- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - http://damau.org -

Những con chim cánh đen đã trở lại

 

 

 

Gửi Nguyễn Xuân Hoàng và Vy

 

Những con chim cánh đen đậu trên nóc nhà đập đập đôi cánh / tiếng đập khô / anh nằm nghe như trong một giấc mơ / nó bay đi chưa em nhỉ.

Anh nghiêng đầu nhìn vào khoảng trống lặng im / hình như có đàn kiến vừa đi qua da thịt đánh thức anh dậy / hình như vo vo có cả tiếng ong bay / anh đếm thêm một ngày bắt đầu ngoài cửa sổ.

Anh nhìn xuống hai bàn tay mình / những ngón tay như những cây viết chì mòn / anh khua những cây viết chì trước mặt tờ giấy vô hình / anh muốn vẽ trên tờ giấy một bình minh/ một bình minh có nắng lung linh và có em trong suốt.

Anh sẽ viết lên tờ giấy những điều mơ ước / ước gì cái chăn đừng rơi xuống đất / nếu có rơi anh cũng kéo được lên / anh chẳng hờn giận anh chẳng van xin / rồi tủi thân mình yếu đuối.

Anh sẽ viết lên tờ giấy ước gì ly nước không vơi / anh sẽ uống từng ngụm cho cuộc đời chậm lại / và em nữa suốt một đời vụng dại / anh chia cho em một ngụm rất ngọt ngào.

Anh sẽ viết thêm ước gì những viên thuốc nhiệm mầu / khi anh ngậm trên môi sẽ tròn như tiếng hát / tiếng hát cất lên sẽ nở thành một đàn bồ câu trắng / bay từ giường anh sang giường em / trên cánh chim có mang theo cả trái tim / mà nhịp đập đã nghe chừng rất lạ.

Anh sẽ viết lên tờ giấy ước chi anh tự mình ngồi dậy / anh sẽ đứng lên mở toang những cánh cửa đón bạn bè / anh pha trà rót rượu hả hê / cười cuộc đời là cơn mộng nhỏ / anh cũng sẽ gọi mây gọi nắng mùa hè / gọi thỏ sóc mang vào tận phía giường em / trả cho em mầm xanh của sự phục sinh / trả cho em cả buồn phiền cả những hân hoan / để em lại cười khóc, quơ tay vào trần gian hệ lụy.

Anh sẽ viết lên tờ giấy ước chi anh tìm lại được những ngôi làng / những trường học ở một quê nhà xa lắm / những con đường hai bên toàn cát trắng / nơi khi xưa anh anh đã thả bao nhiêu bài thơ /  bao nhiêu trang bản thảo vào những đợt sóng nồng nàn / và cuối cùng những con chữ như dã tràng bị biển cuốn đi.

Ôi những ngón tay tôi / những cây bút chì mòn cào xước không gian /  tờ giấy vô hình sao mà cũng rách / hàng cây đã khô / bão đã tàn / gió không về nữa / tôi lặng lẽ cúi đầu.

Thượng Đế hãy đến mang tôi đi, tôi chẳng hề oán trách.

Những con chim cánh đen đã quay trở lại / chúng đập đập những đôi cánh trên mái nhà / tiếng đập khô / vô cùng buồn bã.

 

9/13/2014

bài đã đăng của Trần Mộng Tú