Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Rải Mành Mành

Những tàu chuối khô rách bươm, xơ xác sau một trận mưa. Chúng rải mành mành đan vào mùa đang đến. Thu chầm chậm điểm lác đác đốm vàng. Chúng muốn vàng ươm mà rụng xuống. Nhẹ nhàng. Nhưng những bẹ lá mãi vẫn vậy. Khô và đen xám, đeo đu đưa dính chặt vào thân.
Cô cầm nắm thóc, ném vãi ra sân cho lũ gà. Gà mẹ tục tục, chúng chạy nhanh đến, ríu rít với nhau. Những hạt lúa mây mẩy cơ chừng lũ gà không nếm mà nuốt tọt liền vào miệng. Chúng nuốt thật nhanh. Cô nuốt ực, giá mà mình cũng chỉ cần được sống vô tư như lũ gà.
***
Tuổi gần tràn 40, nhìn vào góc gương cô thấy khuôn mặt mình đã xếp hằn những âu lo nhiều trên trán. Gò má cao hơn, đôi mắt không còn màu đen lánh hạt nhãn. Nó có màu nâu vàng rã rượi, chừng như gốc rạ sau mùa mưa. Tình duyên của cô cũng vậy. Cắt ngọn, héo hắt cả những nhịp gầy của đêm. Mưa. Gian nhà gõ lóc tóc của những chiếc bóng, ngoài khe cửa, trên mái nhà, chúng ở khắp nơi. Chúng làm cô sợ.
Mưa cứ chạy vòng quanh.
– Chắc giờ chúng đã mỏi mệt lắm rồi đấy, cô nói với mưa.
Chúng ngớt, cô nghe rõ tiếng lóc tóc từ phía máng xối. Hình như mưa đang dừng. Và có điều gì đang rón rén đến gần cô.
– Làm gì có ai cơ chứ, cô trấn an
***
Chúng lại đang rải mành mành, chúng đang đan đấy, chúng đan cái vạt áo trời đã khoác cho cô. Đêm đen. Đêm mưa thật đen. Cô không thấy được gì cả.
" Rọt rẹt…rọt rẹt…" chúng lại đan. Lần này gấp. Cô thở nhanh hơn. Chúng dồn ứ cả lồng ngực. Chúng đang rút sợi từ ánh mắt của cô. Những sợi tơ màu đỏ óng ánh.
Cô nghe tiếng quả non đã bắt đầu rụng rốn. Chúng đang rời khỏi nhị cái bắt đầu lớn lên. " Rọt rẹt…rọt rẹt…" đã được ba tấm, chỉ còn một tấm ở tay nữa, chúng đang đan rất gấp. Chúng rút sợi từ cánh tay phải của cô. Chúng chạy vòng vòng, kéo dài ra. Chúng đang kéo vào tận vai của cô. Chúng đan, bện, rút và thắt. Cô ngồi bất động ở đấy và nhìn chúng.
Trời đang mưa trở lại. Gió lại rít từng hồi. Cô nghe thấy tiếng khóc. Của ai đó, hình như rất gần, nó đang rung lên.
***
Cuối cùng, cô chỉ còn lại đôi mắt. Cô đang nhìn như nghiến sợi. Cô muốn bỏ tất cả vào miệng để nhai. Chúng sẽ có vị như răm bông gà. Cô muốn nuốt. Nhưng cổ họng của cô đã kéo thành sợi.
" Rọt rẹt…rọt rẹt…" chúng đang thắt các mũi cuối, hy vọng là vậy, cô đang thầm mong. Nó sẽ có màu gì ấy nhỉ. Có lẽ sẽ là màu hồng phấn rất tuyệt.
Cơn gió đột ngột ập vào, chúng đánh tấm cửa mở toang hoác.
– Chúng vẫn là màu đen, tại sao lại thế ?
Nước mưa tạt hắt vào tới trong nhà. Chúng đang thấm dần chiếc áo. Chúng thấm từ từ, từ từ, rồi nát vụn rữa trôi như một mảnh giấy dó.
– Chúng đang rải mành mành, cô thầm thì.
Đôi mắt cô bất động, nhìn chúng. Cô không thể nhặt chúng lên. Chúng vừa rã trôi đi những họa hình rất tuyệt. 10, 15, 18, 20, 30, …40…Những con số rã dần. Cô khoát lên đôi mắt mấy mảnh còn sót lại. Chúng có màu tím thẫm. Như đêm.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch