Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Người cô bị điên

– Mày cười gì thế kia… tôi xin ông. ..tôi xin ông…
– Cả mày nữa…mày cứ như con rắn lục ấy…lúc nào mày cũng trườn theo…cứu …cứu…các ông nhìn thôi à…các ông thích thế à…uỵch…uỵch – cô ngã gục như hoa chuối đỏ cuối ngày.
Những đám mây đỏ bu quanh người cô, chúng ngửi thấy mùi xác chết. Ruồi, quái lạ, chúng thức dậy ban đêm, chúng bay loạn xạ. Cô xé toang cả mấy mảnh áo tả tơi mà quẳng đi. Giữa đêm. Chúng vây cả cánh rừng già. Chúng đấy, chúng cười, và cô cười. Như một lũ đười ươi không biết rơi lệ.
Đã quá nửa đêm. Khu dưỡng lão vẫn còn vang tiếng cười xé của cô. Chúng lách ra từ khe cửa. Người ta thay những cánh cửa thật đặc biệt ở phòng cô. Những cánh cửa vừa đủ cách âm, cách nhiệt và cách cả tiếng nói thầm thì. Nhưng chúng bị hở sau một mùa nắng.
Ban ngày cô hiền lắm. Cô ngoan ngoãn như một chú mèo con. Cô sợ bóng tối. Sợ âm thanh của lũ côn trùng giữa hẻo rừng. Cô không nhớ rõ mình đã ở đó một mình bao năm, bao ngày. Chỉ biết có một thân cây tứa nát vì những lằn chém đứt chồng lên nhau. Cô đánh dấu khi mặt trời lên và ngồi đấy nhìn mặt trời lạnh ngắt chui xuống vòm núi. Chúng mưng mủ, chảy dài những vết sẹo. Cô thấy đau và đi lấy lá ngón đắp vào cho nó.
– Độc sẽ trị được độc – cô lẩm bẩm – nếu chết được thì hay, rồi mày sẽ khô quắt giữa rừng, sẽ không ai biết mày sống bao năm đâu nhé.
Nhưng cô không tìm ra hình hài của lá ngón. Nó có hình dạng gì nhỉ?

 

***

Đêm nay, phố thật yên ắng. Mưa nửa đêm. Cơn mưa chẳng cho cô biết về một sự hoài nghi. Cứ ập tới như một sự điên rồ. Mùa thu chẳng đủ mang cảm giác lạnh lẽo để cô nghĩ về điều ấy. Cô chẳng kịp ăn năn điều gì. Thản nhiên với làn tóc rối. Cô nghĩ: chạy nhanh thôi! Cô chẳng đủ thong dong để nhìn lại nỗi buồn.

Con đường ngập nước mưa tuôn. Soi gương rồi vỡ. Những mảng mùa còn sót lại. Chẳng nhấm nháp được. Phía bên kia còn xa lắm, chẳng biết được ánh mặt trời vàng dịu cuối ngày hay là màu xám xanh đầu ngọn?

Cô đang trốn chạy một điều gì không biết nữa. Như nửa đêm của Lọ Lem. Thật điên rồ!. Tiếng chuông điểm. Chiếc đồng hồ đang câu giờ. Cô đếm từng bước chân. Sự lặng im tan biến. Ngõ hẹp. Con phố hẹp. Lối về hẹp. Cô lấy hết can đảm để vụt chạy thật nhanh. Một trăm năm? Không hề gì. Sự bươn bả lao nhanh như ngọn gió. Mùa thu đã hết mà sự chậm chạp vẫn còn leo trên cây. Xanh xanh ngọn, chỉ vàng lại sự sợ hãi. Con đường bất chợt nuối. Cô nghĩ chẳng ra. Cứ như là điều ở một thời xa xôi nào ấy. Những bàn tay trơn tuột. Cô rùng mình và hét toáng trong căn phòng chín thước vuông kín mít.

Bóng đêm đang ở ngoài kia. Chúng đang dừng lại ở một điều thật rối. Khuất sau cánh cửa. Những cái lưng trần đang mộng mỵ về một cuộc truy hoan của lũ quỷ. Chúng như những con ốc sên đang bò. Chúng đang trườn trên lá, tiến dần về phía cô.

***
Những đường gân trên cánh tay cô nổi xanh. Tận xương. Nó mang hình hài của rau má dại, rau đay, và rất nhiều loại rau rừng.
– Tránh xa tao, cái lũ mày, như những con rắn trườn, chúng mày chết hết cả đi…- cô rú lên như tiếng máy bay gầm.
Một đêm mùa hè nóng và mất ngủ của những người trong khu dưỡng lão.

***
– Bà ơi, con mang truyện cổ tích cho bà đây, cả truyện tranh của cháu nhỏ đây nữa bà ạ – người cháu lay bà dậy và đặt vào bàn tay bà một tập sách.
Cô vừa chợp mắt. Cô vẫn thèm ngủ lắm. Người cháu đặt hộp cháo lên bàn rồi lặng lẽ đi ra.

 

***

“ Keng..keng…keng…”. Cô giật mình, đi lấy cơm về thôi. Đôi mắt ráo hoảnh, quanh quành còn ướt đẫm, vàng khè.

 

***
Cuối tháng này cô được về thăm ngôi nhà nhỏ của mình. Cô trồng rất nhiều lan. Người cháu hứa sẽ chăm tưới cho chúng. Cô yên tâm. Cô biết những cơn mớ của cô sẽ bị bà con hàng xóm nghe thấy. Họ sẽ bảo cô điên. Bác sĩ bảo cô mắc chứng tâm thần phân liệt, cô sợ hãi bóng tối và sự im lặng. Cô sợ màu xanh trong bóng tối. Cô chỉ thấy chúng găm khắp mình cô. Bác sĩ thì bảo không có gì ngoài những vết trầy xước của sẹo. Người cháu thương cô nhưng không thể canh hoài giấc ngủ cho cô được. Một lần nó đã dẫn cô vào đây thăm người bạn cô, và cô muốn được ở lại, để thỉnh thoảng được hát cho họ nghe. Họ thật tử tế và hiền lành. Những khuôn mặt ngây ngây dại dại gầy yếu .
– Này cháu, xem những chậu lan này, nó bị lấp vôi vữa lên cả, nó bị làm sao vậy? – cô đưa tay bưng chậu lan xuống và gỡ những mảng xi măng đã khô.
– Tại cháu quên cô ạ, hôm trước nhà bên cạnh đổ tầng, tại cháu không ghé nên không kịp mang vào, cô ơi, mai mốt cháu sẽ mua nhiều loại lan đẹp hơn nữa cho cô, cô đừng giận cháu nhé.
Cô im lặng. Tay cô gỡ gỡ. Những mảng xanh bóc theo ra. Lá lan đoản kiếm xước dài, chảy nhựa trên tay cô. Cô thấy nhói lắm. Nó cần được tẩm lá ngón.
– Nó đâu, nó đâu, đưa đây cho cô nhai, nhanh lên, phải cầm máu cho nó thôi
– Không sao cô, không sao, chỉ tại cháu, cô ơi…cháu xin cô…- người cháu gái đang khóc.
Những mảnh đạn trên người cô lại cựa quậy. Chúng lại trở chứng.
Sáng sớm, cô đã gọi cả nhà cháu dậy. Hôm nay cô muốn ra phường, cô muốn kiện chúng. Cô đưa người cháu tờ đơn với những dòng chữ nguệch ngoạc chẳng thẳng lối:

“ Kính gửi…
Tôi tên là: văn công – gái
……
Nay kính trình:
Nhà tôi đang bị hủy hoại bởi sự im lặng. Tường nó đang nứt, những chậu lan chảy máu, những viên đá lát của cha tôi đã bị nát…”

Người ở phường không ngạc nhiên, họ chào và xin được hỏi cô:
– Nhà cô vẫn không sao, chỉ tường bị nứt, họ sẽ đền bù như ý nguyện trong đơn của người cháu cô. Còn đá lát nhà cô vẫn còn nguyên, không lẽ nhà cô bị dột mái. Chúng tôi đã đến xem, nền bị gì đâu.
– Không được, các ông nên xem kĩ, thậm chí có thể đào móng nhà tôi lên mà xem, nó đang rạn và sắp sụp đấy ông ạ.
Cô ngồi đó đến trưa, không chịu ra về, cô đang đợi câu trả lời của người ở phường.

***
Đêm, lại tịch mịch và cảm giác bị chích như một mớ gai. Cuối hạ, trở trời. Những vết đạn lại quẫy mình chuyển hướng.

Hôm nay cô sẽ trốn ra mé tây.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch