Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

NHỮNG KẺ BỊ ĐÁNH CẮP GƯƠNG MẶT

 

Đêm đêm chị lại bật dậy trong phòng bệnh và đứng dậy thuyết trình giống như bị thôi miên. Chị nói chuyện với những bệnh nhân nữ đang nằm ngủ và thỉnh thoảng thấy họ ú ớ. Những giấc mơ cứ đi quẩn quanh trong phòng bệnh trắng xóa. Thỉnh thoảng họ chạm nhau nhưng họ chẳng bao giờ nhận ra nhau. Họ không nhận ra chính gương mặt của mình trong giấc mơ. Ở thế giới ấy được họ kể lại trong tỉnh táo khi trả lời với bác sĩ, rằng họ đã gặp rất nhiều người chẳng có đôi mắt, chẳng có tay chân, và gương mặt bị chảy dài xuống cổ. Vì thế nên đó là những gương mặt không hề biết nuối tiếc điều gì bởi họ không có cổ để nuốt vào những điều nuối tiếc ấy mà tiêu hóa.

Bệnh viện trắng xóa dưới ánh trăng loa lóa. Ngoài kia có vài bóng trắng quên không mang theo gương mặt. Lại gần, gương mặt họ khuyết một bên và có màu vàng nhàn nhạt của trăng. Những vành trăng méo khuyết đang im lặng, thỉnh thoảng lại ú ớ và búng búng ra điều gì đó dưới lớp da màu vàng ệch như quả bóng xìu. Còn chị thì vẫn đang diễn thuyết. Giọng chị liên một hồi. Chị vừa nói chỉ chỉ ngón tay vào những người đang ngủ:

-Này, nói cho các người biết, ngoài kia chẳng có gì, những sop hàng thật đẹp, những con ma nơ canh thật đẹp, chúng đang ở trong tủ kính, những chiếc tủ kính được lau bóng loáng. Và nữa, nhiều khi các người cứ muốn được như con ma đơ canh kia. Không suy nghĩ, không làm lụng, và không phải cười gì cả. Nhiều khi các người cứ cười ngoác cả miệng ra để được ăn. Ngày hôm nay các người đã ăn gì chưa mà ngủ hết cả vậy. Chưa ăn à? Hôm nay không có món nào ngon miệng cả à?

Những gương mặt người bất chợt cười cười ú ớ.

-Các người đã nghe kể đến chuyện thứ mấy của người họ Lý ? Đôi mắt nó vẫn vậy, nhưng ti hí hơn bởi gương mặt được đắp lên nhiều thịt. Những loại thịt được cấy từ tế bào của nhau thai đấy, những thứ nhau thai đang còn sống trong bụng của những người đàn bà cơ. Gã họ Lý này đã cấy lên mặt cả nhau thai của vợ anh chàng họ Thạch. Họ Thạch này hiền lắm. Suốt ngày cứ cặm cụi làm, làm, làm. Họ Thạch vốn sinh ra từ một cái máy cày cũ kĩ nên da nó đen nhẻm như trâu ấy. Họ Thạch này rất chán, không biết , không nghe và cứ cặm cụi làm để ngày mua được 18 chén cơm cho lũ con. Lũ con của họ Thạch đứa nào cũng có gương mặt ngờ nghệch và những đôi tay thật to khỏe. Chúng nó giống cha. Còn con của họ Lý thì nhiều vô kể. Chúng ở khắp nơi. Chúng có cái miệng thật to, to quá cỡ. Mỗi khi cha chúng đến chúng cười ngoác miệng ra và hét lên như sấm vậy.

Những bước chân đang vào, người quản lý nói vọng ngoài cửa sổ: “Ngủ đi, khuya quá rồi, cô có muốn sang phòng biệt lập ở dãy sau không?”Chị im bặt. Một lúc sau lại sang sảng khi đã nằm vào giường.

-Haha, các người sợ hết cả à? Gã họ Lý kia đã đi du lịch rồi đó. Gã sẽ ghé rất nhiều nơi và còn lâu mới về nhé. Gã sẽ nếm tất cả các vị ngon và ve vuốt làn da thật mịn màng của những đứa con. Gã lịch thiệp lắm. Gã nói chuyện rất hay. Họ Thạch kia thì cả ngày im ỉm. Ngày xưa họ Thạch đánh đàn rất hay nhưng bây giờ chiếc đàn đã được mang đổi lấy mười tám bát gạo đấy. Chỉ nuôi đủ một ngày cho mười tám đứa con, họ Thạch lại nai lưng ra làm. Đó là nhờ gã họ Lý ban ơn huệ cưu mang cho cả nhà đấy.

Có người ú ớ, ngồi dậy ngơ ngác.

Nghe tiếng ngáy đều đặn và tiếng ú ớ nghiến răng trèo trẹo.

***

Ban ngày, hầu như không có chuyện gì ngoài những tiếng cười và những đôi mắt vô hướng. Họ tranh giành nhau những thức ăn để dành mà người ta mang vào từ thiện. Có khi họ đánh nhau. Bác sĩ cũng phải dè chừng họ.

***

Đêm nay không có trăng, chỉ những gương mặt màu vàng bệch đang nằm ngủ. Chị lại diễn thuyết. Giọng chị oang oang vang ra tận hành lang. Ngoài kia thật tối. Đêm đen ngòm nhưng chị vừa nhận ra gương mặt ở trong song sắt của hắn, gã họ Thạch kia. Gã tiều tụy lắm, người gầy xơ gầy xác, gương mặt dài ngoẵng, hai má hóp vào, nhưng đôi mắt, đôi mắt hắn hằn học những tia xanh thật lạnh như con mãng xà. Gã như con mãng xà bị cướp cây cung. Tại gã họ Lý ấy. Gã không biết, hay có biết thì mặc kệ gã. Chỉ tại gã chỉ biết lo đủ mười tám chén cơm chứ không biết gì hơn. Ngày xưa chị từng mê muội tiếng đàn. Chúng nỉ non và ai oán lắm. Nhưng từ khi có cái chén, gã chỉ lo đốn củi kiếm cơm xới đầy vào đó cho lũ con. Gã không biết quí chị lá ngọc cành vàng.

-Các người xem đi, gã vừa đến đấy, cái gã họ Thạch đấy, tay nó vẫn còn cầm cái chén. Nhưng bây giờ tôi kể cho các người nghe về gã họ Lý kia nhé. Họ Lý đã rất ngọt ngào với tôi. Gã có đôi mắt thật đa tình. Ngày xưa gã làm nghề nấu rượu. Từ khi gã có bộ cung bằng vàng của con chằn tinh gã đã chuyển sang nghề săn bắn. Gã bắn rất nhiều loài thú, có ngày gã bán được cả trăm tấn thịt. Khi những đống thịt chất ngổn ngang ở sân trước được bán hết cả gã mới thở phào. Gã săn giỏi, ai cũng khâm phục. Từ ngày các loài thú hiếm hoi gã chuyển sang săn người. Gã thường đi vào đêm khuya ấy. Thấy chưa? Tôi đã bảo mà, gã đang đi ở ngoài ấy đấy. Gã phải tìm được loại người có thịt thật thơm mới được giá. Gã không bao giờ đến nơi này đâu. Gã mang về và bán cho hoang hồn của chằn tinh và đại bàng. Gã giàu có lắm, cả hàm răng và những móng tay của gã đều được bọc vàng. Gã nổi bật nhất thiên hạ. Không ai dám cãi lại nửa lời với gã. Gã tung hoành khắp nơi. Bây giờ nhà nào cũng phải đóng cửa thật sớm kẻo lại bị gã bắn.

-Mày lại kể chuyện à, chuyện về gã Lý à, mà hắn bắn cái gì, hắn giỏi bắn bi lắm à? – một bệnh nhân vừa thức dậy hỏi chị và ngáp dài.

– Các người chẳng hiểu chuyện gì đâu, này nhé, từ khi họ Lý có cung vàng vua bèn phong họ Lý làm đô đốc đấy. Gã tung hoành khắp nơi. Gã xây thật nhiều doanh trại, nhiều nhà xưởng, nhiều tòa nhà lớn lắm. Gã dám dọa cả vua. Gã đã nói điều gì đó vào tai vua mà bây giờ vua chỉ được phép ăn và ngủ với các bà vợ. Cả giang sơn này đang treo trước tầm ngắm trước chiếc cung vàng của gã đấy.

-Cái gã họ Thạch kia, các người biết không, gã đã mọc đuôi đấy, cái đuôi gã cụt ngủn nhìn như đuôi lợn nái. Có lần, cả bộ xương sườn của gã bẻ quặp ra sau và chỉa nhọn ra sau lưng như một loài khủng long. Haha…một loài thạch sùng, tắc…tắc…chúng đang đi kiếm muỗi đấy, ở trong cái song sắt kia chỉ có muỗi.

Chị ấy cứ sang sảng cả đêm. Những bệnh nhân trong phòng vẫn ngủ và ú ớ. Thỉnh thoảng họ lại cười trong giấc mơ. Những nụ cười ngô nghê dưới các khuôn mặt màu vàng ệch.

***

Sáng sớm đã nghe tiếng leng keng. Hôm nay người ta tập trung bệnh nhân rất sớm. Họ chuẩn bị đón một đoàn từ thiện nước ngoài đến thăm. Nơi này có1800 người tâm thần vô gia cư và lang thang. Tất cả họ, lũ lượt kéo ra sân và xếp hàng nhanh như những cỗ máy tự động. Có 7 người quản lí đứng ở trước, đoàn người đến thăm họ chỉ dám đứng phía trên kia.

Bọn họ đang chia bánh và nước ngọt. Từng người từng người đi lên và nhận rất trật tự. Chỉ có những cái cười là lạ và những gương mặt bấy giờ không có mắt. Người quản lý ngầm nhắc nhỏ:  “Mấy người tâm thần ăn nhiều lắm đó. Họ ăn như không biết no. Vì vậy họ…rất khỏe. Một khi họ lên cơn thì họ mạnh bằng 4-5 người!”

Ngang qua các trại đã cửa đóng then cài, những cánh tay giơ ra kêu gọi, van xin. Những người phụ nữ ngơ ngác giơ tay xin tiền, những thanh niên còn khỏe mạnh nhưng lại xìu như cọng bún, cười vu vơ như làm quen, giơ tay xin bánh, kêu gọi í ới, kẻ nằm, người ngồi, nằm ở mọi nơi, vắt vẻo trên thanh sắt cầu thang của trại, ngồi suy tư nhìn ra sau lớp hàng rào kẽm B40. Có rất nhiều gương mặt ở đây: mặt nằm lún sâu vào cổ, mặt bị xóa sạch chỉ còn lại một tấm da căng với mái tóc bù xù, mặt bị ngược, mặt không có miệng là nhiều nhất. Thế mặt không có miệng họ ăn bằng gì? Nghe nói họ vẫn ăn bình thường, họ ăn qua lỗ mũi ấy. Lớp thịt ở dưới mũi của họ lúc nào cũng ú ớ điều gì lùng bùng ở trong.

Chị ngồi ở chiếc ghế cuối dãy phía sau. Sáng nay chị không muốn ăn gì. Chị ngồi cúi đầu nên chỉ thấy được mái tóc cắt ngắn. Chị đang lầm bầm điều gì đấy vô định dưới đất. Người quản lí đang đi tới, thấy chị ngẩng mặt lên và nhìn rất hiền:

-Họ tới rồi à? Họ có mang theo giấy tờ của tôi rồi à?

-Vâng, chị ra ngoài nhận quà đi.

Chị bật đứng dậy và đi như chạy ra phía trước. Chị đi thẳng đến đoàn người từ thiện. Chị nhìn thật gần mặt họ làm nhiều người sợ hãi. Họ lùi lại cả, còn chị thì cứ nhìn chằm chằm.

-Các người có mang cho tôi không? Đưa đây!

Họ lấy một phần quà đưa cho chị. Chị hét to lên:

-Không phải, giấy tờ của tôi, những tấm bằng của tôi, các người trả ngay cho tôi chứ!

Hai người quản lí chạy lại kéo chị vào phòng. Giọng chị hét lên, hai chân giãy giụa bị kéo lết về. Tiếng cửa đóng sầm và tiếng khóa chốt.

***

Tối nay thật yên ắng. Chỉ nghe những tiếng ú ớ phát ra từ những ô cửa sổ nhỏ. Chị không nói nữa. Gương mặt chị bây giờ đã trở thành một vành trăng trũng vào trong. Vẫn nhìn thấy được dưới lớp thịt vàng ệch dưới mũi cứ lùng bùng điều gì nghẹn ứ. Chị ngồi đấy và không nghe thấy gì.

Tiếng đàn tích tịch tình tang từ đâu vẳng lại. Bóng cây đa, cung điện của vua thủy tề và họ Thạch, cây cung vàng và những phép thần thông biến mất dưới miệng hang sâu hút.

Nửa đêm, người ta nghe tiếng hét thất thanh từ phòng chị: lũ bọ hung đã kéo đến bò lổm ngổm dưới chân giường. Chúng đang bò đi khắp nơi. Gương mặt của chị đã bị xìu và méo mó. Người ta thấy có một cái nhọt đã vỡ dưới mũi trên gương mặt màu vàng ệch của chị.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


2 bình luận »

  • minh hà viết:

    Một nỗi ám ảnh triền miên
    Tiếc rằng nhà văn này hơi lạm dụng các chi tiết, hình ảnh hãi hùng. Gây sốc, nặng, xoáy nhưng lại hơi thiếu kẽ hở và biên độ mở rộng.

  • Anh Thư viết:

    Cảm ơn đã góp ý, bạn Minh Hà.
    Truyện này người viết muốn phá vỡ truyện cổ tích nên dùng nhiều hình ảnh” gây sốc”, và lướt một vài sự việc như thủ pháp kể truyện cổ tích vậy (đó là sự thật đằng sau câu chuyện cổ bị phá mà tùy nghi cảm nhận).

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch