Trang chính » Chuyên Đề, Nguyễn Xuân Hoàng, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

mình nó ngồi trong ghế bành

 

Nhà quàn nằm trên Đồi Cây Sồi. Đứng bên trong nhìn ra thấy con dốc trải đá cuội đen dẫn xuống thành phố nằm giữa thung lũng. Kính cửa sổ lấp lánh nắng cuối tháng chín. Những cây cổ thụ đang đổi màu rực rỡ.

Người đàn ông nhắm mắt, nằm thẳng, cứng như gỗ. Vẫn còn một vầng tóc xõa ngang trán. Trông ông lạ. Nó vẫn quen thấy ông trong tư thế tay chống cằm, tia nhìn đăm chiêu, dáng vẻ hơi bứt rứt. Sự bứt rứt bây giờ đang chế ngự nó. Phòng hình như không có ai. Hơi thở mạnh của những vòng hoa trắng tím phả ra quanh quẩn không gian nó đang đứng.

Cuối cùng thì nó cũng đã đến đây.

Trong sưốt thời gian người đàn ông bị bệnh nó không hề đến thăm hay viết một dòng thư thăm hỏi.

Nhưng thỉnh thoảng nó vẫn đọc tiếp “Một Người Ngồi Trong Ghế Bành” của ông ta.

Có nhiều người rủ nó cùng đi thăm nhưng nó luôn từ chối.

Giữa ông ta và nó hoàn toàn không có chút hiềm khích nào. Trong nhiều năm họ đã gặp nhau tại những bữa tiệc, những buổi họp mặt văn chương, và có lần đã đi chơi biển cả ngày với một nhóm bạn chung.

Có thể ông ta biết rằng nó không hẳn là người vô tình, vì nó vẫn nhớ chuyện ông ta đau. Nhưng nó cũng không phải loại người thật sự quan tâm đến người khác. Có thể ông ta biết là nó ơ hờ, nó hay ngại, nó vụng về trong cách thăm hỏi, và nó sợ một điều gì đó quá sức của nó.

Có thể ông ta thắc mắc về sự vắng mặt của nó trong suốt thời gian ông ta đau. Có thể ông ta lấy làm mừng về điều này không chừng.

Không ai muốn bị quấy rầy khi đang lên cơn đau quằn quại. Không ai muốn kể lể mãi tình trạng bệnh tật, lập đi lập lại, trong khi bị bệnh hành và thuốc vật. Tất cả những người đi thăm bệnh đều hỏi những câu giống nhau thôi. Và cảm giác bối rối hay thái độ ái ngại của người đối diện hẳn sẽ làm ông ta khó chịu. Có thể có những người thích được hỏi han và chăm nom, chiều chuộng và quan tâm. Nhưng ông ta nhất quyết không phải dạng như vậy.

Điều chính ngăn cản việc nó đi thăm ông ta dường như có liên quan đến truyện “Một Người Ngồi Trong Ghế Bành.” Có lẽ vì vậy mà nó tiếp tục suy nghĩ, ngày qua ngày, về cái truyện đó, về điều mà câu chuyện thật sự muốn nói. Nó chỉ lờ mờ thấy, điều đó không nằm trong câu chuyện kể. Còn câu chuyện dựng lên, rất công phu từ đầu đến cuối, lại là ảo hết. Chỉ có câu cuối cùng là thật, câu nói đánh tráo toàn bộ nhận thức trước và sau khi đọc (câu đó). Đáng sợ, câu nói như một cái rũ khăn của ảo thuật làm mọi hiện thực biến mất.

Câu nói đến như sự vén màn.

Khi hay tin người đàn ông chết, nó thực tình không hiểu rõ cảm xúc của mình ra sao nữa, hoặc là nên cảm thấy như thế nào.

Nó biết, nó đã chờ đợi điều này rất lâu. Từ cả hơn một năm trời khi ông ta bắt đầu đau.

Vài lần nó đã mong ông ta chết đi. Nhiều lần nó đã mong ông ta chết đi. Để câu chuyện đi đến một kết thúc.

Nhưng không dễ dàng chút nào. Ông ta đã phải đi qua chừng ấy năm và chịu chừng đó khổ hình để có thể đạt đến ngày hôm nay. Mọi kết thúc đều khó khăn. Nhất là viết kết thúc để một thực thể trở nên siêu hình, không phải dễ. Ông ta đã sở hữu một nghệ thuật nằm ngoài công thức thông thường. Và loại truyện như vậy không thể lập lại.  Nó phải duy nhất. Nó chỉ xảy ra một lần. Để vượt ra. Để thoát đi. Để hóa thân. Để đánh tráo một sân khấu dưới một lớp lụa mỏng. Để làm biến mất một con voi bằng một cái phủi tay.

Nó thì thầm với người đàn ông nằm trong quan tài:

“Không ai có thể đến thăm ông, và có đến thăm thì cũng không gặp ông. Nhiều khi chỉ bị gặp chính mình, điều mình không ngờ tới. Nếu tôi chỉ muốn gặp một người ngồi trong ghế bành, thì tôi chẳng cần đi đâu hết.”

Nó ôm cái truyện đi lại chiếc ghế bành trong phòng khách, ngồi thỏm vào, và đọc một lượt đến hết. Nó cảm thấy trơ trọi. Cái truyện bây giờ thuộc về nó và diễn giải của riêng nó.

 

 

* “Một Người Ngồi Trong Ghế Bành” – truyện ngắn của Nguyễn Xuân Hoàng http://damau.org/archives/28777

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch