Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Biển chiều

0 bình luận ♦ 24.03.2015

 

YNhi

 

 

 

Biển nhẹ nhàng xóa lấp đoạn đường ta đã qua
ngoảnh nhìn lại
chỉ gặp cát mênh mông, lặng lẽ

Không có con đường nóng như hun trong chiều hạ
không có nhà cao chất ngất
không có dòng người
đi như lũ cuốn dưới vòm cây
và những ngọn đèn màu chói mắt

Cái đốm lửa hy vọng chập chờn nơi khúc ngoặt
những ý nghĩ về rủi, may, còn, mất
những tính toán chi li và sự nhầm lẫn không cùng
những phép tắc ngặt nghèo và cái trớ trêu ngoại lệ
những giá trị không cân bằng luôn đổi chỗ
cái đã vỡ tan
cái mới dựng lên
tất cả mọi điều xa khuất

Tôi là đứa trẻ
muốn kêu to lên để nghe thấy lời mình trong biển
là người đàn bà tìm về kết cục
tôi đang đứng kề bên cái vạch nhỏ xíu
của thủy chung và phản trắc, của tan vỡ và hy vọng, của hằn thù
và tha thứ

Trong ánh rực rỡ của biển chiều
chỉ còn lại nỗi lo âu vẫn theo ta như chiếc bóng
không thể nắm giữ
cũng không thể lìa bỏ.

 

 

 

* Ảnh do Nguyễn Đức Tùng cung cấp.

bài đã đăng của Ý Nhi


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)