Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

v ã n g l a i v o n g h ồ n c ố c

 

 

(1)

Căn phòng nhỏ, có thể cho là quá nhỏ so số lượng những ký tự, chữ viết, con số chi chít đầy tường. Các tranh ảnh treo đều bị lật sấp và viết vào mặt lưng hoặc cho xuống dưới chân tường. Mùng màn ngổn ngang lẫn lộn với vô số sách vở và các gói mì tôm vung vãi. Cốc nước đã đóng váng, bát ăn chưa xử lý được đẩy xuống gầm giường.

Chữ “tôi” theo kiểu thư pháp ngoằn nghoèo dán ngay đầu giường ngủ. Áo quần giày dép vắt, móc, liệng ra bất kỳ nơi đâu. Một cái dù cũ bị đâm lủng, con dao nhỏ xuyên qua còn ghim vào vách bếp.

Bàn viết trưng bày gốc cây chạm khắc khối phồn thực, giấy má và phin cà phê hỗn độn. Laptop, thứ duy nhất được đặc biệt chăm sóc ở đây. Bảo bối này không thường xuyên trên bàn viết, nó trong xách tay để dưới chân bàn.

Ngôi mộ? đúng hơn đống đất nhỏ đùn lại trước sân, tấm bia viết bằng giấy cứng: “Quá khứ”. Vài nén hương cắm lên đó nhưng chưa bao giờ được thắp. Cánh cửa ra vào đã gỡ hẳn ra, đặt ngang dưới thềm hiên với: “vong hồn cốc” ba chữ viết sơn trắng nhòe nhoẹt, khô khốc từ lâu.

Từng có kẻ ngây ra, ngó quanh quất như một người mất vía:

-Là bùa chú khắp nơi. Thầy cúng yếm trừ nhiều… “vong vị” phải không?

Chủ nhân chắp tay, nhắm mắt lẩm bẩm dạng đọc kinh văn:

-Vô ngôn. Nói cũng không thể biết… Ký họa thời “tân Ngô Đạo Tử”!

Lần đó, một người khách khác bước vào, nhảy ngay lên giường nằm cười hô hố, hắn lấy chân huơ huơ như vẽ giữa không trung:

-Bầy rồng của hắn. Đợi “điểm nhãn” rồi mới bay lên trời được. Đừng ai tin vào hắn. Tin suốt đời làm âm binh không siêu thoát.

Có tiếng cười bật ra, chửi rủa của “cốc chủ”:

-Chơi với thằng chuyên làm nghề xách mé, thật bất tịnh cho “vong hồn cốc” của tao. Nhân loại sẽ tri ân nếu hắn bỏ bớt thói đi ngủ nhờ liều mạng.

o O o

(2)

Một ngày mùa thu. Tiếng guitar và giọng hát ồ ề vang lên. Hỗn âm rất kỳ dị được điểm xuyết bằng bộ gõ nắp son, bass với các cú uých dép bình bịch ở chân tường. Tiếp theo sau là cuộc cãi cọ, trước nhỏ sau to, nảy lửa. Nghe cứ như vở diễn, hoặc trò đùa dai quá lố. Có hai giọng nói quen thuộc, “cốc chủ” và bạn hắn. Lâu lâu cái tàn thuốc vụt bắn tung ra khỏi cửa.

Câu nói nửa chừng bị cướp lời lập tức:

-“Thà bật một que diêm…

-…còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối”. Thì rồi cũng tắt lịm. Bóng tối sẽ hoàn lai bóng tối. Cũng “mậu dách thú”. Cũng cứ thua xập xám. Lôi cổ xuống đi! mấy câu dán bục “cha cố” giảng đạo. Tao ọe!

-Tao nói nhiều hơn “cha cố” giảng đạo… “Thà bật một que diêm, còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối. Kết quả có thể không khác, hoặc chưa khác nhưng ý nghĩa tâm thức cho phép cải thiện có hiệu quả những va đập thương vong trong bóng tối. Sau đó, vẫn có thể bước đi – tại sao không? – thay vì ngồi tiếp tục nguyền rủa.”. Đấy, tao có thêm phần bổ túc quan trọng, không cụt ngủn như mấy cha học theo lấy dầu thơm thiên hạ bôi mình. Mày đừng bóp họng tao, quăng rổ đi thằng bán cá hàm hồ.

-Khác… khác cái đầu gối tao? Đứa cổ hủ nào cũng mê giảng bài “cha cố” không bỏ được. Chịu luôn!

-Kết quả không khác hoặc chưa khác. Nhưng ý nghĩa có khác đấy. Tao nói lại buộc mày phải rõ. Đồ con nhím ù lỳ.

-Rất cảm ơn “cha cố”. Ý nghĩa nào quan trọng hơn ý nghĩa của kết quả hả? Kết quả đã không khác, bất kỳ ý nghĩa nào còn lại cũng chỉ là trò “thủ dâm ý nghĩa”…chỉ là tự vỗ an hình hài xiêu vẹo. Nếu quả nhiên không thiếu hụt tư tưởng để xài, việc gì phải “thủ dâm ý nghĩa”? Tao chả hy vọng hão tương lai như mày, vì lẽ đó đếch có cần chuẩn bị… Khác chó gì? “lima” nào lại khác cái “lima” nào? Nó cũng…

-Ê, không nói kết quả theo “tâm thức thời đại”. Tao chỉ nói kết quả từ “tâm thức cá nhân” như tao như mày. Rất thông cảm cái kiểu đã đồng hóa chúng vào nhau. Tao hiểu hiệu ứng “lâm sàng thời đại” đã thành mãn tính từ lâu… Nghiệt ngã thật! Nhưng 2 tâm thức ấy – đại thể và tiểu thể – vẫn cứ là 2 vòng tròn đồng tâm (O) , đừng mơ màng làm một. Không thể phủ nhận còn tồn tại vô số vòng đồng tâm khác, ứng với vô số bán kính khác nhau nghe ông nội! Vô số. Đây này R1, R2, R3… cho đến Rn và bất tận.

o O o

(3 )

Im lặng. Tiếng giấy bị xé toạt ra và giọng nói tiếp tục:

-Cứ lầm tưởng chúng, đinh ninh chúng trùng vào nhau chi vậy? Mày cứ kiêu ngạo dởm, quan trọng hóa quá đấy Thực ra chúng chỉ là đồng tâm, có thế! Tao nhắc lại chỉ “đồng tâm”. Có nghĩa, vừa có phần chung cho cả hai tâm thức, đồng thời – ít nhất với một bên – không thể nào không có phần riêng lẻ. Mày quen đem các con chữ “bánh phồng tôm” ra lý luận. Nó đưa tới cái “cõi cháy nổ” rôm rốp nhưng chính mày lại bị bủa vây, bị mịt mù hun khói. Chịu khó thao tác toán học đơn giản hơn. Tao vẽ phi trừu tượng. Không núp “đám mây chữ trừu tượng” để tùy nghi biến hóa. Hội họa trừu tượng đã được chấp nhận song lý luận trừu tượng thì không bao giờ. Thiên lý, vạn lý cũng chỉ vì “con trừu” tượng ấy mà ra…lẫn quẫn.

-Thế thì đã sao? Toán học cọc gỗ đóng xuống sọ đầu tao sao được. Ai ngụy biện hơn mày, thằng cháu chắt Zénon?

-Còn “chính biện” nào đây? Hoàn toàn trừu tượng sẽ “dẫn độ” mầy đi đâu, thằng vong vị? Bất định, lang bang… Hậu quả là cái thói phủ nhận tùy tiện. Ưa triển lãm cuộc rong chơi giả tưởng cuối cùng. Nó “hỏa hóa” nhiều thứ qua hành trình “lăn lộn nhiều hơn đi” của mày. Trò tung hê các thứ mà trước đây vì chưa đủ sức, mày đếch dám coi thường… Giờ thì đang đem lại cảm giác lý thú, xóa thật mau tiềm thức nhược tiểu vốn rất đầy mặc cảm tự ti.

-Phủ nhận để sáng tạo. Tung hê cũng có nghĩa là phủ nhận. Nếu không, cả nhân loại cho đến giờ vẫn ở truồng và nằm ngủ hốc cây. Trong lúc “tư tưởng chấp nhận” thuộc về khuynh hướng thần phục và là bào thai lớn lên thành nô lệ. Thực chất của hạnh phúc “cao đẳng” là gì? là thụ hưởng sáng tạo tự thân chứ không mót lượm từ đặc ân ban phát. Tao dị ứng ban phát. Đứng đái vào loại mà tao cho là hạnh phúc “hạ đẳng”. Tao ghiền sáng tạo chỉ vì tao tôn sùng hạnh phúc “cao đẳng” của tao. Không cần lý gì tới ai cả…

-Tao tôn trọng quan điểm hạnh phúc của mày. Cho là động cơ sáng tạo đi, song mày đừng chọc thủng tai mắt mình. Vấn đề tao đang nói không phải nghệ thuật mà là thủ thuật kia kìa. Đừng bao giờ ấu trĩ đánh đồng giữa “khai sáng phong trào” với “chạy theo phong trào”. Sáng tạo thật sự chả bao giờ chạy theo ai cả. Ai cũng có quyền “chạy theo” song đừng cầm nhầm hai từ sáng tạo. Hãy trả lại cho các người khai sáng. Phân tâm học Freud nói cho tao biết, tiềm thức nhược tiểu vốn dẫy đầy mặc cảm tự ti. Mày cố ra vẻ sáng tạo – tạo đủ dáng – làm “ngỡ như” do mặc cảm tự tôn xuất phát không bằng. Thực ra bản chất là đồ ngụy trang phủ lên trên và che dần đi mặc cảm tự ti trong tiềm thức. Thời đại mới à? Bên cạnh các thứ rất tuyệt vời, còn lắm cái “trời ơi” rất mới. Khổ, lại là hàng chuyên dụng cho những đứa máy móc chả hề biết ngoài “mới ra” còn gì nữa? Tao nghĩ, chỉ “mới hóa” phần hình thức thôi không hề khó, nhất là đứa có quá nhiều tưởng tượng như mày. Ê, “mới hóa” nội dung tư tưởng mới thật là hảo thủ. Nhớ cho, “mới hóa” nội dung tư tưởng chả phải chỉ đơn giản dựa vào tung hê mọi thứ, mà là đích thân sáng tạo phẩm vật ở tầng cao. Theo tao, đích thực là sáng tạo đấy. Hy vọng mày không dừng lại ở những phát minh vặt toàn hình thức “thủ công”. Mày chỉ mới khá hơn “chính mày” trước đây thôi, có ghi nhận nhưng cũng đừng quá nhiều vọng tưởng.

o O o

(4)

Có tiếng cười khẩy, khạc nhổ một hồi.Sau đó tiếng của người lập lại:

-Đừng quá nhiều vọng tưởng, thằng vong vị? Hay là trốn đi tìm “ông nôn mửa” đâu rồi?

-Tao đây, thằng vọng tưởng đang nghe. Lưu ý, tao không là môn đồ chủ nghĩa hiện sinh vô thần hoặc chủ nghĩa hiện sinh hữu thần gì ráo. Hai ngài Sartre và Tillich đều chả liên quan quái gì tao. Tao không ngồi ở nấm mồ của tao, quá khứ đã chết. Tao phủ nhận quá khứ một trăm lần…

-“Bi kịch chữ”! Một nhầm lẫn tang thương. Có thể công nhận hay không công nhận về “ý nghĩa” của quá khứ đã đi qua, đã sống. Song không thể có chuyện phủ nhận sự khả hữu khách quan quá khứ đó, ngoại trừ người mất trí. Mày có thể không “công nhận” một xã hội, một phần đời về mặt ý nghĩa tinh thần, nhưng mặt thực thể khách quan – ít nhất cho tới lúc nầy – vẫn đành “chấp nhận” sống với nó, không cách nào trừ phi đã từ bỏ ra đi hay tự sát. Đã phủ nhận quá khứ sao chưa quên luôn tiếng nói, kiến thức hình thành từ quá khứ ấy nhỉ? Lẽ nào tự “tẩy não” thành công? Này, đừng “ăn theo” cách nói triết gia, nhất là ngôn từ họ thường bị chuyển ngữ qua từ gốc Hán Việt một cách lung tung, không thống nhất và tùy tiện…

-Thằng “xách mé” chuyên rình mò, bắt bẻ. Nhưng tóm lại, mày muốn cái kết nào trong tam đoạn luận Socrates? Tao đang thế kỉ 21. Tao không ở thời cổ đại.

-Kiểu bình dân nhất, nghe đây… Sau trường ca chán chường của mọi “cơn say thân phận” cũng nên thấy “nhạt miệng chính mình”. Tao vẫn muốn nói khác hay không là ở đấy. Hiểu không, hay giả vờ không cần hiểu? mãi rồi cũng chưa chán à? Chưa hề thấy ựa lên mùi chua chua trong cổ? Tại sao phải đập phá kỳ hết, cách duy nhất để tăng thêm diện tích riêng mình? Mày không chính khách chính khứa. Nhưng mày – cụ thể – đang làm gì hay vẫn cứ lang bang qua ngày đoạn tháng..?

-Cảm ơn lòng tốt không bao nhiêu của mày! Tao vẫn cứ là tao, không phải là tao theo “kiểu của mày”. Tao không chờ gì cả, kể cả sự đổi khác ở chính tao. Đây là quyền con người! Cũng như mọi người, mày cứ có quyền chửi thằng tao lút cán. Thế thôi! chuyện thường…

-Vấn đề là chửi ai trước? Tao vẫn rất siêng năng chửi…tao trước. Chửi hoài, chửi không ngừng nghỉ phút chốc, chửi cật lực kịch liệt. Nếu chỉ biết chửi người khác không thôi, cỡ Thích Ca chưa dám! Ông ta từng có lần tự chửi quá tuyệt vời “Nầy các người, điều ta đã biết chỉ bằng nắm lá trong tay. Còn những gì ta chưa biết nhiều như lá của rừng cây”. Tao phục hết chỗ để! Nhà “vô địch tự chửi, rốt ráo nhất” xuất hiện đã gần 3000 năm rồi đấy.

Ê, sẽ tệ hại hơn cả ma quỷ nếu giả như không bao giờ tự chửi. Tao đã phát kiến cái “Thánh nhân kế” qua lập trình này, máy đo cường độ “Thánh” xưa nay. Lục soạn, đối chiếu kinh sách tất tần tật… xem thử ai đã tự chửi nhiều nhất, ít nhất, chưa hề, hoặc tồi bại nhất là tránh né còn kiếm cách tự khen mình đến tởm… Cho nên, tao đã là nhà “bác học tự chửi” đừng ai bắt tao bỏ cuộc. Ha ha ha… Đây mới là sáng tạo, tao phải giữ bản quyền. Mày không là nhân chứng lịch sử của tao thì ai?

o O o

(5)

Một cuộc “song tấu cười” rộ lên không dứt, và sau đó:

-À, đã tự chửi liên tục thì đào đâu ra thì giờ để mày chửi tao sập mả? Nãy tới giờ mày chửi ai thế nhỉ? Sao cứ bảo là nhà “bác học tự chửi”. Cười ngất! Có cần đưa vào trại tâm thần không hả? Tao chỉ có điên “ngoài luồng” làm trò, còn mày đã điên “vào biên chế”. Cười quá, muốn “viên tịch” luôn.

-Không cần.Vì chính tao vừa mới ra khỏi đó có chừng mấy phút…

-Quá đúng. Ha ha ha. Không còn gì chính xác hơn! Sao lại không nói trước tao nhờ? May chưa tẩn mấy quả vào miệng mày vì nổi nóng. Cứu vãn kịp thời tai họa đấy. Ê, nhưng ở trại tâm thần nào vừa ra thế?

-Đã bảo rất gần ở đây.

-Có trại tâm thần X nhưng làm gì ở quanh đây? ít nhất tao biết không dưới tiếng đồng hồ xe chạy..? mày thật hết điên chưa hả?

-Không bàn cãi.

-Tao quá rõ do một lần tự đến đó làm thơ. Đây này, bằng chứng mấy câu để đời còn lưu vách tường ở đó. Tao nhớ đây. Tuyệt cú!

o O o

(6)

Có tiếng đọc thơ sang sảng, hai cặp câu lục bát:

“điện, đyên, điển, điến, điền gì?

câu thơ xả lũ đê Yên Phụ tràn

đê yên đyên cõi mọc hang…

cỏ xanh úp mặt cá vàng quẫy trăng”

o O o

(7)

-Cho tao xin! Bờ đê Yên Phụ của mày.

-Làm chứng trại tâm thần không hề có gần đây!?

-Nếu mày biết thì còn nói quái gì. Bây giờ biết, có hơi trễ chút thôi. Lý do:

mày và tao đều là cùng phiên bản… Khi đang chửi mày sập mả khác gì tao đang tự chửi chính tao?

Tao đã ra trại tâm thần có mấy phút đây thôi, ở đâu? nơi đây. Lý do: tao vừa “bước ra khỏi chính mày”.

o O o

(8)

Im lặng.

Có tiếng cào xóa, lịch kịch hồi lâu. Sau đó, cánh cửa ra vào được nhấc lên và móc trả lại như nhiên. Tiếng xe máy nổ, gã khách phủi phủi tay cười cợt:

-Tao khỏi xin lỗi chính tao. Sẽ hết tạt gió mưa vào những ngày mày còn cô đơn đổ bóng. Đóng hoặc mở tự nhiên như trời đất!

Sau lưng hắn, nấm đất trước sân vừa dọn sạch và “vong hồn cốc” với 3 chữ trắng cũng không còn ám ảnh. Kẻ ở lại đứng đó… “Quá khứ” cầm trên tay:

mảnh bìa giấy thùng mì tôm, hắn từng làm bia mộ.

o O o

(9)

tận dụng nấm đất đã xởi ra

một chậu hoa để xẻ chia dù chút ít

đơn giản có thực

hãy thấy mình là kẻ trước tiên

hạnh phúc bông gòn không kí-lô nhảy nhót

kim chỉ gì?

trời đất người

đừng lấy cớ đạt! hay là chưa đạt đạo

gì là đạo?

đạo rất cần “không biết”!

im lặng tự có tiếng vang riêng

đâu phải chỉ có sấm-hào-danh…

và bão-hương-bay theo gió

có con chim bay qua

kêu hoặc hót gì đó

đang thấy

đang lắng nghe

đừng giết chim

bằng luận bàn thêm nữa…

 

(thành nội Huế – 20/11/2014)

Trần Hạ Tháp

bài đã đăng của Trần Hạ Tháp


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch