Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ngôi nhà

 

 

 

những viên gạch tàu
của ngôi nhà bị cướp
vẫn bóng bẩy phải không
bốn mươi năm qua
mi còn đó chứ?

điều gì làm cho ta khóc khi đi qua đó

cây ổi già nua
luôn đẻ ra những trái cằn cỗi
nơi con heo gãi lưng những trưa đứng bóng
chỗ con gà cồ
rống cổ gáy to
từng buổi sáng

từng hàng kẽm gai
giăng đầy khu quân sự
cái cửa sổ nhỏ
nơi ta thường ngồi viết thư tình
bây giờ kẻ nào ngồi đó?

tháng tư nắng
con đường nắng
sao ta ngồi quán cà phê lâu thế
ngồi ngó ngôi nhà xưa
ngồi ngó tháng ngày qua

ngó mãi không thôi một đời mất trắng . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch