Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » bờ kia- phần 11
Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

bờ kia- phần 11

0 bình luận ♦ 29.01.2015

Nhìn mặt Anh-giáo lộ chiều thất vọng, Sư nhỏ nhẹ:

– Cái dịch vụ dã ngoại ở Phố Hiến chỉ là một mục trong chương trình du lịch văn hóa của chùa đã đăng ký thôi. Còn chuyện cô Đồng đền Ngọc Trần nói với thí chủ thì phải đợi ông Giám Đốc điều hành về mới có thông tin chính xác.

Anh-giáo thở ra:

– Thày chuyện trò với cô Đồng thì thừa biết. Em bị bắt trong vụ càn, chúng nó thả nhưng về đến Hà Nội thì mạng lưới kiêu binh theo dõi ngặt nghèo. Blốc Anh-giáo bị chúng nó chặn, tung virút đánh phá, gặp cha em yêu cầu gia đình phải kiểm soát em, em bị ‘‘cấm vận’’, lâm vào hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Nói thật với thày, em đánh chìa khóa két sắt trong nhà, tuần nào cũng móc ruột được một hai triệu. Nhưng em không phải là thằng ăn cắp. Cha em mẹ em mới ăn cắp của nhân dân, em lấy lại, và em trả nợ nhân dân bằng cách viết đơn khiếu nại, loan báo tệ nạn bất công trên blốc. Em không hề thấy mình có tội, lương tâm thanh thản, nhưng nay thì em bị truy bức, việc vừa kể với Thày gần như không làm được nữa…

– Hừm…Mô Phật! Lòng lành thì ngộ chánh niệm vô lượng thọ Phật. Thí chủ cho phép tôi miễn bàn chuyện thời thế!

Anh-giáo giơ tay vuốt tóc, giọng ai oán:

– Bạch Thày, người bạn đồng sự với Blốc lo chụp hình quay phim bị chúng nó chộp được cái máy Iphone, phải trốn tránh, nay chỗ này mai chỗ nọ, an ninh bị đe dọa thường trực. Cho nên vào chỗ cùng đường, đi xa thoát thân là cách tốt nhất…Vì thế, khi nghe cô Đồng đề cập chuyện Bờ Kia, em như tìm được cái phao cứu hộ!

– Mô Phật!

Chán nghe mãi một câu, Anh-giáo định đứng dậy thì nghe tiếng kẹt cổng. Chà bước vào sân, mặt mũi hớn hở. Thấy người lạ, Chà nhìn Sư, ánh mắt dò hỏi. Qua lời giới thiệu, Chà vui vẻ:

– A, tôi cũng từng lướt blốc Anh-giáo! Hay đấy, vụ phá đền Ngọc Trần hình ảnh rất …thuyết phục! Tôi phải ra cà-phê Internet mới vào được blốc, thú vị nhất là blốc AnhBaSàm, Blốc Tễu, Nhát sĩ Tô Hải, rồi Quê Choa…Tuyệt vời đấy!

Anh-giáo có cảm tình ngay với Chà, chuyện trò một thôi, nói về tình cảnh mình rồi hỏi về Bờ Kia :

– Thế là vượt biên như hồi 80 à?

– Không, bây giờ qua Tàu thì chết dở. Còn đi Thái, Malaixia, Indonexia thì bị trả về. Dạo này có đám đi Úc, nhưng khó lắm, đâu đi từ miền Bắc được…trừ phi lót tay bằng phong bì cỡ hạng siêu nặng!

– Thế Bờ Kia là sao? Ở đâu? Nếu là Lào hay Campuchia thì tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, chuyện đâu lại vào dấy!

Giọng bí mật, Chà hạ xuống một tông:

– Ai dại thế…Mình thông báo đằng ấy sau. Kết nạp rồi tuyên thệ đã, trừ phi có phương tiện kinh tế tốt, hà hà …

Chà rủ Anh-giáo tối ở lại chùa. Cơm xong, Chà say sưa thuyết giảng về nền Quân Chủ Lập Hiến mà nhân loại đã kinh qua bên Anh, Bỉ và những nước Bắc Âu với Thượng và Hạ viện đại diện nhân dân, và Chính Phủ hành pháp trong khuôn khổ nhân dân đồng thuận. Nhưng Vua là ai? Anh-giáo hỏi. A, là người giòng họ Trịnh cách đây chưa tới hai trăm năm làm Chúa Bắc hà, thời vua Lê. Ông là người đạo đức, ‘‘phản chiến’’, và mang cái tâm Phật mà sách sử chính thống như Đại Việt Sử Ký toàn thư có ghi lại. Chà tiếp tục, bên Bờ Kia, chúng ta theo đúng sách tam quyền phân lập do ông Mạnh Đức Tư Cưu đề ra. Hành pháp, đã có đủ nhân sự lo kinh tế, thông tin truyền thông, nông-ngư nghiệp, tuyên huấn tuyên giáo, nay cần người phụ trách giáo dục, đặc biệt đặt trọng tâm trên Khoa Học Kỹ Thuật. Im lặng một phút, Chà nghiêm mặt:

– Nếu đàng ấy nhận lời phụ trách khâu giáo dục này, tớ sẽ cho đàng ấy đi phờri, tức là không phải đóng góp gì …Góp công cũng như góp của mà!

Anh-giáo nghe Chà nói liên tu, có chỗ chẳng hiểu tí gì, nhưng trong thế bí, mụ mẫm là chuyện đương nhiên. Anh nhìn Chà, bảo còn người đồng sự, cũng bị an ninh theo dõi, muốn đi theo thì phải có điều kiện gì? Kể lai lịch Kiều cho Chà nghe, Anh-giáo nói luôn, người đó không đi được thì tôi không đi đâu. Chà ngẫm nghĩ, trầm giọng:

– Chắc để vào Ủy Ban Phụ Nữ, thời này phụ nữ bình quyền, đối ngoại trên bàn cờ quốc tế phải có. Thì tớ OK luôn, được chưa?

Biết Chà có cái gì đó như hoang tưởng, Anh-giáo tự nhủ, cái nước mình nay mà con người không hoang tưởng như là một liệu pháp chữa trị thì chỉ còn nước phát điên lên trước những hiện thực kinh hoàng.

*

Quay lưng lại, co chân lên nằm co như tôm, Kiều thủ thỉ, thôi anh, qua Bờ Kia đã, em sẽ dâng hiến anh sự trinh trắng toàn vẹn của em. Anh-giáo nén tiếng thở dài, tay duỗi ra để dưới gáy, mắt mở nhìn trần căn nhà nghỉ thấp thoáng ánh đèn đường vàng vọt nhẩy múa. Kiều nhỏ nhẹ, đừng giận em nghe, em cần chút thời gian để gột sạch quãng đời qua mà em không hề, và không có, chọn lựa nào. Chân lỡ đạp bùn, phải rửa rồi mới lên giường, chuyện tự nhiên mà. Anh-giáo không hiểu sự trinh trắng trọn vẹn là chi nhưng vòng tay qua dịu dàng vuốt má Kiều. Tay nhoè nhoẹt nước mắt, anh nghe lòng mình mặn chát.

Sáng tinh mơ, hai người lên đường. Bắt xe buýt, rồi đi bộ vòng gò Ai Ơi, hai người đến cổng chùa khi một chút nắng đầu đông chớm điểm mái tam quan chùa Lọ. Từ ngày Vện bị bọn trộm chó bắt, Vằn nay thấy người lạ không dám sủa, chỉ chúi đầu xuống đất kêu hích hích. Nhìn ra, thấy Anh-giáo, Chà a lên một tiếng, chạy ra mở cổng chùa. Giọng khôi hài, Chà nói:

– Khách thập phương lên lễ Phật sớm thế, hẳn Phật động tâm từ bi, độ cho mọi bề!

Nhìn người phụ nữ đi cùng Anh-giáo, Chà cảm tình ngay, thân mật:

– Cô em vào uống chén nước, cứ coi Chà này như anh em ruột thịt!

Nghe tiếng khách vào, hai đứa bé từ trái sau thò đầu ra cười. Sân sau, ven bờ ao, con sáo lanh lảnh kêu ‘‘Mô Phật’’. Sư bước lên chánh điện sửa soạn hương đèn, chắp tay Mô Phật, giọng hiền hoà:

– Chư vị cứ tự nhiên nhé!

Chưa hết tuần trà, cô Đồng gọi nheo nhéo. Đứa bé trai chạy ra mở cổng. Bước vào, cô Đồng thấy Kiều và Anh-giáo, chẳng chút nào ngạc nhiên, cao giọng:

– Đồng đạo lên đền Ngọc Trần chống càn, quen nhau cả. Nhìn Kiều, cô Đồng tiếp – Chị nói để em biết, cái mối chùa Lọ này là chị mách Anh-giáo đấy nhé!

Nhân đó, Chà chen lời:

– Này cô Đồng, ngày trước hỏi làm sao cô biết lên chùa để qua Bờ Kia mà cô không đáp. Hôm nay không khai là… tôi biện pháp đấy!

– Gớm…Cứ như kiêu binh phụ trách an ninh Tổng Cục C…không bằng. Ngúng nguẩy, cô Đồng réo rắt – thì đây, cô bảo cho mà biết nhé, đừng có mà dọa cô, thánh vật cho lăn quay ra bây giờ!

Chậm rải, cô Đồng kể lại sau khi tuyến 3 đền Ngọc Trần bị vỡ vì các em đói ăn thèm coca và bánh mì thịt thì cô, ông thủ đền, và mấy người phục dịch quét dọn đền bị trói giật cánh khuỷu. Kiêu binh đánh phủ đầu mọi người, kết vào tội thông tin lệch lạc mê tín dị đoan nhưng chính nhằm tra hỏi xem tiền đền thu nay giấu đâu. Thường thường, cô Đồng giữ một khoản ‘‘lộc thánh’’ phòng thân khi cơ nhỡ, còn lại thì thủ đền ‘‘quản lý’’ cả. Vị này có cái đức tính keo kiệt chắt bóp, lớn tuổi và lại không con không cháu nên phần thất thoát nếu có cũng chẳng bao nhiêu. Cô Đồng xưa là bộ đội, nay có giấy thương binh hạng 3/5, kiên cường đổ hết tội cho thủ đền, bảo mình chỉ biết hầu Mẫu để phụng sự xã hội, thế thôi. Kiêu binh đánh, cô Đồng đau, quát ‘‘Tao là chiến sĩ đánh Tàu khựa ở Lão Sơn, sợ đéo gì chết, chúng bay chỉ là đồ …bú c… cho tao! ’’. Kiêu binh cười oang oang, đồng thanh: ‘‘Đúng hồ sơ thì còn đâu c…mà bú với chẳng mớm!’’

Để tránh dấu vết có thể qui là đàn áp tôn giáo, ông thủ đền bị bỏ vào một cái phi đựng nước làm bằng thiếc và cứ thế an ninh lấy gậy nện vào, được nửa ngày thì thủ đền đầu hàng, nước mắt chan hòa chỉ chỗ giấu lộc. Thời gian bị giam, cô Đồng ngày ngày niệm đạo hiệu chúa Liễu Hạnh, cầu động lòng Mẫu để Người chỉ con đường thoát thân. Một tối, cô Đồng thấy có tiếng người nhỏ như tiếng muỗi vo ve. Góc phòng giam chớp sáng như có đom đóm bay vào. Cô Đồng biết cơ duyên tới, quì xuống, nhắm mắt cầu khẩn, và tai nghe rõ ràng, đi đâu đến chỗ ai ơi/ ở bên chùa ắt có người cứu cho. Nhưng chỗ ai ơi là chỗ nào. Phải xử dụng khoa học kỹ thuật hiện đại. Khi được thả, cô Đồng mò ra cà-phê Internet, gạ một thằng bé đang chơi ghêm điện tử, bảo cô nghe có cái gọi là gúc-gờn, tìm gì cũng được. Cô tìm chỗ ai ơi, cháu giúp nhé. Cho thằng bé hai mươi ngàn, nó nói, đợi một tí, tìm ra phải thưởng cho đủ trăm nghìn. Nhoáy một cái, nó sợc ra gò Ai Ơi. Cô lại hỏi, ở đâu. Thằng bé cười, dễ thôi. Nó bấm bấm thì màn hình hiện ra cái gò, và gần đó, có một điểm ghi Chùa Lọ. Kể đến đây, cô Đồng nhìn Chà, bỡn:

– Anh giai bằng lòng chưa? Có còn định ‘‘biện pháp’’ em không?

Chà cười khằng khặc, đứng lên lôi Anh-giáo ra bờ ao. Con sáo ríu rít rồi cất tiếng cà tửng ‘‘Mô Phật! Đ.má mày’’. Nhìn hai người đàn ông ngồi bàn tán, mặt mũi nghiêm trọng, cô Đồng nói giỗi với Kiều:

– Đấy, chứng nào tật ấy, cứ đại sự là không cho đàn bà chúng mình nghe! Nỡm thế nên trăm chuyện hỏng đến chín mươi! Thắng lợi mà chỉ 10% chỉ tiêu thì cả nước có mà đi ăn cám!

Kiều bật cười, định đùa bảo đàn bà ‘‘chúng mình’’ phải chinh phục quyền lực chứ cứ để yên thế này thì đúng sẽ thành heo phải ăn cám thật. Nhưng ngại cô Đồng lại huyên thuyên bàn về nữ quyền, nàng cắn răng ngậm miệng.

Trong chùa, tiếng tụng kinh của Sư ê a nhịp tiếng mõ lóc cóc vang lên giữa một buổi sáng ít khi có nắng. Sau bữa ăn trưa, Chà và Anh-giáo khăn gói lên đường, cả hai cùng tránh không đáp câu hỏi đi đâu.

*

Mùa đông tối nhanh đến độ chớp mắt là thấy bóng đêm chập chùng, nhất là ở nơi không có nhiều đèn điện. Sư ngồi thiền, lặng lẽ lần tràng. Hai đứa bé dựa vào nhau ngủ dưới bếp, hơi ấm từ tro than tỏa ra, ‘’mẹ’’ Vằn chúi đầu bên cạnh lim dim. Kiều và cô Đồng nhìn nhau không nói năng gì. Dưới ánh đèn dầu vặn nhỏ, bóng hai người trộn vào nhau tạo ra một khoảng tối che nửa cái vách ở trai phòng giành cho khách lỡ độ.

Hắng giọng, cô Đồng lên tiếng:

– Em có hay biết gì về Bờ Kia không?

– …

– Chị cũng chẳng có thông tin nào, chỉ đặt hết niềm tin vào ông Chà.

– Còn em, thì em tin Anh-giáo…

– Chị em mình cả tin đàn ông, chết lúc nào chẳng biết, cô Đồng cười.

– Em không tin Anh-giáo thì chẳng còn một ai để có thể tin trên đời này!

Cô Đồng chép miệng:

– Chị chẳng thể sống Bên Này được nữa…Qua Bờ Kia, may ra!

Cô Đồng ngưng nói, cúi đầu xuống, giọng rưng rưng nước mắt. Kiều đợi một lát, rồi phá vỡ cái tịch mịch nặng nề:

– May tức là sao?

– May thì đúng lời đồn, Bờ Kia có những chuyên gia phẫu thuật có thể chuyển giới tính cho chị. Cứ ‘‘lại cái’’ thế này như người đời chửi, chị sống không ra sống, chết chẳng ra chết. Chị mơ ước thành một người đàn bà hoàn toàn, nghĩa là như mọi người đàn bà khác. Như em….

– Nếu như em thì giấc em mơ đơn giản lắm. Em muốn hiến cho người yêu phần trinh trắng tuyệt đối, hồn cũng như xác, ở Bờ Kia. Em đi cấy lại màng trinh rồi, và hẹn sẽ trao thân gửi phận cho anh ấy một khi đến nơi. Em sẽ nâng khăn sửa túi cho anh ấy, là một người vợ, rồi sau cũng mong có hai, ba đứa con, thành một người mẹ. Em mơ ước sống không phải cứ lúc nào cũng sợ sệt ngày mai!

– Em còn may hơn chị nhiều – cô Đồng thở dài – Em có người để thương yêu, rồi mong xây dựng lứa đôi. Chị thì còn phải chờ, xem mình có thể thành đàn bà rồi mới nghĩ đến chuyện chồng con. Lắm khi chị nghĩ xưa cứ chết quách ở Lão Sơn thì còn được tiếng liệt sĩ, nay sống thì hoá ra ái nam ái nữ, chẳng ra cái giống gì cả!

Cô Đồng giơ tay lau nước mắt, khóc ừng ực trong cổ như có người bóp họng. Sau nhịn không được, cô òa lên nức nở. Nghe tiếng động, Sư chạy vào. Thấy hai người đàn bà ngồi châu đầu chảy nước mắt, Sư mô Phật, rồi thủng thỉnh:

– Thân nghiệp trả nợ xong thì tức đến bến chánh niệm, nơi khóc cười là một, chẳng phiền chẳng lụy!

– Đó là Bờ Kia?

– Sư này tri huệ chẳng bao nhiêu, làm sao biết mà trả lời thí chủ cho được! Duy có một điều…

– Bạch Thày, điều chi…

Sư không đáp, lại niệm Phật rồi quay lưng lẩn vào bóng đêm.

bài đã đăng của Nam Dao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)