Trang chính » Bàn tròn, Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Biên Khảo, FOB II: Nghệ thuật lên tiếng, Phiếm luận Email bài này

Thư ngỏ gửi niên trưởng Ó đen

4 bình luận ♦ 25.01.2009

Biên khảo – Phiếm luận – Bàn tròn chính trị

Đỗ Kh.

 

Cùng với ca sĩ Tuấn Vũ, ông Lý Tống là một trong hai người tôi vẫn mong có ngày được chụp ảnh chung lưu niệm. Nhưng nếu tôi mến mộ Tuấn Vũ vì giọng ca truyền cảm và diễn đạt được hết cái nức nở của, chẳng hạn «Người ngòai phố» (cũng như nhiều bài khác nữa), thì ở Lý Tống tôi ngưỡng mộ tác phong và hành động anh hùng. Tất nhiên, cả hai thần tượng này của tôi không phải là toàn bích. Tuấn Vũ thì phục trang gu hơi có kém, khi 15 năm trước anh mặc áo vét Hồng Kông sắn cổ tay hoặc ngày nay anh mang quần bò Hàn quốc có lắm túi trên túi dưới thì người thưởng ngọan đành nhắm mắt vậy. Nhắm mắt mà thả hồn vào giọng hát bồng bềnh để tự an ủi là anh uốn giọng hay hơn là anh uốn… tóc. Lý Tống phải nói là có lúc cũng vậy, khi tôi thấy ảnh ông đứng gác một chân lên chiếc Firebird mang vanity plate ở Texas đề chữ ‘Ó đen’.

Nhưng đây là chuyện nhỏ. Lý Tống tôi xin cúi đầu ngả nón là ở chuyện khác. Trước hết phải nói là tôi với ông khác xa quan điểm và lập trường, sự ngưỡng mộ của tôi là ở thái độ dấn thân của người xứng đáng với danh hiệu đầu ngõ nào cũng gặp này, tuy không phải là đầu ngõ Bolsa. Ông là tay chơi tới bến, không phải tới bến thì cũng là tới không phận Cuba và Việt Nam. Khỏi cần phải nhắc, không có ai trải truyền đơn trên những bầu trời này, nhảy dù xuống và cướp máy bay những hai bận ngoài ông ra. Để làm gì và làm được gì thì phần tôi cho là buồn cười thôi nhưng tôi không nói chuyện buồn cười của Lý Tống, đây tôi nói chuyện hào hùng.

Tôi kém ông nhìều điểm, cho nên tôi có cười ông thì cũng chẳng phải là điều quan trọng. Chưa nói đến cái gan, thí dụ ở Thái Lan tôi thì chỉ dám ngồi gogo bar là đã bạo lắm rồi chứ nào có dám cướp tàu. Cho dù nếu tôi và ông có đồng chí hướng, nghe ông rủ chắc là tôi thoái thác ngay viện cớ là lỡ hẹn mấy cô nhảy coyote nên thôi cho khất, để lần sau. Ngay cả lúc ở trong nước trước ngày đứt phim thì cũng đã thế. Tôi nhớ rõ ấn tượng một sáng rất sớm, khi nữ hoàng của chiến trường là chúng tôi đang ì ạch lội ruộng và trợt lên trợt xuống, ầm ì một phi tuần A37 ba chiếc bay qua nhả khói trên bầu trời trong vắt năm hay bảy trăm cây số một giờ. Trong khi đeo đủ cấp số đạn và hai quả lựu đạn mini dắt lưng đối với tôi đã là anh dũng lệch cả giây ba chạc, thì các tinh cầu bay trong đêm trăng này nhẹ nhàng mấy trăm viên đại bác 20 ly, mấy chục quả tên lửa 67 và bom trong bom ngoài một tấn. Lả lướt vài vòng là họ trở về thành phố để kịp đón nữ sinh tan trường, ví thế nào được. Biết đâu vào ngày ấy đã có duyên, Lý Tống đang bay trên trời và tôi ở dưới đất, và khoảng cách này vẫn còn nguyên vẹn ngày hôm nay.

Thưa niên trưởng, vì thế tôi thực sự thất vọng khi được đọc bài tường thuật cuộc đột kích buổi triển lãm tranh VAALA gần đây. Người hùng của tôi, đội nón calot không quân và trịnh trọng xưng danh «tôi là pilot» với một cô lễ tân, lại hạ mình đi xịt sơn đỏ lên một bức ảnh như là một đứa bé 15 tuổi! Luật ở bang Cali cấm bán sơn sịt cho thiếu niên duới 18, chẳng lẽ niên trưởng lại coi đây là thành tích? Còn xịt lăng nhăng không ra hồn một cái graffiti băng đảng thì chỉ đáng tội phá phách là vandalism. Vậy có cần đội nón calot hay không?

Ở niên trưởng, điều tôi phục không phải chỉ là ông vượt biên bơi sải mấy cây số và tôi rời nước trên một dương vận hạm. Phần đó là phần cái dũng, kẻ có người không. Chẳng những chơi là chơi luôn tới bến, bác tài Lý Tống còn là người chơi điệu. Khi ra tòa án ở Việt Nam, ông đã gửi hoa cho cô tiếp viên hàng không để xin lỗi cái tội đã ôm cô xiết cổ khi cướp tàu. Tay còng tặng hoa, chỉ có Lý Tống mới làm được và trong những điều khiến tôi khâm phục,

– cướp tàu và xiết cổ hoa hậu,

– nhảy dù và ngồi tù,

– ra tòa và tặng hoa,

có lẽ đây là điều tôi khâm phục nhất. Và lại cũng vì thế, tôi vô cùng ngạc nhiên khi được biết cũng chính Lý Tống này lại xúc phạm phụ nữ khi ông mang quần lót của họ ra làm trò cười.

Muốn làm trò cười của trẻ em mất dậy lên 16 thì cứ việc, nhưng xin đừng mang quần lót của phụ nữ vào! Đây tôi thấy là một hành vi thiếu văn hóa và miệt thị, xin hiểu là miệt thị phụ nữ, như trong đầu thập niên 80 có biểu tình chống đối của người Thái gọi trại tên Nguyễn Cơ Thạch thành Nguyen Kotex. Quần lót của phụ nữ chẳng có gì là thiêng liêng nhưng chí ít cũng là… dễ mến. Phụ nữ nào lại chẳng có quần lót, đó là nói chung và nếu có gặp ngoại lệ, thì vẫn… dễ mến như thường. Quần lót cũng như lá cờ hay giẻ rách, tự nó chẳng có gì quan trọng hết, cái quan trọng là ở phần biểu tượng. Ở thành phần hò hét chung quanh ông tôi không nói đến, nhưng ở ông thì niên trưởng làm tôi thất vọng rất nhiều.

Nhưng nếu có gặp Lý Tống, tôi sẽ vẫn xin chụp hình chung lưu niệm. Ông có làm xằng nham nhở thì tôi vẫn phục chuyện nhảy dù xuống sông Sàigòn, oai hơn cả John McCain và oai hơn cả John Wayne. Trên tấm hình chụp chung này, phần niên trưởng đầu đội nón calot đã đành. Phần tôi, quần lót của phụ nữ nào thì còn tùy hòan cảnh, nhưng tôi sẽ xin đội trên đầu một cái làm kỷ niệm.

bài đã đăng của Đỗ Kh.


4 bình luận »

  • Mu+a viết:

    “tôi vô cùng ngạc nhiên khi được biết cũng chính Lý Tống này lại xúc phạm phụ nữ khi ông mang quần lót của họ ra làm trò cười.”

    Gơ’m ca’i ông Do Kh. này!
    Nhơ’ năm nào ông là một trong những người xu’i bẩy ca’c chị Le thi Tham Van, Do Le Anh Dao, va Trinh Thanh Thuy ke’o quần khoe rô’n xệ thì sao nhỉ. Điều đo’ co’ xu’c phạm phụ nữ không?
    Là phận quần hồng tôi chỉ xâ’u hổ khi thâ’y ca’i quần (xì li’p) hồng của tôi phải bị làm vương miện cho ca’i ông cha gìa dâm tặc đo’ thôi, chả không xư’ng đa’ng được hưởng.

    Dù sao tư duy của ông đã thay đổi, tôi phải ca’m ơn cô Nguyễn Vành Khuyên người filed ca’i petition online về mâ’y cai’ rô’n phụ nữ bày biện giữa chô’n đông ngườị

    Hi von.g BBT Damau co’ đủ dân chủ để đăng comments của tôi.
    Ca’m ơn nhiều!

  • Một độc giả ở Bolsa viết:

    Đỗ Kh. lúc nào cũng là Đỗ Kh. và Lý Tống lúc nào cũng là Lý Tống, khổ thaỵ Dây thần kinh của “niên trưởng Ó đen” thì hết thuốc chữa. Cũng tiếc Đỗ Kh. không viết nhiều cho những diễn đàn “Phiếm luận — Bàn tròn chính trị… v.v..” Hình như những người “rời nước trên một dương vận hạm” [1975] – một phần nào đó – thường có sự nế phục những liều lĩnh của các “ông vượt biên bơi sải mấy cây số”. Nhưng lần này Lý Tống đã làm Đỗ Kh. mất sự nể phục vì “niên trưởng Ó đen” đã không ý thức được sự linh thiêng của quần lót đàn bà. Nhưng nghĩ cho cùng thì Lý Tống cũng bị ảnh hưởng của Việt Cộng trong hạ tầng chíêu thức đem đàn bà (con nít, nếu có) ra làm dụng cụ biểu tình: đó là sản phẩm của Việt Cộng – đã từng làm nhiều lần trong cuộc đấu tranh “giải phóng miền Nam” (VNCH không làm chuyện đó, chắc chắn).

  • Hà Minh viết:

    Giống như Tổng Thống Bush đã thông tin cho báo chí biết đôi giầy … ông đã hân hạnh né tránh kịp thời là đôi giầy số mười (size 10) đề nghị niên trưởng Ó đen cho độc giả biết chiếc g-string …lịch sử ấy là số mấy xem có …đúng size hay không,.. anh Đỗ Kh. nhà ta muốn có một chiếc “g-calot” như vậy để chụp ảnh chung cùng niên trưởng.

  • Quỳnh Thi viết:

    Trước hết tôi xin khẳng định mình là người yêu tự do. Nhất là tự do tư tưởng. Yêu tự do có nghĩa là phải tôn trọng tự do của người khác, đồng thời chống lại những chế độ độc tài bóp nghẹt tự do dân chủ của người dân. Bất cứ đó là chế độ nào, phát xít hay cộng sản.

    Tôi hoàn toàn đồng ý với Đỗ Kh viết về thái độ của Lý Tống, khi ông Tống lấy sơn xịt vào bôi xóa nhiều bức tranh, rồi lấy quần lót của phụ nữ phủ lên đầu bức tượng một bức tranh. Dù rằng tôi không đồng tình về bức tranh và bức tượng với tác giả sáng tác ra nó.

    Hành động của Lý Tống vừa thiếu văn hóa vừa chà đạp lên sự tự do dân chủ mà chính Lý Tống đang miệt mài bất chấp tù tội nguy hiểm đến bản thân để đấu tranh đòi hỏi nhà cầm quyền Việt Nam trả lại cho đất nước cho dân tộc.

    Nhưng việc đấu tranh như thế nào cho phù hợp với thời đại và nhân cách thì ông Lý Tống không nghĩ tới. Theo tôi đó là một điều dại dột của một kẻ mang tâm bệnh vĩ cuồng. Một lòng căm thù điên dại đến mù quáng, vì nó không đạt đến một kết quả nào có lợi cho những người đang đấu tranh cho một đất nước đã đổ ra quá nhiều xương máu cho tự do dân chủ Việt Nam.

    Ông Lý Tống và một số không nhiều người quá khích tuy đã cống hiến công lao và xương máu cho miền Nam Việt Nam trước đây, nay cũng đang còn gào thét đấu tranh lố lăng (như bị kết án là không tặc), mục đích nhằm kiếm những lợi ích riêng tư cho mình (chẳng hạn được tâng bốc nổi tiếng là anh hùng chẳng hạn !), nên suy nghĩ lại mà thương cho đất nước, thương cho dân tộc vừa thoát khỏi một cuộc chiến tranh đằng đẵng đau thương hàng bao nhiêu chục năm trời ròng rã. Xin quí ông đừng sách động lòng căm thù điên dại cấy vào những thế hệ trẻ để mong tạo nên một cuộc nội chiến mới chống lại đất nước, chống lại dân tộc. Các ông nên nhớ, chống cộng sản chứ không phải chống lại quyền lợi của đất nước của dân tộc. Hầu hết đồng hương ở hải ngoại đều chống cộng sản chứ không ai muốn cộng sản thống trị, ngay cả những người cộng sản chính gốc nay cũng đã hối hận quay lưng lại với chế độ đã ban phát ân huệ cho họ.

    Tôi có cảm tưởng quí ông căm thù quá đáng không còn biết phân biệt phải trái, đúng sai, căm thù cộng sản đến mất cả lương tri hay quí ông còn nuối tiếc một thời vàng son ngắn ngủi đã mất! Nó cũng không khác gì một số người đảng viên đang cầm quyền hiện tại ở trong nước, họ chỉ nghĩ đến quyền lợi và danh vọng của cá nhân mình, của đảng phái mình mà quên đi quyền lợi và danh dự tối cao của tổ quốc. Họ không chịu suy nghĩ và nhìn thấu suốt chuyện phù du của cuộc sống vật chất, tiền tài và hư danh bất chính của họ kiếm được bằng mồ hôi và xương máu của người dân. Họ không nghĩ đến những chuyện phúc đức cho con người, cho đất nước mai sau. Họ quên rằng rồi tất cả sẽ nhắm mắt xuôi tay không còn gì, nhưng những việc làm thất đức của họ sẽ bị những thế hệ con cháu sau này mãi mãi nguyền rủa lên án. Sử sách rồi đây sẽ ghi chép những vết nhơ của họ cho đến muôn đời sau. Tôi nghĩ các ông nên suy nghĩ lại đừng chụp mũ lung tung và cũng nên nhìn cho rõ, đừng trông gà hóa quốc, chỗ nào cũng thấy dép râu nón cối, thiệt tội cho những đồng hương thầm lặng.

    *

    Nhìn sang những nước Irac, Do thái, Affganistan đang bị chiến tranh tàn phá, giết hại, chúng ta hãy cám ơn Thượng Đế vì quê hương của chúng ta đã vừa thoát khỏi một cuộc trầm luân của nanh vuốt chiến tranh.

    Chúng ta những người đang sống ở một đất nước tự do dân chủ, không ai dại gì mà muốn cộng sản hiện diện trên đất nước thân yêu của mình, ngay những người Mỹ đã đổ rất nhiều xương máu cho đất nước chúng ta, nay vì quyền lợi của họ, họ đã bang giao nhưng họ cũng không hề muốn chế độ cộng sản Việt Nam tồn tại. Song họ đã biết kiên nhẫn và chờ đợi việc tẩy trừ nọc độc mà họ và chúng ta đang làm vì họ hiểu rằng việc xóa đi một chế độ tàn ác và bất nhân không thể một sớm một chiều có thể thực hiện, chúng ta hãy tin tưởng vì những kết quả đang thành hình, chế độ đang dần thoái hóa và thay đổi.

    Vậy chúng ta phải đấu tranh với cộng sản như thế nào, để giữ được sự đoàn kết và hòa khí giữa những người quốc gia với nhau, đó là việc mà mọi người hiện giờ nên làm.

    Quỳnh Thi

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)