Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

nhật ký thời gian (một – mười lăm)

(Khởi viết tháng 7 năm 2008) 

 

 

 

một

khi những dấu vết của lửa
                                             nước còn rớt lại
trong ly ruợu lưu niên                                     thầm thì gió
cát
bước chân người ngất ngưởng trên chiếc roi thời gian
quất nhịp nhàng vào tàng thức bí mật của hư vô
và những đại lộ loáng nước chờ tự tử
theo hòa âm khước từ ánh sáng
                 của lon beer không
cùng chai rượu rỗng
lũ chuột mất hướng chui vào âm hộ của đêm
và tiếng hát chợt cất lên ở một tầng âm thanh không dự báo

những màu néon tím vàng xanh đỏ chớp nháy
từ bên ngoài những hầm rượu thăm thẳm
từng vựng rác bay lên
bay lên cùng gió trốt và bài kệ truy hồn
mọc từ New York và thất tung ở Cambridge Boston

trên cặp đùi nàng gái điếm có hình xăm cảnh giới của niết bàn
và thiên đàng
(được tuyên ngôn bằng những câu chú thích và mật ngữ
tồn tại ở những đầu ngón chân gã ăn mày đang ngủ vùi
trong chiếc thùng carton bên hông
tiệm laundry không bao giờ đóng cửa)

vạt nắng nửa đêm ươm vàng mái tóc nàng gái điếm. những sợi tóc nàng rì rào chuyển
động cùng lời ca đen lời ca điên đã bay lên bay lên và mất hút vào đâu đó nghiễm nhiên. cuộc rượt đuổi thất tán và nghiêm trọng trên gan bàn chân người du tử có đóng dấu những tinh hà đã chết bốn ngàn năm.

cuộc tình sa mạc hiển lộng lạc đà chiếc bướu lung linh gió cát nước lửa trên những vòm ký ức đã lỗi đạo từ một thời cực kỳ văn minh tiền cổ đại. hoang mang lần tự vấn soi gương không thấy mình – chỉ thấy đôi mắt của một loài thần linh đã chết!!!

thiên nhiên lắm lần không hiểu những oan khiên!

 

 

hai

những điều huân tập từ bao tiền tiền kiếp không khứng cùng nhau cuộc hẹn định kỳ một tỉ năm một lần giao hoan bất chợt
điều phiền muộn bỗng dưng                                   nghiêng
trả lại lời linh thiêng mất tăm từ dạo con người biết nói dối

riêng mỗi ngón tay một cư hành bất nhất
người thầy vị lai buông riềm mắt (mỉm cười?)
điều này chưa chi không có thật
(con mouse chạy trốn những con chữ
và tư tưởng chạy trốn ra khỏi bộ não của những con người)
chui vào những máy computer hiển lộ
trên những vuông monitor thăm thẳm
tầng Nguyên Đán Washington DC

cuộc chạy đua hút hơi            từng cục không gian treo lơ lửng
giữa một thời gian đông đặc

biên niên

 

 

ba

mưa nổ ngang cửa sổ
lột áo mùa                giấc ngủ quên ấu thời
giọt nước mắt
trên gò má thơm mùa sữa
giấc ngủ năm mươi năm

 

 

bốn

trên lưng gió
lá trở mình gọi triền miên tên núi
những bàn tay chim in dấu kín một chân trời
không hứa hẹn
tiếng cười riêng                 ly rượu bầm
vách gỗ căn phòng phút giây màu nâu đỏ
câu chuyện từ tuổi của đá và tên của đất được nhắc nhở từ
những lần mộng tinh
và những lời nguyền rủa của quá khứ
phiên bản được lưu giữ trong viện bảo tàng hoài niệm
trí nhớ
chia lời chào thành những khúc diễn từ
truy điệu tương lai

 

 

năm

chùa ấn chứng neo người
nắm bàn tay đấm vào cơn tuyệt lộ

 

 

sáu

cây xanh bắn lá nương giọt sương
thổ dân kỳ cựu ngoài giới hạn
cắn ngập mùa răng mấy lần gió bão
lấy ai làm lại chút thiên nhiên?

cuộc tình dầu hỏa tan hoang
những tên đầu nậu                  đứng cười
ngất ngưởng      trên những tầng thế kỷ mất hướng
và những xác người dập dềnh trên khắp mặt địa cầu
chiếc phi thuyền bay vào vũ trụ nổ thinh không

 

 

bảy

những màu da lấp lánh
được định giá thị trường trong những cuốn year book
màu đen không còn dẫn đầu sổ loài nô lệ
trẻ con và đàn bà
nhược tiểu và ngu dốt
{                                      }
đã từ một thời nào bị đình chỉ làm người

 

 

tám

(h————a)
hốt bụm nước lũ cắm mùa siêu sinh
bật đèn thềm sông Hoài cạn nắng
vũng sình Chu Lai khuất cửa Tam Kỳ mở ngầm tunnel đến Missouri
có chữ ký thời gian trên mép lá
chằng chịt đường nhện giăng căn hầm ký ức
thở xuôi tay bấy bận tồn sinh
chắt cất từng điển phạm vào hai nang dái xệ
lời trối trăn ở cuối chu kỳ
bản thống kê                     liên danh bài kệ trong hầm rượu bờ sông Seine
con chuột chết trong bồn cầu tiêu không đợi phút siêu sinh
mở bàn tay          có dấu thời gian
hiện diện
bao nhiêu mùa hóa đá

 

 

chín

mồ hôi biển thẳm
xoay từng cụm
luôn là một bến cảng, rực cơn đi

gió và diều treo trên đại dương
giải mã điều điển phạm

 

 

mười

nhốt chữ vào lưng chừng gió
lay bay rèm cửa đêm

vĩ nhân buồn vuốt râu
bàn tay không chạm nhớ
(và những vĩ nhân không có râu)

trời úng gió
bầy chim dập dềnh trên
hàng lũ dây điện xuyên tâm
con tắc kè đi lạc vào góc sân quán cà phê  vườn nhộn khách

 

 

(Viết tiếp ngày 31 tháng 7, 2014)
 
 

Mười Một
 
Cánh rừng thưa ngược nắng
Con dốc xuôi cơn bão tím được mùa
Vẫn sương mù quặn khúc Goreta
Vườn cam Ahlavista bay lơ lửng Sagan
Chiều nhập định biển cởi truồng im tiếng hú
Không đi được mùi hoa hồng trổ gai
Con rắn hổ đất treo da mình trên đầu cọng cỏ sâu
Người nông dân đứng ở ngã tư mùa màng
Rao giảng về thuyết trồng đậu rồng
Gã hành khất cụt chân
Nói rồi ta sẽ bay lên đỉnh Hy mã lạp sơn như điều dự báo
Người vũ nữ múa bụng thấy từ rốn mình chui ra con mắt thứ ba
Năm giờ sáng
Bầy sương mù trôi vào phòng mang theo vạt nắng Santa Barbara
Lũ hải âu nhổ neo ở cuối một con đường có bảng cấm đậu xe
Trong rạp driving
Bảy chú lùn chui ra từ trong bụng một con bọ xám
Bạch Tuyết ngồi khóc lâm ly dưới ánh đèn Cafeteria
Khi gặp lại hoàng tử sếu vườn
Mọi chuyện như còn nguyên ở một hành tinh nào đó
Dốc ngược cát đồng hồ
Biển thời gian chìm dấu giới hạn ở cuối những chân trời

 

 

Mười Hai

Người cùng tử ngủ mở mắt trạm xe bus mùa đông
Nụ cười trổ hoa từng sợi râu phủ kín mặt
Trên lưng gã những cây sáo thầm thì bản du ca cho những kẻ lưu vong
“One dime, man” một dime một ly cà phê
Tôi đưa ra một dollar
Tiếng chân thình thịch đuổi theo sau lưng trả lại 90 cents
Tiếng sáo chạy lăng quăng trên đường và leo lên những vòm cây
Vở kịch mime không buồn kết thúc
Gã cùng tử để bàn tay phải lên ngực trái
Chỗ trái tim
Rồi cúi gập người như một quý tộc thời Trung cổ
Mời quý ngài tháo giày vào teahouse ngồi bán già
Ăn clamchowder và uống mutea
Trên State street có tiệm hair design
Tiệm hair design mở cửa vào lúc nửa đêm
Cô gái Mỹ đen mười sáu tuổi vòng tay ra sau
Tháo cái đẫy trên lưng có đứa con vừa tròn ba tháng của cô
Rồi cô móc chiếc đẫy có đứa bé trên tay nắm cửa
Cô bắt đầu những động tác warm up và thở
Bàn tay màu nghệ có những đường chỉ tay màu nâu như những đường dao chạm
Từng bức phù điêu ghi thân phận mỗi con người

 

 

Mười Ba

Mưa chiều Idaho nhầm lẫn tiếng chuông gọi cửa
Có những nụ cười thân mà không quen
Quầng mắt nghiêng mỗi bận chào
Thậm chí lời tán tụng cạn theo bao nhiêu ly rượu
Bao nhiêu
Trong cognac tàng trữ màu/mùi cổ lục
Idaho Idaho
Tiếng mưa xôn xao đập vào kính cửa sổ
Thanh lâu thời Tố Như Tiên Điền
Mang gươm đi uống rượu
Tiếng mưa hoang vu đập vào kính cửa xe
Niềm ăn năn khuyết tật
Đếm từng đận thở mù
Dấu vân tay thị chúng
Nhắm mắt vẽ chân dung quá khứ
Lên những tờ lá
Lá xanh lá vàng
Lá đỏ lá đen
Tờ lá trắng điềm nhiên không mất dấu
Tiếng còi xe khuất dáng người
Những con ngươi treo cổ vòm trời đen
Những thiên hà xé mây đi về mẹ

 

 

Mười Bốn

Cơn mưa bào mòn đá núi
Những vựng mây thất tung
Cơn mưa kéo dài Portland Seattle
Vượt Thái Bình Dương đại định Sơn Chà
Ở bến cảng Tiên Sa có tiếng đàn bầu khúc khắc điệu Jazz
Như nhiên bất động hai bàn tay Đức Quán Thế Âm chắp lại hình thế búp sen bên triền núi
Con chim hải âu nào về đậu lại trên hai bàn tay Phật ấn
Nước biển buổi chiều bỗng thẳm trong màu vô nhiễm

 

 

Mười Lăm

Cắn ngón tay chảy máu
Điểm chỉ lên trời xanh
Lưu giữ vào thư viện hư không
Trưng bày ở bảo tàng vô tận xứ
Những mép thời gian quăn queo quạnh quẽ
Con mọt buồn nằm chết ở trang riêng
Khúc requiem lần lượt màu tiễn biệt
Buổi chiều ở Geogre Town cuộn theo từng bậc escalator về
Đi vào bóng tối
Con đường lạnh nhòa trong tuyết
Ánh đèn chết đuối phía chân cầu
Tiếng thở dài mất hút trong vườn cũ
Những kẻ tuẫn đạo cõng trái đất trên lưng
Hai tay và hai chân chĩa thẳng xuống trời xanh
Tôi bỗng dưng làm người chứng không tuyên thệ
Toàn án có bồi thẩm đoàn là những con hà mã còn sót lại ở Phi châu
Quan tòa là con ngựa vằn râu bạc rụng răng . . .

 

(còn tiếp)

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nghi Hoàng


1 bình luận »

  • Võ Đình Tuyết viết:

    Cuối tuần đọc thơ bạn
    Có một chút thơm râu
    Mỗi ngày mỗi hao cạn
    May còn sống…tới bây giờ.
    Phải không Sáu Tiên.?

    Võ Đình Tuyết

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch