Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

NGỌN SA ĐĂNG

Lão là người dân xóm chài nhưng rất thích thử rượu Mỹ. Máu huyết da thịt của lão được tạo ra bởi đất làng chài này. Muối mặn, cát vùi lão đều nếm cả. Cả mấy người con của ông . Lão sinh năm Bính Tuất( 1946), thầy tướng số bảo lão rằng, lão mạng ốc thượng thổ (đất ổ tò vò), con nhà huỳnh đế phú quý lắm. Nghe đâu ngày xưa ông tổ của lão từ xứ trong ra đây, ghé ngang doi đất biển này và ở lại lập nghiệp. Ngôi nhà thờ lớn nhất ở làng này là của ông tổ lão bỏ công bỏ tiền xây ấy. Vậy mà bây giờ gần hết đời lão mới nếm mùi vị rượu Mỹ màu vàng sóng sánh mà ông ao ước – loại rượu mà ông có nhìn thấy ngày xưa ở nhà địa chủ xóm ngoài – khi ấy ông còn nhỏ lắm, theo cha thuê “gọ” của họ để đi biển. Thời ấy ông chỉ dám len lén nhìn cha mỗi khi sóng khất, dòng cá đi lạc, mẻ lưới nhẹ tênh không đủ tiền dầu hỏa mua nợ, và cha con ông phải gánh cả nợ thuê “gọ” cho đến mùa sau.
Bây giờ gia đình ông đông người lắm. Tất cả tám người con của ông ( ba gái năm trai ) đều lần lượt rời xa cái ổ tò vò này. Cái thời trước người ta nói “ngũ quỷ” ở nhà ông, đúng vậy, chúng nghịch hơn quỷ sứ. Đứa nào đứa nấy đen nhủi, tóc cháy xạm vàng, vài ba tuần ông dùng kéo và cái tông đơ hớt trụi, trọc lóc. Cả một bầy nhí nhố trai cũng như gái, ngang ngang, lau nhau như một bầy chó con trốc lở, mặt mày chân tay chúng sứt sẹo đến tội nghiệp, mũi dãi thò lò, hầu như bọn chúng chỉ mặc một cái quần, còn lại mình trần cháy nắng. Thời ấy, bàn tay lão rắn rỏi lắm, giống như từng thớ gân cuộn của cây đa già. Chừng ấy năm lão kéo chài bủa lưới, đơm nò đóng sáo để mang về con cá tôm đổi gạo nuôi chúng lớn. Những mùa nước ngược, lũ cá toàn bơi chạy ngược dòng, đôi lúc nò sáo cứ theo nước xiết mà trôi phắng, khiến cả nhà ông chật vật cả mùa đông. Những lúc sóng gió như vậy, cả nhà lão neo vào một cụm, căn giữa của ngôi nhà lợp bằng tôn rách nát cuối độn cát để trú mình. Gạo vơi, vợ lão phải chạy ra xóm ngoài để vay mượn đỡ, có khi phải bán bớt vài chục mét lưới “vốn liếng” của nhà lão .Mùa gió riết, bàn tay lão nổi gân nhiều hơn, cuồn cuộn bão, từng lằn chân chim như nứt cứa đôi mắt lão, đỏ ngầu. Lão thở dài, đi bộ về phía biển, lão ngó nhìn lại ngôi nhà của mình : nó đồ sộ nổi lên giữa mênh mông là nắng và những ngọn dừa. Bầy con của lão, bây giờ có ba đứa con trai theo nghiệp đánh cá của lão phía bên kia đại dương, hai đứa con trai và một đứa con gái của lão đã biến mất dưới bão tố trong cơn giận dữ của thủy thần trong lần vượt biên thứ hai của gia đình lão. Thời ấy, chúng trai tráng lắm, chúng cứ vậy, muốn bám vào ngọn sóng mà vin, mà bay. Lão còn lại hai đứa con gái, chúng lấy chồng sớm, lão côi cút trong túp lều với người vợ già, bà ấy luôn bị cơn hen đánh gục. Một lần vào mùa bão, bà ấy không còn đánh thức ông dậy buổi sáng, lão không còn thấy mùi khói bếp hăng hắc từ nhà sau, lần ấy lão thấy mấy đọt dừa đã lên cao thật cao, lão không với tới được nữa. Lão không biết khóc, từ khi nghe cha lão ngày xưa quát : “Khóc gì mà khóc! đàn ông đàn ang vai to sức rộng, lo ra gỡ lưới cho mẹ mày, biển không khóc được thì thôi, mày là cái gì mà phải khóc cho nó trôi nhà trôi cửa đi à ….” Lão nín bặt, kể từ đó. Khi nghe tin thuyền con lão mất tích, lão cũng lạnh băng, những dòng nước mặn nóng hổi cứ chảy ngược rúc rỉa trong ruột lão khiến lão cảm thấy khó thở, đau từ lồng ngực khi hít gió vào. Những đứa còn lại sống sót, chúng đau đáu về quê nhà, lão thấy mình như bị cụt một cánh tay. Một ngày lão đi ra biển, lão đạp chân lên những ngọn cỏ lông chông ngày xưa mấy đứa con của lão hay chơi, chân lão túa máu, lão ngẩng mặt cười : “haha…ngày xưa ta hay nói với mấy đứa bây, đứa nào lăn nhanh trên cát khi gió to đứa ấy sẽ thắng.” Lão cúi nhặt bông cỏ rồi tung lên trời, những bông cỏ dạt tứ phía, chúng xoay xoay rồi theo ngọn sóng rút ra xa.
Ngày nhỏ, lão hay nhìn về ngọn hải đăng trên phía núi bên kia rồi hỏi cha: “Có ai ở trên ấy không cha?’’ Cha bảo: “Có chứ, người ta ở trên đó để châm đèn chứ.” “Thế mùa bão đèn không chân được thì sao hở cha?” “Thì mùa bão ở đó vẫn đỏ đèn đấy con, có đều người ta không nhìn thấy được, biển lúc ấy như một sa mạc nước, người ta có thể chết khát đó con, khi ấy ngọn hải đăng được ông nội con gọi là Sa đăng ấy – ngọn đèn giữa sa mạc.” Lão ngày ấy lớ ngớ không hiểu, bây giờ lão hiểu ra, cha lão có phải là ngọn sa đăng không ấy nhỉ, tại sao lúc nào trong đầu lão cũng nhớ lời cha mắng,cả những lời cha im lặng. Lão nuốt nước bọt, vị mặn trong cái cuống họng há hốc nãy giờ của lão hứng từ biển. Lão thấy khát, hình như mắt lão rát rạt cát biển, lão nhòe đi, ở bên kia bờ, con trai lão bảo tháng sau sẽ về thăm cha.
Lão ngồi khề khà giữa nhà, tiếp mấy ông bạn tới chơi, trong nhà đã chuẩn bị khá đầy đủ để đón con trai lão về. Hàng dừa năm nay đã lên cao quá, có cây uốn cong vòng. Nó dẻo dai lắm, như lão, lão đợi con trai lão thành đạt, lão mới nằm xuống. Sóng cát bồi lấp bao mùa có chôn vùi được lão đâu. Lão như cây dừa gân, lá te tua ấy nhưng đánh võng trong bão thật lì lợm. Lão nhìn con trai lão từ xa, cái thằng! cái dáng đi ấy không thể thay đổi được, đã mấy chục năm mà hai chân hắn vẫn chạng ạng ra hình chữ bát cong vòng cán vá như khi lún trầy với cát, ghì với gió bão. Con trai lão thành đạt lắm, con lão chăm chỉ nên bây giờ mua sắm được cả tàu thuyền to để đánh bắt cá cơ. Lão mừng lắm, lão huyên thuyên hỏi chuyện. Đêm ấy hai cha con gần như thức trắng. “Con hơn cha là nhà có phúc, mày giỏi lắm con ạ, bây giờ cha mày được thỏa nguyện với ông nội mày, chuyến này mày về ở lại lâu lâu mà thăm bà con và còn xây cất mấy phần mộ còn lại nữa chứ, cả ngôi mộ gió hoành tráng để sau này lão nằm xuống nữa.” Gió biển thiu thiu mát lạnh, hai cha con ngập trong giấc ngủ.
Lão dậy sớm lắm, lão hì hụi nấu nồi cơm, lâu lắm rồi lão không nấu cơm buổi sáng. Mùi khói củi dương cay cay thơm thơm, lão chưa nguôi nhớ ngượi vợ già. Lão lẩm bẩm: bà này, con trai về rồi, bà nấu nhiều cơm nhé, nhớ bỏ thêm gói muối vào, mấy cha con hôm nay đi biển đôi lúc về khuya đấy.” Lão nghe tiếng gió vi vu, nhợt nhạt, cây dừa trở mình hạt rớt kêu cái “tróc” trước mặt lão, lão giật mình, chắc mình già lẩm cẩm lắm rồi. Lão mải miết đốt củi, nồi cơm trào ra nước kêu xèo xèo, một lúc mùi khen khét. Lão giật mình, lão vội tắt lửa. Hãy còn quá sớm, con trai lão còn ngủ thật an lành. Lão đi vào nhà, tò mò con trai lão mang gì từ bên ấy về cho lão trong cái thùng kia. Con trai lão thật chu đáo, hắn mua đủ thứ cho lão và biếu tặng bà con. Ồ, hắn còn mua cả mấy chai rượu Mỹ cho lão, tay lão cầm lên, lão thích lắm, lão thấy mùi nó thơm thơm thật dễ chịu. Lâu nay, lão hay uống loại rượu thuốc mà lão dầm những con nhồng cát, rắn mà lão bắt được. Lão muốn thử. Lão cầm chai rượu đi ra biển. Biển còn tờ mờ lắm, vẫn còn thấy những ánh đèn câu mực từ phía ngoài xa. Lão ngồi bệt xuống, bờ cát mát lắm, lão nhấp một ngụm, cảm giác nóng rần lan chảy từ từ xuống họng, rồi mắt lão lâng lâng, thứ khoái cảm này lão chưa bao giờ trải qua. Lão hít sâu khoan khoái, lão sải thẳng tay chân nằm soài ra cát. Cát mơn man.

Có tiếng cha lão thầm thì: “Không dậy mà ra gỡ lưới phụ giúp mẹ mày đi….” Lão ngồi bật dậy : “Dạ, cha….” Lão lẩn thẩn đi về phía biển. Tàu người ta đã tấp vào, người ta kéo lưới gần bờ đã về. Lão thất thểu đi, nháo nhác, hẳng thấy mẹ lão đâu. Lão nhấp từng ngụm, hình như lão khát, lão khát lắm. Có lần lão và mấy anh em lão quay quần nướng con sam ăn, có đứa bị ngộ độc, suýt chết, cha lão càng cáu gắt, không chỉ là mùa bão. Mặt biển hôm nay yên ắng hơn, lão nhìn, ngọn hải đăng bây giờ không còn ai thắp lửa trên ấy nữa, nó vẫn sừng sững trên cao ấy. “Ngọn sa đăng” – lão lẩm bẩm – bây giờ mùa bão – mình vẫn đang nhóm bếp cho mấy con ở trong nhà, gió lạnh quá, lửa táp phừng phực, biển đang hát một phức điệu du dương – lão trở nên bác học lúc nào ấy nhỉ . Lão nghe những sợi dây dàn căng chùng, sóng cứ phưỡn ra, liếm quanh chân lão. Lão thấy cát sụt dưới chân, cát cũng bỏ lão mà đi, mấy đứa con của lão hàng ngày vẫn quấn quanh chân lão ấy chứ. Lão thấy biển sóng sánh như thứ rượu ngoại ngày xưa lão thấy. Nó óng đỏ hơn, thích quá. Lão thấy khát, lão ngửa cổ tu, chai rượu trên tay lão không còn một giọt nào, lão ngồi bệt xuống, vốc từng ngụm mà uống. Lão uống ừng ực, lão thấy ngon lắm, thứ rượu mà lão bây giờ mới được nếm. Lão đứng dậy và thất thểu đi về hướng “ngọn sa đăng.” “Cha ơi” – lão vừa đi vừa lẩm bẩm – con sẽ lên đó xem người ta có thắp đèn lên không nhé, bây giờ mùa bão mà, lửa có cháy được đâu. “Con đi đến đấy đi” – tiếng cha lão vọng lại.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch