Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Ảo Thuật của Cô Anh Đào

 

Anh Đào là ảo thuật gia, và là ảo thuật gia con gái. Mày biết Anh Đào từ trước khi cô đi làm ảo thuật, lúc cô còn làm thơ, còn đi trình diễn thơ trên các sân khấu ngoài trời. Nhưng lúc đó Anh Đào chưa hẳn là Anh Đào, lúc đó cô ta chưa thật sự nổi trội với mày, cho tới khi cô biết làm ảo thuật, và đi trình diễn ảo thuật.

Anh Đào có dạy ảo thuật nữa, ở câu lạc bộ thiếu nhi hồi đó, và cái màn hay nhất là cô lấy kéo cắt một sợi dây ngay trước mặt mày thành hai sợi dây, xong rồi cô biến hai sợi dây thành một như là không bao giờ bị cắt. Sau buổi đó mày trốn cô Anh Đào vì mày sợ cổ lấy kéo cắt tay chân mày làm hai. Nhưng đó là hồi nhỏ. Bây giờ mày lớn rồi, mày biết điều đó không xảy ra. Và cô Anh Đào cũng nói có những điều mà ảo thuật không được phép làm (chứ không phải không làm được).

Nhưng mà rất nhiều điều khác có thể xảy ra. Mày muốn học ảo thuật đi xuyên qua tường, hay có mặt hai chỗ một lúc, hay chui vào một cái thùng rồi biến mất tiêu. Mày thích những trò giải trí gây ngờ vực hoang mang. Mày thích những vui thú đầy dấu hỏi. Mày thích nghĩ nát óc tại sao, bằng cách nào, có thật vậy không, vv và vv…

Mày nhớ hôm đám cưới của Anh Đào có nhũng món ăn tự nhiên hiện ra trên bàn tiệc, hay mới đầu là món gà nhưng ăn lại như  món tôm, hay uống nước ngọt và nước ngọt biến thành rượu. Vì Anh Đào làm ảo thuật nên cổ biến ông chú rể tên Apollo Robbins thành ảo thuật gia luôn. Hôm đó ổng làm cho một bộ bài tây bay lơ lửng trên không. Rồi ổng lấy đồng hồ của mấy bà đeo trên tay bỏ vô ví đầm họ, rồi ổng lấy hết thuốc lá trong túi tuần mấy người đàn ông nhét vô túi áo họ còn cái bao không thì trả về chỗ cái túi quần, vậy mà họ chẳng hay biết gì. Còn cô Anh Đào thì đọc được những con số trong đầu người ta, đọc được thẻ tín dụng của người ta, và nói gì thiên hạ cũng phải làm theo.

Tại vì cô Anh Đào là mentalist, là tâm thần, thần kinh.

Cô nói, cái đó là khoa học, khi mình biết cách bộ óc suy nghĩ ra sao, mình chỉ cần đi trước nó một chút là điều khiển được nó. Cổ còn nói trò ảo thuật hay nhất là trò ảo thuật không cần làm gì hết mà người ta vẫn tin. Vì nó xảy ra trong đầu người ta.

 

oOo

Sau đám cưới cô Anh Đào có một đứa con gái, tên nó là Gypsy. Mày chưa gặp nhưng mày biết nó là con gái và tên là Gypsy. Hôm Giáng Sinh cổ gửi tới nhà một cái thiệp cho mẹ mày. Mày còn giữ cái thiệp đó. Mày giữ vì mày thấy nó hay, thiệp giáng sinh nhưng không có hình ảnh gì liên quan tới giáng sinh. Chỉ toàn là chữ và ngày tháng. Thiệp có hai cột, một cột ghi ngày, một cột ghi sự kiện trong năm. Nhờ mày đọc nên mày biết Anh Đào đã làm gì, ngày nào Anh Đào đi Châu Âu về, tháng nào Anh Đào và chồng đi đóng phim Focus với Will Smith, lúc nào họ dọn về Las Vegas, và bây giờ họ có show mỗi tối ở MGM. Mày biết Anh Đào đã có một đứa con gái nhờ mày đọc những dòng sau đây:

 

DATE                                   EVENT
…………………..                    ……………………………………………
Ngày 7 tháng 1, 2013     Anh Đào và Apollo ăn mừng kỷ niệm 3 năm ngày cưới
Ngày 1 tháng 7, 2013     Sinh nhật một tuổi của Gypsy the Parrot
……………….                          ………………………………………..

Ký Tên: Apollo, Anh Đào, và Gypsy Robbins 
         Chúc các bạn một Năm Mới Hạnh Phúc.

 

Mày đọc và mày thấy vui vì tự nhiên lại xuất hiện con bé Gypsy Robbins, Gypsy the Parrot. Cô Anh Đào thật hay. Mày phục cổ, chọn giống dân du mục đi lang thang làm ảo thuật đặt tên cho con. Và con bé này chắc nói nhiều lắm, nói luôn mồm, nói nhiều giống mẹ nó, nên mẹ nó mới gọi nó là Con Két Gypsy! Nó mới một tuổi mà đã nói nhiều như két.

Mày nhớ mày đã text cho Anh Đào: “I cannot wait to meet Gypsy.”

Anh Đào text lại: “Lên đây chơi với Gypsy và đi coi nhiều ảo thuật mới.”

Mẹ mày nói: “Hè năm nay mình sẽ lên đó chơi.”

 

oOo

Dọc đường xa lộ xuyên bang từ L.A. lên Las Vegas mày nôn nao nghĩ tới những màn ảo thuật Anh Đào nói. Mày tự hỏi tại sao ảo thuật chỉ xảy ra trên sân khấu thôi. Mày muốn ảo thuật xảy ra ngay tại đây, bây giờ, một thứ ảo thuật nào biến 5 tiếng lái xe thành 20 phút, một thứ ảo thuật mang nguyên thành phố Las Vegas vào sát L.A. Mày hỏi mẹ mày điều đó và mẹ nói ngủ đi con, ngủ một chút đi, khi thức dậy là con đã tới nơi. Mày nhắm mắt và tưởng tượng một thứ ảo thuật trong giấc ngủ, một thứ ảo thuật xảy ra ngay trong cơ thể của mày.

Mày thấy Gypsy là cô Anh Đào thu nhỏ lại. Cô bồng một người bé tí giống cô in hệt, giống như trong bức tranh treo ở nhà mày, một cái đầu con nít hả họng la làng và khạc ra một cái đầu khác giống nó nhưng tất nhiên nhỏ hơn. Bức tranh tên Echo of A Scream của một họa sĩ Mễ Tây Cơ mà mày không nhớ tên. Còn đây là cô Anh Đào bồng Gypsy, rồi Gypsy bồng một con búp bê ăn mặc y chang như nó. Mày thấy mọi người chui vào một cái phòng đông lạnh đóng chặt cửa lại và cô Anh Đào nói ảo thuật đang xảy ra. Đây là ảo thuật nén thời gian. Một giây sau đó, khi cửa mở, là nhiều ngày đã trôi đi và mình đã bay vòng quanh trái đất xong rồi.

Khi mày tỉnh ngủ thì ảo thuật đã biến con đường trưa nắng chói thành buổi chiều rực rỡ trong sa mạc. Xe lòng vòng quanh nhiều đường cong xoắn ốc rồi nhà cô Anh Đào hiện ra bất chợt giữa những cây chà là và cọ kiểng. Một dinh thự thì đúng hơn, nằm cạnh hồ nhân tạo có suối nước tung bọt trắng xóa, như ảo ảnh về một ốc đảo của những người gypsy.

Mày nói với cô Anh Đào: “Con có mang quà cho Gypsy đây này.”

Quà do mày tự tay làm. Mày biết thắt dây thung nhiều màu thành vòng đeo tay. Mày làm cho Gypsy một cái màu cầu vồng và một cái màu xanh két.

Cô Anh Đào dẫn mày lên lầu gặp Gypsy. Chắc là nó đang ngủ trưa. Mày hỏi: “Gypsy bao lớn rồi?”

“Gypsy sắp hai tuổi rồi.”

Cô Anh Đào kéo mày ra ngoài bao lơn.

“Đó Gypsy đó.”

Mày thấy một con két xanh lè, mỏ vàng, mắt đỏ, đứng trong lồng nhìn ra.

Cô Anh Đào cười, “Gypsy the Parrot! HA HA HA!

Giọng cô Anh Đào cười nghe khác lạ. Mày rởn người. Mày nghe  tiếng cười dội lại giống tiếng chim két. Mày chạy. Mày phóng hai ba bậc xuống thang lầu, mày vấp, mày lăn lóc mấy vòng dưới cầu thang.

Mẹ mày hoảng hốt, “Chuyện gì vậy?”

Mày khóc nấc. Mày cứng họng không nói được. Mày vừa xem một màn ảo thuật kinh dị nhất trên đời, một người mẹ biến con mình thành két!

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


1 bình luận »

  • tường vũ anh thy viết:

    tôi yêu câu chuyện này giống như vô cùng yêu truyện “nhét một căn phòng vào một hạt cát ”
    cám ơn tác giả Đặng Thơ Thơ.
    vvtt

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch