Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ĐÁY

0 bình luận ♦ 7.10.2014

 

Họ đang chết đi từng ngày. Tôi than khóc cho họ bằng một bên mắt. Chỉ một con mắt. Duy nhất một. Tôi không mù hoặc bị tật gì ở mắt. Như mọi người, tôi có cả hai mắt. Tôi cận, nhưng hai mắt tôi vẫn nhìn được. Mắt tôi loạn thị, nhưng tôi vẫn nhìn được. Con mắt trái của tôi đã rớm huyết mủ vì bọn họ – Những người nhà của tôi. Chưa bao giờ tôi thấy ngạo nghễ khi nhắc, hoặc nghĩ đến họ. Lâu rồi, lúc tôi còn là một thằng nhóc. Tôi ngã vào chảo sôi, và bỏng nửa cánh tay. Một người họ thấy tôi. Một câu hỏi khẽ, và có chút luống cuống. Người đấy nói sẽ đi tìm bác sỹ cho tôi. Thời gian chậm giãi trôi đi cùng cơn đau từ vết bỏng. Lúc đấy tôi không đếm, nhưng có lẽ là khá lâu, tôi không thấy lại họ. Chưa có bác sỹ, cũng không nghe thấy còi xe cứu thương. Tôi nằm đó cùng cái chảo sôi. Một người bác đã đưa tôi lên nhà và sát trùng vết thương. Đấy là người họ hàng duy nhất tôi nhận mặt. Ông ấy chết rồi. Từ rất lâu. Hệt như vết bỏng trên tay tôi, có từ rất lâu. Giờ vết bỏng không còn nữa, và không ai trong nhà tôi nhắc về việc tôi từng bị bỏng. Họ. Những người còn lại. Những người tôi muốn quên. Vẫn ở đây. Ngay cả khi tôi cố gắng trục xuất hết bản mặt họ khỏi đầu mình, thì, họ vẫn trở lại. Và bước chân, gần, ngày một gần về phía tôi và tôi buộc phải đối diên, bằng cả hai con mắt. Giọt huyết thống đã xiềng tôi với họ. Tôi bị cầm tù trong đấy. Giọt máu độc, đang ngày càng độc. Như một loại Acid màu đỏ, chúng ăn rữa tôi. Tôi có thể ngồi đây, trong tòa tháp được xây cất lên từ sách và bản thảo. Những trang sách được đốt ra từ những linh hồn luôn rớm máu với trái tim không bao giờ ngã gục. Đấy là các nhà Thượng Thần. Bên dưới, kẻ tận tụy mài mực bằng ngón tay để thảo lên giấy trắng thứ tâm thư của máu và hồn, chính là tôi. Việc tôi ra đời đã đánh dấu kết thúc cho nòi giống tôi buộc phải kế thừa. Một bệnh xá tồi tàn. Trong một năm 89 mù sương. Không đèn, không nến, không trăng. Còn tôi, lặng lẽ chui ra đời sau một cú rặn quá mạnh từ mẹ mình. Theo tôi biết. Mẹ tôi sinh tôi khó. Một điều nữa. Thời khắc tôi đòi chào đời, đã có tiếng cú lợn. Con cú lợn đứng một nơi nào đấy. Trên cây, hoặc trên mái bệnh viện, hay chăng, nó đậu ngay sau cánh cửa kính, lặng lẽ quan sát ca đẻ. Con cú lợn rống tiếng kêu đầu. Và mẹ tôi đau đẻ. Các hộ tá chuẩn bị nước sôi và khăn. Một tiếng “Éc.” Rồi một tiếng éc. Tiếng nữa. Thêm một tiếng nữa. Sau bảy tiếng, tôi chào đời. Còn con cú lợn, bay vụt đi. Không ai thấy được nó. Họ đoán nó màu trắng. Thứ màu quen thuộc, đặc trưng của loài cú lợn. Liệu nó có khoác lông đen không? Tôi chưa từng thấy con cú lợn nào màu đen, nhưng tôi nghĩ có. Con cú lợn lông đen. Giống như lúc tôi chào đời. Trời mây, các khuôn mặt người, đều ngấm vào màu đen. Tôi bật tiếng khóc. Rồi người quanh đấy cười, nói, rằng tôi là con trai. Những tiếng đấy cũng vọng vào màu thui đen của phòng đỡ đẻ. Lúc sau trời sáng lại. Mây mù bị một trận gió quá lớn thổi bạt đi. Hoặc người trong bệnh xá đã thắp đủ mọi loại đèn, hòng tạo thành một thánh đường của ánh sáng. Tôi đây. Là kẻ không nương náu. Cũng là thất bại của chính cha mẹ tôi. Hoặc rằng, người con mà cha mẹ tôi yêu quý, vốn chết rồi. Năm thứ nhất xác hắn đã chôn vùi dưới đầm đen. Một năm trôi qua. Rồi năm tiếp theo, tinh thần hắn đã băng hoại, và lở loét bởi tiếng hát của những Siren. Và giờ, tôi thay thế hắn. Hàng ngày, tôi luôn thấy bọn họ. Từng người nhà mình ngã xuống. Những cái dép kêu loẹt xoẹt và từng cẳng chân tụt xuống cỗ quan tài số 24. Tôi trong đó, và cũng không trong đó. Cỗ áo quan có nắp trong suốt. Như một phiến băng trong. Tôi có thể đứng trên mà quan sát họ. Như một tấm gương, tôi có thể ngó lên để nhìn thấy mình, và thấy họ. Cỗ quan tài này rất rông và không bằng phẳng. Từng người đang đào xới bên trong bằng tay. Họ an vị ở chỗ của mình, nhưng, luôn là thế, bằng nhiều cách khác nhau họ xâm nhập vào nhà nhau. Bởi những tiệc rượu dài lê thê. Những mẩu chuyện qua loa, và nghĩ rằng đấy là sum họp. Cụng chén, rồi lại cụng chén. Tàn tiệc, họ lùi hết đi và trở về cái hang của mình. Như tôi nói, họ thường xuyên xâm nhập vào chỗ của nhau, và, cũng rất thường xuyên, họ ngăn chặn nhau bước vào chỗ của mình. Chỉ một vài phút ngắn thôi. Họ sẽ để người khách lạ trong nhà. Và đi đâu đấy cho đến khi kẻ lạ chịu rời đi. Chỗ của tôi luôn có tiếng sôi sục của những cái bụng đói. Tiếng “ọt,ọt” vang đến tận tòa tháp của tôi. Cha mẹ tôi tiếp tế, rồi thu dọn những thứ họ mửa lại. Tôi từng thấy nhiều cuộc đi lại ồn ào ngay nơi đây. Những bộ xương tuột hết khớp. Họ đi qua, va quyệt và hằn học với những tiếng trong đầu. Chỉ một tiếng súng thôi. Không cần biết ai bắn ra. Là họ sẽ gằm ghè như loài sói đói, họ sẽ xù lông, bật những lưỡi dao từ lâu vẫn giấu trong miệng ra và xâu xé mối thù địch bằng mọi giá. Chỉ ở cỗ quan tài này thôi. Không ai bước trở ra cả. Màu tối đã phủ quanh đây rất lâu. Giống như một vòng xoay với những cái sọ lở loét, những con chim cụt cánh chỉ biết nhảy lăng xăng. Họ sợ ánh sáng. Và tôi cũng thế. Bọn họ sẽ co rúm lại nếu mặt trời chiếu đến, khiến mặt họ lộ hoàn toàn. Còn gì hãi hùng bằng việc họ bị chọn ra để đơn phương đi ra ngoài. Phía bên ngoài. Ngoài cỗ quan tài số 24. Đấy là một chốn khác, và đáng nhẽ tất cả chúng tôi phải ở đấy. Chưa ai có cuốc, xẻng, hoặc búa tạ để đập cỗ quan tài này. Họ không có, không muốn có hoặc không thể…Con mắt trái của tôi, có lẽ tôi chỉ nhìn họ với nó. Thứ cảm xúc thời trẻ thơ cần bỏ lại. Những cái mặt cũ của họ đã bị chính họ chon đi. Giờ, họ chường cái mặt này ra. Nó già nua, lộ vẻ yếu nhược nhưng gói nhiều quỷ bên trong. Mấy cái nắm tay, vỗ về, đèn ông sao, pháo chuột hoặc những món quà được bọc giấy màu…Tôi không thấy chúng nữa. Hoặc rằng, chẳng có chúng đâu. Vì cỗ quan tài đang tụt dần xuống đất. Không hề có một sự rung chuyển nào bên trong. Mọi thứ êm đềm quá. Nhưng tôi. Có lẽ, chỉ mình tôi, là nghe thấy tiếng chìm vào đất. Những con giun béo ngậy, bầy lươn vàng sống bằng bùn thối hầm mộ đang trườn bò quanh quan tài. Một tiếng hét của tôi bất quá chỉ làm họ ngoái cổ. Rồi lại quay đi, vì nghĩ rằng tôi nằm mộng. Tôi nương náu vào tòa tháp của mình. Với con mắt đang ung hoại, và dần đỏ đục vì những cơn khóc bạt mạng. Sau này tôi chẳng biết mình có để rơi giọt lệ nào không. Con mắt trái, duy nhất chứa họ, giờ chỉ là một cục đỏ hình con mắt. Bóng ảnh họ đã nhòa dần. Họ đang chết đi từng ngày. Thế là tôi thảo lá thư này. Tiếng đi lại rầm rầm, cha mẹ tôi đã đi lại trong đấy. Trở thành những khổ sai của các trưởng bối bề trên. Họ gào rống trong im lặng. Tôi thật không biết, họ có nhìn ai bằng con mắt trái của mình không. Tôi thấy họ cười, nói, chơi đùa với trẻ con và mèo. Khi các bậc phía trên đi lại, và gặp cha mẹ tôi. Lập tức họ bắt chuyện với nhau. Nhưng này. Đấy là chuyện chào hỏi. Hoặc họ quá hãi hùng cái kiếp sống cô độc và sòng phẳng về sự thật. Họ sợ ma. Và, họ bật đèn thật sáng, thắp đến chục bó hương. Chẳng có ma. Chỉ có họ, và bọn họ. Tên tôi chết rồi kia ơi! Khi trước ngươi có hiểu cha mẹ không. Ngươi nghĩ họ khát khao thứ gì. Họ khóc thế nào, cười ra sao. Hay ngươi chẳng hiểu gì về họ. Cũng như, họ chẳng hiểu ngươi, ngay đến cái chết của ngươi, liệu còn trong đầu họ. Tôi. Đã thay hắn. Và, có lẽ họ cũng đã quên tôi là gì. Vẫn là đứa con yêu của cha mẹ. Đấy là điều họ nghĩ. Một miếng bóng không ngừng chảy máu. Tôi đây. Và tôi tin là thế. Là tôi. Chưa một lần, cha mẹ tôi tiết lộ về nỗi lòng mình, dù là với cái bóng mình, với hình họ trên gương, hay với một hình nộm mặt trắng. Tôi từng bị đánh thức bởi tiếng khóc nấc. Lúc đấy họ ngủ. Tiếng khóc nấc đấy là từ trong giấc ngủ. Họ không tỉnh dù có nấc thêm mười tiếng nữa. Tâm hồn cha mẹ tôi đấy ư. Họ chưa thể tìm thấy cuốc. Còn cỗ quan tài, đã ngập sâu. Rất sâu. Tôi phải căng mắt để thấy chút nắng ít ỏi hãn hữu phảng phất trên nắp quan tài. Bọn họ lại gục. Rồi lồm cồm bò lên, rồi lại gục. Họ đang chết đi từng ngày. Những gương mặt này tôi đã muốn từ chối. Thế nhưng, nó vẫn đến, và tầm gửi vào ngay trong tôi. Lá thư dài vẫn tiếp tục. Những bóng quế không sủi tăm. Thật sự, tôi không biết mình có bị đồng hóa cùng họ không. Họ. Chà, nói vậy là tôi đã thống nhất từng người rồi. Bởi cái khối thịt này, không có nơ-ron liên kết. Họ, cũng là ai đấy, và ai đấy cũng là bọn họ. Những con quạ lạc bầy. Trong lúc họ ngồi thành hội. Rồi ráng sức để tất cả hòa lại. Thì, tôi bắt gặp nụ cười đắc thắng của Satan. Chẳng ai sẽ về lại với nhau. Họ gục rồi. Và giờ đây, tôi chỉ cố gắng quên sạch đi những bóng ảnh nhòa thân quen. Máu tôi lại rỉ. Không phải con mắt nữa. Mỗi sợi lông trên người tôi giờ đều dính chất đỏ. Từng đêm dài, tôi gục trên bàn viết. Tòa tháp do tôi dựng không đủ vững để ngăn tiếng, cũng như những cái cẳng chân, tay đang leo lên. Tôi cố thủ trên này. Rồi viết lá thư. Máu tôi trào ra, tưới xuống hàng chữ. Họng tôi luôn rát, và, chỉ cần một tiếng ho là mọi đờm dãi sẽ phun hết ra. Chúng cũng màu đỏ, và đặc, hệt như những mẩu tiết trong các quán cháo lòng. Bút tôi vẫn đi. Hết trang, rồi trang mới. Máu lại rướm trong họng. Rồi trườn đến các chân răng của tôi. Miệng tôi tanh lòm. Từng cái răng đỏ ngòm như được quét sơn. Dường như một số răng đang lung lay và dần trượt khỏi lợi. Để tránh làm nhơ trang thư. Tôi nhổ chúng ra ngoài. Một cái răng tuột ra cùng vũng máu. Tôi rửa sạch miệng rồi quay lại bàn viết. Tôi không muốn cắt cơn đau của mình. Dù, có lúc nó quặn lại và bào hoại hết gan ruột tôi. “Này cháu, sao không xuống đây nhỉ với chúng ta.” – Ai đấy gọi tôi. Rồi, tôi lại được nghe chính những lời đấy từ cha mẹ mình. Tiếng họ đã gần lắm rồi. Sẽ có bàn tay thò đến miệng tháp. Rồi họ sẽ thấy tôi. Kẻ đang ngồi trong những chồng sách, bản thảo, trên một cái bàn gập và viết lá thư về bọn họ. “Đừng như thế!” – Lại tiếng họ gọi về từ sâu hoắm trong đầu tôi. Và thế là, tôi đi xuống. Đứng bên bọn họ. Rồi choáng váng vì hơi độc thổi ra từ chính những ruột thịt của mình. Cái cỗ quan tài lại chìm xuống sâu hơn rồi. Tôi hô hoán về một cây búa. Và họ, lờ mất, rồi xâu xé cái bàn tiệc vừa dọn ra. Đâu phải rằm tháng bảy. Hôm nay là tất niên. Con số 24, giờ, in vào trán họ. Tôi cũng bắt gặp con số đấy trên trán mình lúc soi gương. Tôi lau, gãi, xối nước lạnh. Chúng không đi, và dường như đang đóng dấu vào tôi. Mắt trái. Một viên máu đỏ đặc. Tôi đang chết đi từng ngày. Quan tài chui xuống. Mặt trời đã vỗ cánh về triền núi, hay bọn chúng tôi đã mù cả trong ánh mặt trời. Chúng tôi lay lắt trong bao tử của con cá voi nghìn năm tuổi. Đêm lại qua. Tôi sẽ đợi thêm 24 giờ nữa. Và tôi sẽ lại lên đây. Tòa tháp dưới đường chân trời đổ nát. Cũng là chốn nương náu. Tôi sẽ viết tiếp thư. Cây kiếm của tôi đây. Lá chắn của tôi đây. Tôi sẽ chém nát cái nắp màu trong đã phủ mù bụi đen. Đục thủng từng vách ngăn để nhìn thấy cỗ xe ngựa. Đấy là lời tuyên chiến của tôi với cỗ quan tài số 24. Lúc này. Bây giờ, và ngay đây, cuộc chiến sẽ bắt đầu!

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch