Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

bờ kia- phần 6

0 bình luận ♦ 20.12.2014

 

HAI

Lạnh, lạnh thấu xương. Cái lạnh ngấm vào người từ mọi chốn. Từ nền đất ẩm, rơm trải ướt nhớp nháp. Từ mái rạ tênh hênh để gió luồn qua kèo cột thông thống. Từ tiếng ếch nhái ồm ộp quẫy nước, và từ cả bóng đêm chập chùng chẳng biết đến bao giờ mới sáng. Anh-giáo thu người nằm co, đầu gối đưa sát cằm, nhưng thế nằm đó khiến những khớp xương nhức nhối như kim châm. Bọn chuyên tra tấn có nghề. Chúng nhè khuỷu chân, khuỷu tay, xương lưng, xương hông mà nện.

Anh-giáo nhắm mắt, nhưng không thể ngủ được. Chiều nay, anh cùng hai thanh niên bảo vệ các chị các mẹ trên chiếc xe trâu căng khẩu hiệu ‘‘ Bác Hồ ơi, cứu lấy dân’’. Bọn ‘‘quần chúng tự phát’’ mặt mũi hầm hầm vung gậy gộc hò hét, đằng sau là kiêu binh áo xanh đứng quan sát, rất bàng quan, mặt lạnh như tiền. Anh-giáo nói ‘‘Ta lùi ra sau thôi! Chúng nó chỉ đợi thằng chỉ huy ra lệnh là chúng nó xông vào đánh!’’ Tiếng thét cắt ngang lời Anh-giáo ‘‘Không, không lùi!’’.

Một người đàn bà luống tuổi xông lên phía trước. Bà cụ đưa tay xổ chiếc khăn nâu cuốn tóc, hò ‘‘Bác ơi, Đảng ơi, cứu lấy dân!’’. Dưới ánh nắng vàng vọt cuối ngày, những lọn tóc bạc trắng phất phơ ngược chiều gió xõa bay. Các mẹ các chị hò theo. Bà cụ đứng thẳng người, ngực ưỡn, tay giơ cao ‘‘Chúng bay đánh mẹ chúng bay à? Chúng bay còn là người không?’’. Một thanh niên ước chừng 17, 18 tiến tới, thẳng tay thọc chiếc gậy tròn to bằng cổ tay vào bụng bà. Hự lên một tiếng, bà khạc ra máu, ngã ngồi. Anh-giáo nhẩy lại, miệng la ‘‘Cứu, cứu!’’ Khi ấy, các mẹ các chị không ai bảo ai nhẩy ra chặn thanh niên, đồng thanh xỉa xói ‘‘Cha con đẻ mẹ mày, mày đánh bà mày thế à!’’ cứ mỗi người một câu trong một bài đồng ca trật nhịp. Loa phóng thanh ồm ồm ‘‘Đồng bào để chúng tôi thi hành công vụ’’. Tiếng đồng thanh đáp trả ‘‘Công vụ gì, đi ăn cướp đất thì có, tiên sư bố chúng mày!’’.

Đầu gấu khai triển đội hình, bắt đầu xông lên. Các mẹ các chị tuột quần tuột áo, tồng ngồng hàng chục người đứng lên xe trâu chăng khẩu hiệu, hô ‘‘ Cứu lấy dân! ’’, vừa hô vừa vỗ bì bạch vào những… phần đặc biệt dưới hạ thể. Đây là thế võ quần chúng chống đàn áp được phổ biến ít nhiều rộng rãi trong tập thể dân oan. Cô Đồng cũng định làm như mọi người, nhưng sau khi tụt xuống thì không biết nghĩ gì mà lại thôi, kéo quần lên, chỉ gào ‘‘Thánh thần sẽ vặn cổ chúng mày, đồ liếm máu l…khốn nạn!’’. Anh-giáo đứng cạnh, bị một gậy vào cổ, ngã lăn quay. Đứng lên, anh xiêu vẹo, nhưng bà cụ nẫy bị đánh níu lại, bảo : ‘‘Hô cho dân mình nằm xuống, đừng để chúng nó đánh! ’’.

Anh-giáo kêu:

– Bà con mình, nằm xuống, đừng chống lại bằng gậy gộc…Cứ nằm xuống, tay bám lấy tay người bên cạnh…

Bà con nằm, không ai bảo ai, cùng cất tiếng hát ‘‘Bác đang cùng chúng cháu hành quân’’. Tiếng hát vang vang đến tận tuyến ba, các cháu thiếu nhi cháu ngoan bác Hồ quen miệng liền hát theo. Không khí cách mạng tưởng chết yểu bỗng phục sinh, và những bóng ma mở miệng như ngày xửa ngày xưa, rống lên ‘‘trùng trùng đoàn ta bước theo con đường của bác’’, lời ca vẫn hùng nhưng nay có chút gì không còn chi mấy phù hợp.

Đó là lúc đồng chí Đại Tá gọi điện thoại về Hà Nội, và khi xin phép nổ súng không được mà còn bị chửi là ngu thì có người ở ‘‘trên’’ gợi ý dùng xe vòi rồng sịt nước, đồng chí vội gọi cho Huyện, rồi Tỉnh, không quên nhấn mạnh trong chương ‘‘Quân Sử trận Ngọc Trần’’ đều có tên tuổi mọi đồng chí có vai trò lịch sử trong chiến công chống bạo loạn này. Phải nói, ‘‘trên’’ rất quyền biến, linh động, và cũng như những ngày chống ngoại xâm, nay đã đánh trúng yếu huyệt nhân dân, đói từ sáng và co quắp trong cái lạnh một chiều thu đến vội. ‘‘Trên’’ cũng không có ý kiến khi kiêu binh và đám dân phòng vào đập nát đền Ngọc Trần, móc từng hòn gạch lên hôi của, và nhận nước cô Đồng bắt khai nơi giấu tiền đến độ cô chết đi sống lại đôi ba lần.

Ngày hôm sau, Anh-giáo bị biệt giam trong một căn phòng 4 mét vuông, không cửa sổ, tối om om, và khai nồng nặc. Bó gối, Anh-giáo lo không biết Kiều, người bạn cùng anh lên đền Ngọc Trần có bị bắt hay không. Tội nghiệp, thân gái sa vào nơi hang hùm miệng sói, chẳng hiểu sẽ ra sao. Nhưng quan trọng hơn cả là Kiều có bảo quản được cái máy vi tính mà anh giữ như vật hộ thân không? Nếu để lọt vào tay đám kiêu binh, chắc chắn chẳng chỉ thân mình mà bao nhiêu người quen biết đồng hành với anh trong công việc bênh vực dân oan sẽ liên lụy

Không biết cô Đồng khai báo thế nào mà Anh-giáo được xếp vào thành phần chủ mưu của một diễn biến có tính bạo loạn, mục đích chống phá chính sách kinh tế mở và đa dạng nhằm thúc đẩy vốn đầu tư ngoại quốc FDI vào công cuộc xây dựng đất nước ta đang khom lưng hội nhập vào thế giới phằng phằng phẳng hiện đại. Những bức đơn anh viết hộ chủ đền Ngọc Trần cùng toàn thể tín nữ đạo Mẫu gửi đến các vị trong Bộ Chính Trị, Ban Bí thư Trung Ương, Quốc Hội, Ủy ban Tôn Giáo, Mặt Trận Tổ Quốc và nhân dịp tuồn đến nào BBC, RFA, RFI…chắc chắn là thủ đoạn diễn biến hòa bình phá hoại Nhà Nước ta một cách tinh vi và thâm độc. Quản giáo trại giam thông báo, mắt nháy nháy, giọng đêu đểu, ‘‘Anh số đỏ, đích thân đồng chí Đại Tá sẽ trực tiếp xuống đây điều tra đấy!’’.

Không phải ai cũng có cái hân hạnh được một sĩ quan an ninh cao cấp lưu tâm. Trường hợp Anh-giáo đặc biệt. Nơi cư trú của anh ghi rõ ràng là quận Tây hồ, nơi giành cho một lớp người đặc tuyển. Đại Tá biết thừa điều này, và ông cho điều tra thân thế anh. Sống quen với cái châm ngôn nhất thân nhì thế, nay gánh thêm cái thứ ba là tiền, Đại Tá cho Anh-giáo nếm mùi biệt giam thêm một tuần, hưởng ba trận đòn ‘‘thân ái’’, mục đích là dọa cho sợ. Khi gọi anh lên, Đại Tá đã sửa soạn kịch bản và chủ động đóng vai chính, đứng dậy đến bên vỗ vai, miệng giả lả:

– Tôi biết cậu là con nhà cách mạng, ông cụ từng là trợ lý của lãnh đạo cấp cao, tại sao cậu lại làm những chuyện có tính cách chống đối phản động? Đại tá lấy giọng buồn buồn hỏi.

Anh-giáo cười nhạt, hàng ria mấp máy, nhưng khinh khỉnh không đáp.

– Thời gian tới, bà cụ thân sinh sẽ lên đây thăm anh. Ông Đại Tá nghiêm giọng – Tôi đặc biệt chiếu cố lắm mới được vậy đấy.

Nhìn lên trần nhà, Anh-giáo nói như nói vào trống không:

– Tôi không muốn gặp ai hết trước khi các ông đưa tôi ra toà định tội rồi xét xử…Thật ra, tội tôi thì cái đầu gối tôi là ông công tố viên tòa án đã phán rồi, biết thêm chẳng để làm gì!

Đại Tá đứng dậy giả như không nghe, phẩy tay gọi lính rồi quay sang Anh-giáo, mềm mỏng:

– Anh nghĩ khoẻ nhé…Bình tĩnh, ta sẽ trao đổi sau!

*

Anh-giáo họ Đặng Vũ, tên Thiện, con trai duy nhất một nhà tư tưởng gia Mác-Lênin, kẻ từng đào tạo 2,3 lớp lãnh đạo chóp bu qua hàng chục khóa học của trường Nguyễn Ái Quốc. Vào Đại học, Thiện học Kinh Tế. Nhưng vớ được cuốn sách nhập môn của Samuelson – kẻ đoạt giải Nobel kinh tế – được bộ Ngoại Giao ta mang dịch, ngấu nghiến đọc rồi mang bệnh xét lại, tệ hơn, bệnh biến chất tư bản mà quên mất là nền dân chủ của xã hội ta hơn ngàn lần vạn lần cái đồ giả hiệu made in USA. Giữa Thiện và cha, mối bất đồng ý kiến, thậm chí bất đồng lý tưởng, dẫn đến bất hòa phụ tử. Mácxít nhưng lại giữ truyền thống nhà Nho quân quân, thần thần, phụ phụ, tử tử, cha Thiện kết luận Thiện bất hiếu với cha, bất trung với Đảng, và bất nghĩa với những thế hệ cha anh đã hiến mình hy sinh cho Tổ Quốc. Nghe kết tội đến đó, Thiện cười khẩy, đánh một câu tổ quốc cũng như tổ cò, cứ ra mà xem dân sống ra sao thì biết chẳng có cái loại chim nào – trừ chim cu – mà ở nhà vila, đi xe Lexus, và sau họp hành gật gù và…liên hoan với những chân dài, bụng thon, đầu thì bé tí teo thì hẳn vui còn hơn ngày Giải Phóng 30 tháng tư.

Dĩ nhiên Thiện không thể tiếp tục học kinh tế kiểu kế hoạch tập trung mà không bất đồng đến gây đổ vỡ với lớp thày bà chuyên tụng những bài về sở hữu phương tiện sinh ra quan hệ sản xuất, tính biện chứng duy vật lịch sử và giai cấp đấu tranh là động cơ cấu thành và phát triển xã hội, vân vân. Học ở trường chán, về nhà thì nghe cha mình rao giảng, cũng một bài, nhưng với giọng điệu còn chắc hơn trăm lần đinh đóng cột, Thiện sẵng ‘‘ Cứ làm được mấy cái đinh mà không phải nhập từ Tàu vào rồi hẵng nói! ’’ Cha hiện quát, như từng đã quát, ‘‘Đi, mày di đâu thì đi đi!’’ Bỏ học lang thang một năm, và dưới áp lực của mẹ, Thiện xin vào Đại Học Sư Phạm, khoa Văn và Ngôn Ngữ. Ra trường, Thiện thành anh giáo cấp 2 một thời gian ngắn , nhưng cái họa sách vở tiếp tục như một nghiệp chướng. Tình cờ đọc được cuốn ‘‘Độ không của lối viết’’ do nhà văn Nguyên Ngọc dịch từ tác phẩm của một người Pháp có cái tên lạ hoắc là Roland Barthe, Thiện say mê Tiểu thuyết Mới, thấy những nhà văn ‘‘ta’’ hơi bị cũ, và ôm mộng viết văn. Trò chơi hiểm nghèo này không dễ hợp với mọi tạng người. Viết, rồi xé, rồi viết, rồi lại xé, Thiện quanh quẩn với những con chữ chưa định hình, rơi vào trạng thái trầm cảm khá nặng nề. Thời gian đó, Kiều xuất hiện như một cứu rỗi. Thiện gọi Kiều là Thánh nữ của mình, người quan tâm đến phần tâm linh hững hụt bấy lâu mà Thiện không ý thức. Chính với Kiều mà Thiện dấn mình vào những sự vụ như viết đơn kêu oan, kiện cáo, và những bài trên Blốc về những vấn đề dân sinh nhức nhối. Blốc có tên là Anh-giáo, nay thành tên tục của Thiện.

Dăm ngày sau khi Thiện bị bắt, Kiều đến bấm chuông một vila nằm cạnh hồ Tây. Vila sơn vôi trắng, sân trước khá rộng để đậu xe hơi, đầu tường cắm đầy những miểng chai nhọn hoắt, và ngay góc sân cây hoa đại phủ bóng lên mặt một cái hồ cá và ông Lã Vọng bé tí đang thả cần câu làm bằng plát-tích. Có tiếng dép loẹt quoẹt. Hai con béc-giê bất ngờ xông ra, nhe răng trắng nhởn, lưỡi đỏ lòm, sủa oăng oẳng. Tiếng ai đó mắng chó. Một khuôn mặt thò ra cái cửa sổ bé bằng năm bàn tay chụm lại.

– Chị hỏi gì? Tìm việc thì không có đâu. Tôi là ô-sin rồi!

– Dạ không, tôi là người quen của anh Thiện, có việc gấp muốn nhắn người nhà!

– Thì nhắn đi….Quay nhìn hai con chó vẫn gầm gừ, chị ô-sin tiếp – đến là chó, người sang đi xe ô-tô thì chẳng dám sủa, nếu không thì cứ nhặng xị lên!

Kiều ngần ngừ, bối rối:

– Anh Thiện dặn em là phải gặp bà thân sinh mới được!

Không đáp, chị ô-sin đóng sầm cái cửa sổ, quay ngoắt đi vào. Lát sau, chị ta lại ra đuổi chó, thò chìa khóa vặn hai ổ khóa buộc một sợi xích sắt to bằng ba ngón tay cái, kéo cánh cổng vừa vặn mở cho một người vào. Kiều lách người, nhớn nhác nhìn, vẫn e dè hai con chó thôi không sủa nhưng chạy loanh quoanh chân. Chị ô-sin đóng cổng, lại khóa, giọng sõng sượt ‘‘Theo tôi!’’

Căn phòng khách villa trần thiết khá đơn giản. Chình ình ngay bức tường án ngữ lối vào là ảnh Bác, râu tóc đầy đủ, mắt long lanh sáng. Tường bên trái, một cái ban thờ trên cao treo ảnh phục chế của một vị đầu đội khăn xếp, dưới một bát hương đựng cả chục chân hương màu đỏ tía, một đĩa trái cây, và một cái chuông đồng bé bằng nắm tay. Tường bên phải, một bức tranh khổ 80×120, ở dưới gắn một miếng đồng bóng nhoáng, ghi ‘’ Déjeuner sur l’herbe – Manet 1863’’. Bức tranh vẽ cảnh một người đàn bà lõa lồ ngồi pích-ních với dăm người đàn ông mũ áo đàng hoàng. Đánh giá là tạo một cuộc cách mạng nghệ thuật, bức tranh từng gây xì-căng-đan kích dục bên Âu Châu rất ‘’đạo đức’’ ở thế kỷ 19 được một họa sĩ tài danh Hà thành sao chép rất đạt, nay không gây phản cảm nào trong bối cảnh Hà Nội thế kỷ 21 có định hướng xã hội chủ nghĩa, có lẽ nhờ ảnh một cụ nhà nho và ảnh Bác đã tạo được thế cân bằng trong công cuộc hội nhập với thế giới văn minh. Bác vẫn râu vẫn tóc, vẫn cái cười ung dung, mặc dầu tranh người đàn bà trần truồng nằm chềnh ềnh đấy nhưng bác mình thánh thiện nào có động lòng bao giờ đâu, nhất là từ khi nguyện vọng đoàn tụ với người vợ cũ tên Đặng Tuyết Minh bên Trung Quốc không được Đảng ‘‘bạn’’ đồng lòng.

Kiều không dám ngồi xuống chiếc sô-pha đặt sau một cái bàn lộng kiếng, đứng lớ ngớ ôm cái bị làm bằng vải thô. Dăm phút sau, cửa hông phòng khách mở. Một bà ước chừng U-60 lề mề bước ra, mặt dồi phấn, môi tô son đỏ chót, hất hàm:

– Cháu có chuyện gì ?

Kiều kể chuyện Thiện bị bắt trong trận càn đền Ngọc Trần, được báo chí chính thức giật tít ‘‘Thành công lớn trong chiến dịch bài trừ mê tín’’, ỉm chuyện chiếm đất sây sân gôn và làm khách sạn theo kế hoạch du lịch sinh thái của tỉnh Y với sự đồng thuận của đồng chí X. Bà nghe, dửng dưng:

– Thế Thiện nó nhắn gì cho bác? Con dại thì lại cái mang, phải không?

Hai tay rút cái láp-tốp khỏi bị, Kiều trịnh trọng:

– Anh ấy xin bác giữ hộ…

Bà mẹ Thiện hừ một tiếng, đứng lên đỡ cái láp-tốp. Lạnh lùng, bà hỏi:

– Cháu cần gì, cứ nói. Công cháu lặn lội đến đây! Nhớ để lại số điện thoại tay, sau có tin tức gì bác sẽ liên lạc…

Kiều lắc đầu, biết là lúc phải đi, lí nhí cám ơn.

Ra đến sân, Kiều lại đưa mắt xem hai con béc-giê đâu. Ngoảnh lại, Kiều thấy bà mẹ Thiện vạch rèm nhìn theo, nàng sợ như bị hớp hồn, nỗi sợ chẳng kém gì sợ bị chó cắn như lúc vào nhà Thiện sáng nay.

bài đã đăng của Nam Dao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)