Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Lòng Tự Hào–Cái Bình–Bóng Cây Ngô Đồng

 

 

LÒNG TỰ HÀO

Một ngày, lòng tự hào bị phá sản. Nó tự nguyện ra hầu tòa. Trước đông đảo mọi người, nó nói:
“Tất cả cũng lỗi tại tôi, tôi đã quá hào phóng trong những năm qua, tôi đã vô cùng cắn rứt. Lần cuối cùng tôi xin được tự hào về bản thân là đã dũng cảm nhận sai lầm.”
Cả hội trường ai cũng thán phục, đã có một lòng tự hào can đảm như thế.

Một sự im lặng rất trang trọng. Từ phía trên bục cao, có một chiếc đinh ốc cất tiếng:

“Xin quý vị hãy nhìn đây, tôi là một phát minh rất đỗi tự hào, tôi tin rằng, sau cú đột phá này, chúng ta sẽ có đà tiến xa hơn nữa, những phát minh có thể vươn tận mặt trăng, khám phá sao chổi…”

Cả hội trường im lặng lắng nghe, thật cảm phục phong cách “ngất ngưởng” của cái đinh, thật đáng tự hào.

 

CÁI BÌNH

Một cái bình lúc nhúc những chuột. Đủ loại chuột: cống, hôi, chù, nhắt… Chúng tha về đủ thứ rác rưởi đầy trong cái bình. Chiếc bình đã bị sứt mẻ, mục ruỗng và có mùi thối um. Lão chủ nhà dặn mấy đứa con:

“Đập chuột tránh làm vỡ bình! Nhớ chưa các con.”

 

BÓNG CÂY NGÔ ĐỒNG

Giữa một cánh đồng rộng lớn có một cây ngô đồng đại thụ, không biết nó đã tồn tai ở đấy từ bao giờ. Người ta bảo ở đấy linh thiêng lắm, có nhiều ma quỷ nên ít ai lai vãng. Tán cây rộng và rất mát nhưng trời có nắng gắt vẫn ít thấy ai đó ghé lại nghỉ ngơi. Có một cậu bé cứ hằng ngày cứ quanh quẩn cho trâu gặm cỏ. Mỗi ngày cậu ta đều là bạn với ngô đồng sáng,trưa,chiều … Buổi sáng, nắng phía đông, cậu ngồi về phía tây. Buổi chiều,nắng phía tây, cậu lại ngồi về phía đông . Chỉ có buổi trưa là cậu tự do chạy quanh gốc cây. Cậu bé hơi bị thiểu năng nên cứ thắc mắc rằng tại sao cây lại đổi ý trong ngày nhiều như vậy, khi thì bóng mát bên này, khi thì bóng lại mát bên kia, không cho cậu được yên một chỗ. Cậu nghĩ chắc là cây muốn đổi hướng nhìn để quan sát mọi người. Buổi trưa thì cây phải nghỉ ngơi nên mới yên như vậy.
Có những ngày mưa,cậu bé không thấy bóng cây đâu. Cậu ngh : “À, chắc là cây bị ốm nên không vui vẻ với mọi người.”
Mùa mưa bão, cậu bé không chăn trâu, nước ngập cả cánh đồng. Cây ngô đồng bị gió xô gãy cành, thân cây ngã rạp xuống. Cậu bé đã khóc nghĩ rằng: “Cây đã rất buồn khi vắng mình.” Trên cánh đồng giờ chẳng có ai.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch