Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ điên

0 bình luận ♦ 12.02.2015

 

 

 

sư phụ ơi sư phụ
ta đã phụ công người
nhấn thơ vào sọt rác
đánh rơi mất nụ cười

buồn như con đom đóm
lập loè cuối cơn giông
buồn lăn qua ngõ tối
quẳng ta vào chênh chông

giấu bàn chân ngày bão
đi hoang nửa chặng đường
liêu xiêu từng bước ngắn
giẫm lên vết vô thường

sư phụ ơi đừng trách
buồn ta trốn trong thơ
chỉ có thơ mới hiểu
lòng ta vỡ thế nào

trên tay ta chén đắng
rót đầy rót đầy thêm
chưa say mà chống chếnh
ta cười ta như điên

chẳng muốn làm thi sĩ
mà vướng nghiệp vào mình
cho dài đêm nổi loạn
từng con chữ lưu linh

đi tìm gì nơi ấy
ngày vắng bóng mặt trời
còn gì sau cơn bão
một áng buồn thơ điên

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Thy


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)