Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CUỘC CHỐNG TRẢ ẢO ẢNH

 

 

rửa sạch ba nghìn giọt nước mắt sẽ thấy nụ cười vì trong sự tàn lụi nào là cũng còn có sự sống
rừng cây nói
nhưng làm sao cho kẻ này có tiếng hót hay hơn
chim nói
hãy thôi hót những lúc không muốn hót và hãy yêu hết thảy muôn loài trong trời đất và rừng cây nói

xưa
kẻ này từng nghe trộm cuộc chuyện trò trên núi cô tích

( trích u cốc thi của tịch mịch )

 

những lời ấy mãi ám ảnh tôi, nhưng tịch mịch là ai, và áng văn chương kỳ lạ ấy là được viết tự bao giờ, cuối cùng thì tôi cũng đã lên đường đi tìm tác giả của nó, tôi đi chẳng ngại ngày đêm, thưa, đường đến núi cô tích có còn xa lắm không, đây chửa bao giờ nghe nói đến tên núi ấy, hết thảy những người tôi hỏi đều bảo là không biết, nhưng qua lời trích thi ca của tịch mịch tôi cũng chỉ biết được chừng ấy, tác giả áng văn chương ấy là từng nghe trộm cuộc chuyện trò giữa chim với rừng cây trên núi cô tích, có xa mấy cũng là trên mặt đất này thôi, tôi nghĩ, và quyết đi tìm cho bằng được tác giả của áng văn chương tôi yêu quí, tôi đi chẳng ngại ngày đêm, cho đến hôm hiện ra trước mắt tôi cái cảnh trí tự dưng tôi cứ cho là cảnh trí núi cô tích, trước mắt tôi là một vùng núi non xanh biếc, nắng chiều đang ấp ủ rừng cây, có nghĩa là tôi chẳng thể đi tới nơi đó ngay trong ngày hôm đó, trong ánh hoàng hôn chập choạng tôi cứ theo hướng núi ấy mà đi, mãi lúc thấy mình bước trên con đường đất hai bên có nhà cửa đang chìm trong bóng đêm tôi mới biết là đã đi vào một làng xóm nào đó, hãy dừng lại thôi, tôi giật thót người vì có ai đó lên tiếng ở ngay sau lưng tôi, vừa bước chân vào làng đã có người trông thấy có nghĩa đây chẳng phải làng xóm bình thường, thưa, đây có phải là đường đến núi cô tích hay không, tôi hỏi không phải để biết đường đến núi, mà là để biết đấy là làng xóm nào, gặp ngài bề trên hẳn rõ, người đàn ông đã chặn tôi trả lời câu hỏi của tôi, và dẫn tôi đến chỗ ngài bề trên, đây là thôn mộ đình, nơi để trở thành những kẻ chẳng còn khổ đau, ngài bề trên nói, nghe giọng nói, và thấy dạng hình của một người đang ngồi im lìm bên dưới mấy ngọn đèn sáng lù mù, tôi chỉ biết một cách đại khái ngài bề trên là một người đàn ông có vẻ già hơn người đàn ông vừa đưa tôi đến đó (người đàn ông đó đã biến mất lúc vừa đưa tôi đến đó ), thưa ngài, từ đây đến núi cô tích có còn xa lắm không, tôi hỏi làm như là mình cũng đã từng đến núi cô tích, ngươi tới được nơi đây là phúc lắm rồi còn tìm núi cô tích làm gì, ngài bề trên nói, tôi nói là tôi muốn gặp một người có tên là tịch mịch ở núi ấy, ngươi muốn nghe lại cuộc chuyện trò ở núi cô tích chứ gì, ngài bề trên hỏi, phải nói bấy giờ là tôi rất hoảng khi nghe ngài bề trên hỏi thế, thưa tiên sinh, tôi vừa quì mọp xuống đất, vừa thưa nói, bấy giờ thì tôi cứ nghĩ con người đang ngồi dưới ánh đèn lù mù kia là tác giả của áng văn chương tôi yêu quí, và cũng chẳng biết vì xúc động hay vì quá mệt mỏi sau chặng đường dài vất vả, tôi chỉ nói được mấy tiếng thưa tiên sinh thì gục xuống, thiếp đi, khi tỉnh dậy thấy mình đang ở trong một gian nhà tranh vách lá, những cửa ngõ, bàn ghế, giường chiếu, tất cả đều rất đơn sơ, tôi còn đang bàng hoàng nhớ lại những gì vừa trải qua thì có người mang thức ăn đến cho tôi, ông thấy đói lắm phải không, thiếu nữ hỏi, người mang thức ăn cho tôi là một thiếu nữ như những thiếu nữ tôi gặp trên đời, chỉ có giọng nói là như chứa đựng một thứ nỗi niềm nào đó, ông ăn đi rồi theo em ra ruộng, thiếu nữ nói, lúc ấy tôi mới nhìn thấy cô gái có ánh mắt như cũng đang ẩn chứa một nỗi niềm u uẩn nào đó, tôi cứ nghĩ cô gái đã lầm lẫn sao đó, vì gọi là thức ăn nhưng chỉ có mỗi chén sỏi đá, tôi không dám hỏi, chỉ uống hết cốc nước và đi theo cô gái, những người đàn ông tôi gặp trên đồng ruộng người nào cũng đầy nanh vuốt và có vẻ đần độn, tôi bắt đầu cảm thấy sợ, hóa ra thôn mộ đình là nơi cư ngụ của những con người kỳ dị, nhưng vì đâu ngài bề trên lại nói đấy là nơi để trở thành những kẻ không còn khổ đau, cái ý nghĩ bọn họ là một giống người chưa hoàn chỉnh nảy ra trong suy nghĩ của tôi đúng vào lúc cô gái mang cái ách cày tới, ông là nhân sĩ nên ông phải kéo cày, cô gái nói, và đặt cái ách cày lên vai tôi, lập tức một người đàn ông trong số những người đàn ông có nanh vuốt đến mắc cây cày vào cái ách cày trên vai tôi, ông là nhân sĩ nên ông phải kéo cày, người đàn ông lập lại câu nói của cô gái, và bắt đầu cày ruộng, có nghĩa, từ giờ phút ấy tôi đã làm công việc của một con trâu kéo cày trên ruộng, ngoài nhân sĩ kéo cày là tôi, trên đồng ruộng lúc bấy giờ là có rất nhiều đám trâu kéo cày khác, cũng may là tôi có khá nhiều kiến thức về cày ruộng nên khi làm trâu kéo cày là tôi đã theo đúng cái cách của một con trâu kéo cày, nhân sĩ như ông khá lắm, người đàn ông có nanh vuốt khen, vì cái cách làm trâu kéo cày của tôi khiến ông ấy rất thoải mái trong việc cầm cày, nhưng nhân sĩ là sao, thưa ông chủ, biết người đàn ông cầm cày đang vui nên tôi liều mình hỏi theo cách một con trâu kéo cày hỏi người cầm cày là chủ của mình, thì ra trước đấy có người hình dạng giống như tôi lạc vào thôn mộ đình, tự xưng là nhân sĩ, làm trâu kéo cày mấy hôm thì chết, từ đó ngài bề trên bảo hễ có kẻ lạ đến nơi này mà giống kẻ đã chết thì đều là nhân sĩ, người đàn ông cầm cày giảng mọi việc cho tôi hiểu, nhưng vì đâu nhân sĩ lại phải kéo cày, tôi lại hỏi vì không nén được nỗi ấm ức trong lòng, ai không phải người của đất nước này thì phải kéo cày với ăn sỏi đá, người đàn ông có nanh vuốt nói, hóa ra thôn mộ đình là một đất nước, tôi cảm thấy sợ hãi thật sự vì tự dưng lại rơi vào một đất nước có cuộc sống vừa thế tục, trần trụi, vừa bàng bạc một thứ tinh thần sùng tín lung linh bí hiểm, có thể trong một phút giây cực đoan nào đó người ta sẽ giết tôi chết mất, tôi nghĩ, và mồ hôi bắt đầu toát ra ướt đầm áo, có thể là vì sợ tôi cũng chết như ông nhân sĩ nào đó trước đó, người đàn ông cầm cày đã tháo cày cho tôi, đêm, người thiếu nữ ấy lại đến chỗ tôi, ngài bề trên bảo em phải đến trò chuyện với ông, cô gái nói, tôi vẫn cứ nghĩ là đang có một sự lầm lẫn nào đó, tại vì sao ở đất nước này con người lại phải kéo cày và ăn sỏi đá, tôi vẫn cứ nghĩ là đám dân của ngài bề trên có sự lầm lẫn nào đó mới bắt tôi kéo cày và ăn sỏi đá, thế chừng nào kẻ này mới được lên đường đi tìm núi cô tích, tôi lợi dụng thời cơ thuận lợi để hỏi người con gái ấy, nhưng thiếu nữ không trả lời câu hỏi của tôi, mà khuyên tôi gắng tu dưỡng và hãy yêu muôn loài trong trời đất, giọng cô gái có vẻ rất chân thành, hay áng văn chương kỳ lạ kia đã trở nên bản văn trị nước hay là đã trở thành thứ kinh văn ngộ đạo ở đất nước kỳ lạ này, tôi thầm nghĩ, cách nói năng của ngài bề trên và cách nói năng của cô gái và của những người đàn ông có nanh vuốt khiến tôi cảm thấy có một mối liên quan nào đó giữa cái thôn mộ đình kỳ lạ ấy với áng văn kia, lòng mong mỏi gặp được tác giả áng văn chương tôi yêu quí đã giúp tôi có đủ sức tiếp tục kéo cày ở đó, nhưng tới cái hôm người đàn ông cầm cày nhe răng đòi thịt tôi vì biết cô gái ấy đã yêu tôi, thì tôi quyết bất cứ giá nào cũng phải trốn khỏi nơi ấy, em sẽ giúp ông, cô gái hứa sẽ giúp tôi trong việc trốn thoát, nhưng khi đưa tôi ra tới đầu thôn mộ đình thì cô ta bắt tôi quay trở lại, em chẳng thể sống mà không có ông, cô gái nói, và cắp lấy người tôi bay trở lại thôn mộ đình như một con diều cắp một chú gà con, mười ba năm kéo cày và ăn sỏi đá, cứ qua một năm tôi lại khứa lên da thịt mình để đánh dấu, làm sao một kẻ yếu đuối như tôi lại có thể thoát khỏi một nơi như thế, cuối cùng thì tôi đã rõ những người đàn ông có nanh vuốt ở thôn mộ đình là những con mắt của ngài bề trên, ngài bề trên đã tạo ra đám dân của ngài như tạo ra những con mắt để canh giữ nhau và canh giữ kẻ thù, trong mười ba năm ấy trong lòng tôi là chỉ nghĩ đến việc bỏ thây ở chốn ấy, quả tình là tôi cũng có nghĩ đến cách tự kết thúc đời mình, nhưng chẳng có cơ hội nào có thể thoát được sự canh giữ của những con người có nanh vuốt, và vào cái hôm trời xui đất khiến ấy là tôi cũng chỉ có ý muốn soi thử vào chiếc gương soi vẫn đặt ở gần chỗ ngài bề trên ngày ngày đám dân của ngài vẫn đến đó để soi, cho đến lúc đó tôi biết mình là một thứ tiều tụy thảm hại, một kẻ sắp chết vì chẳng còn mấy xương thịt trên thân thể mình, tôi vừa đứng trước chiếc gương soi ấy thì ngài bề trên hét lên, lũ bay đâu hãy bắt lấy nó, hãy bắt lấy thằng nhân sĩ, đồ quân giả dối, một lũ giả dối, là tôi cũng hét lên khi nhìn thấy trong gương không phải kẻ tiều tụy sắp chết , mà là một trang nam nhi tuấn tú, đồ quân giả dối, tôi cứ hét lên, và đám dân của ngài bề trên đã không đến kịp trước khi tôi dùng thứ sức lực còn lại để đập vỡ chiếc gương soi, chiếc gương đổ loảng xoảng, và tôi bỗng nghe lạnh ngắt tư bề, lúc bấy giờ ngoài tôi ra là chẳng còn nhìn thấy gì cả, chẳng còn nhìn thấy ngài bề trên, chẳng còn nhìn thấy cô gái đã yêu tôi, chẳng còn nhìn thấy ngay cả nửa bóng dáng của đám người nanh vuốt, một sự giả dối khủng khiếp, khi hiểu ra sự thật ấy tôi cứ hét lên, hét lên, hét lên, thì ra cái thôn mộ đình cái lũ người làm khổ tôi suốt mười ba năm ấy chỉ là hiện thân của một thứ vật thể có tên là giả dối.

giã, 2012-2015

bài đã đăng của Nguyễn Thanh Hiện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch