Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » bờ kia- phần 9
Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

bờ kia- phần 9

0 bình luận ♦ 15.01.2015

Kiều lọt vào tầm ngắm an ninh, phải lỉnh đi sau khi bác Cả lên đón Bà về quê. Phần Anh-giáo, anh tiếp tục giúp ‘‘đâm đơn’’ khiếu kiện, tự học luật, cũng tùy trường hợp mà viện dẫn Điều số X…trong Hiến Pháp 1992, bổ sung năm 2002, hay Nghị định Y…của Ban Thường Vụ Quốc Hội, vân vân. Nhưng việc anh làm như dã tràng xe cát trước biển sóng tràn bờ, dùng luật trong một đất nước không (hoặc chưa) có tinh thần pháp trị. Hai người dần dần thân nhau, thỉnh thoảng đi cà-phê chuyện trò. Anh-giáo kể, sau tai nạn tạo dịp anh gần gũi với những nỗi oan khiên và sự cơ cực của đồng bào, những cơn trầm uất ‘‘văn nghệ’’ bớt hẳn, rồi biến mất. Anh bảo, Kiều à, hóa ra giấc mơ làm nhà văn của mình hão huyền không thua gì chuyện với tay bắt mây trời trong khi gió táp tứ bề vào những cuộc đời khốn khổ xung quanh. Anh nghiệm ra cái ta bé nhỏ, ích kỷ, u mê trong một tập hợp những chúng tôi lẻ loi cô đơn. Chính điều đó khiến chúng ta bất lực. Kiều đáp, anh lại rao giảng và rút dao chém gió rồi. Em thực tế, kiếm cách làm sao giảm được chi phí ăn uống cho bà con là em zui. Bây giờ bị rình, không làm được, chắc em về Sài Gòn thôi.

Nghe đến đây, bỗng Anh-giáo hốt hoảng. Anh hỏi về làm gì, câu hỏi thật thừa thãi và vô duyên. Kiều bĩu môi hỏi lại, thế ở đây thì làm gì? Vò đầu, Anh-giáo ấp úng, nói: ‘‘Anh mong em ở lại’’. Kiều nâng tách cà phê lên môi, lòng có chút bồi hồi.

– Công việc của em ở Sài Gòn thế nào? Anh-giáo hỏi.

Thình lình Kiều bụm mặt, không đáp, nước mắt ứa ra qua kẽ những ngón tay run bần bật.

Mấy ngày sau, Kiều tránh không gặp Anh-giáo. Ngẫm lại, ở Hà Nội là thời gian Kiều thanh thản, mất hẳn cái cảm giác lúc nào người cũng nhớp nhớp như thời sống ở Sài Gòn. Nàng ít khi cảm thấy đời đen bạc mặc dầu hàng ngày đối mặt với những cảnh đời oan khiên mất nhà mất cửa. Bước qua cửa hàng cà-phê, nàng biết Anh-giáo ngồi trong góc, nhưng đi thật nhanh. Có lẽ anh ta đang gõ còm-piu-tơ viết đơn kiện tụng. Tội nghiệp cho những con kiến đi kiện củ khoai, kiện đi kiện lại kiện hoài toi công.

Một trưa, Anh-giáo thấy bóng Kiều vội chạy ra. Anh ríu rít:

– Kiều ơi, vào cho xem cái này…

Anh hớn hở, mở màn hình còm-piu-tơ, nói nhỏ:

– Đây là cái Blốc anh mở tuần trước. Thế mà đã có hơn 20 ngàn lượt xem đấy. Ních-nêm của anh là Anh-giáo, bảnh không?

Kiều tự dưng cảm động trước cái nỗi vui rất trẻ thơ của người đối diện, cầm chuột lướt mạng, buột miệng phê:

– Thiếu hình ảnh, toàn chữ không hà, thời này có mấy ai chịu đọc…

– Anh biết – Chìa cho Kiều cái điện thoại di động nhỏ bằng nửa bàn tay, Anh-giáo thì thào – Cái này chụp hình được, rõ nét, đưa lên blốc là tuyệt vời đấy. Cứ một cái hình là bằng 10,000 chữ. Anh viết chữ, em chụp hình nhé…

Kiều cười nhẹ. Anh-giáo khẩn khoản:

– Đừng vào Sài Gòn ngay, ở lại ít hôm cộng tác với Blốc nghe…Chuyện công ích mà!

Nghe Anh-giáo nói, Kiều tự nhủ, đây là một lời tỏ tình, gần như vô tư kiểu Hà Nội, và phải nói là thật tội nghiệp. Kiều nhận lời, anh cám ơn, hai chữ cám ơn anh chưa hề nói ngay cả với những người thân sinh ra anh.

Anh-giáo thuê một căn phòng gần vườn hoa có khiếu kiện đông người, sáng sáng ra cà-phê, viết đơn, viết Blốc. Nay, số người giao thiệp với anh qua Blốc khá đông. Anh hân hoan, nói nhỏ vào tai Kiều, nay anh không còn là người cô độc. Bị theo dõi, nhưng anh không ‘‘được’’ truy bức như những kẻ có ‘‘vấn đề’’, có lẽ vì anh được xếp vào loại ‘‘hoàng tôn’’ thuộc tầng lớp cao trong thế quyền. Trong tầng lớp ‘‘kế thừa ’’ này, anh chưa phải loại ‘‘thái tử’’, thường là con cái các vị cao cấp nhất trong Trung Ương từ dăm ba kỳ Đại Hội.

Một tối, Kiều đến phòng anh. Trai gái gần nhau nơi thanh vắng, lại có ông trăng thập thò nơi cửa sổ, thì theo ca dao miền Nam, người dưng khác họ / chẳng nọ thời kia… Anh-giáo không phải là thánh, và nghĩ cho cùng, thế là may. Khi anh đòi, Kiều đẩy anh ra, kể lời nàng Thúy lúc gặp Kim Trọng giở trò ba lơn:

Chữ trinh còn một chút này

Chẳng gìn cho vững lại rày cho tan.

Anh-giáo tân học nên không hiểu ngay.

Kiều kể chuyện đời mình, từ khi bị hãm hiếp đến ngày bỏ nhà đi lên Sài Gòn, thành gái gọi hạng siêu. Xưa nay chăn gấm lụa là, Anh-giáo nay ôm mặt khóc hu hu. Kinh qua thứ bản năng nàng chợt cảm thấy như một lãng quên khó tha thứ, Kiều an ủi Anh-giáo, giọng mẹ an ủi con thơ:

– Nín đi, nín đi nào…

Anh-giáo nghẹn ngào xin lỗi, hai chữ anh cũng chưa bao giờ nói với những người đẻ ra anh.

– Thôi….Nín đi chứ! Kiều thì thào.

*

Khi xe vào nội thành, bà mẹ Thiện nhìn quanh, nói với lên băng trước:

– Cháu về đâu để bác bảo lái xe nó đưa?

Kiều ngẫm nghĩ, biết không nên để ai rõ nơi ăn chốn ở của mình. Nhìn ra sau, khẽ đáp, giọng có chút bùi ngùi:

– Bác cho cháu xuống chỗ chợ Hàng Da!

Anh-giáo mở mắt, hạ kính xe, nhìn ra ngoài. Hà Nội vào thu, những chiếc lá bàng bay lượn xào xạc, nhưng trời không nắng, mây ảm đạm chụp lên khiến thành phố như bị đè xuống. Khi xe đến góc Hàng Khay và Tràng Tiền, tiếng tu huýt vang lên, anh tài thắng gấp. Nhìn ra, Cảnh sát Giao thông áo vàng rầm rập, dân phòng áo xanh lơ vác gậy xô ra, dân chúng tụ tập trên lề đường đứng xem, mắt nhìn, miệng bình phẩm. Một chiếc Lexus đen bóng bị chặn vì lấn lề đụng người đi Honda, nạn nhân nằm chèo queo đợi xe cứu thương, máu lai láng trên mặt lộ. Vị ngồi băng sau mặt mũi phương phi không xuống, chỉ vẫy tay ra dấu. Cảnh sát sáp lại, vị đó nói đủ to để mọi người cùng nghe: ‘‘Tôi đi họp, không thể chờ các đồng chí lề mề công tác được! Để xe công vụ này đi, các đồng chí làm biên bản sau!’’. Nói dứt lời, ông ta hạ kính xe, khinh khỉnh giục tài xế, đầu cát két, y phục trắng tươm, rõ là xe không phải xe người thường. Cảnh sát chìa một mảnh giấy, ông phẩy tay, và anh tài nhanh nhẩu đỡ lấy ký, hạ một câu Đ…mẹ rất ngọt.

Hà Nội ta xưa đánh Mỹ giỏi, nay dậy kiêu binh vào nền vào nếp khá nhanh, nói ít hiểu nhiều, linh động tuyệt vời. Bà mẹ Thiện giục: ‘‘Thôi, cứ theo xe công vụ mà đi, vô tư!’’. Xe lăn bánh theo một chiếc có còi hụ, rất oai, rất nghiêm, và chẳng chạy theo luật giao thông nào cả.

Anh-giáo thở dài.

Nhìn Kiều, anh không nói gì, chỉ mỉm cười ngượng ngùng. Lát sau, anh dặng hắng, nói trống không:

– Nhất nhật tại tù, khi ra thì thiên thu tại ngoại, nhưng sao rồi ngoài này cũng vẫn là nhà tù, chẳng khác gì!

Bà mẹ xì một tiếng, lẩm bẩm nhưng đủ để mọi người nghe: ‘’ Dở hơi…Cứ như bị ma làm! ‘’.

Khi xe ngừng cho Kiều xuống thì Anh-giáo nhẩy theo. Nhìn vẻ thất vọng nhăn nhúm trên khuôn mặt bà mẹ Thiện, Kiều chạnh lòng, nói nhỏ:

– Thôi, anh về nhà đi, còn lấy lại cái láp-tốp chứ!

Anh giáo vịn cửa xe, nói nhanh:

– Ừ, nhưng nhớ tối ra cà-phê nhé, chỗ cũ…

 

(hết phần hai)

bài đã đăng của Nam Dao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)