Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » bờ kia- phần 3
Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

bờ kia- phần 3

0 bình luận ♦ 27.11.2014

*

Chà bước ra sân, bắt chước hàng dân đốt nhang cắm vào những chiếc lư to một người ôm, giả lầm rầm nghiêm trang khấn vái. Chán, Chà đến hàng hiên ở rìa đền, nhắm mắt ngổi như thiền định, nhưng mục đích là đánh một giấc.

Khi tỉnh, Chà vẫn thấy người đi hầu Mẫu tuy có thưa đi nhưng còn tấp nập. Chà quanh quẩn cho đến lúc thưa người mới xin yết kiến vị chủ trì. Cô Đồng không tỏ vẻ ngạc nhiên, cười cợt:

– Em đoán anh giai đến, nhưng sai mất một khắc, tưởng là muộn hơn…Phép đoán bằng cuống lá cây thế là hơi lệch, em sẽ ‘‘chỉnh đốn’’, sau chính xác hơn để nghênh tiếp anh giai cho đúng lễ.

Cô Đồng nhìn kỹ là một trung niên khó xác định là trai hay gái. Da bôi phấn trắng, môi thoa chút son nhạt, viền mi kẻ phấn đen, cô cười phô ra một hàm răng đều đặn trắng nhởn. Bối rối, Chà cám ơn rồi kể chuyện Bà Mệnh phụ đến viếng chùa Lọ. Cô vui vẻ:

– Anh giai chẳng cần nói, em cũng biết rồi…

– Nhưng khi bà ta bảo là sẽ được cứu độ thì…

– Thì…cô Đồng ngắt lời Chà – thì … thiên cơ bất khả lậu! Anh giai đừng nôn nóng. Anh giai ngồi lên ngai Bạch hổ, cho em vái một vái, sau ta chuyện trò!

Cô vái, tay chân uốn éo, yểu điệu. Và cô kể, thánh thương nên cô mới được bà chúa Liễu Hạnh cho làm thị nữ, rồi sau giao hẳn đền Ngọc Trần cho cô chủ trì. Xưa, cô mơ màng, ngày xửa ngày xưa cơ, cô là bộ binh sư đoàn 313, đóng ở Hà Tuyên dối đầu với quân Tàu và tham gia vào trận đánh cao điểm 1509 núi Bạc – tức Lão Sơn – năm 1984. Pháo ta dập xuống trận địa địch cả ngày, sau bộ binh tiến lên, nhưng trong những công sự đổ nát không có bóng dáng một tên địch nào. Chúng nó rút đi trước lúc pháo ta đổ xuống, thế là pháo ta đổ vào chỗ không người. Còn đang loay hoay tính rút thì pháo địch nã xuống. Công sự hầm hố ta phá rồi, không có nơi trú ẩn, lính ta thành những cái bia sống. Cô đồng chép miệng:

– Toàn quân bọn em hơn 800 mạng chỉ có 19 người sống sót, trong số đó có em. Nhưng về đến nơi an toàn ở chân núi thì em choáng váng, đầu như bị búa tạ nện vào nghe choang choảng. Sau nằm viện mê man liền ba tháng mới tỉnh. Xuất viện, em được xếp vào thương binh loại 3/5, năm sau thì cho giải ngũ, chắc lúc đó Nhà Nước ta túng tiền. Em thì thỉnh thoảng đầu vẫn choáng nhưng rất sợ khi phát hiện ra dăm ba chuyện chẳng bình thường. Thuở đó, tự nhiên em nghe được những tiếng động không ai nghe thấy. Chim bay cao mắt không nhìn thấy, em vẫn nghe chúng ríu rít gọi nhau. Giun dế dưới đất sâu chẳng ai biết, em nghe chúng nó rỉ rả chuyện trò. Nhưng sợ nhất là em nhìn ra và cảm thấy cái lòng dạ của con người ta. Chỉ nhìn một người, em đoán người ấy dự định gì, sẽ ăn nói làm sao…và gần như đúng trăm phần trăm. Eo ôi, hãi lắm, lắm lúc em sợ không muốn sống nữa cơ! Rồi tối tối, em thấy người âm về chơi, rủ rê em đi, hứa dạy em phép nhìn xuyên thời gian, về phía sau cũng như phía trước…

Cô Đồng đưa tay lên day day thái dương. Nhìn Chà, cô cười, giọng tỉ tê:

– Cuộc sống dân sự là không công ăn việc làm, ngày đã dài mà đêm đêm em cứ nằm mơ thấy một người đội khăn vàng đến bên, chẳng ra nam mà chẳng ra nữ, bảo em phải đội bát hương hầu bà Chúa Ngọc Trần. Em không biết bà là ai, lòng lúc nào cũng nóng nảy bồn chồn, nhưng chẳng hiểu sao trước em là đàn ông mà nay em lại phải lòng thằng Báu, dân quân tự vệ, gặp em đâu là nhăn nhở cười ở đó. Bu em thấy em quái quá, đưa em lên Phủ Giày, làm lễ cầu xin chư Thánh chư Tiên giải trừ nghiệp dĩ. Một người đồng bóng có cốt bà Chúa Liễu vạch ba vòng khói trên đỉnh đầu em rồi phán rằng em căn cơ là tì thiếp của bà Ngọc Trần, xưa là thứ phi của vua Lê Thái Tổ, chết trên dòng sông Ác. Đấy, mất mấy tháng em mới tìm ra nơi này, và từ đó, em cũng hết bồn chồn, không còn mê thằng Báu, không còn thấy người âm, nhưng em chẳng ra nam mà cũng chẳng ra nữ. Nghĩa là gì em cũng thích cũng kham tất…Nhưng em thiên về bên nữ hơn, cô đồng khúc khích, vì…em thích thế đấy!

Sợ cô Đồng lan man những chuyện không đâu, Chà hỏi về chuyện Bà Mệnh phụ đến chùa Lọ:

– Bà ấy nói cô bảo ở chùa sẽ có quí nhơn phù trợ cho bà ấy qua Bờ Kia. Phải thế không?

– À, à…cô Đồng lim dim. Vâng ạ, đúng, em nhớ ra rồi. Bà đó là cái bà có chồng Vụ Trưởng mới mất chức ấy mà! Nhìn Chà gật đầu, cô tiếp, chắc bà ấy muốn tìm chỗ giấu của chứ gì, he he…Anh giai với bà ấy xứng đấy! Zzô đi, món bở mà! Trăm năm một thuở, bà ấy còn xuân chán!

Chà ngắt, giọng có chiều gắt gỏng:

– Nhưng còn Bờ Kia…

– Bờ ước vọng của em đấy anh giai ạ! Qua đến đó, em sẽ là người tự do mà!

Nuốt nước bọt, Chà lấy lại trầm tĩnh, nhỏ nhẹ tiếp:

– Cô nhầm rồi, chùa định tổ chức đi dã ngoại ở phố Hiến, chỉ qua cầu Chương Dương chứ có đi đâu mà bờ này với bờ nọ!

Cô Đồng giơ tay chặn Chà, miệng lầm rầm khấn vái, rồi tung ba đồng chinh lên mặt một cái đĩa sứ. Hai lần như vậy, cô ngừng gieo quẻ, một tay với nhánh hoa lan, tay kia ngắt một chiếc lá. Nhìn chăm chú, cô reo:

– Quẻ Lữ, anh giai ạ! Hạ Sơn Lữ, xuống núi sau một trận gió lớn, thế là đi xa đấy, chắc xa hơn phố Hiến nhiều. Muốn em xem tiếp, anh giai phải đặt tiền chứ! Cô cười như nắc nẻ, tiếp, là thánh là tiên cũng phải có cái mà ăn, anh giai ạ!

Nhìn Chà quần áo lếch thếch, cô chép miệng, ngần ngừ :

– Hay là anh giai cho em đi với, khỏi phải trả tiền quẻ…

Không đợi Chà đáp, cô tiếp, giọng mơ màng:

– Quẻ Lữ này tốt, đi xa làm khách phải giữ hai điều là Trung và Nhu…. Cùng thông đắp đổi, họa phúc cặp kè, cần nhất là chữ Minh, lấy đó mà phán đoán khi biến, khi thường!

– Vâng thì xin mời cô đi phố Hiến, đoàn chưa đủ người nên cô đợi dăm bữa nửa tháng tôi sẽ báo lại.

Cô nhìn Chà, ánh mắt tinh quái, giọng giễu cợt:

– Anh giai ơi, em sang bên Bờ Kia cơ, anh bảo cho em nó ở đâu, em bói thêm cho quẻ địa cát…Còn cái Bà Mệnh phụ, nứt đố đổ vách đấy, có cho đi thì bán vé ngoại hạng giành cho VIP nhé!

*

Chỉ mấy hôm sau khi đi đăng ký tua du ngoạn văn hóa phố Hiến thì một phân đội Lam-y đến chùa Lọ. Đồng chí Chưởng quản hỏi, chùa có bao giờ đăng ký dịch vụ du lịch đâu mà dám tự tiện đứng ra tổ chức. Sư đáp, đây là do thiện nam tí nữ đến yêu cầu thăm chùa cổ ở phố Hiến, nhằm phát huy văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc chứ không trục lợi bu-zi-nét kiếm tiền lẻ, nên chùa chỉ trình báo với chủ quản công tác văn hoá xóm Gà. Chà chen vào:

– Báo cáo đồng chí, chúng tôi liên hệ với Saigon-Tourism và Sinh-caphê thì ắt là an ninh nắm rõ, không có chi phải giấu giếm cơ quan công quyền…

– Hừm… – đồng chí Chưởng quản lừ lừ – phải có phép tắc chứ. Cấp văn hóa xóm không thẩm quyền. Phải lên Phường, rồi sau Phường chuyển lên Huyện, Huyện lên Thành Phố, từ đó lên Bộ, giấy phép là do Bộ cấp sau khi điều tra về nhân thân những người đứng ra tổ chức. Đoàn ‘‘ta’’ cứ trên 5 tức thuộc diện ‘‘tụ tập đông người’’ là phải theo nguyên tắc qui định!

Câu chuyện nguyên tắc lằng nhằng chấm dứt khi Sư hiểu ra thủ tục ‘‘đầu tiên’’, vào mở khóa hòm công đức lấy ra 2 triệu, rón rén đưa cho các đồng chí để bồi dưỡng, và thế là thủ tục có châm chế ngừng ở cấp Phường. Tiễn các đồng chí đến cổng chùa, Sư quay vào, buột miệng:

– Bá ngọ cái thời thế, thuế chính thức rồi bồi dưỡng thông cảm, đến đau đầu nhức óc!

Sư vô tâm nhưng Chà bắt đầu lo. Thủ tục hẳn không một mà sẽ là nhiều lần ‘‘đầu tiên’’, vậy thì gay, cơ sở hạ tầng không cho phép. Chà bực bội, ra quán thịt chó khá xa chùa, mua một cút rượu và cái món rựa mận Chà cứ ăn là quên những phiền toái nhân sinh. Cẩn thận tránh Sư rầy la, Chà ra bờ ao, nhậu với hai con chó canh chùa, trên con sáo cứ chửi ‘‘Đ.má mày’’ liên hồi. Gặm cho sạch thịt, Chà vứt xương xuống đất, hai con chó nhẩy xổ lại tranh ăn, gầm gừ nhe nanh nhọn hoắt như đầu mũi kiếm, cứ như là sắp một mất một còn. Chà liệng thêm một mẩu xương, quát nhỏ: ‘‘Đừng cắn cấu như loài người chúng tao, chia nhau mà gặm!”

Hai con chó mỗi con một mẩu xương, thôi gầm gừ. Chà thở ra: “Xương là xương loài chúng mày, thế mà chúng mày gặm ngon lành. Thì chúng tao cũng ăn lẫn nhau, nhưng biết chùi mép, và tin lên báo Dân Trí thì làm như chỉ một thiểu số vô cảm chứ phần đông thì chúng tao chỉ…vô can. Ấy, cái nước chúng tao giờ nó dzậy!”

Sư không biết ra đứng sau cây sung tự lúc nào, nhỏ nhẹ :

– Có đủ mà ăn thì mới chia nhau được! Đừng trách người! Khẩu nghiệp đấy!

Chà thầm nhủ, Sư cứ ẩn hiện như là mật thám thời Tây thực dân. Sư tiếp:

– Xúc miệng cho sạch thịt chó thì mới vào Chùa đấy nhé! Tập ăn rau ăn dưa chay tịnh đi. Cho bớt cái liều luợng súc sanh trong máu!

*

Chà châm ngọn đèn dầu hoả, trải giấy khổ lớn lên sàn, pha mực rồi chép kinh. Đây là phương pháp Chà hoàn hồn sau những biến động gây xáo trộn tâm can. Định thần một lát, Chà viết:

"Xá-Lợi-Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc. Thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.

Xá-Lợi-Tử! thị chư pháp không tướng, bất sinh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, bất tăng, bất giảm.

Thị cố không trung vô sắc, thọ, tưởng, hành, thức.

nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc, hương, thanh, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới.

vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận.

khổ, tập, diệt, đạo, vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc cố, Bồ-đề-tát-đỏa y Bát-nhã Ba-la-mật-đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết-bàn.

Tam thế chư Phật, y Bát-nhã Ba-la-mật-đa cố, đắc A-nậu-đa-la Tam-miệu Tam bồ-đề.

Cố tri Bát-nhã Ba-la-mật-đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư.

Cố thuyết Bát-nhã Ba-la-mật-đa chú .

Tức thuyết chú viết:

Yết-đế , yết-đế , Ba-la yết-đế . Ba-la-tăng yết-đế Bồ-đề tát-bà-ha."[1]

tức là

Vượt qua, vượt qua, vượt qua bên kia, hoàn toàn vượt qua, tìm thấy giác ngộ.

Chà tự nhủ, vượt qua Bờ Kia thì để làm gì nè? Không có khổ, tập, diệt, đạo; không có trí tuệ, cũng không có chứng đắc, vì vốn không có chỗ chứng đắc. Để tất cả là…hư vô? Rút trong lưng cút rượu chưa uống hết, Chà thốt lên một tiếng Đ.má hư vô rồi tu ừng ực. Chà lơ mơ, ngủ không ra ngủ, thức không ra thức. Trong cái cõi hư thực, Chà nhận ra tên Kỳ, một phiên thần đến chùa Tam Giáo lậy Án đô vương Trịnh Bồng năm lậy, khi Bồng trốn Thăng Long đi tìm nơi tu tập. Bồng kêu các vị nhầm rồi, nhưng bọn Kỳ khóc, đòi dựng lại cơ nghiệp nhà Chúa. Khi ấy quân Nguyễn Hữu Chỉnh đã phá tan đạo binh phù Chúa của Đinh Tích Nhưỡng, nay chỉ Kỳ còn giữ được một ít quân binh. Tưởng công danh đã đến tay, Kỳ xin Bồng phong tước. Biết cái bóng danh lợi mới là động cơ chính, Bồng trốn nhưng bị đám thổ hào bắt để lấy thưởng. Đích thân Chỉnh ra vùng Kinh Bắc, ra lệnh chém sạch bọn Kỳ, đầu bêu ở Thuận Thành chỉ một ngày là thịt rã, đầu chỉ còn có xương, mắt mở hoác ra đe dọa. Chỉnh bắt được Bồng, hỏi: ‘‘Thượng công có muốn về Kinh nối nghiệp nhà Chúa không?’’ Bồng giẫy nẩy kêu: ‘‘Eo ôi, cho tôi xin …Cái nghiệp quyền lực nó ghê lắm, tôi đã phát nguyện lánh cho xa, nay chỉ mong dạo chỗ cửa thiền, ê a kinh kệ cho đến hết đời thôi!’’

Chỉnh tha Bồng và đám hộ vệ mà Chà là Chưởng quản. Ai đó động vào vai Chà, cao giọng hầm hè, trách: “Tao là Kỳ ngày xưa đây. Nếu mi không đưa Bồng đi trốn thì khi Chỉnh tới tao sẽ đem nộp, đâu đến nổi bị chém bêu đầu.” Nói xong, Kỳ lè lưỡi đỏ hỏn ra cuốn lấy cổ Chà, thịt trên mặt rã dần, lưỡng quyền trắng hếu nhô cao, và hốc mắt phát ra một ánh lân tinh xanh lè. Chà thét rống, vùng vẫy như con cá kẹt trong nơm, vô vọng. Rồi Chà ngổi nhổm lên, nhác thấy ai đó đang chồm lên người mình. Chao ôi, làm sao thoát được đây. Chà lại hét tướng lên, cứu tôi, cứu tôi… Kẻ chồm lên người Chà chính là cái bóng Chà lung linh trên vách dưới ánh đèn dầu.

Sợ….sợ.

Sợ cái bóng của chính mình.

Cái sợ đầu tiên là sợ đau đớn. Trong những trại cải tạo Chà đã dạn dầy kinh nghiệm, thượng cẳng chân hạ cẳng tay của đám quản giáo ngay những ngày đầu ‘‘cho chúng mày biết tay cách mạng ’’ là chính sách. Bạo lực, rất chi là thuyết phục. Đau thể xác, đến khi hết chịu đựng được thì kẻ không có cũng nhận tội để thôi bị đòn. Nhận xong, ít lâu tội phạm nhập tâm cái tội quản giáo áp đặt, lắm khi thêm hoa hè hoa sói tô vẽ vào cho nó ‘‘thực’’, và thành khẩn xin được giáo dục cải tạo. Không còn mình, tội phạm mất dần cá tính, luân hồi sinh hóa hiển lộng tức khắc từ một con hùm biến thành chó nhà, và từ chó hóa thân ra con giun, con sán. Cứ đánh cho nhiều, ắt lượng thành phẩm, là vậy. Lúc đó, là lúc tội phạm sợ chính cái bóng của mình. Nhìn quanh, bạn tù cũng thế, sợ đau thân xác, mất dần trí năng, và chẳng còn ai chắc ai là người. Xu nịnh, dối trá, lươn lẹo, lập công lắm lúc chỉ vì dăm hạt đường, chút tóp mỡ. Lại càng thêm sợ. Sợ đến thế, sợ đồng loại là chuyện dĩ nhiên.

Ứa nước mắt, Chà nhớ lời Sư giảng về cái sự Sợ của một xã hội bất tín có cái nếp nói dzậy mà không phải dzậy đến từ đâu? Từ một cái nhà tù khồng lồ với một số quản giáo tay dao tay thớt hằm hè đám đông tù nhân tay không, mắt bịt, họng chẹt, bụng đói. Chà vùng dậy, nhưng chân tay tê điếng, thân thể rã ra, nghẹt thở. Nghe Chà la hét, Sư ở trái bên bước vào, cất tiếng gọi. Giụi mắt, Chà xoa mặt, tự nhủ, thôi, chỉ còn cách vượt sông qua Bờ Kia.

Nằm ngửa đón ánh trăng xanh dịu lách qua kẽ liếp, Chà dỗ một giấc ngủ dở dang như chính cuộc đời mình.

(còn tiếp)


[1] Này Xá Lợi tử, sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc, sắc tức là không, không tức là sắc. Thọ, tưởng, hành, thức cũng đều như thế. Này Xá Lợi tử, tướng Không của mọi pháp không sinh không diệt, không nhơ không sạch, không tăng không giảm.

Cho nên trong Không không có sắc; không có thọ, tưởng, hành, thức; không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý; không có sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; không có nhãn giới cho đến ý thức giới; không có vô minh, cũng không có cái hết vô minh, cho đến không già chết, cũng không có cái hết già chết. Không có khổ, tập, diệt, đạo; không có trí tuệ, cũng không có chứng đắc, vì vốn không có chỗ chứng đắc.

Bồ tát y theo Bát nhã ba la mật đa nên tâm không ngăn ngại. Vì tâm không ngăn ngại nên không sợ hãi, xa lìa mộng tưởng điên đảo, đạt tới cứu cánh niết bàn. Chư Phật ba đời đều y theo Bát nhã ba la mật đa được đạo quả Vô thượng chánh đẳng chánh giác.

Bát nhã ba la mật đa là chú đại thần, là chú đại minh, là chú vô thượng, là chú vô đẳng đẳng, nên diệt trừ tất cả khổ, chân thật không hư. Liền nói bài chú ấy rằng: “Gate gate pāragate pārasaṃgate bodhi svāhā”

bài đã đăng của Nam Dao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)