Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Người bệnh hoang tưởng

 

 

 
Tặng tôi, một thuở bệnh đa nhân cách

Khúc-luân-vũ-của-bầy-cóc-nhái, vào năm Trần Trung Ginh học cùng với tôi ở lớp Nhì bậc Tiểu học, anh chưa biết nói như vậy. Tan giờ học Ginh rủ tôi “ghé nhà xem bầy cóc nhái của Ginh nhảy múa,” kéo tôi đi thật lẹ cho kịp lúc thuận tiện, “chỉ có con Mực ở nhà thôi.”

Cái chảo khổng lồ đặt trên bếp kiềng, Ginh chụm củi đốt, ngọn lửa vàng rực; bầy cóc nhái ễnh ương chão chuộc trong đó không còn cách nào khác là nhảy vòng quanh lòng chảo tới hồi kiệt sức, nằm cong queo, bốc mùi khét lẹt. Cái đơm bắt cá, Ginh xin được của chú, chuyên dùng nhốt giữ bầy cóc nhái để thỉnh thoảng xem chúng nhảy múa như vậy.

Năm học lớp đệ ngũ bậc Trung học, Trần Trung Ginh với một giọng chậm rãi, trầm trầm, như thể đã được tập luyện trong nhà dòng, kể cho tôi nghe truyện Sự Tích Người Kỵ Mã Cụt Đầu mà Ginh thuộc lòng từ bao giờ. Tôi ngồi mỏi thì nằm, cả buổi ở nhà Ginh nghe trọn câu chuyện ly kỳ rùng rợn và buồn thảm ấy.

———

Tôi gặp lại Trần Trung Ginh vào một buổi sáng, sau nhiều năm cuộc sống cuốn mỗi người một ngả. Anh ta vẫn vậy, tất nhiên bây giờ anh ta già đi theo thời gian như mọi người; anh ta vẫn là Trần Trung Ginh của những chuyện khác thường, cái con người có “khuynh hướng ly kỳ rùng rợn” từ thuở nhỏ.

– Cuộc sống của tôi rất là bình thường. Mưu sinh và tuân thủ chuẩn mực xã hội.

Trong giọng nói, trên vẻ mặt, rõ rệt anh ta chán nản; chẳng qua cái thời của những khác thường đã trôi đi, còn lại cuộc sống nhàn nhạt hằng ngày. Anh ta nói tiếp:

– Nhưng mà, chiều bạn có rảnh thì cùng tôi tới quán X, tôi giới thiệu một người khá đặc biệt.

Anh ta nói sơ lược về Lê Dích Dắc mà chiều nay tôi sẽ gặp, một người học thức, sống khổ hạnh; một kẻ bị ám, tự cho rằng mình đã thủ tiêu nhiều người.

– Anh có thấy dấu hiệu khả nghi không? Liệu Lê Dích Dắc đã thủ tiêu ai đấy?

Trần Trung Ginh vỗ vai tôi:

– Tôi không giao du với kẻ sát nhân. Dắc là bạn tôi. Anh ấy là một người hoang tưởng.

Quán X trơ vơ ngoại vi thành phố, như túp lều của những tráng sĩ thời xưa nơi hoang mạc. Lê Dích Dắc, như Ginh đã nói, giống người tu thiền, khắc khổ, và một vẻ siêu thoát tôi phải nể trọng. Anh trầm tư, nhìn đăm đăm tận cuối cánh đồng; một rừng dừa nơi đó mỗi lúc một đậm thêm, cao mãi lên nền trời, tả tơi reo hò giữa hư không. Một vùng mây hình dạng hỗn độn, kỳ dị, không ngừng biến đổi trong ánh sáng hấp hối của buổi chiều. Vùng mây dán lên nền trời lá bùa yểm bằng những ngữ tự bí ẩn, phô bày một cảnh tượng hoang tàn, những kinh thành đền đài phế tích của các nền văn minh, những lá cờ quốc gia rách nát tụ hội trong ngày tận thế. Ngay bên chúng tôi, ở chiếc cột tre Lê Dích Dắc tựa lưng, réo lên cót két tiếng than van.

Cả ba người không nói chuyện gì cho ra chuyện. Tôi bảo, cảm giác như mới hôm qua, buổi nghe Ginh kể chuyện Sự Tích Người Kỵ Mã cụt Đầu, Ginh mỉm cười. Có lẽ anh ta muốn nói rằng chuyện đó cũng mới xảy ra vào buổi chiều hôm qua, và buổi chiều hôm nay còn tiếp tục.

Lê Dích Dắc mời tôi đến nhà anh “vào buổi tối.” Không chừng mình sẽ là nạn nhân của vụ thủ tiêu mới nhất. Nhưng tôi liền tự trấn an: Lê Dích Dắc là một một nhà tu khổ hạnh và siêu thoát, một người hoang tưởng mà thôi, như Ginh đã nói.

Anh viết tên ở tờ giấy khổ nhỏ ghi địa chỉ, Zigzag chứ không phải Dích Dắc.

– Cha tôi có cuộc sống quá tẻ nhạt, bởi vậy ông ưa thích những cái lằng quằng cho vui đời. Ông đặt tên tôi trong giấy khai sinh đúng như vậy, Lê Zigzag.

Buổi tối nhà anh thắp nến. Tôi đi qua cái sân đầy cây cảnh, vẹt sang hai bên một thứ cây lá phủ trùm ngoài cửa để vào nhà. Căn phòng nhỏ, vài thứ đồ vật cần thiết: một chiếc bàn, một chiếc ghế, giường đơn kê sát tường bên hông căn phòng… Một chiếc bàn nhỏ, thấp ở góc căn phòng; trên đó, hai luồng ánh sáng mờ trắng tỏa ra từ hai hốc mắt của cái đầu lâu. Anh sống giản dị như tôi thấy, căn phòng thắp nến thật dễ cảm; tôi nghĩ tới một Vincent Van Gogh hẳn sẽ yêu thích căn phòng này.

Chúng tôi ngồi trên tấm chiếu cói, chiếm một diện tích nhỏ vuông vức của sàn nhà cũng hình vuông, uống cà-phê.

– Một ngày tôi uống đúng bảy ly cà-phê. Cái ca này tôi pha đúng ba ly, uống vào buổi tối. Tôi ăn hai bữa hai tô cháo trắng, mỗi tô nửa cái hột vịt muối.

Tôi giật mình, như thể anh gọi tên đồ ẩm thực của tôi; và tôi nói tôi cũng ăn uống như vậy. Anh thản nhiên bảo:

– Tôi và anh cùng một thứ tạng phủ… có thể nối ruột với nhau.

Tôi có cảm giác anh sắp thổ lộ chuyện thủ tiêu người. Tôi nghĩ như vậy thà mình bắt ngay vào câu chuyện:

– Cái đầu lâu kia chắc là sọ một nạn nhân của anh?

– Không phải đâu. Tôi lấy về từ khi học ở Y khoa, để ngắm, và cũng để hiểu rằng, mọi cái đầu đẹp đẽ rồi cũng là vậy thôi.

Anh uống ngụm lớn cà-phê trong cái ca nhôm; đặt ca xuống tấm chiếu cói, anh nói tiếp:

– Ban đầu tôi thủ tiêu người vì lòng căm hận. Tôi thủ tiêu ba, bốn người như vậy, trở thành nỗi say mê của một tay sát thủ chuyên nghiệp.

– Anh căm hận tới mức phải giết người sao? Và căm hận gì tới ba, bốn người?

Anh lắc đầu:

– Chẳng một ai gây hấn trực tiếp với tôi cả. Tôi căm hận con người. Họ, kể cả anh, tất cả, không cho tôi gia nhập thế giới của họ… Tôi bị đẩy ra ngoài… Tôi là kẻ xa lạ. Vậy mà tôi đã cố gắng sống như mọi người… làm những công việc… những trò chơi… những đam mê giống hệt mọi người. Tôi vô vọng, chỉ là một gã cô độc.

Vẻ hồi tưởng xa xôi, anh nói tiếp:

– Thuở tôi còn trẻ, ở ký túc xá sinh viên, tôi có cảm tình tha thiết với chàng nọ. Thấy chàng nọ rất nghèo túng, tôi đã lấy cắp tiền của một anh chàng lắm tiền mà keo bẩn hơn cả bà già cầm đồ của Raskolnikov… Vậy mà khi tôi lấy được tiền của chàng kia, bỏ vào túi của chàng nọ, thì chàng nọ lại tri hô lên rằng tôi móc túi lấy cắp tiền. Tôi… sau này, khi chợt nhận ra mình có tình cảm, có thiện ý với ai, thì luôn luôn bị ngộ nhận. Lập tức tôi muốn thủ tiêu… muốn giết người.

Tôi mơ hồ nhận thấy vẻ đau đớn trên gương mặt Lê Zigzag, khi, sau một đỗi im lặng, anh thốt lên:

– Sự sống thật đáng quý… Cả Chúa Jésus sắp tắt thở, cũng kêu lên ba lần Đức Chúa Trời… Nhưng tôi không có cách nào khác là trả thù… Đấy là số phận của tôi.

Lúc này ánh sáng ngọn nến trong cái đầu lâu tỏa ra ở hốc mũi. Anh lại nói:

– Tôi đã dày công nghiên cứu về cơ thể học, thực tập thành thạo khoa giải phẫu hồi học ở trường Y… Tôi còn học một ông đầu bếp người Hoa trong Chợ Lớn, cách rút xương chân gà chân vịt; áp dụng rút xương ngón tay ngón chân con người, làm được y như vậy… Tất cả những bộ phận của thi thể, tôi quăng xuống dòng kinh nước đen, nhiều vô số ở Sài Gòn này.

Tôi nghe mà rùng mình, thừa nhận cơn bệnh hoang tưởng đã lên tới cao độ trong con người Lê Zigzag. Anh nói tiếp:

– Chỉ có một lần tôi thủ tiêu một người mà không mảy may căm hận… Một cô gái tôi yêu thương… Tôi… thật sự chỉ để tự vệ: cô ấy cầm dao sắp lụi vào ngực tôi… Dù sao, tôi không thể quăng cô gái xuống dòng kinh nước đen ghê tởm.

– Sau khi thủ tiêu cô gái, anh đã hối hận?

Anh nói với vẻ chán nản:

Tôi không có được nỗi hối hận… Đời tôi cũng không gặp ai là Sonia để thú tội. Với anh đây là tôi thuật lại, không phải thú tội, anh bạn cùng tạng phủ với tôi ạ.

Đột ngột anh cầm tay tôi, bảo:

– Anh ra đây, để thấy đích xác nấm mồ cô gái.

Tôi định rút nhanh tay khỏi bàn tay anh; anh tự động buông tay tôi, đi ra sân. Tôi theo liền bước chân anh, không cả kịp xỏ giày tôi đã cởi để ngoài cửa khi vào căn phòng.

Anh đi tới góc sân tiếp giáp hè phố, tất nhiên cách bức tường thấp. Chỗ này tỏ hơn cả, một ngọn đèn đường ngay phía trên, sáng rõ cái thùng phuy lớn, sơn đen. Cái thùng phuy được đổ đầy đất, loại cây – bò – lan có nở thứ hoa – mười – giờ, tất nhiên lúc này không có bông hoa nào nở.

Tôi hết sức bối rối, không còn biết tin sự thật nào. Sự thật anh là người bệnh hoang tưởng, hay sự thật khác: Lê Zigzag hiện thân của quỷ? Anh mang găng tay từ lúc nào, thu vén khéo léo đám cây – bò – lan nở hoa – mười – giờ gọn một chỗ, bắt đầu đào bới.

Bây giờ tôi hồi hộp thật sự, chờ đợi trồi lên những gì là nạn nhân của bàn tay tử thần. Có thể tôi ở trạng thái lưỡng lự, vẫn tin anh như Ginh nói, dù niềm tin ấy đang bị lay đổ, rằng anh chỉ là người bệnh hoang tưởng. Hay là vai anh thủ diễn đã thu hút tôi trọn vẹn?

Tôi ngó trân mái tóc phụ nữ trong tay anh. Không quan tâm tới việc minh chứng đối với tôi, anh nhìn đăm đăm mớ tóc dài, rối; như muốn biết có hư hao, mất mát chút nào những gì của thi thể duy nhất mà anh không đành quăng xuống dòng kinh nước đen.

Tới lúc tôi nhìn thấy cái sọ còn dính lầy nhầy da thịt, anh vẫn không quay lưng lại. Tiếng anh cất lên:

– Để xem đôi bông tai còn đây không.

Tôi chợt nhận ra mình đã đi trở lui tới hè đường, đi thẳng một mạch, bỏ lại đôi giày ở cửa căn phòng nhà anh.

Suốt đêm tôi chập chờn những giấc mơ lộn xộn, quái dị, những đàn ông đàn bà trần truồng không mặt mũi. Tôi sốt ruột chờ sáng để gặp Ginh, báo anh ta biết rằng, bạn anh ta không bị bệnh hoang tưởng, mà đích thị là con quỷ sát hại người.

Từ khi rời quê lên thành phố, Ginh ở chung nhà người chú, tôi phải sang bên kia cầu chữ Y để gặp anh ta.

Một ông già ngồi bên cửa sổ đang nhả cụm khói thuốc lào trắng xóa, nhìn thấy tôi.

– Thưa ông… tôi muốn gặp anh Ginh.

– Cậu hỏi anh Ginh nào?

– Dạ, tôi là bạn anh Ginh, anh Trần Trung Ginh.

Ông già đặt cái xe điếu xuống mặt bàn rồi lại cầm lên, ánh mắt ngó tôi như thể ông nhìn thấy con ma hiện lên giữa ban ngày.

– Ginh… Ginh hả… Tôi cũng có một đứa cháu tên Trần Trung Ginh… nhưng nó mất từ mấy năm nay rồi, vì bị nhồi máu cơ tim cấp tính mà.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch