Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CON MỒI

0 bình luận ♦ 11.03.2015

 

Con dao được gã mài rất bén. Loại dao bầu, chuyên để chọc tiết lợn. Gã dùng con dao này để cắt cổ mèo. Chẳng phải đầu bếp của quán Tiểu Hổ. Gã chỉ nghiện thịt mèo. Một ngày gã có thể tọng vào ruột mười con mèo bốn năm tuổi. Mèo vốn ít thịt, nhiều lúc chỉ ngấu nghiến vài cái là xong một đàn mèo. Mỗi lúc nhìn thấy một con mèo đi lạc, gã lại nhỏ rãi và thề phải xé nhỏ con vật ra để ngấu nghiến. Những bận ra quán không làm gã thỏa mãn. Thứ dọn ra bàn, dù thơm nức nhưng vẫn chỉ là một cái xác được đun nấu. Và, chẳng ai biết đĩa thịt ê hề tên phục vụ bê ra có phải là thịt cũ không. Nhưng ngay đến một con mèo vừa mổ giết, thịt mới và được chế biến ngon lành thì gã vẫn chưa thấy đã. Gã không phải kẻ sành ăn, hễ có thịt mèo là gã sướng. Từ mèo con, mèo trưởng thành, tây hay ta, ba tư hay lông ngắn, mun, vàng, mướp hay tam thể…Gã đều xơi tuốt. Nhiều hôm, do hết tiền gã phải xin nhỏ ông chủ quán số thịt các thực khách ăn thừa. Những quán Tiểu Hổ thường trá hình, và ông chủ không muốn gã công khai lôi từng túi rác để tìm thịt thừa nên đã gật đầu. Luôn thiếu thịt mèo ăn thừa, chỉ xương xẩu là nhiều. Những khúc xương tay, lườn hắn gặm ngấu nghiến, nhai rau ráu như bánh xốp.

Một thời gian, gã đi bắt trộm mèo và bán lại cho các quán Tiểu Hổ. Thay vì nhận tiền, gã bảo ông chủ mổ giết và nấu con mèo gã mang đến. Việc bắt mèo với gã chẳng khó khăn gì. Chỉ cần một miếng cá tẩm thuốc mê, cây gậy thòng lọng. Điều gã đắc chí là giống mèo dễ gần gã. Thấy gã, chúng thường lại gần, dụi đầu dưới chân gã. Nhiều con đứng bằng hai chân, cào ống quần gã. Lúc gã ve vuốt đầu và lưng con mèo nào cũng thích. Có con còn lim dim ngủ, gã chỉ việc mở bao tải và tóm gọn. Gã có thể tiếp cận dù mèo hoang, mèo đi lạc hoặc mèo có chủ bên cạnh. Nếu có mèo trên mái nhà, chỉ một tiếng “Meo Meo” của gã, con vật sẽ nhảy xuống. Gã sẽ ve vuốt con mèo, bế nó lên đùi cho đến lúc cổ con vật bị sợi dây thừng thít vào và xiết chặt. Tiếng mèo kêu lúc hoảng sợ, gầm gừ giận dữ làm gã thấy khoan khoái. Đứng trong bếp, gã cởi trần và cầm dao bầu mài đi mài lại. Tiếng mèo gần kề cái chết thường thảm khốc. Nhiều con rống tướng lên, nghe thê thiết như vong hồn giận dữ. Một số con khác thì trợn mắt, chẳng kêu tiếng nào, chỉ phì phò do quá sợ. Lũ mèo cào móng, rúc đầu để tìm lối thoát trong cái cũi sắt hình chữ nhật. Vừa mài dao, vừa nghe tiếng mèo gào rống với gã lại là một thú lạc. Càng vùng vẫy, con mèo sẽ đổ mồ hôi, càng thấm mệt, lúc nấu thịt sẽ dai và bùi hơn. Vì điên cuồng tìm đường thoát khỏi cái cũi quá chắc chắn, con mèo sẽ không còn nhiều sức kháng cự lúc gã lôi khỏi cũi. Tay chân gã chi chít vết mèo cào, cắn. Đấy là những lần chống cự cuối cùng của con mèo. Gã chẳng nổi cáu nếu bị móng mèo cào rách thịt. Đấy là ân huệ gã dành cho con vật xấu số. Phần nữa, gã khoái chí lắm khi nhìn đôi mắt xanh đầy hận thù.

Cái bụng chảy phệ của gã là mồ chôn tập thể của loài mèo. Xương máu hơn trăm mạng mèo là thứ nhựa bổ vỗ béo con thú trong gã ngày một khổng lồ.

Vì gã sống ở ngoại ô. Quanh đấy đồng không mông quạnh nên việc giết mổ mèo hoàn toàn thuận lợi. Vấn đề chỉ là bắt mèo ở đâu vì trên thành phố mèo được giữ trong nhà như của báu. Trên người gã, thương tích mèo cào ngày càng nhiều. Vết cũ, vết mới xô thành từng lớp. Nhiều cú vả, cắn còn để sẹo lồi trên da gã. Số sẹo nhiều lên, chằng chịt tầng lớp trông như một lớp vảy. Gã khoái việc vừa mài dao, vừa nghe tiếng mèo kêu. Những tiếng “ngoao” rống lên chói óc, những cặp mắt xanh nhìn gã, vừa sợ vừa căm thù. Gã liếm thứ mùi khiếp sợ toát ra lúc bầy mèo sắp bị hóa kiếp. Tiếng mèo sắp bị mổ, cũng giống như tiếng cuối cùng con người có thể thốt ra khi thần chết vung lưỡi hái. Thảm thiết nhưng vạn lần du dương – Với gã là như vậy. Và, cũng theo gã, đấy là “sonat ánh trăng” của loài mèo. Vì loài mèo sống dai, nên gã phải cắt cụt đầu con vật. Tuy nhiên, vẫn có con mèo mất đầu vẫn chạy được. Hoặc, khi gã đang hưởng tiệc mèo, thì cái đầu bị cắt ra chợt mở mắt, tự lăn dưới nền nhà. Do mất cuống họng, cái đầu không kêu được, chỉ há ngoác miệng. Gã tiến đến, cũng há ngoác miệng và nhai sống.

Tiếng dao mài xoèn xọet trong đêm. Gã hít thấy mùi mèo. Rất nồng. Rõ ràng là số mèo trong cũi gã đã chén sạch. Không phải hơi mèo ứ đọng trong cũi. Dù gã chưa bao giờ rửa cũi. Mắt gã chưa mở hẳn. Mùi mèo, quyện trong tiếng dao mài. Gã cựa mình, từ từ mở mắt. Cái bếp của gã. Rõ ràng gã ngủ trên giường. Chắc gã bị mộng du hoặc trong lúc ngủ đã lăn khỏi giường. Bếp và phòng ngủ của gã sát vách, cách nhau một tấm ghi-đô mỏng. Đây là sắp đặt của gã. Tiếng mèo rên rỉ trong cũi là phương thuốc chữa mất ngủ tốt nhất mà gã tự kê, tự bốc cho mình. Lưỡi gã luôn thè ra, liếm láp tiếng mèo chảy rỉ trong màn đêm. Hơi thở của lũ mèo trong lúc suy yếu lại là một bữa tiệc khí của gã. Như con Baku, gã nhai nuốt từng nhịp thở, ngấu nghiến nỗi sợ được thiêu đốt tận cùng của loài chín mạng. Những cặp mắt xanh trong đêm, co rút, lúc mở banh, khi thu nhỏ hí hoáy di chuyển trong cái cũi chữ nhật. Tiếng cào sồn sột trong lồng như tiếng dương cầm. Gã liếm mồm. Mùi mèo vẫn nồng. Từ từ, gã thấy trong bếp đang có người đang đứng. Tiếng mài dao là từ kẻ lạ mặt. Định nhổm dậy nhưng đầu gã đập vào một vật cứng. Tầm nhìn gã thu hẹp trong những ô vuông được phân bởi các thanh sắt xếp cạnh nhau. Đèn không được đốt. Chỉ có ánh trăng chiếu vào. Tiếng mài dao vẫn xoèn xoẹt.

Chỗ gã nằm chật quá. Chỉ có thể nằm quay mình, chẳng thể nhổm dậy. Gã hô một tiếng. Và bóng người kia nhìn ra.

Kẻ lạ, cởi trần, đầu chùm mặt nạ. Cái mặt nạ đầu mèo, một nửa trắng, một nửa đen. Loại mặt nạ thật tinh xảo. Chẳng phải bằng bìa cứng, nhựa, hay da. Cái đầu mèo lông lá, hai con di chuyển trong hố mắt và trừng trừng trong phòng bếp như hai ngọn lửa màu xanh Mấy sợi ria còn vểnh được. Thứ mặt nạ tinh xảo đến thế này, rồi gã sẽ tìm ra nơi bán và tậu một cái.

Kẻ lạ vẫn mài dao. Gã gồng sức. Mấy thanh sắt quá cứng. Một lớp mây đen vừa thoắt qua, ánh trăng đổ dồn qua cửa kính. Bếp ăn như dát bạc. Kẻ lạ mặt, rõ ràng có một bộ ngực nở nang, mồ hôi vã nhễ nhại. Cái mặt nạ mèo hếch qua cửa kính nhìn ánh trăng rơi. Đảo mắt xuống, gã thấy hai cái chân đầy lông, một chân trắng một chân đen. Cái đuôi ngoe nguẩy đằng sau, phân đôi màu trắng và đen. Con dao bầu mà gã đã khai đao bao kiếp mèo chầm chầm giơ lên. Lưỡi dao sáng quắc dưới màu trăng dày đặc.

Gã nhìn thấy bàn tay cầm dao dày đặc lông, lòng bàn tay có những miếng đệm. Gã sờ mặt, thấy cái miệng mình dài, nhọn ra, hai cái răng cửa sắc. Sau đít gã có một vật dài, thuôn nhỏ run lẩy bẩy.

Một cú giật nảy mình. Gã bật giậy, mồ hôi gã vã lạnh cóng. Giơ hai bàn tay, thấy đủ năm ngón. Sờ lên mặt, thấy miệng gã chẳng dài thêm.

“Xoẹt…Xoẹt…”

Gã nghe thấy tiếng mài dao trong bếp. Gã độc thân và sống một mình. Căn nhà hình chữ nhật trước giờ chỉ có gã.

Sau tấm ghi đô mỏng dẫn vào nhà bếp, tiếng mài dao xoèn xoẹt.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch