Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Episodes 101, 102, 103 & 104

 

cho đến khi mồ hôi, mồ kê tươm ướt đẫm hết thân người, tôi & nàng nằm lăn ra sàn thì
bên ngoài trời đã sụp tối.
- bấy giờ, tôi & nàng tuyền han hỏi, lo lắng (chia sẻ kinh nghiệm.) về cảm xúc trong cũng như sau khi làm tình triệt để.
(tuyệt nhiên chả đả động chi đến tranh, cảnh, thơ, nhạc.)

Episodes 101, 102, 103 & 104

 

thơ
Vương Ngọc Minh

 

 VNM-Doi Bo
“Đôi bờ” – tranh Vương Ngọc Minh

Episode 101 (Có một Chủ Nhật fuck off thế đấy.)

Tự tâm, khiến sao đó (!) đưa chân ngang chùa
trời, đúng ngọ.
- xáp vô,
độ bữa cơm, căng bụng.
… nghĩ nghĩ…
ra chánh điện, đụng thầy trụ trì.
(chả ai hỏi, nói gì.) thì ợ lên.

thắp nén nhang, xá xá.
“nam mô… cứu khổ cứu nạn.”
- hơi đầy họng.

một bụng, dạ.

trở xuống hậu liêu.
rót cốc nước, để đấy
… ai hỏi cũng không nói.
thiệt bất ý, lần này, đánh trung tiện (rõ to.)
lập tức hết thảy im bặt chừng mười lăm giây rồi phát đồng loạt cười rộ, thầy trụ trì buột miệng: “khởi thủy, mọi (sự) vật đều vô hình tướng.”

gã (mà ma cũng chưa biết chừng.) lặng lẽ rời chùa.

Episode 102 (Chuyện tình)

Gặp lần thứ ba, tôi rủ nàng tới xem tranh.
trên đường, từ bar con vịt trời về chỗ ở, phải nói, tôi & nàng trao đổi, tìm hiểu, chia sẻ kinh nghiệm với đủ mọi thứ chuyện trên đời.

… vừa bước vào phòng, cửa chưa kịp đóng, tôi & nàng liền sờ lồn, vuốt cặc, thực hết sức thoải mái.
và trong lúc nàng tự nhiên luôn miệng rên rỉ, phả hơi thở nóng, hổn hển, thì tôi cứ luôn mồm nói nói, ư ử, gừ gừ kiểu, chó động tình.

cho đến khi mồ hôi, mồ kê tươm ướt đẫm hết thân người, tôi & nàng nằm lăn ra sàn thì
bên ngoài trời đã sụp tối.
- bấy giờ, tôi & nàng tuyền han hỏi, lo lắng (chia sẻ kinh nghiệm.) về cảm xúc trong cũng như sau khi làm tình triệt để.
(tuyệt nhiên chả đả động chi đến tranh, cảnh, thơ, nhạc.)
… còn nhớ tôi đã ngửa mặt, hả hê huyên thuyên, cho tay vẽ vẽ những vòng vuông, tròn ngoằn ngèo vào khoảng không trước mắt, nàng thì gối đầu trên ngực, hai mắt lim dim tận hưởng dư vị, ôi!

Vậy mà khoảng 4, 5 giờ sáng, nàng choàng dậy lẳng lặng mặc vội áo quần, bỏ về.
- rồi từ bấy đến giờ coi như biệt vô âm tín.

Episode 103 (Ở đêm)

Mở mắt ra, trời hãy còn mờ mịt.
- hừm, chả biết làm gì (!)
… lăn qua,
trở lại,
ngửa người,
sấp mặt (thiệt, đã đời.) trên nệm.
(!!!!!)

bật ngồi lên (giấy, viết trong hộc bàn, laptop kề bên.) lại đi rút tờ giấy trong hộc bàn tiện tay thộp cây viết.
- trở lui.
nằm vật xuống nệm, nhắm hai mắt (chả biết sao, người cứ lâng lâng.)


- hít sâu vào… thở ra.
- hít sâu vào… thở ra.
- hít sâu vào… thở ra, đúng ba lần, đầu/
mình/
tứ chi giãn dần, giãn dần.

đứng dậy (bây giờ, phải nghe một thứ nhạc gì đó.)
… bỏ đĩa “before the devil knows you’re dead” vô máy, nằm vật xuống nệm.
(chả nghĩ suy chi nữa.)
để mặc cả thân người bồng bềnh, bồng bềnh trôi theo nhạc.

mở mắt, lần này trời đã quá trưa.
- loay hoay cách nào thì cũng ôm laptop ra bàn.

trong lúc chờ cho laptop có thể dùng được, lột trái chuối ăn, trong bụng tính như vầy: hấp mấy củ khoai (tây lẫn ta.)
xào mớ rau, đậu.
bắt nồi cơm, thử không đi đâu hết ngày hôm nay.

… đụ ngựa thi thoảng cũng phải đóng cửa mắng thằng tôi “đạn còn nhiêu đó, hở là bắn, bắn.”

Episode 104 (Hồi xuân)

Ngồi dạng chân trước biển.
- trời nắng, gió lồng lộng, chắc có cảm giác đương sống thời hết sức trẻ dại, nàng vận “sọt” vén cao tận bẹn, xỏ yếm, ngực trễ, hô luôn miệng “rich, rich, rich.”
biết không kham nổi, tôi rút vô những chiếc váy lĩnh nằm phơi trên giàn, một đời nàng vận.
- ôi! những hoa và hoa khiến tôi cứ liên tưởng đến cội nguồn của mọi cám dỗ/ tội lỗi, mà một phần nào trong đó, tôi & nàng đồng thủ phạm.
… nói không hề cường điệu, chỉ một vụ “mong muốn được chắp cánh cùng bay vào (cũng cái thời hiện nàng đương có cảm giác sống với) bọn tôi liên tục làm tình/ làm tội suốt mười hai ngày, tính, rồi sẽ chết, nhưng kỳ thực, chẳng những không chết, tôi & nàng ngủ suốt 4 ngày trời, chừng thức dậy, dương vật tôi thì dài hơn sải tay còn âm hộ nàng trương nở, rộng.
bọn tôi ôm nhau cười nắc nẻ.”

giờ đây, qua làn vải hoa, màu sặc sở (từ những chiếc váy lĩnh nằm phơi trên giàn) nhìn, ngắm nàng đương có cảm giác sống lại cái thời hết sức trẻ dại, tôi phát rã rời, gục đầu, tóc xõa xuống bạc trắng, da tái nhăn, dúm, dương vật thun sát da bì, cố há mồm kêu lên đúng ba lần “ối, ối, ối.”
- và kìa, lập tức cửa mình nàng mở ra (hương, hoa vẫn ngào ngạt) không cưỡng lại được, tôi để mặc cho mình bị hút vào, hút miết vào.

… cho đến khi tỉnh ra, không một chút cường điệu, trong tử cung nàng, trời ơi! tôi thấy mình già, chết – y hệt cái chết.

vương ngọc minh

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)