thái Học khi ngủ vậy.

Điếu thuốc mới châm không hiểu sao anh dụi tắt, gí đầu cháy xuống giữa lòng cái gạt tàn, giữ im như vậy một hồi. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói:

– Tôi mới thoát khỏi một chứng bệnh đã hành hạ tôi trong nhiều năm… Không phải bệnh, nhưng tương tự bệnh… một tình trạng… trạng thái tâm lý… một ám ảnh. Đúng thế, tôi… tôi là… Kẻ Bị Ám.

– Anh bị ám cái gì?

– Tôi bị ám ảnh vi trùng… Vi trùng Koch, vi trùng Hansen, vi trùng…

Tôi vội ngăn anh kể tiếp các loại vi trùng, bảo rằng tôi vô cùng sợ chúng. Anh nói:

– Ai mà chẳng sợ vi trùng. Khốn nỗi trong nhiều năm qua, tôi nhìn đâu cũng thấy hiểm họa vi trùng. Ra đường tôi không dám cử động tự nhiên, sợ va chạm vi trùng, cứ nép sát hai cánh tay vào thân mình. Lúc nào tôi cũng phải mang theo chai cồn chín chục độ để sát trùng. Nhiều khi dùng hết chai cồn, kẹt không thấy Nhà Thuốc Tây chỗ đó để mua, tôi phải tìm nơi kín đáo cố đi tiểu, lấy nước tiểu thoa lên những chỗ khả nghi vi trùng xâm nhập. Nước tiểu thoa lên chỗ vết xước thấy xót, tôi đoán ít nhiều nước tiểu có khả năng sát trùng. Thuở trước, mà ngày nay cũng vẫn còn, các phụ nữ mới sinh con thường uống nước tiểu cho bảo đảm không bị gì gì đó.

Anh nói thong thả rành rọt, giọng tha thiết, chân thành. Anh thả một cụm khói dày, nói liền sau cụm khói:

– Cậu phải hiểu tôi đau khổ như thế nào, khi đã mấy năm ròng rã bị ám ảnh vi trùng. Ăn điểm tâm, tô phở mới đặt trước mặt, ai đấy ngồi bàn gần bên khạc nhổ xuống nền quán, thế là tôi phải bỏ tô phở, không dám ăn… Để rơi cây viết hộp diêm xuống đường, tôi không dám nhặt lên mà dùng nữa.

*

Người đồng hương diện mạo phong thái văn nhã mà bí ẩn tôi hằng mong gặp, ngồi với tôi ở quán cà-phê vắng vẻ trong buổi sáng đẹp trời, đã hút hết gần một gói thuốc lá. Anh kể câu chuyện Kẻ Bị Ám, chia tay và hẹn gặp lại một dịp tình cờ nào khác. Mỗi người một ngả; khuất rồi, tôi chợt tiếc chưa nói với anh, rằng bệnh tật không hẳn làm con người thấy cô đơn hơn hết. Chẳng phải suốt thời gian hút gần một gói thuốc lá, anh đã nhập trọn vẹn vào cơn đau nỗi khổ của chính tôi? Câu chuyện Kẻ Bị Ám là câu chuyện của anh, cũng là câu chuyện của chính tôi đấy. Lúc nghe anh kể chuyện anh bị ám ảnh vi trùng, trong túi quần tôi vẫn giữ một chai cồn chín mươi độ, đã dùng hết phân nửa.

./.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch