Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Cường Toan Thần Giáo

Có một thế giới thần tiên diễm tuyệt ngự trị trong niềm tin bất tử của dân
làng. Không ai biết chính xác nó ở đâu, nhưng mọi người đều quả quyết rằng
nó ở rất gần. Trong trường học, các thầy cô giáo dạy rằng, thế giới thần tiên
nằm ngay trên triền núi. Ở các buổi họp, cấp lãnh đạo cũng kiên quyết khẳng
định, chỉ cần vượt qua bên kia sông là tới bồng lai.
Năm lên mười bốn tuổi, tôi có dịp làm quen với chủ tịch Chung, từ đó thấu
hiểu thêm nhiều điều mê hoặc về cõi thần tiên. Vào một buổi sáng sớm, khi
ở bãi sông trở về, tôi gặp ông chủ tịch từ nhà thím Cải Cúc đi ra. Thím Cải
Cúc goá chồng từ hai năm nay. Chủ tịch Chung lại không có vợ. Chuyện hai
người qua lại với nhau làng xóm chẳng ai lạ lùng gì, tôi cũng không mấy
quan tâm. Như thường lệ, tôi phải có mặt ở bãi sông lúc tờ mờ sáng để làm
nhiệm vụ. Đó là thời điểm may mắn nhất trong ngày để săn bắt cá. Sau một
đêm ngủ ngon nơi nguồn nước, vào buổi sáng mát lạnh, cá bơi từng đàn
xuống gềnh đá tìm ăn trùng chỉ. Nhưng tôi không bắt loại cá tầm thường bày
bán ở chợ cổng đình. Đối tượng công tác của tôi là giống cá vàng cường
toan, chuyên dành cho viện nghiên cứu Tinh Thần Dân Tộc. Các nhà khoa
học của viện đang thiết lập phương án trích vàng từ cá cường toan, dựa trên
giả thuyết: chất cường toan trong thân thể con cá đã hòa tan một số lượng
vàng rất lớn dưới đáy sông. Mà quả thật, ai cầm con cá cường toan trong tay
cũng nghĩ vậy. Cả thân mình nó là khối vàng ròng rực rỡ. Từ con mắt tới
từng cái vảy nhỏ đều toàn là vàng. Bởi vậy mà mỗi năm viện Tinh Thần Dân
Tộc nhận được số kinh phí khổng lồ, dùng để nghiên cứu việc trích vàng từ
cá. Số kinh phí mỗi năm đó đủ để tái kiến thiết ngôi làng xập xệ này thành
một thành phố khang trang. Tự điều này đã cho thấy, chuyện nghiên cứu cá
cường toan vô cùng quan trọng. Tin rò rỉ từ viện ra ngoài cho người ta biết,
khó khăn nằm ở chỗ, cá cường toan rất dễ chết. Dưới bất kỳ tác động nào
của con người cá cũng lăn quay ra chết. Ngay sau khi chết thân thể nó nhanh
chóng mất màu và chỉ vài ba phút sau là trở nên trắng bệch. Trong báo cáo
mỗi năm của viện cũng có câu mà mọi người dân trong làng đều thuộc lòng.
Khi cá chết, hỗn hợp vàng trong người cá bị chất cường toan hóa giải vĩnh
viễn.
Bởi vậy mà mỗi khi bắt được cá, tôi đều phải phóng chạy như bay về nhà.
Mẹ tôi nhanh chóng bỏ cá vô chậu sành đựng nước mưa trong suốt. Cha tôi
ôm chậu nước ba chân bốn cẳng chạy lên viện. Hôm gặp chủ tịch Chung đi
từ nhà thím Cải Cúc ra, mọi chuyện đã không diễn ra theo đúng trình tự đó.
Chủ tịch Chung vừa nhìn quanh, vừa sửa sang lại áo quần, đúng lúc tôi đang
từ dưới sông hớt hải chạy lên. Tôi bận bịu với con cá trong tay, không muốn
dây dưa với bất kỳ người nào. Lẽ ra chủ tịch Chung có thể đường hoàng
băng qua bãi cỏ mật đi về làng, nhưng ông bị con cá vàng rực rỡ trên tay tôi
hớp hồn. Con cá nằm trong mớ rong biển ẩm ướt ve vẩy cặp mang đầy thân
thiện. Nó đáng yêu đến độ, tôi luôn luôn tin rằng, dù không lấy được vàng từ
thân thể nó ra, người ta vẫn dành cho nó một sự trìu mến. Nhưng hành động
của chủ tịch Chung thật là quá quắt. Ông ta xông đến trước mặt tôi, thọc cả
ngón tay đen thui xuống đám rong bên dưới. Con cá bị nhấc lên ngang bụng,
vùng vẫy tuyệt vọng.
“Chắc là một trăm gờ ram. Có khi hơn cả một trăm.”
Chủ tịch vừa rên rỉ vừa đong đưa ngón tay cân cá. Khi đó, con cá cường toan
trong mắt chủ tịch đã trở thành một khối vàng thực sự. Tôi lùi lại, giấu con
cá ra sau lưng, lễ phép nói:
“Đây là cá của viện nghiên cứu, kích thưa bác chủ tịch.”
“Không, cá của thế giới thần tiên, cháu à.”
Chữ thế giới thần tiên từ miệng ông Chung tuôn ra mang một uy lực khôn tả.
Suýt nữa tôi quỳ mọp xuống đất mà khóc rống lên như đám phụ nữ trong
làng vẫn thường làm những khi nghe ông Chung diễn thuyết. Cha ông
Chung là người duy nhất trong làng đã từng đến được xứ xở thần tiên, đem
niềm tin về cho dân chúng. Bởi vậy mà khi ông Chung cha chết đi, ông
Chung con đã nghiễm nhiên ngồi vô ghế chủ tịch và trở thành người có thẩm
quyền định hướng tư tưởng tối cao. Năm nay ông Chung con gần sáu mươi
tuổi, thâm niên lãnh đạo đã hơn ba mươi năm. Ghế chủ tịch của ông Chung
rất vững chắc do ông luôn biết cách định hướng niềm tin của dân chúng.
Mọi người đều cảm thấy hạnh phúc và tin tưởng vào thế giới thần tiên.
“Ở thế giới thần tiên cũng có cá sao?” Tôi hân hoan hỏi.
“Dĩ nhiên là có cá. Nhưng chỉ là những loài cá bạc, cá vàng hay cá kim
cương.”
“Cá kim cương?” Tôi chưa thấy kim cương bao giờ. Trong làng tôi cũng
không ai có kim cương. Nhưng tôi đã từng nghe qua, đó là thứ trang sức rất
quý sáng lấp lánh. “Có ai bắt cá kim cương mang đi nghiên cứu không?”
“Ai mà làm chuyện vớ vẩn đó. Mọi người đều no đủ, sung sướng. Vàng bạc
kim cương đã có đầy trong nhà. Trên cánh đồng những con gà đẻ trứng vàng
chạy tung tăng. Dưới ao hồ đàn vịt đẻ kim cương bơi lội nhởn nhơ.”
Tôi phấn khích như phát rồ. Đôi chân tự động nhảy nhót theo điệu nhạc thần
tiên du dương trong đầu.
“Có gì khác nữa không? Có gì cho trẻ em không?”
“Có những chiếc đu quay bay bổng lên trời xanh. Có những cây táo, cây đào
sai trĩu quả cho mọi người tự do hái.”
“Ôi. Trời.” Đu quay thì tôi không thích. Tôi là một đứa trẻ không ưa những
cử động quá mạnh bạo. “Cháu rất thích đào và táo.”
“Cứ thà hồ mà hái, cháu à.” Ông Chung chợt hạ giọng. “Mà nè, đừng nói
cho ai biết, cháu gặp bác ở đây, nghe chưa.”
“Cháu không nói. Bao giờ lớn lên, cháu sẽ đi tìm thế giới thần tiên.”
“Còn bây giờ thì đi ngay về nhà và giữ im lặng.”
Ông Chung thân thiện xoa đầu tôi rồi quay lưng đi về làng. Mái tóc màu đỏ
cánh gián của ông hiện lên bầu trời mờ sương như đốm lửa. Lần đầu tiên tôi
nhận ra, mái tóc đó không quá xấu xí. Ở tuổi năm mươi, tóc ông Chung bắt
đầu bạc. Lẽ ra ông nên để nó trắng phơ ra như thần tiên, đằng này ông lại
tìm cách nhuộm đen. Ông Chung có thói quen kỳ dị là luôn tìm cách nhuộm
đen mọi thứ. Ông nhuộm tuốt luốt từ cái chổi quét sân tới cái nón lá, rồi phù
phép luôn cả vạt giường, mùng mền, chiếu gối. Nhưng bất hạnh làm sao,
trong chuyện nhuộm đen chính bản thân ông đã thất bại thê thảm. Mái tóc
ông không sao có được màu đen mơ ước. Sai lầm khởi đi từ sáng kiến dùng
thuốc nhuộm răng để nhuộm tóc. Ở công đoạn thứ nhất, dùng bột cánh gián
nhuộm đỏ mái tóc ông đã thành công. Cái đầu ông hóa đỏ rực như tổ gián.
Đến công đoạn thứ hai, dùng lá phèn trộn với vỏ lựu để nhuộm đen, ông lại
nhận lấy thảm bại. Mái tóc qua bao thử thách cứ lì lì trơ ra một màu đỏ
quạch. Người trong làng than thở, nếu như chuyện nhuộm đen này ngay từ
đầu đã thất bại thì thật may mắn cho ông và dân làng. Đằng này ông đi được
nửa đoạn đường có được cái đầu đỏ như quỷ sứ rồi đâm vô ngõ cụt. Tai hại
hơn nữa, bột cánh gián đỏ thấm sâu vô tận chân tóc, vô tận trong óc não
khiến cho phần tóc mới mọc ra cũng đỏ quành quạch. Bây giờ, người trong
làng phải cố gắng nghĩ ông Chung là thần tiên dù mái tóc ông cứ trông như
quỷ sứ.
Tôi mơ màng nhìn theo mái tóc kỳ quặc của ông Chung, bỗng giật mình nhớ
đến công việc quan trọng mà viện giao phó. Khi tôi đưa con cá giấu sau lưng
ra trước mặt, thân thể nó đã mất đi màu vàng rực rỡ. Con cá cường toan nằm
giữa đám rong ráo nước đang đổi sang màu xám xịt. Nước mắt tôi tuôn ra
ràn rụa. Tôi khóc rống lên, gào gọi ông Chung:
“Con cá của cháu chết rồi. Bác Chung ơi, con cá chết rồi. Cứu cháu với.”
Ông Chung đã đi đến bờ cỏ. Nghe tiếng tôi khóc ông chẳng những không
dừng lại mà bỏ chạy luôn một mạch vô rừng dương. Rõ ràng ông Chung đã
giết chết con cá. Cả làng này, cả viện nghiên cứu đều biết, cá cường toan rất
yếu ớt và kỵ hơi người. Bởi vậy mà ngoài tôi ra không ai có thể bắt được
chúng. Tôi phải ngồi hàng giờ trên khe đá, chờ đợi ngày này qua ngày khác
một con cá lạc đàn bơi vô lùm rong dày đặc. Khi đó, tôi phải nhanh tay túm
cả đám rong cùng con cá, chạy như bay về nhà. Chuyện ông Chung vô cớ
thò ngón tay đen thui vô đám rong, đụng nhằm con cá đã gây nên hậu quả
đáng buồn cho gia đình tôi và cả viện nghiên cứu. Nhưng ông Chung là
người đáng kính trọng bậc nhất trong làng, vị trí chỉ sau ông Chung cha,
không ai được phép bảo rằng ông có lỗi. Những giấc mơ về thế giới thần
tiên cũng đã dạy bảo tôi rằng, quyền lực của ông Chung là bất khả xâm
phạm. Nên khi ông Chung biến vô rừng dương thì tôi cũng phải nín khóc.
Từ hôm đó, tôi thận trọng tìm cách tránh mặt ông Chung. Vì sứ mệnh vinh
quang của viện giao phó, tôi không được phép làm chết thêm con cá nào.
Ông Chung vẫn ra khỏi nhà thím Cải Cúc vào mỗi buổi sáng tờ mờ. Còn tôi
thì trốn ra ghềnh đá thật xa khuất trong hàng liễu rũ. Vậy mà ông Chung vẫn
lần mò tìm tới. Sự thèm muốn của ông ban đầu làm tôi sợ hãi, nhưng rồi ông
cứ nhất mực thề thốt nên tôi nguôi ngoai dần.
“Bác chỉ nhìn thôi, không đụng vô đâu. Cho bác nhìn một xíu. Một xíu
thôi.”
Những khi ông nhìn vô con cá vàng rực giữa đám rong, cặp mắt ông dại đi
như người điên, miệng ông lẩm bẩm những lời thèm khát quái gở. Tôi bụm
con cá trong đám rong đẫm nước, lùi lại một khoảng cần thiết rồi bảo:
“Cháu phải chạy về nhà đây, thưa bác chủ tịch.”
“Ừ chạy đi. Chạy nhanh đi.” Ông Chung chợt tỉnh giấc hối thúc.
Không phải hôm nào tôi cũng tìm được cá. May mắn lắm, một tuần tôi mới
bắt được hai con. Công việc bắt cá đòi hỏi sự kiên nhẫn tuyệt đối mà không
người nào trong làng có được. Cũng có nhiều người nghĩ rằng, đây là công
việc nhàn nhã và danh giá hơn những việc đồng áng khác. Họ ra bờ sông
ngồi được vài hôm thì phát rồ lên chạy trốn về làng. Ông Chung nói:
“Họ thất bại vì không chịu nghĩ đây là công việc nghiêm túc. Theo chủ
thuyết thần tiên, chúng ta thất bại vì cứ thích ăn không ngồi rồi và suy nghĩ
vớ vẩn.”
“Ơ, cháu lại tưởng, ở thế giới thần tiên chẳng ai phải làm việc.”
“Đứa nào nói vậy? Thật là bậy bạ. Thần tiên cũng làm việc, nhưng họ xem
công việc là nghĩa vụ vinh quang và cao quý nên họ làm việc rất có hiệu
quả.”
Tôi hơi chán. Cứ tưởng rằng, ở thế giới thần tiên chẳng ai phải làm việc.
Nhưng những bức tranh ông Chung vẽ ra sau đó càng lúc càng đẹp lộng lẫy
làm tôi tiếp tục bị mê hoặc. Thế giới thần tiên không chỉ có những cây đào
cây táo trĩu quả. Thế giới thần tiên còn có những loại bánh mức ngọt ngào
làm từ mật ong và hương hoa hồng. Bây giờ mỗi buổi sáng tôi lại vui vẻ
mong ông Chung đến để nghe ông thuyết trình về hạnh phúc và ấm no. Dần
dà tôi và ông hoá ra thân thiết, đến độ tôi để cho ông dí mắt nhìn vô con cá
đến vài ba phút, miễn là đừng chạm tay lên người nó. Ông Chung say sưa
nói:
“Bao giờ bác chết đi, chức chủ tịch sẽ thuộc về cháu. Nhất định bác sẽ viết
di chúc để nó lại cho cháu.”
Ông Chung chẳng có vợ con gì. Dù trên thực tế, ông lang thang qua đêm ở
khắp nơi và có hàng tá con hoang. Nhưng người trong làng vẫn kính nể xem
ông là người thần tiên thoát tục. Cũng như ông Chung cha, từ bỏ bồng lai trở
về hạ giới lấy vợ sanh con đẻ cái, ông vẫn được xem là người thần tiên. Ông
Chung con thì không thể lấy vợ vì đám đàn bà trong làng quá nhếch nhác.
Họ không xứng đáng với địa vị cao cả của người chăm sóc niềm tin cho dân
chúng. Giờ đây ông Chung muốn nhận tôi làm người kế vị. Đó là một sự lựa
chọn hợp lý, vì trong làng này cũng chỉ có tôi xứng đáng. Sự kiên nhẫn và
may mắn trong công việc của tôi thường xuyên được viện nghiên cứu tuyên
dương. Chuyện này mang lại vinh dự cho cả làng. Nhưng tôi không quá rạo
rực nghĩ đến chức chủ tịch. Tôi mơ ngày rời bỏ ngôi làng này để đi tìm xứ
sở thần tiên. Tôi nói ý nghĩ này cho ông Chung nghe. Không ngờ ông hoảng
hốt la lên:
“Cháu không thể bỏ đi một mình được. Chúng ta còn có nhiệm vụ đưa cả
làng tiến lên cõi thần tiên.” Ông cau có một lúc rồi trịnh trọng nói tiếp.
"Công tác bắt cá rất khẩn thiết mà không có người thay thế. Cháu cần phải
tiếp tục trọng trách cao quý mà viện đã đặc cách giao phó. Cháu yêu quý ơi,
lao động nghiêm túc là cách tiếp cận thế giới thần tiên nhanh chóng và hữu
hiệu nhất."
Tôi biết, công tác bắt cá cho viện rất quan trọng và khẩn thiết. Bốn năm
trước, khi hai ông già bắt cá cho viện nối gót nhau qua đời, tôi chỉ là một
đứa trẻ ham chơi lêu lổng hay trốn học lang thang ngoài ghềnh đá. Một ông
lão do ăn lá khoai mì mà bị co thắt bao tử dẫn đến đột tử. Một ông lão bại
liệt té vỡ sọ dưới khe đá khi vồ hụt con cá. Viện nghiên cứu Tinh Thần Dân
Tộc đứng trước nguy cơ bị đóng cửa, người ta phải gấp rút lên chương trình
chuyển sang nghiên cứu cải tạo phèn cho ruộng lúa. Mà kinh phí cải tạo
phèn lại rất thấp, không đủ trang trải cho số nhân lực dày đặc của viện.
Trong lúc tình hình đang khủng hoảng, đùng một cái, tôi bắt được con cá
cường toan đầu tiên.
Tôi vẫn nhớ như in kỷ niệm đẹp đẽ đó. Ba mẹ tôi nhảy nhót từ nhà ra sân, từ
sân vô nhà vì quá sung sướng. Buổi chiều, xe hơi của giám đốc Sanh chạy
bon bon xuống tận làng thăm gia đình tôi. Cha tôi được ông Sanh tặng cho
cái chậu sành màu xanh ngọc thạch bọc trong lớp giấy bóng kính vàng rực.
Mẹ tôi được dặn dò kỹ lưỡng: “Bà Tồn, cái chậu này chỉ được sử dụng vào
việc vận chuyển cá”.
Công việc bắt cá cường toan cho viện nghiên cứu đã làm thay đổi danh phận
của gia đình tôi. Cha tôi được người làng kính cẩn gọi là ông Tồn, thay cho
cách gọi trước đây chỉ đơn giản là lão Đốt Than. Cha tôi làm nghề đốt than.
Như những người lao động khác trong làng, như chú Lò Rèn, như thím Nồi
Đất, cha tôi gần như không còn biết đến tên thật của mình. Mẹ tôi cũng vậy.
Lần đầu tiên mẹ tôi nghe người ta gọi mình là bà Tồn, mẹ đã khóc rống lên
vì hãnh diện. Đó là cách gọi tên chỉ dành cho những người danh giá như ông
Sanh, ông Chung.
Ông Chung xoa đầu tôi, tiếp tục khuyên nhủ:
“Cháu phải lưu ý, chớ dây dưa với bọn đàn bà, rồi lại chẳng bắt được con cá
nào. Cá thần tiên là loài sạch sẽ chỉ ưa trai tân.”
Chuyện cá cường toan ghét phụ nữ có lẽ chỉ do ông Chung tự nghĩ ra. Hai
ông lão bắt cá trước tôi đều có vợ con đàng hoàng, nhưng vợ con họ do đau
ốm mà yểu mệnh. Ngay cả viện nghiên cứu cũng vẫn có những bà cán bộ
cao quý, thỉnh thoảng họ tha thướt theo xe du lịch ra tận bờ sông để quan sát
môi trường thủy sinh của cá.
Ông Chung khom lưng nhìn xuống mặt nước, lại bật rật đưa bàn tay lên
miệng cắn ngấu nghiến mấy cái móng tay. Ông vẫn thường làm như vậy mỗi
khi nhìn thấy đàn cá vàng lượn lờ bên ngoài đám rong tảo. Cá lượn bên
ngoài thì nhiều, nhưng chẳng mấy con chịu chui vô đám rong. Tôi nhìn ngón
tay có dính mực đen thui của ông Chung, ngờ ngợ nghĩ ra một điều. Lúc
này, tình cảm của tôi với ông Chung đã gần gũi lắm nên tôi đủ can đảm để
nói ra:
“Bác Chung, tay bác dính mực đen thui.”
Ông Chung lùi phắt lại, giấu bàn tay lem nhem ra sau lưng. Nụ cười thân
thiện của ông biến mất, thay vào đó là kiểu phùng mang trợn mắt rất xấu xí.
Chưa bao giờ tôi nhìn thấy ông Chung hung dữ như vậy. Bộ mặt đỏ ửng
cộng với mái tóc màu cánh gián càng khiến ông giống quỷ sứ hơn. Tôi nghĩ
tới đó thì đâm ra sợ hãi. Ông Chung là người của cõi thần tiên, tôi không
được phép so sánh ông với quỷ sứ. Ông Chung nhận ra điệu bộ lúng túng
của tôi, liền hỏi dồn:
“Cháu có biết điều lệ của làng không? Cháu có học thuộc lòng điều lệ đó
chưa?”
Tôi cúi đầu vâng dạ lí nhí. Dĩ nhiên tôi biết rõ điều lệ của làng. Ở trường
học, thầy cô giáo vẫn nghiêm khắc bắt học trò thuộc lòng câu thần chú đó.
Nhưng tôi nghĩ, ở mức độ tình cảm thân thiết, tôi có thể hỏi thêm ông Chung
những điều khác nằm ngoài thế giới thần tiên, như bàn tay luôn dính mực
đen của ông.
“Chúng ta phải tin tưởng tuyệt đối vào thế giới thần tiên. Niềm tin đó là bất
tử.” Tôi đứng thẳng người, đọc rành rọt.
Ở trong làng có những người vi phạm điều lệ do cõi thần tiên ban phát. Họ
phát biểu linh tinh những khi quá chén. Một đêm bất chợt, kẻ phản bội sẽ bị
cạo trọc đầu, mặt phết mực đen và treo tòng teng trên cây sung. Hình phạt
này luôn có hiệu quả. Những kẻ bị thần tiên trừng phạt sau đó luôn tin rằng,
nếu họ không tin tưởng tuyệt đối vào thế giới thần tiên, thì họ sẽ bị đày đọa
suốt đời trong cõi tối đen.
*
Năm tôi bốn mươi tuổi, viện nghiên cứu Tinh Thần Dân Tộc đã phát triển
thành khu nhà cao tầng nguy nga. Từ bãi sông, người ta có thể nhìn thấy
những bức tường khảm đá đồ sộ và những khung cửa kính sáng loáng. Công
việc bắt cá của tôi vẫn không tìm được người kế tục, nên tôi cứ phải dời lại ý
nguyện đi tìm thế giới thần tiên. Người làng này rất thiếu sự kiên nhẫn và
tinh thần trách nhiệm. Viện nghiên cứu Tinh Thần Dân Tộc đã kiên quyết đề
ra mục tiêu: chuyên môn hóa việc trích vàng từ cá cường toan để xây dựng
nền tảng vững chắc cho công cuộc đi lên thế giới thần tiên. Khẩu hiệu kẻ
chữ to rõ ràng giăng ngang cổng làng, nhưng mọi người cứ lơ là không
muốn chung tay chia sẻ sứ mệnh trọng đại đó. Tệ hơn nữa, một vài đứa trẻ
trong làng bắt đầu thoát ly ra đi.
*
Năm tôi năm mươi tuổi, hàng loạt thanh niên bỏ làng đi tìm cuộc sống mới.
Tụi nó không đi tìm thế giới thần tiên. Thời buổi này chẳng còn mấy đứa
chịu tin tưởng vào tương lai. Bọn chúng lục tục ra đi rồi lục tục trở về, mang
theo những vật dụng quý giá cùng một đống tệ nạn. Tôi biết được điều đó
qua lời kể của ông Chung. Cuộc sống của tôi, từ khi cha mẹ mất đi, chỉ đóng
khung trong khoảng ghềnh đá ở bãi sông. Tôi không vô làng, không biết
những chuyện đau lòng đang xảy ra ở đó. Chủ tịch Chung chép đôi môi
móm mém:
"Chưa bao giờ đám đàn bà trong làng trở nên mất phẩm giá như bây giờ."
Thím Cải Cúc tử tế đã qua đời từ hai mươi năm trước. Chị Đũa Tre tốt bụng
cũng ngã bệnh rồi mất từ nhiều năm nay. Ông Chung bị bọn phụ nữ thế giới
hư hỏng bắt phải trả tiền qua đêm. Ông vò mái tóc đỏ xơ xác kêu than, bọn
trẻ ngày nay đã mất đi sự tôn kính dành cho người lớn tuổi, chỉ nghĩ đến
đồng tiền dơ bẩn. Tôi cũng thấy bọn trẻ ranh kia thật là quá đáng. Ông
Chung là người thần tiên, tuổi đã xấp xỉ một trăm, không hiểu tại sao bọn
chúng lại vì đồng tiền mà đối xử với ông ti tiện như vậy. Từ bao lâu nay, tôi
với ông Chung đã trở thành đôi bạn thân. Chuyện vết mực trên tay ông ngày
đó đã là kỷ niệm vui vẻ. Hóa ra, cả làng đều biết ông Chung dính mực trên
tay, nhưng do lòng kính trọng dành cho ông, mọi người đều im lặng.
Vào mỗi buổi sáng khi từ khu nhà thổ bước ra, ông Chung vẫn chống gậy
lên ghềnh đá để xem cá và khích lệ tinh thần tôi. Nghe lời ông khuyên nhủ,
tôi không lấy vợ, sống đời thoát tục chờ ngày kế thừa chức chủ tịch. Giấc
mơ đi tìm thế giới thần tiên vẫn mang một sức hấp dẫn mê hồn, nhưng bây
giờ tôi không còn sức đi xa. Bốn mươi năm ngồi lỳ trên ghềnh đá xương cốt
tôi đã thoái hóa. Tay chân tôi bắt đầu co cứng và phù nề. Công việc bắt cá
trở nên khó khăn hơn. Có hôm tôi vụng về đến nỗi trượt chân rơi tòm xuống
khe nước. Viện Tinh Thần Dân Tộc đã phát triển lớn bằng một khu công
nghiệp. Người ta rất cần mẫu cá cường toan để đẩy mạnh công cuộc nghiên
cứu. Tôi gần như phải ngủ luôn ngoài ghềnh. Trên nền nhà cũ của thím Cải
Cúc, viện cất cho tôi căn nhà lá, vừa kê được một cái giường và một cái bếp.
Bên cạnh nhà là hồ nước tráng men sứ màu ngọc thạch để thả cá. Nhờ sự
quan tâm tận tình của ban giám đốc, tôi chẳng còn lo chuyện ôm chậu sành
ba chân bốn cẳng chạy lên viện.
*
Năm tôi năm mươi lăm tuổi, dòng sông bị ô nhiễm trầm trọng. Nước thải từ
viện nghiên cứu, từ khu dân cư xả xuống sông ào ạt làm nguồn nước trở nên
đen đủi. Nhiều tuần tôi chẳng bắt được con cá nào. Khẩu phần lương thực
của tôi bị cắt bớt do không hoàn thành trách nhiệm. Tôi phải ăn lá khoai mì
trừ cơm, cả người cứ nôn nao váng vất, nhìn xuống nước chỉ thấy những
vòng quay. Làng tôi nhận hàng loạt công văn khiển trách của viện.
Ông Chung thất thểu ôm mớ công văn mò ra tận gềnh đá.
"Dĩ nhiên đây là lỗi của cháu, nhưng bác chẳng trách mắng cháu làm gì. Nếu
bác trẻ ra năm mươi tuổi, có khi bác còn lội xuống sông bắt cá phụ cháu
nữa. Bao nhiêu năm phục vụ nhân dân, bây giờ sức khỏe bác xuống lắm."
Ông Chung nói tới đây thì đổi giọng khóc tồ tồ. "Sức khỏe bác xuống lắm,
cháu à. Bác trả tiền sòng phẳng rồi mà bọn khốn nạn vẫn đạp bác văng ra
khỏi giường."
Tôi lặng người đi vì ân hận. Thời cuộc nhiễu nhương tới mức này, có ai mà
ngờ được. Vậy mà bọn trẻ kia vẫn vô tư đứng trước sự huỷ diệt. Chiều nào
tụi nó cũng kéo xuống ghềnh đá, tụm năm tụm bảy toé nước ầm ĩ trên dòng
sông đen đủi. Tôi không biết làm cách nào để cảnh báo chúng. Một phần
ngôn ngữ của thế giới con người tôi đã quên mất. Giờ đây tôi chỉ tự trò
chuyện và tưởng tượng bằng ngôn ngữ thế giới thần tiên. Vượt ra bên ngoài
cuộc sống hủ bại này, bồng lai trong niềm tin tuyệt đối của tôi còn rực rỡ,
tráng lệ ngàn lần hơn lời kể của ông Chung.
Mấy đứa nhỏ phát hiện ra tôi ngồi trên ghềnh đá. Tụi nó cười hỗn hào:
“Ông lão đánh cá.”
Tôi đưa tay xua đuổi chúng đi. Bọn trẻ đạp nước tung tóe rồi lại la rú lên:
“Và con cá vàng chết tiệt.”
Tôi bàng hoàng nhìn xuống mặt nước rong rêu tan nát, bỗng dưng thấy sợ
hãi. Còn đâu nữa những ngày yên bình nhu thuận khi con người tin tưởng
tuyệt đối vào thế giới thần tiên.
Dưới kia đám trẻ vẫn hùng hục té nước vô nhau. Cả một đoạn sông đục ngầu
rác rưởi và bùn sình. Đôi chân xanh xao vón cục của tôi lại nổi cơn đau quặn
thắt. Nước mắt tôi lặng lẽ nhỏ xuống dòng sông tuổi thơ trong trẻo. Nếu tôi
có cặp chân dẻo dai như những đứa trẻ kia, tôi sẽ lập tức khăn gói lên
đường.
Thế giới thần tiên ở rất gần đây.
Tháng 10. 2014

bài đã đăng của Lưu Thủy Hương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch