Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chôn Vùi- Mã Hóa- Thiên Đường, Địa Ngục, Và…

0 bình luận ♦ 10.11.2014

 

CHÔN VÙI

Tôi đang gặp rắc rối và dường như không thoát ra nổi.

Cơ thể tôi bị dính vào một chỗ, mọi cử động đều rất khó. Không duỗi được tay, chân, cũng chẳng nhích nổi mình. Tôi vẫn nhìn thấy được. Mọi sự. Hồ như cặp mắt tôi trôi dạt khắp nơi.

Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là ở đó và nhìn. Tầm nhìn tôi bao quát khắp nơi. Thành phố xa hoa với những tòa cao ốc chọc trời, những người đi trên phố nhỏ dần và trở thành một chấm nhỏ xíu dưới mặt đất, những ngọn núi cao chót vót với toán người rải rác khắp bìa rừng và trên tay là những khẩu súng săn. Ở một nơi xa hơn đang có những toán người cầm roi quất vào nhau, tôi ngửi thấy cả mùi máu tanh trên người họ. Một đường sáng dài cắt qua, vài đốt ngón tay văng lên không, máu văng thành những vệt dài, ngoằn nghoèo như cái đuôi rắn. Mỗi khi có người ngã xuống tôi thường nghe thấy một tiếng thét. Âm thanh vang rất lớn và xoáy vít lên bầu trời. Những khi tiếng hét quá lớn, tôi thấy vòm trời tối đen lại. Mây đen từ phía xa ùn tới và hợp thành một khối khổng lồ. Lớp mây đó ngày một dày lên, chúng chen chúc, kết tụ trên bầu trời và trũng xoáy lại tạo thành một luồng xoắn ốc khổng lồ.

Tôi không rõ điều gì đang đến với mình. Lúc đầu tôi nghĩ mình đang ngồi trên một chiếc sofa lót bằng da báo. Ghế rất êm và tôi có thể ngả lưng, ngủ một giấc thật dài. Những chuyện kể mà hầu hết xoay quanh cái tên gắn với tôi đã đưa giấc ngủ của tôi sâu hơn. Khung cảnh lọt vào tầm mắt tôi xoay quanh những cuộc họp dài, những mái đầu bạc trắng chụm lại và bàn bạc điều gì đó rất quan trọng. Sau đó, tôi nhìn thấy các cỗ máy di động trên đường phố, các phương tiện để con người có thể rút ngắn thời gian công việc. Tôi không băn khoăn vì tôi biết những điều đó, khi tôi còn là họ.

Cặp mắt tôi nhìn khắp nơi và cả cái tên tôi cũng vậy. Họ thường réo gọi tên tôi và đẩy nó lên rất cao. Một cái tên vốn đơn giản chỉ là những chữ cái ghép lại và tôi không nghĩ rằng cái tên tôi lại sang trọng tới mức khiến đông đảo họ phải khuỵu gối khi nhắc tới. Các trang thiết bị phục vụ cho các cỗ máy và được cải tiến trở nên đáng gờm hơn cũng có logo tên của tôi.

Đó không còn là một chiếc ghế sofa, hay đúng hơn vốn dĩ đó không phải là một chiếc ghế bọc đệm êm ái như tôi từng nghĩ. Bởi vì tôi không rõ mình đang đứng hay ngồi, cũng không biết bộ trang phục mình mặc là áo sơmi, măng tô hay một bộ vét nghiêm trang với chiếc ca-vát màu đen thắt nơi cổ áo. Điều rõ nhất là tôi đang bị dính vào một chỗ. Rõ ràng là thế vì dù cặp mắt của tôi đang bắt đầu có một sự nhân bản và lần lượt rải quanh cái địa phận hình cầu này nhưng tôi vẫn chỉ ở một chỗ. Cái tên tôi đang gắn vào những cỗ máy và những thiết bị đó đang ngày một tràn lan.

Một cặp mắt của tôi đang nhìn thấy các khối thịt và nội tạng bị lóc ra, chỉ có não bộ được giữ nguyên và được đưa vào một hệ thống máy móc mà hình thù không khác là mấy so với cái cơ thể đang bị chặt ra kia. Điều này tôi biết và tôi đã từng họa ra giấy nhưng thật khó nghĩ rằng sẽ có người lại làm như thế và còn tiến xa hơn khi kết hợp các tế bào người vào máy móc để đạt tới sự trường sinh. Qua cái nhìn một cặp mắt khác, nó gần như là cặp mắt lớn nhất và tôi có thể bao quát một khoảng rộng lớn vào đồng tử của mình. Tôi nhìn thấy một khu đổ nát. Nó khác hẳn với những đường phố lộng lẫy với các tòa cao ốc khổng lồ mọc chạm tới những vì sao. Thứ tôi thấy nhiều nhất ở nơi đây là mùi hôi thối của xác chết. Có nhiều những thứ sục sạo quanh khu đổ nát. Không phải những con thú, họ có hình hài của một con người hoàn chỉnh nhưng lại đi bằng bốn chân và vì khói bụi đã ám đen các khuôn mặt nên tôi không nhìn ra từng người trong số họ. Tất cả đều có cái đầu trọc lóc và thứ tôi phân biệt rõ nhất là các cơ quan sinh dục để lộ ra ngoài vì thiếu vải che. Họ ăn những gì quanh đó, cả rễ cây, rác rưởi hay những đống chất thải, tóm lại những gì khả dĩ có thể bỏ vào miệng. Khi một đồng loại ngã xuống, họ lập tức xông tới và bằng mọi cách giằng bằng được một phần nào ở cái xác. Như bầy Piranha háu đói, cái xác bị xâu xé hoàn toàn, đến một mảnh xương nhỏ cũng chẳng chừa lại. Khói đen từ các khu đổ nát xộc cao lên bầu trời và ám đen cả một góc. Cách đó không xa, tôi nhìn thấy một cỗ xe khổng lồ, có cấu tạo như một con thú đi tới khu đổ nát. Với các món vũ khí gắn với tên tôi, họ đứng cao trên cỗ máy và xả đạn xuống. Đám người ở dưới chạy toán loạn, một bàn chân giẫm lên một đứa bé, tiếng khóc câm bặt. Đám người bò quanh và tiếng gào thét vẫn vang lên, có vẻ đám người này vẫn chưa thực sự tiến hóa hết hoặc vì lý do gì đó họ quên gốc gác của mình nên họ chỉ có thể gào lên. Và tôi biết rõ tiếng gào đó, nó trượt khỏi quỹ đạo và méo dần đi, tạo thành một lời nguyền rủa về một cái tên. Tôi biết cái tên đó, biết rất rõ. Tôi…

Những người ngồi trong cỗ máy không vì những tiếng động đó mà dừng lại. Cuộc đi săn vẫn tiếp tục.

Những ngày đầu tôi vẫn có thể cử động được khuỷu tay và những ngón chân. Hiện giờ tình trạng tôi đang rất xấu. Các đốt ngón tay đang dính vào nơi chốn này, cả bàn chân lẫn cái cổ cũng không nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Thật khó để hình dung nơi tôi đang bị ghim chặt lại này vì thực ra tôi ở một chỗ nhưng vẫn có thể nhìn thấy các địa hình khác thông qua hàng vạn cặp mắt kia. Không ít lần tôi hình dung ra mình đang bị đóng vào một cái cột lớn rồi bị treo lên cao. Cũng có khi thấy tứ chi của mình bị khóa lại bởi những dây xích khổng lồ. Hoặc là…Có thể tôi quá hoang tưởng, nhưng có thể lắm chứ, nếu tôi vốn chẳng có hình hài gì. Tôi đây, chỉ là hai con mắt có thể nhìn xa….

Một loạt tiếng nổ lớn rền vang từ các cỗ máy.

Tôi muốn thoát ra và ngăn những tiếng nổ lại. Tôi không nhận thấy tay, chân mình. Hàm răng tôi đâu nhỉ. Và cuống họng nữa, tôi không biết nó còn không, hay lại tan đi vào hư vô rồi. Chẳng hét nổi một tiếng, tôi ở đấy và lại nhìn mọi vật.

Một đoàn người phải kéo những cỗ máy, họ rất ốm yếu, mỗi bước đi đều khiến đôi vai xương xương sum xuống. Khi cỗ máy chuyển động, những bánh xe khổng lồ lăn qua họ. Máu quết một vòng dài quanh bánh xe và kéo thành những vệt ngắn trên con đường dài hun hút.

Những cặp mắt không khép lại mà ngày một sinh sôi. Sự bất động quá lâu khiến tôi không còn xác định được vị trí của mình. Tay và chân tôi đã bị gặm sạch, thậm chí hình dung về cấu trúc một cơ thể hoàn chỉnh cũng đang mất dần. Đoàn người không đi bằng chân nữa, họ nằm trong một lớp máy móc, da họ không màu vàng, đen, ngăm đen hay trắng bóc nữa. Nó mang thứ màu khác hẳn và rất khó để gọi tên. Tôi cũng từng là cộng đồng của họ, tôi cũng từng là họ và tôi đang tan biến. Cặp mắt tôi vẫn ở đó, cái tên tôi vẫn được nhắc lại với tư cách là thủy tổ cho những phát minh.

Những tiếng nổ, gào rú, đất sụp lở vẫn rống lên bầu trời. Một cỗ xe đi vào mìn, rồi nổ tung. Chân cẳng, phèo phổ người cùng nhiều mảnh kim loại văng tứ tung, rồi rơi bồm bộp như một cơn mưa ngắn. Những kẻ đói ăn xuất hiện từ mọi phía hệt như đã phục sẵn. Những mảnh xác được dọn sạch vào cái dạ dày luôn sôi sục. Khói vẫn cuồn cuộn. Bầu trời như một phiến sắt bị Acid ăn mòn, đang rỉ xuống những dòng chất lỏng vàng ệch, thối khẳm. Mặt trời đã cạn nắng vàng. Mây mang màu đỏ lựng và vần vũ trên trời. Mảnh vá của Nữ Oa đã bục ra, và nhiều lỗ thủng hé rộng thành những cái miệng quỷ.

Một đoàn xe chiến bên này, bên kia, rồi xa kia nữa. Cờ cứ phất, rồi súng ống nã từ nhiều tuyến. Một trận mưa màu đỏ. Chẳng biết máu máu hay hóa chất. Chỉ biết đấy là màu đỏ đặc. Rất đặc. Dính vào là khó rửa trôi…

Với cơ thể lạnh buốt mồ hôi, tôi tỉnh dậy. Căn phòng kín với mùi ẩm mốc quen thuộc của áo quần lâu ngày và chồng bát đĩa chưa rửa. Những bản thiết kế dự án dày cộm xếp thành những tầng cao trên giá và trên mặt bàn giúp tôi nhớ lại mình vừa trải qua một giấc chiêm bao. Trời đã sáng. Nắng hắt qua ô cửa và tràn vào phòng.

Tôi ngồi một lúc lâu trên giường. Mồ hôi túa ra. Một cơn ớn lạnh.

Tôi châm lửa.

 

MÃ HÓA

Chàng đi vào một con hẻm. Mười bước chân, rồi chàng gục xuống bởi một nhát dao quá nhanh từ phía sau. Mắt chàng tối lại rồi đột ngột mở ra. Lúc này, chàng đang lênh đênh trên biển. Chàng thấy dưới mặt biển một bóng đen lớn đang chậm rãi sải đến. Một cột nước chợt bắn lên cao, chàng loáng thoáng thấy một bộ vảy được đánh vàng dưới nắng mặt trời. Mở mắt, một lần nữa, chàng thấy mình nằm trên giường. Cửa sổ bật mở, một cơn gió quái lạ, chẳng nóng, chẳng lạnh lùa vào. Chàng thấy bụng thắt lại. Miệng chàng ộc máu và mắt chàng thấy cánh cửa sổ đang tự nhân đôi. Trong tay chàng là một con dao chọc tiết lợn. Máu bết khô và vẫn còn tanh. Chàng đứng dựa vào góc tường. Đúng lúc tiếng dép sột soạt vang. Chàng nhẩm đếm. Đúng mười bước chân thì chàng liền chạy ra. Chàng chạy rất nhanh, như đế giày có gắn bánh xe. Đến sát người kia, chàng tống một nhát dao. Gương mặt chàng nằm gục dưới đất. Chàng về nhà, thấy vợ chàng đang nằm dưới bụng một gã đàn ông. Chàng đánh ngất kẻ lạ và quẳng xuống biển. Nhỏm dậy vì tiếng chuông báo thức năm giờ sáng. Chàng nhớ ra đã đến nộp bản thảo. Mở khóa cửa, chàng ra ngoài. Chàng đi vào một con hẻm.

 

THIÊN ĐƯỜNG, ĐỊA NGỤC, VÀ…

Có Thiên Đường, không chắc có Chúa

Có Địa Ngục, không chắc có Quỷ

Có Con Người, ChúaQủy hiện thân.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch