Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MÊ SẢNG

0 bình luận ♦ 24.12.2014

 

Tôi vừa trải qua một trận sốt điên khùng. Không hề đi khám bệnh, cũng chẳng ai giúp tôi đánh gió, mua thuốc hay sơ giản nhất là động viên bằng một bát cháo hành. Chẳng trách gì ai, bởi giờ trong phòng chỉ có tôi. Mấy người bạn phòng đã rời đi từ mấy tháng trước. Nếu họ có ở đây, hẳn tôi sẽ còn khỏi sớm hơn. Hai ngày liền, tôi chỉ uống nước, giảm bớt nhiệt trên trán bằng khăn mặt ướt và thuốc cảm. Lúc này, cơn sốt đã qua nhưng tôi vẫn thấy ù tai. Chưa thể ăn cơm ngay được. Những ngày này tôi chỉ uống nước.

Khu tập thể nơi tôi đang ở không có bất kỳ hộ dân cư nào. Cả khu nhà ba tầng, đầy đủ điện nước và một mảnh sân năm mươi mét vuông đều dành để thuê nhà. Phòng tôi nằm ở cuối tầng ba, trong phòng ngoài tôi ra còn hai người nữa nhưng tuần trước họ đã dọn đi. Chưa có ai tới thuê phòng nên tôi vẫn ở một mình. Năm giờ sáng, tôi vẫn nằm trên giường, chăn đắp nửa người. Hôm nay tôi muốn ngủ thêm một lúc nữa nhưng ông chủ đã tới và bật máy bơm nước. Luôn như vậy, vào mỗi buổi sáng, đầu giờ chiều, nhiều khi là chập tối tôi lại nghe thấy tiếng rè rè của chiếc máy bơm. Vì phải cung cấp nước cho mười ba phòng (khu nhà trọ này mỗi phòng đều có buồng tắm riêng) nên thời gian bơm nước khá lâu. Điều làm tôi ngán ngẩm nhất là cửa sổ phòng tôi đối diện với máy bơm nước. Tường ngăn ở mỗi gian phòng rất mỏng, cửa sổ không có hệ thống cách âm nên không gì ngăn được thứ âm thanh đó.

Tôi kéo chăn kín người. Được một lúc thì ngồi dậy. Tôi xuống giường, đi vào nhà tắm.

Qua chiếc gương cá nhân đặt trên bệ rửa mặt tôi thấy mình đã gầy hơn. Xương hai bên má lồi ra, cặp mắt trũng đen, mái tóc dài rạp ngang vai với những đường gợn sóng cũng bắt đầu trở nên xơ xác. Khi chải đầu có vài sợi tóc gãy. Tôi vốc nước lạnh rửa mặt. Âm thanh của chiếc máy bơm nước vẫn rền rĩ bên tai.

Khu tập thể số 3 này nằm rất gần với trung tâm thành phố. Có rất ít hộ gia đình ở đây, phần lớn người thuê là công chức, sinh viên hoặc những ai muốn có một chỗ thuê rẻ với đầy đủ điện nước. Nơi này gần với một phiên chợ nhỏ nên sẽ thuận tiện cho việc chợ búa. Tôi đã sống ở đây được gần bảy năm. Rất nhiều người đã ở chung với tôi và đều sớm rời đi nơi khác. Tôi không phải là người khắt khe hay lập dị tới mức khiến họ chịu không nổi. Cách khu tập thể mười mấy bước có một cái bốt cảnh sát khu vực. Chẳng tên trộm nào dám thập thò nửa bước. Và tôi cũng thường là người vắng nhà. Tôi có xe máy, nên thường lái đi đâu đó. Vắng nhà một, hai ngày. Nhưng rồi, tôi lại về. Không có một nơi chốn nào cố định tôi.

“Tối nay xuống chứ?”

Một người ở tầng dưới nói với tôi. Người đó lặp lại câu nói thêm một lần nữa vì sợ rằng tiếng máy bơm nước đã khiến tôi nghe không rõ.

“Tám giờ tối nay. Cậu xuống chứ ?”

“Tôi không hứng.”

Không nói thêm câu gì, người đó đi xuống nhà. Tôi vẫn nằm trên giường. Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhận được lời mời hữu nghị thế này. Chẳng bao giờ tôi nhận lời. Như khóa biểu của khu, vào chập tối đám người ở tầng dưới lại mang loa thùng, micro, đôi khi là cây đàn ghita đặt giữa sân khu tập thể. Họ luôn mào đầu bằng một lời giới thiệu mang tính hô hào, sau đó sẽ nhảy múa cho tới khuya. Hầu hết những người sống trong khu tập thể không có ai làm việc ở đoàn văn công, càng không phải những tín đồ của nghệ thuật. Trong đám người đang vây quanh cái phông nền thủ công mà vẫn thường gọi là sân khấu nhỏ đó có nhiều sinh viên đại học, các nữ nhân viên văn phòng, phụ hồ hoặc cò bến xe cũng quy tụ trong buổi biểu diễn này. Những chủ đề trong buổi ca nhạc này không giới hạn, và họ thường thay phiên nhau hát. Họ luôn vặn loa lên hết mức có thể. Tiếng nhạc không còn trong trẻo mà trầm đục, ù ù, như người bị khản tiếng.

Tôi không phải là người kỹ tĩnh, còn chuyện đam mê nghệ thuật thì lại là một chuyện tốt. Chí ít là trong thời đại cảm xúc đang bị bào mòn này. Tôi chỉ khó chịu vì họ tổ chức quá thường xuyên và chẳng mấy khi vặn loa ở mức vừa đủ.

Bảy giờ hơn. Một tiếng nữa họ sẽ biểu diễn.

Tôi bỏ dở phần cơm hộp. Ngồi dậy, tôi mặc áo rồi ra ngoài.

Đi qua hành lang, tôi nghe vài người bàn bạc về chương trình ca nhạc lúc 8 giờ. Sẽ có bài “Hạ Trắng”, “Tiểu Đoàn 307”, dưới nhạc nền Disco.

*

Tôi gửi xe ở một viện mắt trung ương, sau đó thì một mình dạo bộ. Cũng như mọi lần, tôi có đeo một chiếc balô nhỏ chuyên dụng trong những chuyến dã ngoại ngắn ngày. Trong ba lô chỉ có chai nước khoáng uống dở, hai gói bánh ngọt đã mốc xanh vì để quá lâu. Chẳng biết từ bao giờ tôi đã có thói quen mang một chai nước trong mình. Tôi không uống nước để phục vụ sự khát, tôi chỉ uống khi muốn mình tỉnh táo lại.

Đi xuống cuối phố, tôi tìm tới chiếc cầu thang bộ. Đường phố vẫn chưa thật sự yên ắng dù rằng tôi đã đi một quãng xa khỏi khu thương mại. Tiếng còi xe rú inh ỏi, một dấu hiệu dễ nhận ra mỗi khi tắc đường. Hàng tá người chen chúc dưới lòng đường, có đủ các loại xe. Những hình người đều được bao bọc bởi chiếc mũ bảo hiểm, cái khẩu trang, khi là bộ áo chống nắng. Không ai nhìn thấy nhau. Thứ trang phục đã đánh đồng họ với nhau, lấp đi sự thân thuộc ở mỗi con người.

Trên cầu thang bộ chỉ có mình tôi. Lấy chai nước ra, tôi hớp một hơi vừa đủ để xua đi cơn mệt mỏi. Còi xe vẫn rít những tiếng dài quanh con phố. Nhiều hôm tôi đã đứng trên cầu thang bộ tới rạng sáng. Tôi sẽ đứng thêm một lát, đợi khi đường vắng hơn sẽ trở về. Tôi dám chắc hôm nay họ cũng đàn hát thâu đêm.

Đã xế chiều. Bầu trời sâm sẫm chút nắng tàn. Tôi chẳng thấy nổi một đám mây thật to quá bàn tay. Chỉ là những mảnh mây nhỏ. Chúng trôi chầm chậm, lúc lại ì ra, rồi lại chầm chậm dạt đi.

Uống thêm một ngụm nước, tôi vặn nắp chai lại. Đèn giao thông chuyển màu xanh, các phương tiện được giải phóng khỏi sự bất động. Đường chưa thông vì tôi vẫn nghe thấy tiếng rú còi. Với tôi chẳng bao giờ có sự thông thoáng. Ngay tới cơn gió thoảng cũng mang tới những tiếng ồn.

*

“Tôi muốn kiến nghị!”

“Về điều gì – Ông chủ khu tập thể nói, vẻ mặt lạnh tanh.”

“Họ luôn làm ồn. Tôi chẳng nghỉ ngơi được gì.”

Ông chủ khu tập thể ngáp dài, ông ta nâng gọng kính cao thêm.

“Mọi người đều đóng đủ tiền nhà. Họ đều là những người tự trọng.”

“Tối nào họ cũng hát hò rất to.”

“Tôi không cấm chuyện đó. Chỉ cần các anh đóng đủ tiền nhà.”

Ông ta xua xua tay.

“Thôi nào, về phòng đi.”

Ông ta mở vô tuyến, tôi chào ông ta rồi trở ra ngoài. Vậy là việc thương lượng đã bất thành. Ông chủ tập thể không thường xuyên ở đây. Ông ta chỉ có mặt lúc sáng sớm, tầm trưa hoặc chiều muộn. Sự có mặt của ông ta không mang tính giám sát, cũng chẳng đặt ra bất kì luật lệ nghiêm khắc nào. Khu tập thể ba tầng, có mười ba phòng và hơn năm mươi người (tôi đoán vậy) và ông ta đã có một sự quản lý. Nhưng không phải về an ninh vì nơi này từng có người chết. Không ai truy cứu nhiều vì qua xét nghiệm thấy rằng họ đều tự tử và có tiền sử về bệnh thần kinh. Hai người cùng phòng với tôi ngày trước có vẻ như sẽ tiếp bước hai người kia. Bằng chứng là họ cũng có những triệu chứng về bệnh hoang tưởng. Và họ cũng như tôi, đều có một điểm chung là rất dị ứng với những buổi ca nhạc của khu tập thể. Mỗi khi tới giờ biểu diễn, một người thì cứ đi đi lại lại ngoài hành lang, và lẩm bẩm. Người kia thì không có phản ứng gì nhiều nhưng đã có lần tôi nghe thấy anh ta hét rất lớn, hồ như tiếng hét được nén từ rất lâu. Âm thanh kéo một chập dài và gãy lìa ra, nó chẳng thấm vào đâu so với tiếng loa thùng, hay thậm chí là tiếng vỗ tay, hát bè của đám người vẫn tụ tập dưới sân.

Hai người đó đã chuyển đi. Tôi mất liên lạc với họ.

*

Tường ngăn giữa các căn phòng trong khu tập thể đều rất mỏng. Một câu nói to, tiếng thở dài hoặc thậm chí là cái bẻ tay người phòng bên đều nghe rõ. Thế nên tôi làm gì đều rất thật trọng. Tôi chỉ khó hiểu rằng những người phòng bên lại quá dễ dàng để lộ ra đời sống riêng tư của mình. Họ nói chuyện chẳng kiêng dè điều gì, lúc thích chí thì cười hô hố lên. Nhiều hôm người phòng bên đã đưa một cô ả về, lúc chập tối. Tiếng rên rỉ cùng tiếng cười đầy man rợ rít qua bức tường. Những cái quăng quật xuống sàn nhà và trên vách tường khiến tôi phát điên. Nhưng nếu chỉ có thứ tiếng động điên loạn của hai kẻ đã đánh mất lý trí thì đã may mắn vì tôi có thể chống trả bằng cách trùm chăn hoặc bịt chặt tai. Cơn chấn động trong tôi liền sau đó bị kích thích bởi một tiếng hát đồng thanh thánh tướng vang từ dưới sân khu tập thể. Tôi không ác cảm với âm nhạc nhưng chẳng thể chịu đựng nổi cái giọng hát the thé, nhiều khi rống tướng lên như đàn trâu mộng đó. Có cả giọng hát nữ nhưng tôi chẳng nếm được vị ngọt ngào, thanh mảnh hay trầm mặc, hơi u buồn mà đáng ra phải hội tụ trong bài hát đó. Thứ chạy vào tai tôi là những nốt nhạc bị vỡ. Âm thanh bị thất thoát và tràn ra, hun hút như tiếng gió vọng từ hẻm núi, khi là tiếng tiếng thủy tinh rơi lạo xạo dưới sàn nhà, có lúc thì như tiếng vỗ cánh phần phật của một đàn quạ đói đánh hơi thấy xác người trên bầu trời loang lổ sắc máu…Cái im lặng chỉ như một khoảnh khắc chớp nhoáng trong lúc chuyển bài. Tôi rất quý cái thời khắc giao chuyển giữa các bài hát. Cả khu tập thể không một tiếng động, ngay cả cơn gió, một thứ ngoại lai cũng không nỡ lay động những chiếc lá, để giữ cho tôi chút bình yên ngắn ngủi.

“Tôi xin gửi tới các bạn bài hát “ru lại câu hò.”

Tiếng loa bắt đầu dội lên. Một giọng nam ồm ồm pha tạp, tiếp đó là những câu nói kéo dài theo kiểu Rap thay cho những con chữ trầm lặng ngân vang trong tiếng nhạc nền hồ cầm.

Mở cửa sổ, tôi thấy đám người nhấp nhổm trước cái sân khấu nhỏ. Một vài cái đầu lắc lư, hát đồng thanh theo. Loa vặn hết vôlum nhưng tôi vẫn nghe ra tiếng rè rè chen ngang của chiếc máy bơm nước.

*

“Này cậu, có trong phòng không thế!”

Có tiếng gọi cửa. Gần bảy giờ sáng tôi mới chợp mắt nên muốn nằm thêm một lúc nữa. Người bên ngoài tiếp tục gõ cửa, tiếng gọi lớn hơn nhưng không có vẻ gì gấp gáp hoặc nổi nóng.

“Tôi ra đây.” – Tôi nói, miễn cưỡng ngồi dậy. Hôm nay là thứ ba, người trong khu tập thể đều đi làm, nhưng tiếng ồn của chiếc máy bơm nước đã đại diện cho sự có mặt của họ. Để tỉnh táo hơn, tôi làm vài động tác vươn vai và uống một cốc nước.

Ông chủ khu tập thể vẫn đợi ở phía ngoài. Trời mới trở lạnh nên ông ta mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng, mũ chùm đầu cũng đã kéo lên.

“Cậu làm gì lâu quá vậy.”

“Có chuyện gì?” – Tôi hỏi.

Ông chủ nâng cặp kính lên.

“Thế này nhé, vẫn chưa có người tới thuê phòng. Mà cậu ở một mình trong căn phòng rộng thế này, tôi tính chuyển cậu xuống tầng dưới vì có người vừa dọn đi.”

“Tôi muốn thuê trọn căn phòng này.”

“Mỗi tháng cậu sẽ phải đóng thêm tiền.”

“Tôi lo được.”

Ông chủ nhìn tôi, rồi gật đầu.

Tôi đóng cửa. Cánh cửa dừng lại nửa chừng vì ông chủ đã lấy tay giữ lại.

“Một mình một phòng. Đơn chiếc quá đi thôi.”

Tôi không trả lời, kéo cánh cửa vào. Ông chủ rút tay ra. Cửa đóng sập.

Tôi trở vào phòng, ông ta cũng bước đi. Tiếng dép nhựa loẹt quẹt trên hành lang, lẫn vào tiếng rè rè của máy bơm.

Mấy người phòng bên đều không ở phòng.

Mười một giờ hơn, sắp trưa rồi. Máy bơm đủ nước nên đã ngừng chạy. Khu tập thể yên ắng hơn.

Tôi cần chợp mắt một chút, trước khi những người phòng bên kịp trở về và bắt đầu bữa ăn trưa.

*

Tôi trở về khu nhà trọ. Người tôi mệt nhoài, mồ hôi ướt sũng lưng áo. Đã tối rồi. Buổi văn nghệ có lẽ cũng bắt đầu được một lúc. Tiếng nhạc ùng oàng. Tay ca sỹ không chuyên đang uốn éo trên sân khấu và hét rống lên như bị ai chọc tiết. Tiếng hát khó chịu đó được hưởng ứng bằng những tràng vỗ tay bôm bốp. Các nét mặt chẳng lộ vẻ hoan hỉ khi tham gia bữa dạ nhạc này. Mấy bộ mặt trơ ra như đá. Khi một cái miệng rú lên và bật cười, những cái miệng khác cũng rú lên theo. Tiếng cười vang tuần tự thế, như một dây chuyền. Và, càng giống hơn tiếng vọng ra từ những hang hốc mỗi khi gió thốc vào.

Tôi lên phòng. Bởi tôi quá mệt nên nằm lăn ra nhà. Tôi muốn ngủ một giấc.

Tôi chỉ mong được một lúc yên lặng. Giấc ngủ cũng là một dạng yên lặng nhưng tôi chỉ chợp mắt khi đã quá mệt mỏi. Tôi không đếm nổi đã bao nhiêu lần mong ước có được một ngày cả thế giới ngừng chuyển động. Người đi lại không phát ra tiếng, chúng tôi giao tiếp với nhau bằng sự cảm hiểu ở nét mặt hoặc những cử chỉ không động tới âm thanh. Không nhất thiết đó là một ngày đẹp trời, chỉ cần mọi náo động tạm ngắt lại, vĩnh viễn trong cái ngày đó. Không ít lần niềm mong ước đã xoáy đen thành lời nguyền rủa về tận thế, cho một sự xoay chuyển đưa tất cả về thời đồ đá. Chỉ còn mình tôi, với sự tĩnh lặng bất tận. Tôi sẽ nằm dưới đất, chậm rãi nhấm nháp cái sự yên lặng đó. Miệng tôi sẽ không ngừng nhai cho tới khi sự trai tịnh ngấm hết và tôi hoàn toàn say giấc.

Những chuyến đi ngắn ngày không bao giờ khiến tôi thỏa lòng. Chẳng còn một chốn yên tĩnh, và việc tôi trở về khu tập thể số 3 này đơn giản là do mình đã thất bại, trong một cuộc đào ngũ.

Một tiếng hú dài đạp văng tôi khỏi những suy nghĩ. Tôi nhỏm dậy, nằm vắt nửa người ở cửa sổ. Không còn là một tiếng hú, mà rất nhiều, rất nhiều tiếng hú cùng vang lên. Nó rống lên từ đám khán giả phía dưới, có cả những tiếng bật ra từ cửa sổ của các phòng. Tôi không hú theo họ. Ô cửa sổ phòng tôi lẻ ra giữa hàng chục ô cửa sổ của khu nhà.

“Cứ thế mãi sao?” – Tôi rời khỏi khung cửa sỏ và nằm vật ra giường – “Đến con chó hoang cũng cần một bầy đàn…”

*

Nửa tiếng nữa họ sẽ mở tiệc.

Các bữa liên hoan là điều thường thấy ở khu tập thể này. Họ ăn ở phòng, tự nấu hoặc mua đồ ở ngoài về. Buổi tụ tập luôn diễn ra khi ai đó có chuyện vui, cũng có thể là sinh nhật của ai đó không thì họ tổ chức bằng sự nhân danh cho một ngày lễ. Từng nhóm đánh chén ở một gian phòng được chỉ định, nếu ngày đẹp thì họ ra ngoài sân, trải chiếu, đặt một cái bếp ga cá nhân loại lớn để nấu một nồi lẩu. Không phải ai cũng tham gia vì chỗ ngồi có hạn, vả lại nhiều người còn phải đi làm mà các buổi ăn uống thì thường tổ chức lúc xế chiều.

Hôm nay họ tổ chức buổi trưa, vì là chủ nhật nên hầu hết những người trong khu tập thể đều rảnh rỗi. Cái bể trên sân thượng chưa đầy nên máy bơm nước vẫn chạy. Tôi đã quen với thứ âm thanh này nên không còn thấy chối tai nữa.

“Mang bát đĩa ra.”

“Mày đi mua ít rượu đi.”

Chiếu được rải khắp sân, bát đĩa đã dọn đủ. Đi gần hơn về phía họ, tôi nói.

“Còn chỗ không!”

Vài cặp mắt nhướn lên nhìn tôi. Một người gãi đầu gãi tai. Tôi sống ở khu tập thể đã lâu nhưng với họ tôi vẫn là một người lạ quen mặt. Việc gặp gỡ là thường xuyên nhưng chẳng bao giờ tôi có mối quan hệ gì với họ. Trừ việc chào hỏi.

“Hoan nghênh cậu. Ngồi xuống đi.”

Tôi đưa cho người chủ trì bữa tiệc này tờ một trăm. Người đó nhìn tôi, bảo :

“Tiền này là tiền mua áo. Cậu xuống ngồi với anh em khu tập thể là quý rồi.”

“Áo gì?” – Tôi hỏi.

Người đó mặc một chiếc áo cộc tay màu đen, trước ngực có in hình số 6. Đảo mắt hồi lâu, tôi thấy ai trong tập thể cũng mặc loại áo này. Chỉ khác ở những con số. Đã nhiều lần tôi thấy họ mặc loại áo này nhưng tôi không bận tâm lắm vì cho rằng đây là một trào lưu mặc áo giống nhau của một hội nhóm thân thiết nào đó. Chiếc áo và các con số trước ngực khiến suy nghĩ của tôi vướng vào hình ảnh của một đội bóng.

“Lúc nào cũng mặc thế này ư?”

Người chủ trì bữa ăn đã đi chỗ khác nên câu hỏi của tôi đã hướng vào một người trung niên ngồi gần đó. Ông ta đang sắp củ đậu, xoài xanh và cóc dầm ra đĩa.

“Đây là đồng phục của khu tập thể.” – Ông ta nói rồi nhìn về phía tôi “Bác tên Lâm, ở phòng số tám, cháu ở tầng 3 phải không, chẳng mấy khi gặp.”

“Sao ai cũng mặc giống nhau vậy?” – Tôi hỏi.

“Chẳng phải bác nói rồi sao. Đây là đồng phục, mọi người đều mặc lúc liên hoan tập thể hay khi tham gia văn nghệ buổi tối.”

Bát đĩa đã sắp xong. Bữa liên hoan bắt đầu.

Nồi nước đã sôi, họ bắt đầu thả rau muống và đậu phụ vào.

“Uống đi.”

Tất cả nâng cốc, cả nam, cả nữ đều uống rượu. Tôi đưa chén lên, định uống nhưng mùi rượu đã khiến tôi xây xẩm đầu óc. Chỉ là loại Vođka nhẹ, tôi đã từng uống những loại rượu còn nặng hơn thế này. Trong khi họ cụng chén, gắp đồ ăn thì tôi chỉ ngồi một chỗ, nheo mắt nhìn chén rượu.

“Không uống thì ăn đi.” – Một người nói và múc cho tôi quả trứng vịt lộn.

Tôi chẳng biết họ nói chuyện gì với nhau, kể cả thứ âm thanh thỉnh thoảng lại rộ to lên tôi cũng chẳng rõ đó là tiếng vỗ tay hay la hét. Điều tôi nhận thấy rõ nhất là nơi này rất ồn và mỗi người họ nhìn rất bình thản và chẳng lộ ra một nụ cười. Các món ăn tiếp tục được đưa vào nồi, một người đi mua thêm rượu.

“Có thể dừng nói chuyện một chút không.” – Tôi nói “Ý tôi là bây giờ đang là trưa, còn vài người đang ngủ, làm ồn quá sẽ không hay lắm. Chúng ta ăn cùng nhau cũng là vui rồi.”

“Không sao đâu, anh em trong tập thể đoàn kết lắm.”

“Chào bác!” – Một người hô to khi nhìn thấy ông chủ. Sau một một cái vẫy tay và câu chào hỏi ông chủ tập thể đi về phía chúng tôi. Một người ngồi lui vào để dành chỗ cho ông ta. Cũng như những người ở đây, ông chủ cũng mặc chiếc áo phông đen, có in hình con số, theo kiểu đội hình bóng đá.

Chiếc áo của ông chủ mang số 100. Ái chà, khu tập thể này nhiều người đến vậy ư? Cũng chẳng biết họ tìm đâu ra đến 100 cái áo khác số cùng màu thế này. Áo của ông chủ nhìn cũ mèm, nhiều vải sờn, vậy là ông ta đã mặc nó rất lâu.

“Cũng phải tới lúc…” – Ông chủ khu tập thể nói và nâng chén lên. Đôi mắt ông ta nhướn lên, xuyên qua lớp kính lão và dừng lại trước mặt tôi. “Cùng nâng chén nào.”

Một người ngồi cạnh rót rượu cho tôi. Cái chén hạt mít với chút rượu cỏn con tôi vẫn chưa uống, và giờ nó đã được rót đầy. Tất cả bọn họ đều đã nâng chén lên, chỉ đợi một cử chỉ của tôi là cùng uống. Tôi vẫn ngập ngừng.

“Đợi cậu thôi đấy!”– Ông chủ tập thể nói, ông ấy ngồi rất gần tôi.

Không ai nói câu gì, họ đang chờ đợi bàn tay cầm chén rượu của tôi giơ cao lên. Chiếc máy bơm đã cấp đủ nước cho các phòng và đang im lặng. Vai tôi mềm nhũn. Chén rượu cầm không vững nữa. Không ngửi thấy mùi rượu nữa. Quanh tôi nồng nặc mùi hôi nách, mồ hôi dầu, bít tất thối, nước hoa rẻ tiền, áo quần lâu không giặt…Mùi lẩu đang chín cũng bị lẫn trong vô số thứ mùi dơ dáy này rồi. Nghĩ đến những mùi này được khuấy lại và nấu chung với lẩu là bụng tôi lại óc ách. Tôi kìm mình bằng cách bịt miệng, vờ ho khan.

Nén lại một hơi, tôi nâng chén lên.

“Một…Hai…Ba…Dô!”

“Một…Hai…Ba…Uống!”

Họ hô, tôi cũng hô nhưng tôi không nghe thấy tiếng mình. Nó quá nhỏ hoặc đã đứt đoạn khi vừa bật khỏi miệng. Chỗ ngồi không ở gần nhau nên chúng tôi không chạm chén, chỉ hô vài tiếng rồi uống rượu. Tất cả đều uống cạn. Tôi cũng uống, với một cái nuốt chửng thật lớn. Tôi chưa say nhưng tiếng đặt chén xuống chiếu, một tràng câu hát đồng thanh với những tiếng gõ đũa vào bát sau đó khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Họ rất vui nhưng không ai cười. Họ chỉ nhoẻn miệng. Tôi thì vẫn im lặng.

Sau khi vớt hết rau khỏi nồi, họ thả một mớ rau muống mới, thêm ít đậu phụ vào.

Tiếng nói chuyện xôn xao. Một người ghép tôi với một cô gái. Tôi không để ý cô gái đó thế nào, chỉ biết cô ta nói tôi phải cắt tóc, cần ăn uống để khôi phục vẻ bảnh bao trước khi muốn có một cuộc hẹn hò. Miệng tôi đắng, không phải do chén rượu kia. Vị đắng vương một lớp dày quanh miệng và cổ họng.

Họ lại nâng cốc và đồng loạt cười, những nụ cười chưng hửng và không thành tiếng. Tôi không uống, cũng không cười theo. Những cuộc thoại này thật bất toàn. Không. Nếu nói là bất toàn thì đã rõ ràng quá rồi vì ngay đến tiếng thở của họ cũng chẳng truyền được đến nhau. Mấy câu hát đồng thanh chẳng gợi lên nổi chút thân thiện nào. Tiếng hát, một câu hỏi nhỏ rồi ngay đến cái cụng ly giống như các mảnh nơron bị vỡ. Không khó để nhìn thấy một thoáng câm lặng và chỉ ăn uống sùm sụp. Tên nào tên nấy cắm đầu vào nồi lẩu. Cái mặt cúi gằm hứng trọn hơi nóng từ cái nồi đang sôi sục bong bóng. Mồ hôi tôi cũng vã ra. Sự có mặt của tôi âm thầm như cái bóng đổ từ lâu đã bị lãng quên. Việc gượng cười theo, giống như một đứa bé mô phỏng lại hành động của người lớn thì thật dễ. Tôi làm không nổi. Lúc này đây tôi cần một chỗ đủ kín đáo để tìm lại được sự hít thở.

Tôi viện lý do chóng mặt để rút khỏi cuộc liên hoan. Trước lúc tôi ngồi hẳn dậy, một người nói.

“Tối nay cậu nhớ xuống đấy.”

Tôi lên phòng.

Bên dưới, họ tiếp tục rót.

*

Chiều, ông chủ tập thể gọi cửa. Tôi ra mở cửa. Lần này ông ta tiến thẳng vào phòng.

“Cái này của cậu.”

Một cái túi, bên trong còn có vật gì đó cồm cộm.

Sau một hồi ngắm nghía gian buồng, ông ta nói :

“Thật lạ lùng…”

Tôi không trả lời. Cũng không nhìn ông ta.

“Tối nay là trung thu, cậu nhất định phải xuống đấy. Tôi đã đăng kí một tiết mục.”

Tôi không tiếp lời. Ông chủ tập thể chào tôi và ra khỏi phòng. Đi tới cửa, ông ta dừng lại.

“Về việc thuê phòng, cậu có thể nghĩ lại.”

Ông ta không khép cửa chặt mà để hé. Phần cánh cửa để lọt ra một khoảng lưng chừng, tạo thành một ranh giới giữa trong và ngoài.

Tôi mở cái túi ông ta mang đến.

Một cái áo. Tôi lôi hẳn cái áo khỏi túi để nhìn rõ hơn. Loại áo phông cộc tay, màu đen, trước ngực có in hình con số. Áo vẫn còn mác, mùi băng phiến vẫn phảng phất.

Số 33. Những người trong khu tập thể đều mang số chẵn, đây là số lẻ.

Dưới sân đã thấy lác đác vài người. Họ đang khiêng phông bạt và loa để chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ tối nay.

Tôi ném chiếc áo số 33. Chợt. Một bàn tay khác của tôi đã nắm lấy chiếc áo và giữ lại…

Chiếc máy bơm bắt đầu chạy. Những tiếng rè rè.

Đầu tôi nóng. Có khi tôi lại sốt…

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch