Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Lò bát quái

Hắn đang ở trong một cái lò nung, hắn tha hồ nuốt lửa. Hắn phải cố nuốt thật nhiều mới hết lửa được trong cái lò nung này. Hắn sợ từ đây đến chiều người ta sẽ không cho củi vào nữa.
Những chiếc đồi trọc ở ngoài kia rồi cũng được người ta cho vào nấu quặng. Có hôm hắn nhìn người ta đúc thành những chiếc Lexus. Hắn thấy người ta lái chiếc xe màu đất đỏ ấy ngoằn ngoèo qua các rãnh phố. Bụi mù, phủ đỏ không biết bao nhiêu khuôn mặt người, những khuôn mặt tượng bên cạnh những khẩu súng hiên ngang, cả những hài nhi còn trong bụng mẹ chúng cũng đang liếm láp bụi đỏ dính quanh cuống rau. Người ta trố thật to những đôi mắt nhìn.
Những nhà máy đồng loạt hì hục nung. Người ta cũng sợ hết than như hắn. Người ta nung đủ thứ: những núi xe nôi chất cao, những núi tã lót, những bình sữa lềnh bềnh trong cái bể nước to, những núi vật dụng ( tivi, tủ lạnh, giày dép… gì cũng có). Người ta nung như hắn đang bị nung. Hắn thèm lửa.
Hắn thấy những chiếc ô tô màu đỏ ấy có lần lên miền cao, họ chở vài thứ ấy lên ban phát cho những bà mẹ trẻ em trên ấy. Họ đứng bu quanh, miệng liếm láp, thưởng thức mùi vị màu đỏ hiện đại. Đúng thật, nó có mùi vị thật khác, mùi của khói đỏ cay xè.
Hắn đang ở trong ấy, lửa phần phật cuộn vào người hắn, kích thích hắn, hơn tất cả các cảm giác của rượu mạnh hay chất kích thích nào mà hắn đã trải qua. Hắn đê mê. Đôi mắt ngây ngây dại dại thưởng thức. Thỉnh thoảng hắn lại giật mình. Không lẽ đến chiều người ta sẽ không có củi cho vào.
– Đây là lò bát quái của Thái Thượng đấy, mày đừng lo, nó sẽ đỏ mấy tỉ năm nữa, không hết lửa đâu – tiếng từ trên cái miệng lò vọng xuống.
Hắn cảm thấy yên tâm. Hắn ôm lửa và mặc sức nghiền nó thành những thứ bột li ti siêu nhỏ, đến nỗi hắn không thể nhìn bằng mắt được. Hắn nằm thẳng tay thẳng chân khoan khoái hít cái mùi bột ấy. Hắn định sẽ ở yên vị trong cái lò này khoảng mấy trăm năm nữa.
– Linh đan đâu, đã có chưa?- có tiếng người nói ở ngoài.
Hắn mơ màng chực tỉnh. Người ta đang luyện cao người. Người ta định đúc cao người với những khoái vị với lửa để làm thuốc trường sinh bất lão. Hắn ngờ ngợ.
Dãy phía trước mắt hắn là một loạt những lò bát quái. Người ta đang nung những kẻ khoái nuốt lửa như hắn, có cả trẻ con. Hắn thấy những đôi mắt lim dim, ngây ngây thưởng thức. Lửa cuộn vào người họ, cảm giác mê hoặc như bị lửa thôi miên. Họ cười, họ hả hê, họ bơi trong lửa. Như hắn.
Cái lò nung của hắn đã lạnh, người ta không cho thêm lửa. Hắn rùng mình. Từng đốt xương vụn vỡ rơi xuống cho đến khi lần cuối hắn nhìn thấy mình là một đống bột trắng khô.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch