Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Hư-thực trong đây… ♦ Nghĩ chuyện người lớn

 

 

 

Hư-thực trong đây (thơ) chỉ tương đối!

 

chiều về- khi nhìn vào gương
tôi thấy mình băng ngang thửa ruộng
hoang- phân nửa thửa ruộng
tràn ngập một màu tím
bầm- phân nửa thửa ruộng kia
chằng chịt chữ (vô nghĩa)

– quái
những chữ (vô nghĩa) trên thửa ruộng
hoang- tuyền què quặt
cụt đầu

chúng quấn lấy hai chân tôi- kêu
gào
màu tím bầm trên nửa thửa ruộng kia
nom lại cực kì quyến rũ (cứ khiến cho tôi phải
ngã vào!)

trước tình cảnh (quả kì bí) buộc
phải tưởng tượng- rằng
ta sẽ mọc cánh 
sẽ bay khỏi thửa ruộng hoang (một sớm
một chiều!)

nhưng trí tưởng tượng tôi
hết sức hỗn xược- tưởng tượng mọc cánh
thì đi mọc ba đầu
sáu tay

cùng lúc- từ sâu thẳm của tâm hồn
một mặt ý thức rõ- bằng
mọi cách
phải vùng thoát ra ngoài mặt gương
mặt khác cứ muốn ngã vào màu tím bầm
quyến rũ kia (!)
. . .
– vâng
phải đến qua nửa đêm tôi vùng thoát được
xuất sắc

rời mặt gương ngoái nhìn chỗ đứng
khi nãy- ơ hay
cái xác tôi vẫn đứng bất động trước mặt gương
cùng với nỗi cô đơn riêng biệt

mảnh hồn thì bị đứt hẳn hai bàn chân
treo lơ lửng dưới chân ngày

kì thực- nơi ánh nhìn từ hốc mắt
rọi
một màu sáng (trong vắt) lửa của mặt trời vàng
phản chiếu rỡ ràng

đồng thời ảo ảnh- vây
quanh cái xác tôi dục vọng cùng khắp . . .

 

 

 

Nghĩ chuyện người lớn

 

nơi tiềm thức định làm bài thơ
một trong những câu thơ sẽ viết xuống
là- người đàn bà góa bụa cởi truồng
đi quanh căn phòng
nhỏ
tôi tình cờ nhìn thấy hôm nọ
qua làn kiếng khung cửa sổ màu vàng

giờ đây đứng trước mặt tôi
(một hiện thực huyền ảo) người đàn bà góa bụa nói
duy nhất mỗi câu “em có một giấc mơ . . . em đã mơ . . .”
và người đàn bà goá bụa nói
nói liền miệng
đến độ tôi phải quát lớn- em có thôi đi cho!

lập tức người đàn bà góa bụa khóc
 
vỡ òa- như thể niềm hạnh phúc sáng láng
bị mây mù che phủ
đường đất hỗn độn

cho tay trỏ sang rạp chiếu phim kabuki
bên kia đường
mà kì thực mồm tôi lại nói- kìa
phía trước tiệm cơm po-ky
ăn trưa ba món 14 đô-la
có chịu đi ăn thì bảo!

người đàn bà góa bụa gật đầu
liền- nhưng mặt khác lại hướng theo ngón tay
trỏ
lẳng lặng câm nín băng qua đường
nhắm cửa chính rạp chiếu phim kabuki
chui vào

chao ôi!
nhìn phía sau người đàn bà góa bụa
dáng thị đi- có cảm tưởng đi vào chốn vắng (khói hương nghi ngút!)

tôi nhấc chân bước tới
thực kì cục- chân cứ bước giật lùi (như vậy
câu thơ định viết quả dài dòng)

vùng tháo chạy khỏi ý nghĩ làm bài thơ
hết sức lãng xẹt- người đàn bà góa bụa
hớt hãi chạy trở ra

tiềm thức tôi- thị vẫn đứng trước mặt 
hai mắt dáo dác miệng lảm nhảm “thơ với thẩn
rõ- đến khổ!”

quái! ở đây thiên hạ
– ai cũng đòi hiểu
bài thơ muốn nói gì!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch