Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CUỘC VƯỢT. THIỀN

 

Văn phòng làm việc của chàng ở tầng 4 một tòa cao ốc. Tòa nhà khá hiện đại gồm 24 tầng trong thành phố rất sầm uất về kinh tế. Đối diện bàn làm việc của chàng, ngay trên tường có treo một bức họa thật lớn, khá đẹp và sống động của một danh họa đương thời. Bức họa mang tên “Lối về.“ Nội dung đã được họa sĩ khắc họa khá chi tiết. Từ phía gần người xem tranh nhất là một nền bằng thẳng, có lẽ của một thềm hoang, thềm chỉ còn trơ toàn cát, đá. Thềm hoang nầy dẫn ra một con đường ngắn ngoằn ngoèo. Con đường tiến đến một dòng sông lớn. Băng qua bên kia dòng sông là một dãy núi chắn ngang. Phía sau dãy núi là một vực sâu. Qua khỏi vực sâu là một cánh rừng. Ra khỏi cánh rừng đó sẽ gặp một ngọn đồi thoai thoải, trên ngọn đồi đó có một ngôi nhà nhỏ, chung quanh ngôi nhà ngập đầy các kỳ hoa dị thảo. Không khí quanh ngôi nhà khá thanh bình, đó chính là nơi người chủ bức họa cần mọi người xem tranh, nhất là ai làm chủ bức tranh sẽ trở về để tự giải thoát chính mình.

Màu sắc bức họa thật vô cùng sống động. Người xem tranh càng lúc càng bị hút hồn vào cảnh vật ngày càng như hiện hữu ba chiều kích thật linh động trước mắt mình. Thềm hoang vu, con đường đá lởm chởm, nhưng vẫn còn như phảng phất sự sống chộn rộn chỉ vừa mới nơi đây không lâu. Núi cao chót vót uy nghi. Triền vực dựng sâu thăm thẳm. Dòng sông như đang cuồng nộ cuốn xiết. Cánh rừng dầy bịt tối tăm, như đang ôm giữ đầy hùm beo, thú dữ.

Người tặng cho chàng bức họa nầy là một trong những anh bạn nối khố từ thuở thiếu thời. Sau ngày tặng bức họa, có lần anh ta cho biết cố ý tặng bức họa nầy là để thiền. Anh ta biết rất rõ công việc của chàng hằng ngày sẽ luôn rất căng thẳng. Thời đại của toán số, vương quốc thống trị và triệt nhau bởi những thị trường chứng khoán. Trên báo chí không hề thiếu những tin tức tự thắt cổ, bắn chết cả nhà rồi tự sát, hoặc đang làm việc ngồi gục chết trên bàn sau những căng thẳng, thua lỗ đến bất chợt khiến trắng tay, hay nợ lút ngập đầu. Người ta tự hào phát minh ra những con chữ , những con số, những phép tính, những xác xuất, những thống kê, những hệ thống kinh tế tài chính tinh vi nhất toàn cầu, diễn biến từng đơn vị cập nhật từng giây đồng hồ. Thế nhưng, lắm lúc con người vẫn bó tay, không làm chủ, không cầm cương được những diễn biến chết người, thật phức tạp từ những gì do chính mình đã sáng tạo ra.

Người bạn đã thành thật khuyên chàng, cứ mỗi lần cảm thấy bế tắc, nặng đầu, bất lực trước công việc hãy đi rửa mặt. Đặt chiếc ghế dựa đối diện với bức họa. Ngồi xuống thật thư thả, bắt đầu tập trung tư tưởng nhìn vào bức tranh, tự dắt mình đến đứng trước thềm hoang. Sau khi hít thật sâu vào và thở hết khí từ buồng phổi ra 3 lần, mắt bắt đầu tập trung theo từng bước chân mình khởi đi cuộc hành trình từ thềm hoang, bước thật chậm vào con đường đá ngoằn ngoèo lổm chổm. Sẽ tiếp tục như thế, từ từ hít thở thật đều đặn. Đến cuối con đường, dừng lại đôi lúc, tìm cách lội qua dòng sông đang chảy xiết. Nên nhớ là không được vội vã, và không được để bất cứ mọi bất trắc nào có thể lường trước được xảy ra. Đứng trước ngọn núi chắn chở, không được hấp tấp, càng không được nản chí, phải cố nghĩ cách để trèo qua được bên kia ngọn núi. Sau đó là chặng vượt qua bên kia vực sâu. Lên hết vực còn phải băng qua một cánh rừng tối tăm, dầy bịt mới mong về được căn nhà hạnh phúc. Hành trình dù mang danh là một cuộc vượt, nhưng luôn đòi hỏi từng bước di chuyển, từng động tác leo trèo, bám níu phải thật thong thả . Từng bước, từng động tác phải nhẩn nha, phải thiền. Đi thiền, trèo thiền, tuột thiền, hít thở thiền, thậm chí té ngã lăn quay vẫn phải thiền. Phải biết vận dụng hơi thở, tâm phải thật tĩnh lặng, không được nôn nóng, vội vã, không được manh động. Không được xem hành trình như một cuộc đua nhanh về đích. Từng bước chân luôn tỏ ra thật từ tốn, luôn quên hết mọi sự đang bức bách, đang chèn ép trong đời thường. Hoàn toàn thả lỏng linh hồn, đi như một kẻ nhàn du trước kỳ hoa dị thảo. Đứng trước mỗi chướng ngại buộc phải vượt qua vẫn phải từ tốn, nhẫn nại, mỉm cười, phải luôn xem như một sứ mệnh ta tự nguyện phải hoàn tất cho sự sống còn chính ta. Trước những cú vấp ngã, nằm sóng soài, thân thể tuôn máu là mỗi lần ta cắn răng lại, cố mỉm cười, vì ít ra một trong những nghiệp nợ nào đó của chính ta vừa được đền trả. Suốt cuộc vượt thiền, nếu tập trung thật kỹ và khởi đi từ thềm hoang cho đến khi về được đến ngôi nhà hạnh phúc, thời gian vật lý tối đa sẽ là một giờ rưỡi đồng hồ. Tùy từng chặng ta đạt được mà từng nghiệp nợ ta vốn vương mang sẽ được cởi bỏ dần. Tuy nhiên, nếu ta chỉ mới hoàn tất một chặng đường nào đó, và vì một lý do bất khả kháng buộc phải ngưng thiền, thì cuộc thiền lần kế tiếp không những ta buộc phải đi trở lại từ đầu, mà những phần đã đi qua lần trước sẽ luôn nặng thêm, chông gai hơn, và thời gian vượt lần sau sẽ tốn nhiều hơn. Thời gian tâm lý cho mỗi chặng đường như sau: từ thềm hoang đến hết con đường đá mất nửa ngày. Lội qua dòng sông chảy xiết nhanh nhất cũng phải mất 1 ngày. Mất ít nhất 5 ngày để qua bên kia ngọn núi. Mất chí ít 4 ngày để qua hết vực sâu. Nếu may mắn, tìm được đúng phương hướng ngắn nhất sẽ mất khoảng 9 ngày để ra khỏi khu rừng. Đoạn còn lại phải mất nửa ngày để đến được ngôi nhà hạnh phúc. Trong từng chặng thiền, do cố leo trèo, bám níu, trợt ngã nên dù thể xác vẫn đang ngồi một chỗ mà người luôn nóng ran, đau đớn, ướt đẫm mồ hôi. Những lần bị vấp ngã, đầu gối hay cánh tay sưng vù, rỉ máu, sau khi xả thiền những chỗ đó luôn đau đớn đến ngày hôm sau. Mỗi lần qua khỏi dòng sông, leo lên đến bờ bên kia, người luôn ướt đẫm, gió thổi lạnh run. Bất cứ dù đi qua chỉ một chặng đường thôi, ô trược trong người cũng sẽ được cất nhẹ bớt. Tuy nhiên thiền luôn là sinh hoạt đối kháng lại với nghiệp nợ luôn muốn trì kéo, bám nặng, vì vậy, anh bạn không quên căn dặn trước, mỗi khi chàng khởi bước vào bức họa thiền nầy, tùy nghiệp quả, căn kiếp chàng đang mang sẽ khiến xảy ra những sự kiện nhằm ngăn trở cuộc vượt thiền, làm cho nó không thể đi đến cùng đích. Lần thứ nhất, khi nhìn đồng hồ thấy còn đúng 1 giờ rưỡi nữa mới tan sở, công việc đã tạm xong trong ngày, chàng chốt cửa văn phòng sau khi cẩn thận treo bên ngoài tờ giấy ghi miễn tiếp khách. Vừa vượt qua được dòng sông chảy xiết, đang còn đứng trên bờ bên kia run lập cập vì gió thì chuông báo động reo inh ỏi khắp tòa nhà. Tiếng chân người ùa chạy, tiếng la hét thất thanh, tiếng ai đó chạy ngang đập mạnh làm rung rinh cửa phòng. Chàng vội xả thiền, đứng dậy mở cửa lao nhanh ra ngoài. Dòng người từ trên lầu đang tuôn đổ đầy cứng cầu thang bộ, họ cho biết phát hỏa từ tầng 2. Bằng mọi cách, chàng và mọi người cố lao xuống thật nhanh để thoát ra đường trong làn khói dầy đặc. Lần thứ hai, đã chuẩn bị khá kỹ và căn dặn nhân viên là chàng sẽ bận đến hết giờ, không tiếp khách. Chàng tắt điện thoại di động, bắt đầu ngồi vào thiền. Lần nầy vừa qua được bên kia vực sâu, bỗng nghe tiếng đập cửa liên hồi từ bên ngoài. Biết có chuyện chẳng lành, chàng xả thiền và chạy ngay ra cửa. Nhân viên văn phòng báo tin vợ chàng gọi điện vào công ty nhiều lần, cho biết con trai chàng đi học về bị xe tông, thằng bé hiện đang nằm bệnh viện. Được tin, chàng tức tốc thu xếp đến ngay bệnh viện thăm con. Từ ngày bắt đầu thiền với bức họa đến nay đã được trên 6 lần nhưng chưa lần nào chàng về đến được ngôi nhà hạnh phúc. Lần vượt thành công xa nhất là đang loay hoay ở khoảng giữa khu rừng. Tuy nhiên, từ dạo ấy đến nay, dù công việc có những lúc rất căng thẳng, tưởng chừng như không còn phương kế giải quyết, nhưng lần nào cũng vậy, chàng luôn giữ được điềm tỉnh, không quá căng thẳng, rối trí, không quá tuyệt vọng như ngày xưa có lúc chàng đã toan tự sát.

Sáng nay tin sớm nhất vừa cho hay, thị trường chứng khoán lại bất ngờ rớt đến cùng cực, ngoài tiên liệu của giới chuyên môn. Tin nầy sẽ làm cho biết bao người điên đầu đây. Lúc nhận tin nầy từ nhà, chàng vẫn giữ được thái độ thật điềm tĩnh. Chàng định bụng hôm nay vào sở, lúc nào có thì giờ sẽ bắt đầu cuộc vượt thiền cùng bức họa. Vừa đến sở, chàng nghe điện thoại cầm tay mình reo liên tục. Thì ra người bạn đã tặng chàng bức họa đang gọi. Anh ấy hỏi chàng đã hay tin gì chưa. Chàng đáp:

– Chứng khoán hả? Nghe rồi.

Người bạn nói không phải, và cho biết tin ông họa sĩ, tác giả bức họa “Lối về“ đêm qua đã bị tai nạn giao thông, và đã qua đời. Chàng ngước nhìn bức họa trên tường, sững sờ và bất giác miệng chàng lảm nhảm:

– Thật quá tội, chẳng biết ông ấy có lần nào vượt thiền về đến ngôi nhà hạnh phúc nầy chưa ?

 

Chu Thụy Nguyên

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên


2 bình luận »

  • Hội Ngôn tình viết:

    Vượt qua bao khó khăn để đến với ngôi nhà hạnh phúc, nhưng không vượt qua được một biên giới :)!

  • chu thụy nguyên viết:

    Cám ơn Hội Ngôn Tình.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch